Nhạc nềnDark_Moon

Tranh Chấp Ở Hiện Trường

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cánh cửa gỗ tuyết tùng dày cộm của phòng tắm hơi VIP số 3 nứt toác ra làm đôi dưới cú nện búa tạ tàn khốc cuối cùng của Thượng úy Nguyễn Văn Hắc. Bản lề sắt rỉ sét bung ra, đổ sập xuống sàn gạch men với một tiếng rầm nặng nề, kéo theo một luồng hơi nước nóng bão hòa ập ra ngoài hành lang như một con quái vật sương mù bị xích bấy lâu nay nay được giải thoát.


Khói sương nóng rực tràn ra ngoài, làm mờ mịt cả hành lang đá hoa cương của Khách sạn Royal. Từ trong làn sương trắng đục ấy, Cảnh sát trưởng Trần bước vào. Gương mặt gã béo mập, đỏ gay vì hơi nóng và những cuộc nhậu nhẹt kéo dài, mái tóc chải ngược bóng loáng mỡ hành bết lại vì mồ hôi. Đi sau gã là Thượng úy Hắc, gã cảnh sát dưới quyền có dáng người thô kệch, khuôn mặt rỗ chằng chịt và đôi mắt ti hí luôn rực lên vẻ hung hãn dã man. Hai nhân viên dọn vệ sinh của khách sạn run rẩy cầm xô nước và khăn lau đứng nép phía sau, không dám nhìn thẳng vào hiện trường vụ án mạng.


Trịnh Minh Triết đứng sừng sững bên cạnh tấm cửa kính hai lớp hướng ra giếng trời, chiếc máy ảnh cơ Leica M3 Chrome Đen được anh ôm chặt trước ngực như một bảo vật vô giá. Thấu kính phân cực thạch anh "Sơn Thủy" gắn trên đầu ống kính vẫn còn bám những hạt sương mờ. Đồng tử mắt phải của Triết co thắt lại đau đớn dưới ánh sáng đèn pin công suất cao mà Hắc đang quét thẳng vào mặt anh. Vết bỏng rát trên da mặt do hơi nước 80 độ C từ tập trước bốc lên khiến từng thớ thịt trên mặt anh giật liên hồi, nhưng đôi bàn tay đeo găng da mỏng của anh vẫn giữ được độ tĩnh lặng tuyệt đối.


"Trịnh Minh Triết!" Giọng nói của Cảnh sát trưởng Trần vang lên, khàn đặc và đầy hách dịch. Gã liếc nhìn thi thể nhà ngoại giao nằm gục trên ghế gỗ tuyết tùng, rồi ngay lập tức quay sang nhìn tấm cửa kính ngưng tụ sương phía sau Triết. Ánh mắt gã lóe lên một tia hoảng hốt cực nhanh khi nhận ra vết mờ hình bầu dục kỳ lạ trên kính – dấu vết duy nhất chứng minh có kẻ tàng hình vừa đứng đó. Trần quay phắt lại phía hai nhân viên dọn vệ sinh, hét lớn: "Lũ ăn hại kia! Còn đứng đần mặt ra đó làm gì? Lau sạch toàn bộ cửa kính ngay lập tức! Phòng này ngột ngạt quá, phải lau ngay để thông thoáng hiện trường phục vụ khám nghiệm!"


Nhận ra dã tâm của Trần nhằm tiêu hủy chứng cứ phạm tội của sát thủ Bóng Nước thuộc Tập đoàn Prism, Triết lập tức bước lên một bước, dùng chính thân hình gầy gò của mình chắn trước tấm cửa kính sổ.


"Dừng lại!" Giọng nói của Triết lạnh lùng và đanh thép như tiếng kim loại va chạm. "Theo Điều 201 Bộ luật Tố tụng Hình sự, việc tự ý thay đổi, lau dọn hiện trường vụ án mạng trước khi có biên bản giám định của cơ quan pháp y có thẩm quyền là hành vi cố tình tiêu hủy chứng cứ tư pháp. Tôi là giám định viên độc lập được cấp phép chính thức. Bất kỳ ai chạm vào tấm kính này trước khi tôi hoàn thành biên bản giám định quang học, tôi sẽ ghi nhận đích danh vào báo cáo gửi thẳng cho Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao và các tòa soạn báo độc lập."


Cảnh sát trưởng Trần khựng lại. Gã nhổ một bãi nước bọt xuống sàn nhà tắm hơi ẩm ướt, gương mặt đỏ gay bỗng chốc chuyển sang màu xám ngoét vì giận dữ. Gã biết danh tiếng lập dị và sự cố chấp của Triết. Trần không sợ Triết, nhưng gã sợ dư luận xã hội và các nhà báo tự do như Mai sẽ nhảy vào xâu xé nếu vụ việc bị rò rỉ ra ngoài trước khi gã kịp khép lại hồ sơ dưới danh nghĩa một vụ đột tử do đột quỵ nhiệt.


"Mày chỉ là một thằng cựu cảnh sát bị sa thải, một kẻ hoang tưởng tự xưng!" Trần bước tới sát Triết, mùi rượu bia nồng nặc xộc thẳng vào mũi anh. Gã rít qua kẽ răng: "Ở đây, tao là luật pháp! Hắc! Khống chế nó. Tịch thu cái đống sắt vụn trên tay nó cho tao. Hai đứa kia, lau kính!"


Thượng úy Hắc cười gằn một tiếng dã man. Gã lao tới như một con gấu xám, đôi bàn tay thô bạo chộp lấy bả vai trái của Triết. Một cơn đau nhói như kim châm truyền thẳng vào khớp vai của Triết, vết thương cũ bị kích ứng mạnh khiến anh suýt chút nữa đã buông tay khỏi chiếc Leica M3. Hắc dùng sức nặng cơ thể đè chặt Triết áp sát vào vách tường gỗ tuyết tùng nóng hầm hập.


"Buông máy ảnh ra, thằng điên!" Hắc gầm lên, tay kia của gã rút chiếc dùi cui điện từ thắt lưng ra, bấm nút kích hoạt. Tiếng tia lửa điện nổ lách tách xanh lè, phát ra những luồng sáng đơn sắc lạnh lẽo làm lóa mắt trái còn lại của Triết.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi chiếc dùi cui điện chỉ còn cách ngực mình vài centimet, Triết nhận ra mình không thể dùng sức mạnh cơ bắp để đối đầu trực diện với gã khổng lồ này. Anh lập tức áp dụng chiến thuật hạ thấp trọng tâm cơ thể. Thay vì kháng cự luồng lực đẩy của Hắc, Triết chủ động thả lỏng toàn bộ cơ bắp vai, để cơ thể trượt dài xuống sàn nhà tắm hơi trơn trượt đầy nước ấm.


Sự mất lực đột ngột của Triết khiến Hắc bị mất đà. Gã đổ sụp trọng tâm về phía trước, chiếc dùi cui điện đập mạnh vào vách gỗ tạo ra một tiếng nổ lớn và những vệt cháy xém đen kịt bốc khói khét lẹt. Triết ngã rạp xuống sàn nhà tắm hơi ẩm ướt, tấm lưng va đập mạnh vào gờ đá hoa cương đau buốt. Chiếc máy ảnh Leica M3 tuột khỏi tay anh, văng ra xa ba mét trên nền gạch men.


"Mày dám phản kháng?" Hắc điên cuồng quay lại, gã lao tới đè nghiến cả thân hình nặng nề của mình lên lưng Triết, khóa chặt hai tay anh ra sau gáy. Gã dí mạnh đầu Triết xuống sát nền gạch men nóng bỏng, nơi dòng nước thải phòng sauna đang chảy tràn về phía nắp hố ga thoát nước bằng đồng.


Khuôn mặt Triết áp sát vào dòng nước bẩn ấm rực. Mắt phải của anh nhắm chặt đau đớn, nhưng mắt trái vẫn mở to qua khe hở của găng tay da mỏng. Dưới ánh sáng nhấp nháy của tia lửa điện dùi cui, Triết tập trung nhãn quang nhạy cảm của mình vào khe thoát nước của hố ga.


Ngay tại mép rãnh đồng rỉ sét, dưới dòng nước chảy xiết, một vệt sáng biến dạng quang học màu xanh lam nhạt lóe lên rồi tắt lịm. Đó không phải là sự phản chiếu của nước bẩn. Triết nheo mắt trái lại, lọc bỏ các tia sáng tán xạ xung quanh.


Một mảnh vỡ siêu vi, hình vòng cung cong cong như một chiếc vảy cá trong suốt bằng chất liệu polymer silicon biến tính, đang bị kẹt lại giữa khe hở của nắp đồng.


"Mảnh vỡ kính áp tròng biến đổi quang học của hung thủ!" Đầu óc Triết nảy số cực nhanh. Sát thủ Bóng Nước trong lúc xô xát ám sát nhà ngoại giao hẳn đã bị nạn nhân cào trúng mặt, khiến chiếc kính áp tròng ngụy trang hồng ngoại bị vỡ và rơi xuống đây. Đây chính là vật chứng vật lý tối thượng chứng minh sự tồn tại của công nghệ bẻ cong ánh sáng của Tập đoàn Prism, một thứ chứng cứ không thể bị bốc hơi như giọt sương trên kính.


Triết giả vờ hoảng loạn rên rỉ, hai chân giãy giụa trên sàn nhà để thu hút sự chú ý của Hắc.


"Trần... ông không thể... lau kính... báo chí đang đợi bên ngoài..." Triết cố tình hét thật lớn, tiếng hét vang dội qua đường ống thông gió ra ngoài hành lang, nơi các nhân viên khách sạn đang tò mò đứng xem.


Cảnh sát trưởng Trần giật mình. Gã vội vàng ra hiệu cho Hắc giữ chặt miệng Triết: "Khóa miệng nó lại! Đừng để nó sủa bậy bạ!"


Hắc dùng một bàn tay thô bạo bịt chặt miệng Triết, đè nghiến đầu anh xuống sàn gạch. Nhưng chính sự tập trung của Hắc vào phần đầu đã tạo ra một kẽ hở lớn dưới thân mình. Đôi bàn tay đeo găng da mỏng của Triết, lúc này đang bị khóa hờ dưới sườn, lén lút duỗi dài ra.


Bằng xúc giác mười đầu ngón tay nhạy cảm được rèn luyện từ nghề mài kính gia truyền, Triết lướt nhẹ ngón trỏ qua khe thoát nước nóng rực. Đầu ngón tay anh chạm vào bề mặt trơn nhẵn, lạnh buốt của mảnh silicon siêu mỏng. Anh khéo léo dùng móng tay gẩy nhẹ, kẹp chặt mảnh vỡ kính áp tròng vào bên trong lớp lót của găng tay da mỏng của mình. Quy trình thu giữ vật chứng siêu vi hoàn tất trong bóng tối hoàn toàn dưới bụng gã cảnh sát rỗ.


Trong lúc đó, hai nhân viên dọn vệ sinh dưới sự đe dọa của Trần đã cầm khăn lau tẩm hóa chất tẩy rửa mạnh lau sạch toàn bộ cửa kính hai lớp. Vết mờ hình bầu dục của giọt sương bốc hơi biến mất hoàn toàn, chỉ để lại bề mặt kính trong suốt, trơ trọi không một dấu vết.


Cảnh sát trưởng Trần nhìn tấm kính sạch bóng, gương mặt gã lộ rõ vẻ nhẹ nhõm đắc ý. Gã bước lại gần, nhặt chiếc máy ảnh Leica M3 Chrome Đen bám đầy hơi nước dưới sàn nhà lên. Trần lật ngược máy ảnh, nhìn vào thấu kính thạch anh Sơn Thủy rồi cười khẩy dã man.


"Giám định viên độc lập Trịnh Minh Triết," Trần lạnh lùng nói, gã rút ra một chiếc túi nilon niêm phong vật chứng màu đỏ. "Từ giây phút này, tôi chính thức tịch thu chiếc máy ảnh này vì nghi vấn chứa tài liệu gây nguy hại đến an ninh quốc gia. Đồng thời, tôi sẽ ký quyết định đình chỉ và tước giấy phép hành nghề giám định tư pháp độc lập của anh vì hành vi tự ý xâm nhập, phá hoại hiện trường vụ án mạng và cản trở người thi hành công vụ."


Triết bị Hắc lôi dậy, hai tay bị còng chặt ra sau lưng bằng chiếc còng số tám lạnh ngắt. Khớp vai trái của anh đau nhức dữ dội, máu tươi từ vết trầy xước bả vai thấm đỏ một mảng áo măng tô xám khói. Nhưng đôi mắt anh vẫn lạnh lùng, không một chút dao động sợ hãi. Anh nhìn thẳng vào mắt Trần, giọng nói trầm ổn đến mức đáng sợ:


"Trần, ông có thể lau sạch tấm kính, có thể tịch thu máy ảnh của tôi. Nhưng ông không bao giờ lau sạch được quy luật khúc xạ của ánh sáng. Sự thật đã được ghi lại bằng hạt bạc nhạy sáng bên trong buồng phim của chiếc Leica đó. Và một ngày nào đó, chính ánh sáng ấy sẽ thiêu rụi cái ghế cảnh sát trưởng của ông."


Trần biến sắc, gã giận dữ quát lớn: "Câm mồm! Hắc! Còng đầu nó lại, đưa về phòng tối giám định cảnh sát quận Hồng Bàng để thẩm vấn riêng. Tao muốn xem cái miệng của thằng điên này cứng đến mức nào trước dùi cui điện!"


Cánh cửa phòng tắm hơi VIP số 3 khép lại, để lại một hiện trường trống rỗng, sạch sẽ đến lạnh lùng dưới làn sương sưởi ấm đang nguội dần. Triết bị áp giải đi qua hành lang mờ tối, trong lòng anh, mảnh vỡ kính áp tròng giấu trong găng tay da đang tỏa ra một nhiệt lượng lạnh lẽo, báo hiệu một cuộc đối đầu sinh tử mới chuẩn bị bắt đầu dưới phòng tối giam giữ của cảnh sát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!