Cuộc Đào Tẩu Dưới Lòng Đất
Bóng tối trong phòng tối giám định của đồn cảnh sát quận Hồng Bàng đặc quánh như mực tráng phim loại tồi. Không khí sực nức mùi hóa chất axit axetic và bạc nitrat cũ bám trên những khay nhựa rỉ sét, thứ mùi quen thuộc đến mức chỉ cần hít vào một hơi, lồng ngực Trịnh Minh Triết đã tự động co thắt theo nhịp độ của một chuyên gia phòng tối lâu năm.
Anh ngồi trên chiếc ghế gỗ đóng đinh cố định giữa phòng, hai tay bị còng chặt ra sau lưng bằng chiếc còng số tám thép lạnh ngắt. Cơn đau nhói từ vết trầy xước sâu ở bả vai trái – hậu quả của cú khống chế thô bạo từ Thượng úy Nguyễn Văn Hắc tại hiện trường phòng sauna – liên tục co giật theo từng nhịp tim. Mắt phải của anh, vốn nhạy cảm với ánh sáng mạnh, đang bỏng rát và sưng tấy sau khi bị luồng sáng đơn sắc của chiếc dùi cui điện quét trực diện. Anh phải nhắm chặt mắt phải, chỉ dùng mắt trái còn lại để định vị những vệt sáng đỏ mờ từ chiếc đèn bảo an mọc rêu ở góc trần nhà.
Nhưng dưới lớp da của chiếc găng tay da mỏng bên tay trái, mảnh vỡ kính áp tròng biến đổi quang học siêu mỏng của sát thủ Bóng Nước vẫn nằm im lìm. Triết khẽ cong ngón tay, cảm nhận cạnh sắc mảnh như lá lúa của miếng polymer silicon đang găm nhẹ vào lòng bàn tay mình. Đó là lá bài tẩy duy nhất của anh lúc này, thứ chứng cứ vật lý không thể bị bốc hơi dưới nhiệt độ nồi hơi của khách sạn Royal.
"Cạch."
Một tiếng động cơ học cực nhỏ vang lên từ phía chốt cửa sắt. Tiếng động không phải là nhịp khóa xập xình của lính gác đồn, mà là tiếng kim loại lách nhẹ, dứt khoát và êm ái của một kẻ thạo nghề khóa cơ cổ điển. Triết bất giác nín thở, cơ thể gầy gò của anh căng lên dưới chiếc áo măng tô sờn cũ.
Cánh cửa sắt nặng nề hé mở một khe hẹp vừa đủ cho một bóng người cao lớn, mặc áo gió đen trùm đầu lách vào. Gương mặt gã hiện ra dưới ánh đèn đỏ mờ của phòng tối: một vết sẹo dài chạy dọc má trái, đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ nhưng rực lên sự chính trực bướng bỉnh.
Lê Khắc Huy. Cựu Thượng úy điều tra trọng án, người vừa bị sa thải vài tiếng trước vì từ chối ký vào biên bản làm giả hiện trường vụ sauna.
"Triết, là tôi," Huy thì thầm, giọng khàn đặc. Gã nhanh chóng tiến lại phía sau ghế của Triết, từ trong túi áo khoác rút ra một chiếc kìm cộng lực cầm tay loại nhỏ. Với một lực siết cơ bắp dứt khoát, tiếng "phựt" khô khốc vang lên, chốt khóa xích nối giữa hai vòng còng số tám bị cắt đứt.
Triết xoa nhẹ cổ tay bị hằn đỏ, xoay người lại nhìn Huy: "Làm sao anh vào được đây? Đồn đang bị phong tỏa bởi người của Trần."
"Tôi từng làm việc ở cái đồn rách này năm năm. Tôi biết góc khuất của camera hành lang kỹ thuật," Huy nói nhanh, đồng thời lôi từ trong ba lô đen ra một bọc nilon niêm phong vật chứng màu đỏ. Gã xé toạc lớp nhựa, trao lại chiếc máy ảnh cơ Leica M3 Chrome Đen cho Triết. "Của anh đây. Tôi đã lén tráo nó bằng một chiếc máy ảnh hỏng trong kho vật chứng trước khi Trần kịp chuyển nó lên phòng phân tích dữ liệu kỹ thuật số. Cuộn phim Kodak Tri-X 400 bên trong vẫn nguyên vẹn."
Triết đón lấy chiếc Leica M3, những ngón tay anh run nhẹ khi chạm vào lớp vỏ thép dày bám đầy tro bụi của nó. Thấu kính phân cực thạch anh "Sơn Thủy" vẫn được gắn chặt trên đầu ống kính. Anh áp sát máy ảnh vào ngực, cảm nhận sức nặng cơ học quen thuộc như một phần cơ thể mình. "Cảm ơn anh, Huy. Nhưng lối thoát phía trên chắc chắn đã bị chặn."
"Đúng thế," Huy gật đầu, gương mặt gã đanh lại đầy sát khí. "Thượng úy Hắc cùng bốn tên cảnh sát tuần tra đang chốt chặn ở lối ra sân sau. Chúng ta không thể đi đường chính. Chỉ còn một con đường duy nhất."
Huy chỉ tay xuống góc phòng tối, nơi một tấm nắp cống bằng sắt rỉ sét đang nằm im lìm dưới lớp bụi hóa chất. Đó là lối vào của hệ thống đường cống thoát nước ngầm Sauna - Cảng, mạng lưới cống vòm bằng gạch nung đỏ được người Pháp xây dựng từ thế kỷ trước, dẫn thẳng từ khu phố cổ ra đến bến cảng số 3 Hải Phong.
"Hắc đang tiến vào hành lang!" Huy nói gấp khi nghe tiếng bước chân nặng nề dẫm lên sàn gạch bên ngoài dội qua khe cửa sắt.
Gã dùng kìm cộng lực bẩy mạnh mép tấm nắp cống sắt. Một luồng khí ẩm ướt, nồng nặc mùi lưu huỳnh, bùn đất rêu phong và hơi nước nóng rò rỉ từ hệ thống sưởi ngầm của khách sạn sauna Royal xộc thẳng lên phòng tối.
"Nhảy xuống!" Huy rít lên.
Không một chút do dự, Triết ôm chặt chiếc Leica M3 trước ngực, lách người nhảy xuống họng cống tối đen như hũ nút. Huy lập tức nhảy xuống theo, dùng hai tay kéo tấm nắp cống sắt trở lại vị trí cũ ngay khi tiếng đập cửa rầm rầm của Hắc vang lên phía trên đỉnh đầu.
"Bùm!"
Họ rơi xuống dòng nước thải ngập đến tận đầu gối. Dòng nước ấm nóng, đục ngầu bởi bùn đất và hóa chất rác thải đô thị chảy xiết dưới chân. Bóng tối bao trùm hoàn toàn, chỉ có tiếng nước chảy ầm ầm dội vào những bức tường gạch vòm kiểu Pháp cổ kính tạo nên những tiếng vọng ma quái.
"Triết, anh ổn chứ?" Tiếng Huy vang lên bên cạnh, kèm theo ánh sáng mờ nhạt từ chiếc đèn pin cầm tay bọc màng lọc đỏ để giảm thiểu sự phát xạ ánh sáng.
Triết không trả lời ngay. Vết bỏng rát trên mặt anh, khi tiếp xúc với nồng độ khí metan (CH4) đậm đặc tích tụ dưới lòng đất, lập tức bị kích ứng mạnh. Từng thớ thịt trên gò má anh bỏng r cháy như bị châm lửa, cơn đau buốt thấu xương truyền thẳng lên đại não làm mắt trái của anh nhòe đi. Anh phải cắn chặt môi đến bật máu để không phát ra tiếng rên rỉ, tay bám chặt vào vách gạch rêu trơn trượt để giữ thăng bằng.
"Tôi ổn..." Triết rít qua kẽ răng, giọng khàn đặc vì khói metan. "Đi thôi. Khí metan ở đây đang rất dày. Đừng bật đèn pin quá sáng, chỉ một tia lửa nhỏ từ công tắc điện cũng có thể kích nổ cả đoạn cống này."
"Gâu! Gâu! Gâu!"
Đột nhiên, từ phía sau họng cống nơi họ vừa nhảy xuống, tiếng sủa điên cuồng của chó nghiệp vụ vang lên, dội lại qua những vách gạch vòm hẹp. Tiếng sủa dồn dập, sắc nhọn kèm theo tiếng móng vuốt cào sột soạt trên các thanh sắt rỉ sét của nắp cống.
"Khốn kiếp! Chúng mang cả German Shepherd xuống đây rồi!" Huy chửi thề, gã rút khẩu súng ngắn rulo cũ từ thắt lưng ra, tay kia siết chặt chiếc ba lô đen. "Chó nghiệp vụ có thể ngửi thấy mùi máu từ vết thương trên vai anh và mùi hóa chất tráng phim bám trên áo măng tô."
"Chúng ta không thể chạy đua tốc độ với chó dưới nước," Triết bình tĩnh tính toán, mắt trái anh quét nhanh dọc theo vách cống vòm. Dưới ánh sáng đỏ cực yếu của đèn pin, anh phát hiện ra một đường ống dẫn bằng đồng cỡ lớn chạy dọc theo trần cống. Đường ống đang rung lên bần bật, tỏa ra một luồng hơi nóng hầm hập làm mờ mịt cả không gian xung quanh.
Đó là đường ống dẫn hơi nước sưởi ngầm nối giữa nồi hơi khách sạn sauna Royal và khu cảng. Nhiệt độ bề mặt ống đồng phải lên đến hơn 70 độ C.
"Huy, tắt đèn pin đi!" Triết ra lệnh, giọng nói dứt khoát đầy uy quyền của một chuyên gia hình sự thực địa. "Áp sát người vào đường ống dẫn hơi nước kia. Nhanh lên!"
"Anh điên à? Ống đó nóng rực, chúng ta sẽ bị bỏng!" Huy kinh ngạc.
"Nếu không áp sát, máy quét nhiệt hồng ngoại dã chiến của bảo an Prism đi theo cảnh sát sẽ phát hiện ra thân nhiệt của chúng ta nổi bật giữa dòng nước lạnh dưới cống trong vòng ba giây," Triết giải thích nhanh, tay anh đã chủ động bám vào gờ đỡ bằng sắt của ống đồng, nén đau áp sát tấm lưng mặc áo măng tô dày vào vách ống nóng hầm hập.
Nhiệt lượng cực đại từ ống đồng lập tức truyền qua các lớp vải sờn, nung nóng tấm lưng Triết đến mức da thịt anh bỏng rát. Nhưng anh vẫn đứng im như một bức tượng đá, nhắm chặt mắt, điều hòa nhịp thở xuống mức tối thiểu. Luồng bức xạ nhiệt khổng lồ từ đường ống hơi nước nóng rực lập tức bao phủ toàn bộ cơ thể họ, hòa lẫn thân nhiệt của hai người vào nguồn nhiệt cực đại của hệ thống sưởi ngầm, vô hiệu hóa hoàn toàn mọi thiết bị quét nhiệt hồng ngoại từ phía sau.
Cùng lúc đó, Huy thọc tay vào túi áo khoác, rút ra một túi bột màu vàng nhạt – bột lưu huỳnh dự phòng mà gã luôn mang theo từ kho vật chứng cũ. Gã ném mạnh nắm bột lưu huỳnh xuống dòng nước thải đang chảy xiết dưới chân, đồng thời xoa mạnh một nắm bột lên bề mặt ống đồng nóng rực.
Mùi lưu huỳnh nồng nặc bốc lên, kết hợp với hơi nước nóng tỏa ra từ ống dẫn tạo thành một màn khói hóa học hăng hắc, che phủ hoàn toàn mùi máu và hóa chất tráng phim của Triết.
Tiếng sủa của bầy chó nghiệp vụ từ khoảng cách năm mươi mét bỗng chốc trở nên hỗn loạn. Chúng hắt hơi liên tục, tiếng móng vuốt dẫm nước nháo nhào dưới lòng cống. Mùi lưu huỳnh cực mạnh đã phá hủy hoàn toàn khứu giác nhạy cảm của bầy German Shepherd, khiến chúng chỉ biết sủa loạn xạ trong bất lực.
"Hiệu quả rồi," Huy thì thầm, gã lén nhìn ra phía sau. Những vệt sáng đỏ của đèn quét laser hồng ngoại từ phía truy binh đang quét loạn xạ trên vách tường gạch vòm, nhưng khi quét qua vị trí của họ, màn hình máy quét chỉ hiển thị một vệt đỏ rực đồng nhất của đường ống dẫn nhiệt.
Nhưng nguy hiểm vẫn chưa qua đi.
"Lối thoát hiểm ngách ở ngõ hẹp phía trên cách đây bao xa?" Triết hỏi nhỏ, tay anh vẫn bám chặt gờ sắt, mồ hôi trộn lẫn máu từ vết thương vai trái chảy ròng ròng xuống sườn.
"Khoảng một trăm mét nữa về phía bên phải. Có một nắp cống dẫn lên ngõ hẹp sau Chợ Sắt," Huy trả lời, gã đỡ lấy vai Triết, dìu anh di chuyển chậm rãi dọc theo đường ống dẫn nhiệt.
Họ lội nước tiến lên trong bóng tối mịt mù. Tiếng sấm sét từ cơn bão sương mù ngoài biển Hải Phong dội xuống lòng đất qua các khe hở của nắp cống, tạo nên những chấn động cơ học nhẹ. Triết áp sát tai vào vách gạch vòm, lắng nghe sự thay đổi tần số âm thanh của dòng nước chảy.
"Dừng lại!" Triết đột ngột giữ chặt tay Huy.
"Sao thế?"
"Tiếng gió rít từ phía trước đang bị nghẹt lại," Triết nheo mắt trái, cố gắng quan sát hướng khói hơi nước bốc lên từ các van xả sưởi ngầm. "Hướng gió thông ra cảng Hải Phong đang bị cản trở. Khí metan ở đoạn cống phía trước đang tích tụ ở nồng độ cực cao do hệ thống thông gió bị khóa chặn. Nếu chúng ta di chuyển tiếp bằng nguồn sáng điện hoặc có bất kỳ va chạm kim loại nào tạo ra tia lửa, cả đoạn cống này sẽ biến thành một quả bom nổ tung."
Triết dừng lại, anh dùng ngón tay đeo găng cảm nhận độ ẩm của không khí bám trên vách gạch. Sự am hiểu về khí tượng học và cơ học chất lỏng giúp anh nhận ra một luồng khí lạnh từ biển đang thổi ngược vào cống qua ngõ hẹp phía sau Chợ Sắt, tạo ra một vùng áp suất thấp ngưng tụ khí metan ngay dưới nắp cống thoát hiểm mà Huy vừa nhắc tới.
"Chúng ta không thể lên bằng nắp cống ngõ hẹp Chợ Sắt được nữa," Triết kết luận lạnh lùng. "Mật độ metan ở đó quá nguy hiểm. Chúng ta phải đi thẳng ra bến cảng số 3 Hải Phong."
"Nhưng bến cảng số 3 là địa bàn tuần tra của bảo an Prism!" Huy lo lắng. "Chúng có vũ trang và máy quét nhiệt hồng ngoại tầm xa."
"Sương mù biển ngoài cảng đêm nay rất dày," Triết nói, ánh mắt trái của anh lóe lên một tia sáng sắc sảo dưới dải băng lọc UV. "Mật độ hạt nước trong sương mù tự nhiên sẽ làm tán xạ chùm tia laser của chúng. Đó là môi trường hoàn hảo cho thấu kính phân cực hoạt động. Đi thôi!"
Họ tiếp tục lội nước đi sâu vào bóng tối của đường cống vòm. Cơn đau từ vết bỏng mắt phải của Triết dường như đã tê dại đi, nhường chỗ cho sự tập trung tinh thần cực hạn.
Sau gần ba mươi phút di chuyển nghẹt thở dưới lòng đất, ánh sáng xám mờ của đêm bão sương mù bắt đầu hiện ra ở phía cuối đường hầm cống vòm. Tiếng sóng biển vỗ rầm rập vào chân bến cảng dội vào lòng cống ấm áp.
Huy đi trước, gã dùng kìm cộng lực cắt đứt lớp lưới sắt bảo vệ ở cửa xả thải của cống vòm. Họ lách người bò ra ngoài, thả mình xuống bãi đá dăm bám đầy rêu phong sát mép nước sông cảng Hải Phong.
Một màn sương mù biển dày đặc, trắng dệt và lạnh buốt ập vào mặt họ, lập tức làm dịu đi cơn rát bỏng trên mặt Triết. Tầm nhìn thực tế ngoài bến cảng lúc này chưa đầy ba mét. Những cột đèn cao áp của bến cảng chỉ còn là những quầng sáng vàng mờ nhạt, cô độc treo lơ lửng giữa không trung sương mù.
Triết đứng vững chãi trên bãi đá dăm, tay ôm chặt chiếc máy ảnh Leica M3 bám đầy tro bụi nhưng cuộn phim âm bản gốc bên trong đã được bảo toàn tuyệt đối.
"Rè... Rè..."
Đột nhiên, từ bên trong túi áo khoác của Huy, chiếc bộ đàm tần số nội bộ cảnh sát phát ra tiếng nhiễu sóng dồn dập. Tiếng rè rè kéo dài vài giây rồi chuyển thành giọng nói trầm thấp, đầy căng thẳng của Nguyễn Hoàng Nam – gã hacker tự do đang ẩn náu tại căn cứ mạng ngầm.
"Anh Triết! Anh Huy! Hai người có nghe rõ không?" Giọng Nam run lên vì kích động.
Triết áp sát tai vào bộ đàm: "Tôi nghe đây, Nam. Chúng tôi đã thoát ra bến cảng số 3 an toàn."
"Nghe tôi nói đây!" Giọng Nam dồn dập qua loa bộ đàm rít lên một tiếng lạnh lùng. "Tôi vừa đột nhập vào máy chủ lưu trữ dữ liệu camera giám sát của Khách sạn Royal thông qua cổng kết nối phụ. Toàn bộ dữ liệu video ghi hình hành lang và khu vực xung quanh phòng tắm hơi VIP trong vòng ba tiếng trước và sau khi vụ án mạng xảy ra... đã bị xóa sạch hoàn toàn từ xa!"
Triết khựng lại, ngón tay anh siết chặt báng máy ảnh Leica: "Bị xóa sạch? Bằng phương thức nào?"
"Chúng sử dụng một thuật toán ghi đè dữ liệu cấp quân sự để triệt tiêu hoàn toàn siêu dữ liệu (metadata) của video, không để lại bất kỳ khả năng phục hồi kỹ thuật số nào," Nam rít qua kẽ răng, giọng đầy phẫn nộ. "Nhưng tôi đã kịp định vị địa chỉ IP thực hiện lệnh xóa đó trước khi máy chủ bị sập hoàn toàn... Địa chỉ IP đó thuộc về một máy chủ đám mây nội bộ có độ bảo mật tối cao của Tập đoàn An ninh Prism! Chúng đang chủ động tiêu hủy mọi bằng chứng số để bảo vệ cho sự biến mất kỳ lạ của sát thủ Bóng Nước!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!