Nhạc nềnDark_Moon

Bẫy Gương Phân Cực

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít cơ học của đĩa mài đồng trục cuối cùng cũng lịm tắt, để lại một khoảng lặng đặc quánh giữa căn hầm ngập tràn bụi thạch anh. Trên mặt đĩa quay bằng đồng, hỗn hợp dầu tuyết tùng hăng nồng và vệt máu tươi rỉ ra từ đầu ngón tay trỏ của Trịnh Minh Triết đã đông đặc lại thành một lớp màng màu hồng nhạt.


Lê Thị Thu Thủy cẩn thận dùng một chiếc nhíp gắp khối thạch anh vừa được đánh bóng mịn màng lên khỏi gá kẹp. Dưới ánh đèn dầu bão tù mù, thấu kính phân cực thạch anh "Sơn Thủy" hiện lên trong suốt như một giọt nước ngưng tụ đông cứng, không một vết xước, không một tì vết khúc xạ nhỏ nhất ở cấp độ nanomet.


"Xong rồi," Thủy khẽ thở phào, mồ hôi trộn lẫn với bụi thủy tinh xám xịt chảy dài bên thái dương. Cô đưa thấu kính lên sát mắt trái còn lại của Triết. "Độ phẳng bề mặt phi cầu đạt chuẩn tuyệt đối. Bây giờ, chỉ còn bước cuối cùng."


Thủy đón lấy chiếc máy ảnh cơ Leica M3 Chrome Đen từ tay Triết. Đôi mắt cô nheo lại khi quan sát vết nứt dọc gồ ghề chạy xuyên qua kính ngắm cơ học của máy—hậu quả từ cuộc đào thoát tàn khốc trước đó. Vết nứt này nếu không được xử lý sẽ làm lệch hướng chùm sáng đi vào mắt người chụp, biến mọi nỗ lực phân tích quang phổ thành vô nghĩa.


"Kính ngắm bị nứt dọc thế này thì trục quang học sẽ bị lệch hoàn toàn khi anh đưa mắt lên ngắm," Thủy nhận xét, ngón tay thô ráp nhưng khéo léo của cô lướt nhẹ trên viền thép của chiếc Leica. "Nhưng tôi có cách. Kỹ thuật mài gương nghệ thuật của tôi có thể dùng một lát cắt thạch anh phân cực mỏng để triệt tiêu hiện tượng khúc xạ nội bộ của vết nứt."


Không đợi Triết trả lời, Thủy nhanh chóng nhặt một mảnh thạch anh vụn cực mỏng còn sót lại trên bàn mài. Cô đặt nó lên một đĩa mài phụ có phủ dầu tuyết tùng, miết nhẹ ba nhịp dứt khoát để tạo ra một thấu kính lọc phân cực mini hình tròn vừa khít với thị kính của Leica M3. Bằng một động tác dứt khoát của người thợ lành nghề, cô gắn lát cắt thạch anh đè lên vết nứt kính ngắm, cố định nó bằng một lớp nhựa thông mỏng dán quang học.


"Nhìn thử xem," cô trao lại chiếc máy ảnh cho Triết.


Triết đưa Leica M3 lên mắt trái, ngón tay trỏ bám vệt máu khô khẽ siết nhẹ quanh báng cầm kim loại sờn cũ. Qua kính ngắm vừa được Thủy sửa đổi, vết nứt dọc gồ ghề dường như biến mất hoàn toàn. Ánh sáng đi qua thị kính không còn bị tán sắc hay méo mó; thay vào đó, toàn bộ không gian xưởng mài hiện lên sắc nét, các dải sáng phân cực được tách lớp rõ ràng, mang lại một tầm nhìn quang học thuần khiết chưa từng có.


Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.


*Cộc! Cộc! Cộc!*


Tiếng gõ cửa sắt rỉ sét phía trên dội xuống tầng hầm dồn dập, cắt ngang bầu không khí im lặng. Đó không phải là nhịp gõ đồng xu quen thuộc của Hùng "Kính Cổ". Nhịp gõ thô bạo, nặng nề bằng báng súng thép.


"Triết! Thủy! Bọn bảo an Prism đã bao vây toàn bộ khu nhà kho ngoại ô rồi!" Giọng nói hốt hoảng của Hùng "Kính Cổ" vọng qua khe hở kỹ thuật của đường ống hơi nước. "Lê Văn Tám đã dẫn đường cho Vũ Khắc Triệu cùng ít nhất mười tay súng trang bị kính ngắm hồng ngoại áp sát xưởng mài!"


Thủy biến sắc, cô lập tức với lấy chiếc búa mài kính nặng nề trên bàn. "Tên khốn ăn hại đó... gã đã bán đứng chúng ta!"


Triết vẫn đứng im lặng. Dưới dải băng đen che mắt lọc tia UV và laser, cơ mặt anh khẽ giật nhẹ. Trong bóng tối, thính giác nhạy bén của anh bắt đầu phân tích các dao động âm thanh truyền qua vách tường tôn rỉ sét của nhà kho. Tiếng lốp xe SUV nghiến lên bãi sỏi ven đường, tiếng rào rạt của rặng tre bị gạt sang hai bên, và đặc biệt là tiếng rít điện tử tần số cao phát ra từ các thiết bị định vị nhiệt hồng ngoại cầm tay của đối phương.


"Chúng ta không thể chạy thoát bằng lối cửa ngách," Triết bình tĩnh nói, giọng anh lạnh lùng như băng đá. "Thiết bị quét nhiệt của chúng có thể phát hiện thân nhiệt của chúng ta xuyên qua vách tôn mỏng ở khoảng cách năm mươi mét. Chỉ cần bước ra ngoài, kính ngắm hồng ngoại của chúng sẽ khóa chặt chúng ta."


"Vậy phải làm sao? Chờ chết ở đây à?" Thủy siết chặt cán búa, ngực phập phồng thở dốc.


"Không. Chúng ta sẽ dùng chính công nghệ của chúng để bẫy chúng," Triết quay sang nhìn hàng trăm tấm gương nghệ thuật—từ gương cầu lồi, cầu lõm phi tiêu chuẩn cho đến các mảnh gương vỡ xếp đầy trên các kệ gỗ quanh xưởng. Một kế hoạch tác chiến quang học dã chiến lập tức hình thành trong não bộ của cựu chuyên gia hình sự.


"Cô Thủy, cô có thể xoay các giá đỡ gương cầu lồi lõm quanh phòng theo góc nghiêng bốn mươi lăm độ hướng về phía cửa ra vào không?" Triết ra lệnh.


Thủy nhanh chóng hiểu ra ý đồ. Cô buông búa, lao đến các giá đỡ gương di động. Bằng sức mạnh bắp tay của một thợ mài gương thực thụ, cô xoay chuyển hàng chục tấm gương lớn nhỏ, tạo thành một ma trận phản chiếu đa chiều bao phủ toàn bộ không gian xưởng mài.


Trong khi đó, Triết rút từ trong túi áo khoác ra những mảnh thấu kính phản quang nhỏ treo trên dây cước câu cá—bảo vật dã chiến mà anh luôn mang theo. Anh giăng chúng lên các thanh dầm thép dột nát trên trần nhà, kết nối chúng với ba chiếc đèn pin túi công suất thấp bọc màng lọc đỏ hồng ngoại.


Đây chính là kỹ năng tạo nguồn sáng giả đánh lừa cảm biến quét. Khi ánh sáng đỏ từ đèn pin đi qua các thấu kính phản quang nhỏ treo trên dây cước, chùm tia sáng mang nhiệt lượng nhẹ sẽ bị bẻ hướng đi vuông góc chín mươi độ, đập liên tục vào hệ thống gương cầu lồi lõm của Thủy. Dưới tác động của các bề mặt cong phi cầu, nguồn nhiệt và ánh sáng hồng ngoại yếu ớt bị khuếch tán và nhân bản lên gấp hàng chục lần, tạo ra những bóng ma quang học di động có bước sóng và nhiệt lượng tương đương với thân nhiệt người sống.


*Rầm!*


Cánh cửa sắt của xưởng mài bị đạp tung. Vũ Khắc Triệu bước vào trước tiên, gương mặt hộ pháp có vết sẹo bỏng lớn bên tai phải lộ rõ vẻ tàn bạo dưới ánh đèn pin gắn trên nòng súng ngắn quân dụng. Theo sau gã là năm tên bảo an Prism mặc đồ tác chiến đen b bịt kín mặt, tay lăm lăm súng trường có gắn kính ngắm hồng ngoại quét nhiệt thế hệ mới.


"Quét toàn bộ căn phòng!" Triệu ra lệnh, giọng gã khàn đặc đầy uy quyền. "Bắt sống Trịnh Minh Triết và thu hồi thấu kính thạch anh bằng mọi giá!"


Những tên bảo an lập tức nâng súng lên ngang tầm mắt, nhìn qua kính ngắm hồng ngoại.


Nhưng ngay lập tức, tên đi đầu khựng lại, giọng hắn run lên qua bộ đàm nội bộ: "Báo cáo chỉ huy... Có điều gì đó không ổn. Máy quét nhiệt hiển thị quá nhiều mục tiêu!"


Triệu nheo mắt nhìn vào màn hình thiết bị định vị nhiệt hồng ngoại cầm tay của mình. Trên màn hình kỹ thuật số vốn nhạy bén của Prism, toàn bộ không gian xưởng mài bỗng chốc biến thành một mớ hỗn độn rực rỡ. Hàng chục đốm nhiệt màu đỏ cam—đại diện cho thân nhiệt con người—đang di chuyển hỗn loạn, uốn lượn và nhân bản liên tục trên khắp các bức tường vách tôn. Do hệ thống gương cầu lồi lõm của Thủy bẻ cong ánh sáng liên tục, thuật toán của máy quét bị nhiễu loạn hoàn toàn, không thể phân biệt đâu là thực thể sống, đâu là ảnh ảo phản chiếu từ các thấu kính treo trên dây cước.


"Chó nghiệp vụ đâu? Thả chó ra dò mùi!" Triệu giận dữ quát.


Tên bảo an phía sau dắt theo hai con chó bec-giê Đức hung hãn lao vào phòng. Nhưng ngay khi vừa bước qua ngưỡng cửa, hai con chó bỗng khựng lại, chúng bắt đầu hắt hơi liên tục và rên rỉ thảm hại.


Không khí bên trong xưởng mài lúc này đang bị bão hòa bởi bụi thạch anh siêu mịn từ quá trình mài kính của Thủy, kết hợp với mùi dầu tuyết tùng hăng nồng xực nức bốc lên từ đĩa mài nóng bỏng. Khứu giác nhạy cảm của lũ chó nghiệp vụ bị kích ứng dữ dội bởi bụi thủy tinh sắc nhọn và mùi tinh dầu cực mạnh, khiến chúng hoàn toàn mất phương hướng và từ chối di chuyển tiếp.


"Khốn kiếp!" Triệu nhận ra mình đang bị dắt mũi bởi một trò lừa bịp quang học cơ học cổ điển. Gã nhìn thấy một bóng nhiệt di động áp sát vách tôn phía bên trái, liền nâng súng lên bắn hai phát dứt khoát.


*Đoành! Đoành!*


Viên đạn găm thẳng vào tấm gương cầu lồi nghệ thuật của Thủy, khiến nó vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh nhỏ. Tiếng kính vỡ loảng xoảng dội vang trong không gian hẹp, nhưng bóng nhiệt trên máy quét vẫn không hề biến mất mà ngược lại còn phân tách thành nhiều đốm nhiệt nhỏ hơn do các mảnh gương vỡ tiếp tục phản chiếu nguồn sáng giả.


"Triệu chỉ huy! Chúng ta bị bẫy rồi! Đây toàn là gương vỡ và nguồn sáng giả!" Tên bảo an bên cạnh hét lên khi nhìn thấy một mảnh gương vỡ rơi xuống đất phản chiếu chùm sáng đỏ từ trần nhà.


Vũ Khắc Triệu nhìn chằm chằm vào những tấm gương vỡ dưới chân, cơn giận dữ bùng phát tột độ làm gương mặt sẹo của gã co giật dữ dội. Gã nhận ra toàn bộ lực lượng bảo an tinh nhuệ của mình đang bị làm trò hề bởi một kẻ khiếm thị và một con bé mài gương đường phố.


"Bẫy gương! Bắn nát toàn bộ căn phòng này cho tao!" Triệu gầm lên điên cuồng, tay chỉ thẳng vào ma trận gương xung quanh. "Xả súng! Tao không cần bắt sống nữa! Xóa sổ cái xưởng mài này!"


*Hết tập 17.*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!