Bão Đêm Ở Tiệm Ảnh Cũ
Sương mù Hải Phong đêm nay lạnh buốt, mang theo vị mặn chát của muối biển và mùi dầu máy rỉ sét đặc trưng của vùng cảng. Trịnh Minh Triết bước đi lầm lũi trong bóng tối của Ngõ Sương Mù, chiếc áo măng tô sờn cũ xám khói bám đầy bụi bẩn từ đường cống ngầm dưới lòng đất từ tập trước. Cơn đau nhói từ bả vai trái bị trầy xước liên tục co rút, nhưng điều tồi tệ hơn cả là mắt phải của anh. Võng mạc phải bị tổn thương do luồng sáng laser từ cuộc tấn công trước đó đang sưng tấy, ép anh phải nhắm chặt mắt, chỉ dùng mắt trái còn lại để dò dẫm trong màn sương dày đặc.
Tay trái Triết đút sâu vào túi áo, các ngón tay gầy gò miết chặt lấy chiếc máy ảnh cơ Leica M3 Chrome Đen. Lớp vỏ thép dày của chiếc máy ảnh vẫn còn hằn sâu những vết xước xát từ báng súng của bọn cảnh sát tuần tra. Nhưng dưới lớp găng tay da mỏng, anh vẫn cảm nhận được cạnh sắc lạnh của mảnh vỡ kính áp tròng biến đổi quang học của sát thủ Bóng Nước mà anh đã thu giữ được tại hiện trường phòng tắm hơi VIP. Đó là chứng cứ vật lý duy nhất chưa bị bốc hơi, và anh cần phải tráng cuộn phim Kodak Tri-X 400 bên trong chiếc Leica ngay lập tức trước khi các hạt bạc nhạy sáng bị suy giảm chất lượng do độ ẩm và nhiệt độ môi trường.
Triết cần dung dịch Bạc Nitrat tinh khiết và cuốn sổ tay công thức hóa chất của người mẹ quá cố để pha chế dung dịch hiện hình đặc biệt. Chỉ có công thức gia truyền đó mới giúp anh đẩy độ nhạy sáng của cuộn phim lên mức ISO 3200, bóc tách được những chi tiết siêu vi phản chiếu trên giọt sương ngưng tụ trước khi nó hoàn toàn biến mất khỏi ký ức của bề mặt kính.
Tiệm phục chế ảnh cổ "Ánh Sáng Cũ" hiện ra trước mắt anh như một bóng ma im lìm bằng gỗ hai tầng. Ngôi nhà cũ kỹ nằm lọt thỏm giữa hai bức tường gạch rêu phong, mái ngói nghiêng lệch bám đầy sương đêm. Triết dừng lại ở đầu ngõ, nín thở lắng nghe. Thính giác của anh, vốn được rèn luyện để bù đắp cho thị lực một mắt đang suy giảm, nhạy bén bắt được tiếng gió rít qua các khe cửa và tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ cơ treo tường bên trong tiệm. Không có tiếng bước chân lạ, không có tiếng sột soạt của trang phục tác chiến.
Nhưng trực giác của một chuyên gia hình sự bảo anh rằng có điều gì đó không ổn. Góc sáng từ chiếc đèn đường ở ngã tư hắt vào con ngõ tạo ra một bóng đổ lệch không tự nhiên dưới chân cột điện. Bóng đổ quá đậm, chứng tỏ có một vật thể tĩnh đang chắn sáng ở một góc khuất mà camera giám sát thông minh của Prism không quét tới.
"Anh Triết!"
Một tiếng thì thầm sắc nhọn như dao cắt xé toạc bầu không khí tĩnh lặng. Từ trong bóng tối của hẻm ngách đối diện tiệm ảnh, một bóng dáng nhỏ gầy lao ra. Đó là Bé Bình, cậu bé đánh giày mười hai tuổi của Ngõ Sương Mù. Gương mặt nhem nhuốc bụi than của nó lộ rõ vẻ hoảng loạn, chiếc hộp gỗ đánh giày đeo chéo vai đập vào hông kêu lạch cạch.
"Chạy đi! Đừng vào tiệm!" Bé Bình hét lên, giọng lạc đi vì sợ hãi. "Đại úy Bản... gã cảnh sát trưởng Trần đã cho người giăng bẫy mật phục quanh tiệm từ chiều! Có ít nhất bốn tên mặc thường phục đang nấp ở tầng trệt!"
Lời cảnh báo của Bé Bình chưa dứt thì một tiếng động cơ gầm rú từ đầu ngõ dội lại. Ánh đèn pha cực mạnh từ chiếc xe bán tải tuần tra của cảnh sát quét thẳng vào con ngõ, biến màn sương mù thành một bức tường ánh sáng trắng lóa mắt. Triết nheo chặt mắt trái, cơn đau từ mắt phải bùng phát dữ dội dưới cường độ ánh sáng đột ngột.
"Đứng im! Trịnh Minh Triết, anh đã bị bao vây!" Giọng nói khàn đặc, đầy tàn nhẫn của Đại úy Lê Văn Bản vang lên qua loa phóng thanh.
Ngay lập tức, cánh cửa gỗ cũ kỹ của tiệm ảnh "Ánh Sáng Cũ" bị đá văng từ bên trong với một tiếng "rầm" chói tai. Ba tên cảnh sát tuần tra mặc thường phục xông ra, tay lăm lăm dùi cui điện và súng ngắn. Bản chỉ huy tổ tuần tra đột kích thẳng vào nhà, ra lệnh đập phá tàn bạo mọi thứ để tìm kiếm cuộn phim chứng cứ. Tiếng thủy tinh vỡ, tiếng gỗ gãy và tiếng đổ nát của các kệ trưng bày ảnh cũ vang lên liên hồi từ tầng trệt.
Triết không còn đường lui ra đầu ngõ. Lối thoát duy nhất lúc này là lách qua khe cửa ngách dẫn lên tầng lửng phòng tối của tiệm ảnh. Anh đẩy mạnh Bé Bình về phía chiếc xe lôi tự chế của Đỗ Văn Đực đang ngụy trang dưới đống gạch đá ở cuối ngõ: "Bình, chạy đi! Bảo anh Đực nổ máy chờ sẵn ở họng cống ngầm bến cảng!"
Triết xoay người, lách qua cánh cửa ngách bằng gỗ sồi cũ của tiệm ảnh, lao thẳng lên chiếc cầu thang gỗ hẹp dẫn lên gác lửng. Tiếng bước chân nặng nề của Thượng úy Hắc và bọn truy binh dẫm rầm rập ngay phía sau lưng anh.
Khi đặt chân lên tầng lửng phòng tối, Triết lập tức đóng sập cánh cửa ngăn cách bằng thép mỏng và chốt chặt khóa cơ. Phòng tối chỉ rộng chưa đầy mười mét vuông, ngập tràn ánh sáng đỏ mờ của chiếc đèn bảo an. Trên chiếc bàn gỗ dài, những khay hóa chất tráng phim nằm im lìm bên cạnh chiếc máy phóng ảnh cũ. Triết lao đến chiếc tủ gỗ nhỏ góc phòng, tay anh run lên khi chạm vào cuốn sổ tay công thức hóa chất của mẹ – cuốn sổ tay da sờn gáy chứa đựng những công thức nhạy sáng gia truyền.
"Rầm! Rầm!"
Cánh cửa thép mỏng rung lên bần bật dưới những cú đạp bạo lực của Thượng úy Hắc từ bên ngoài cầu thang. Tiếng kim loại biến dạng kêu răng rắc.
Triết biết mình chỉ có chưa đầy một phút trước khi bọn chúng phá cửa xông vào. Lối thoát duy nhất là chiếc cửa sổ nhỏ của phòng tối hướng ra mái tôn nhà bên cạnh, nhưng nó quá hẹp và độ cao từ gác lửng xuống đất rất nguy hiểm nếu không có vật nâng đỡ. Anh phải tìm cách đẩy lui truy binh để kéo dài thời gian.
Mắt trái của Triết quét nhanh qua các kệ chứa hóa chất trên tường. Ánh sáng đỏ mờ làm nổi bật nhãn chai thủy tinh chứa dung dịch Bạc Nitrat (AgNO3) tinh khiết 99.9% bám đầy bụi. Bên cạnh nó là một bình thủy tinh lớn chứa Axit Nitric (HNO3) đậm đặc bốc khói – loại hóa chất cực độc dùng để xi mạ và pha chế nhũ tương ảnh.
Một kế hoạch tác chiến quang học và hóa học hình thành trong đầu Triết với tốc độ một phần mười giây.
"Phựt!"
Chốt khóa cửa thép bị bắn văng. Cánh cửa mở toang, Thượng úy Hắc sừng sững bước vào, gương mặt rỗ chằng chịt vết sẹo co rút đầy sát khí. Gã vung chiếc dùi cui điện quét dọn các chai lọ trên kệ gỗ sát cửa, tiếng tia điện nổ xèo xèo màu xanh tím làm lóa mắt Triết.
"Trịnh Minh Triết, nộp cuộn phim ra đây, hoặc tao sẽ bẻ gãy từng khớp xương của mày!" Hắc rít lên, gã bắt đầu bước lên những bậc thang gỗ hẹp dẫn lên bục phòng tối.
Triết không lùi lại. Anh đứng vững chãi bên cạnh kệ hóa chất trung tâm. Với một động tác dứt khoát, anh dùng gậy titan gạt mạnh toàn bộ kệ chứa dung dịch Bạc Nitrat tinh khiết và Axit Nitric đậm đặc xuống cầu thang gỗ ngay dưới chân Hắc.
"Choang! Choang!"
Những bình thủy tinh dày vỡ nát dưới sàn cầu thang. Dung dịch AgNO3 đậm đặc hòa lẫn với HNO3 bốc khói tràn ra, tiếp xúc trực tiếp với lớp sơn gỗ hữu cơ của cầu thang và các hóa chất tráng phim cũ (như hydroquinone và natri thiosulfat) đang bám đầy trên sàn gỗ.
Một phản ứng hóa học tỏa nhiệt cực kỳ mãnh liệt và bạo lực xảy ra ngay lập tức. Axit nitric đậm đặc phản ứng với gỗ và các chất hữu cơ giải phóng một lượng lớn khí Nitơ Dioxit (NO2) độc hại. Khí NO2 kết hợp với hơi ẩm của sương mù rò rỉ qua khe cửa tạo thành một làn khói đen kịt, đậm đặc và có tính ăn mòn cực mạnh bốc lên nghi ngút.
"Áaaaa!"
Tiếng gào rú đau đớn của Thượng úy Hắc vang dội khắp tiệm ảnh. Làn khói đen ăn mòn tràn vào mắt và mũi của gã, gây bỏng rát hóa chất nghiêm trọng. Da mặt và đôi bàn tay không đeo găng của Hắc lập tức bị nhuộm thành một màu đen xám xịt do phản ứng kết tủa của bạc nitrat dưới ánh sáng đỏ của phòng tối. Gã loạng choạng lùi lại, chiếc dùi cui điện rơi khỏi tay, nổ lách tách trên vũng hóa chất.
Bọn lính tuần tra phía sau Hắc cũng bị làn khói độc ăn mòn tấn công, chúng ho sặc sụa, mắt nhắm nghiền trong bất lực khi hệ thống máy quét camera hồng ngoại dã chiến bị khói đen kịt che khuất hoàn toàn tầm nhìn.
Giữa làn khói độc bốc lên nghi ngút, Triết lao đến bàn gỗ để cứu lấy cuốn sổ tay công thức hóa chất của mẹ. Nhưng một chai axit nitric bị đổ từ kệ trên đã tràn qua mặt bàn. Chất axit ăn mòn cực mạnh đang gặm nhấm lớp bìa da sờn cũ của cuốn sổ tay.
Triết nén đau, dùng tay không giật mạnh cuốn sổ ra khỏi vũng axit. Chất axit nóng bỏng ăn mòn lớp găng tay da mỏng, tiếp xúc trực tiếp với biểu bì ngón tay anh gây ra một cơn đau buốt thấu xương. Anh cắn răng chịu đựng, nhét cuốn sổ tay – giờ đã bị cháy xém mất một nửa phần công thức nhạy sáng – vào sâu trong túi áo măng tô.
Căn phòng tối bắt đầu bốc cháy do phản ứng tỏa nhiệt cực mạnh của axit nitric kích hoạt các mảnh gỗ khô của tiệm ảnh cũ. Lửa xanh lân tinh liếm dọc theo vách tường gỗ, khói đen dày đặc bốc lên ngùn ngụt.
Triết không còn thời gian để do dự. Anh ôm chặt chiếc Leica M3 trước ngực, lao thẳng ra phía cửa sổ nhỏ của phòng tối. Anh dùng gậy titan đập vỡ khung kính cửa sổ, rồi nhảy phăng ra ngoài, thả mình xuống mái tôn của nhà kho bên cạnh.
"Rầm!"
Triết lăn mấy vòng trên mái tôn rỉ sét bám đầy sương đêm để giảm lực va chạm, bả vai trái đau điếng như muốn rách ra. Dưới ngõ hẹp phía sau, chiếc xe lôi tự chế của Đỗ Văn Đực đã nổ máy sẵn, tiếng động cơ 110cc hoạt động cực kỳ êm ái dưới màn sương mù dày đặc.
"Anh Triết, nhảy xuống đây!" Tiếng Đực gọi khẽ từ cabin xe.
Triết thả mình xuống thùng xe lôi bọc bạt kín mít ngay khi ánh đèn pin của bọn cảnh sát tuần tra quét qua mái tôn phía trên. Đực lập tức rồ ga, chiếc xe lôi lao vút đi, biến mất vào màn sương mù dày đặc của khu phố cổ Hải Phong trước khi Đại úy Bản kịp điều động lực lượng phong tỏa ngõ sau.
Triết nằm gục trong thùng xe lôi tối tăm, tay anh siết chặt chiếc Leica M3 bám đầy tro bụi và cuốn sổ tay của mẹ bị cháy xém một nửa. Mắt trái của anh nhắm nghiền vì kiệt sức, máu tươi rỉ ra từ vết xước bả vai thấm đẫm lớp áo măng tô.
Khi ngoảnh đầu nhìn lại qua khe bạt, Triết bàng hoàng nhìn thấy ngôi nhà gỗ hai tầng của tiệm phục chế ảnh cổ "Ánh Sáng Cũ" – di sản duy nhất của cha mẹ để lại – đang bị ngọn lửa xanh lân tinh thiêu rụi một phần trong đêm sương. Lực lượng cảnh sát của Bản bắt đầu giăng dây phong tỏa màu vàng bao quanh con ngõ, chính thức tước đi căn cứ hoạt động duy nhất của anh tại Hải Phong.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!