Hội Gương Phố Cổ
Sương đêm Hải Phong dường như chưa bao giờ đậm đặc đến thế. Thứ sương mù xám xịt, ẩm ướt rỉ ra từ những ống cống ngầm của khu phố cảng cũ, mang theo vị mặn chát của muối biển và mùi hăng nồng của than đá từ các bến bãi bốc xếp. Đêm đã về khuya, khoảng một giờ sáng. Trong lòng con ngõ hẹp chỉ vừa một chiếc xe máy đi lọt, ánh sáng từ những cột đèn đường vàng vọt bị khuếch tán thành những quầng sáng mờ ảo, không đủ để rọi rõ những bậc thềm gạch rêu phong.
Trịnh Minh Triết bước đi chậm rãi, một tay tì nhẹ lên bả vai lệch của thợ ảnh Hùng "Kính Cổ", tay kia cầm chiếc gậy titan rỗng dò dẫm từng gờ tường ẩm ướt. Mắt phải của anh hoàn toàn bị băng kín bằng một lớp gạc y tế dày sau ca phẫu thuật vi phẫu giác mạc khẩn cấp của Bác sĩ Phương. Mắt trái còn lại—vốn đang chịu đựng di chứng bỏng giác mạc nhẹ từ phát bắn laser của sát thủ Tia Chớp Đêm—được bảo vệ nghiêm ngặt dưới dải băng đen đặc chủng dệt bằng sợi polymer hấp thụ bức xạ. Ánh sáng mờ tối của con ngõ khiến đồng tử mắt trái của anh giãn ra tối đa, đau rát từng cơn mỗi khi có một luồng sáng từ đèn pha xe máy quét qua từ phía lộ lớn.
"Sắp đến rồi, Triết," Hùng "Kính Cổ" thì thầm qua làn khói thuốc lá hăng hắc. Gã mặc chiếc áo khoác túi hộp sờn rách bám đầy vết dầu máy, dáng người hơi khom xuống để che chắn cho Triết khỏi tầm quan sát của những camera giám sát bọc kính phân cực của Tập đoàn Prism lắp ở đầu ngõ. "Xưởng mài của chú Quốc Hùng nằm ngay dưới tầng hầm của khu nhà kho này. Nhưng giờ chú ấy đã tạm đóng cửa lánh nạn, chỉ còn con bé Thu Thủy đang thuê lại góc xưởng để mài gương nghệ thuật. Tính khí nó quái gở lắm, lại cực kỳ ghét người ngoài bang hội."
Triết khẽ gật đầu, ngón tay trỏ tay phải của anh khẽ giật nhẹ dưới lớp găng da mỏng. Vết rách rỉ máu tươi từ tập trước—hậu quả của việc miết mạnh vào cạnh bánh răng đồng thau rỉ sét dưới gầm bàn mài của cha—đang co thắt đau buốt dưới tác động của cái lạnh ẩm. Vết máu đã khô, hòa lẫn với mùi hăng nồng của dầu tuyết tùng bám chặt vào thớ da găng, tạo thành một thứ mùi hương kỳ lạ, vừa mang tính cơ học vừa mang vị tanh nồng của vết thương chưa lành.
Hùng "Kính Cổ" dừng lại trước một cánh cửa sắt rỉ sét hoen ố nằm khuất sau đống phế liệu lốp xe. Gã không gõ cửa mà dùng một đồng xu đồng gõ lên mặt sắt theo một nhịp điệu kỳ lạ: ba nhịp ngắn, một nhịp dài, rồi hai nhịp ngắn. Đó là tín hiệu riêng của Hội thợ mài kính đường phố Hải Phong.
*Két...*
Cánh cửa sắt nặng nề rít lên một tiếng khô khốc, mở ra một khe hẹp vừa đủ một người lách qua. Một luồng không khí nóng ấm, ngột ngạt bốc mùi cồn công nghiệp, dầu bôi trơn và đặc biệt là thứ bụi thạch anh mịn như phấn bay lơ lửng trong không khí ập thẳng vào khứu giác của Triết. Dưới ánh sáng tù mù của những ngọn đèn dầu bão đặt dọc theo các kệ gỗ chứa phôi thủy tinh vỡ, những hạt bụi thủy tinh li ti lấp lánh như những dải ngân hà nhỏ bé đang trôi nổi trong bóng tối.
Một người phụ nữ đứng sừng sững bên cạnh chiếc máy mài đĩa quay cơ học bằng đồng. Lê Thị Thu Thủy. Cô khoảng ba mươi tuổi, dáng người khỏe khoắn, tóc cột đuôi ngựa gọn gàng sau gáy bằng một sợi dây cước da. Trên người cô là chiếc tạp dề da bò bám đầy bụi thủy tinh xám xịt và những vệt dầu mài màu trắng đục. Đôi bàn tay cô thô ráp, ngón tay thon dài nhưng bắp tay săn chắc lộ rõ những thớ cơ do nhiều năm quai búa và mài giũa thủy tinh dày.
"Hùng Kính Cổ," Thủy không thèm ngẩng đầu lên khỏi đĩa mài đang quay xè xè dưới chân, giọng nói cô lạnh lùng và sắc bén như một mảnh kính vỡ. "Tôi đã nói rồi, tôi không nhận mài phôi kính thuốc hay sửa thấu kính cổ nữa. Đêm nay tôi phải hoàn thành tấm gương cầu lồi cho khách hàng chợ sắt. Ông dẫn theo ai đây?"
"Thủy, đây là Triết. Con trai của bác Trịnh Hoài Sơn," Hùng "Kính Cổ" bước lên một bước, hạ thấp giọng đầy khẩn khoản. "Cậu ấy cần cô giúp mài hoàn thiện một phôi thạch anh thô gia bảo thành thấu kính phân cực phi cầu. Chỉ có cô mới có loại đá mài thạch anh mịn Hoàng Liên Sơn phù hợp với độ cứng của khối pha lê này."
Đĩa mài đột ngột dừng lại với một tiếng rít cơ học chói tai. Thủy ngẩng đầu lên, đôi mắt sắc sảo dưới hàng chân mày rậm quét thẳng về phía Triết. Khi nhìn thấy dải băng đen che mắt của anh và chiếc máy ảnh Leica M3 Chrome Đen bị nứt dọc gồ ghề kính ngắm đang gài sau thắt lưng anh, chân mày cô nhíu chặt lại.
"Trịnh Minh Triết? Kẻ đang bị cảnh sát trưởng Trần phát lệnh truy nã đặc biệt toàn thành phố tội cản trở tư pháp và phá hoại hiện trường vụ sauna?" Thủy cười lạnh một tiếng, cô tháo chiếc găng tay da bảo hộ ra, ném mạnh xuống bàn gỗ phát ra một tiếng *bạch* nặng nề. "Các người điên rồi. Tôi là thợ mài gương lương thiện, không muốn dính dáng đến cảnh sát hay bọn bảo an vũ trang của Tập đoàn Prism. Mau cút khỏi đây trước khi tôi báo cảnh sát."
Hùng "Kính Cổ" vội vàng rút từ trong túi áo khoác ra một xấp tiền mặt dày, đặt lên bàn mài bám đầy bụi kính. "Thủy, đây là năm mươi triệu đồng. Chỉ cần cô cho mượn máy mài đĩa quay và cung cấp đá mài mịn trong vòng mười hai tiếng. Chúng tôi sẽ tự làm, không để cô bị liên lụy."
Thủy liếc nhìn xấp tiền mặt, rồi không do dự dùng tay gạt phăng xấp tiền xuống đất. Những tờ tiền bay tung tóe, rơi vào những khay chứa nước mài đục ngầu dưới sàn. "Tiền của ông bốc mùi dầu máy chợ đen và máu của bọn đào tẩu. Tôi không cần. Ở cái phố cảng này, đắc tội với Prism thì năm mươi triệu hay năm trăm triệu cũng chỉ là giấy lộn để mua quan tài. Đi ngay!"
Không gian xưởng mài chìm vào sự im lặng căng thẳng. Tiếng nước nhỏ giọt từ đường ống rò rỉ trên trần nhà rơi xuống nền xi măng nghe *tách, tách* đều đặn, đè nặng lên lồng ngực của cả ba người. Hùng Kính Cổ bất lực nhìn Triết, gã thở dài một tiếng đầy cay đắng.
Triết vẫn đứng im lặng trong bóng tối của góc xưởng. Anh không nhìn Thủy bằng đôi mắt vật lý nhòe mờ, mà đang sử dụng thính giác để phân tích mọi dao động âm thanh xung quanh. Tiếng đĩa mài dừng lại nhưng trục quay vẫn còn độ rơ cơ học nhẹ, tiếng gõ đồng xu của Hùng bộc lộ độ phẳng của mặt cửa sắt rỉ, và đặc biệt là nhịp thở dứt khoát nhưng có phần dồn dập của Thủy chứng tỏ cô đang che giấu sự lo lắng tột độ dưới vẻ ngoài kiêu ngạo.
Triết bước lên một bước. Chiếc gậy titan của anh gõ nhẹ xuống nền đất, phát ra một tiếng *cộc* trầm đục dứt khoát. Anh thò tay vào túi áo măng tô sờn cũ, rút chiếc hộp gỗ sồi chứa thấu kính pha lê của cha ra, đặt nhẹ nhàng lên mặt bàn mài dính đầy bụi thạch anh.
"Cô Thủy," giọng Triết trầm ấm, lạnh lùng nhưng mang một uy lực vô hình khiến Thủy khẽ giật mình. "Cô mài gương nghệ thuật mười năm nay, tạo ra hàng vạn bề mặt phản chiếu bẻ cong không gian cho giới ảo thuật Hải Phong. Nhưng cô có biết thế nào là độ phẳng nano của một thấu kính phi cầu thực sự?"
Thủy nheo mắt nhìn chiếc hộp gỗ sồi có khắc hoa văn bánh răng gia tộc họ Trịnh. "Độ phẳng nano? Đó là thứ công nghệ số của máy mài công nghiệp Prism. Thợ thủ công chúng tôi mài bằng tay, chỉ cần đạt độ phẳng micromet là đủ để đánh lừa mắt người."
"Đúng, mắt người thường có thể bị đánh lừa bởi độ phẳng micromet của gương kính," Triết khẽ mở nắp chiếc hộp gỗ sồi. Ánh sáng cầu vồng từ khối thạch anh tự nhiên Cát Bà thô ráp lấp lánh phản chiếu dưới ánh đèn dầu tù mù, quét qua vết nứt dọc gồ ghề trên kính ngắm của chiếc Leica M3 Chrome Đen gài sau hông anh. "Nhưng chùm laser hồng ngoại đơn sắc bước sóng một nghìn không trăm sáu mươi tư nanomet của sát thủ Prism thì không. Màng nước ngụy trang tàng hình của chúng hoạt động dựa trên sự khúc xạ ánh sáng màng mỏng tuyệt đối. Nếu thấu kính phân cực này không đạt độ phẳng nano phi cầu, chùm sáng phản xạ sẽ bị tán sắc, và chúng ta sẽ vĩnh viễn không thể nhìn thấy kẻ tàng hình trong sương mù."
Thủy nhìn chằm chằm vào khối thạch anh thô lấp lánh sắc cầu vồng kỳ lạ. Là một nghệ nhân mài gương tài hoa, cô lập tức nhận ra độ tinh khiết quang học tuyệt đối của khối pha lê này. Đây không phải là thủy tinh công nghiệp Schott Schott N-BK7, mà là thạch anh tự nhiên có cấu trúc tinh thể đồng đều không sai số.
"Khối thạch anh này..." Thủy lẩm bẩm, giọng cô bớt đi vài phần lạnh lùng. "Góc mài thô của nó đã được định vị theo trục quang học tự nhiên. Ai đã mài thô khối đá này?"
"Cha tôi. Trịnh Hoài Sơn," Triết đáp, anh tự tay tháo dải băng đen bảo hộ che mắt trái ra, để lộ ra đôi mắt sâu thẳm, đồng tử mắt trái giãn rộng nhạy cảm với ánh sáng đỏ của ngọn đèn dầu. Ngón tay trỏ tay phải bị rách của anh, bám đầy dầu tuyết tùng và vệt máu khô, nhẹ nhàng chạm vào trục quay của chiếc máy mài đĩa cơ học.
"Hãy để tôi chứng minh cho cô thấy kỹ thuật mài thấu kính bằng xúc giác mười đầu ngón tay của dòng họ Trịnh," Triết nói khẽ.
Anh không đợi Thủy đồng ý, tự tay dùng gậy titan gạt nhẹ cần khởi động cơ học của máy mài đĩa. Trục máy mài bằng đồng bắt đầu quay tròn với tốc độ đều đặn, phát ra tiếng rít *xè xè* quen thuộc của cơ khí cổ điển. Triết lấy một nắm cát thạch anh thô Cát Bà mịn màu xám nhạt từ khay chứa, rắc đều lên bề mặt đĩa mài đang quay.
Anh nhắm chặt mắt trái lại. Lúc này, thế giới xung quanh anh hoàn toàn chìm vào bóng tối tuyệt đối. Nhưng trong bóng tối đó, thính giác và xúc giác của anh bùng phát mạnh mẽ, đạt tới cảnh giới Cảm quan không gian khiếm thị cấp 2. Tiếng đĩa mài quay xè xè được anh phân tách thành từng tần số rung động cơ học nhỏ nhất. Anh cảm nhận được độ nghiêng của trục đồng bị lệch góc không phẩy một độ do mài mòn dây curoa.
Triết cầm khối thạch anh thô bằng hai bàn tay trần không đeo găng. Vết rách ở ngón tay trỏ phải chạm vào bề mặt đĩa mài nhám, cơn đau buốt thấu xương ập đến khi cát thạch anh mịn bắt đầu cọ xát vào vết thương hở rỉ máu tươi. Máu tươi từ ngón tay anh hòa lẫn với dầu tuyết tùng bám trên phôi kính, tạo thành một lớp màng bôi trơn màu hồng nhạt trên mặt đĩa mài.
Triết không hề nhíu mày. Anh điều hòa nhịp thở theo nhịp gõ quả lắc của chiếc đồng hồ cổ treo góc xưởng, giữ cho nhịp tim ổn định ở mức sáu mươi lăm nhịp một phút để triệt tiêu mọi sự rung động của cơ bắp tay. Anh miết nhẹ bề mặt khối thạch anh lên đĩa mài đang quay tròn theo hình số tám tuyệt đối.
*Xè... xè... xè...*
Tiếng mài kính vang lên đều đặn, nhịp nhàng như một bản nhạc cơ học cổ điển. Thủy đứng im lặng bên cạnh, đôi mắt cô mở to kinh ngạc khi quan sát chuyển động của đôi bàn tay Triết. Đường di chuyển hình số tám của anh mượt mà, chuẩn xác đến mức không có một milimet sai lệch, hoàn toàn triệt tiêu mọi lực ly tâm có thể gây nứt vỡ vi mô trên bề mặt thạch anh nhạy cảm.
Chỉ sau đúng năm phút mài thô bằng tay không dùng bất kỳ thiết bị đo đạc điện tử nào, Triết gạt cần hãm cơ học dừng đĩa mài lại. Anh đưa khối thạch anh lên, dùng vạt áo măng tô sờn cũ lau sạch lớp dầu mài đục ngầu bám trên bề mặt, rồi đặt nhẹ nhàng vào lòng bàn tay của Thủy.
Thủy run run đưa ngón tay cái miết nhẹ lên bề mặt thạch anh vừa được mài thô. Mặt kính nhẵn mịn, độ cong phi cầu đồng đều một cách hoàn hảo, không hề có một vết xước hay vết gợn nhỏ nào mà mắt thường có thể phát hiện được.
"Độ phẳng nano..." Thủy thì thào, giọng cô run lên vì chấn động thực sự. "Anh mài hoàn toàn bằng cảm giác của mười đầu ngón tay? Không cần dưỡng đo, không cần máy quét quang học? Kỹ thuật mài thấu kính bằng xúc giác của dòng họ Trịnh... hóa ra những lời đồn đại trong giới thợ mài kính Hải Phong mười năm trước là sự thật."
"Cha tôi đã dành cả đời để hoàn thiện kỹ thuật này trước khi xưởng mài của ông bị Prism phóng hỏa tiêu hủy," Triết đeo lại dải băng đen bảo hộ che mắt trái, giọng anh đượm buồn nhưng kiên định. "Tôi cần thấu kính phân cực thạch anh này để bóc tách màng nước ngụy trang của kẻ sát nhân đã giết cha tôi và nhà ngoại giao trong phòng sauna. Cô Thủy, cô là nghệ nhân mài gương, cô muốn tiếp tục sống trong bóng tối sợ hãi trước công nghệ của Prism, hay muốn cùng tôi dùng ánh sáng sự thật để đập tan ảo ảnh của chúng?"
Thủy nhìn chằm chằm vào khối thạch anh trong tay, rồi quay sang nhìn chiếc máy mài đĩa quay bám đầy bụi thạch anh và vết máu tươi của Triết. Sự kiêu ngạo của một nghệ nhân đường phố bị khuất phục hoàn toàn trước kỹ nghệ mài kính đỉnh cao và lý tưởng chính nghĩa của Triết. Cô thở dài một tiếng đầy thanh thản, cúi xuống nhặt xấp tiền mặt dưới sàn lên đặt lại lên bàn mài.
"Tôi không lấy tiền của kẻ đào tẩu," Thủy nói, một nụ cười phóng khoáng xuất hiện trên gương mặt sạm bụi mài của cô. "Nhưng tôi đồng ý giúp anh mài hoàn thiện thấu kính phân cực 'Sơn Thủy' này. Tôi sẽ dùng khối đá mài thạch anh Hoàng Liên Sơn mịn nhất của mình để đánh bóng bề mặt đạt độ phẳng nano tuyệt đối trong vòng mười hai tiếng đêm nay. Coi như đây là sự đóng góp của Hội thợ mài kính phố cổ cho công lý của dòng họ Trịnh."
Triết khẽ cúi đầu chào Thủy đầy tôn kính. "Cảm ơn cô, Thủy."
Trong khi Thủy bắt đầu chuẩn bị các khối đá mài mịn và dầu bôi trơn để hoàn thiện thấu kính Sơn Thủy, Hùng "Kính Cổ" bước ra ngoài cửa xưởng để cảnh giới vòng ngoài dưới màn sương mù dày đặc của khu phố cổ.
Tuy nhiên, họ không hề biết rằng, ngay phía ngoài cánh cửa sắt rỉ sét của xưởng mài, khuất sau những đống lốp xe phế liệu hoen ố, một bóng người gầy gò, rách rưới đang lẩn lút trong sương mù. Lê Văn Tám.
Gã thợ mài gương nghiện ngập bốc mùi hôi hám của thuốc phiện và rượu đế đang nheo đôi mắt thâm quầng nhìn qua khe hở nhỏ của tấm tôn rách trên cánh cửa sắt. Gã đã chứng kiến toàn bộ cuộc thương thuyết và kỹ thuật mài thấu kính phi thường của Triết bên trong xưởng.
Đôi mắt một mí ti hí của Tám lóe lên một tia tham lam cực hạn khi gã nhớ lại lệnh truy nã đặc biệt kèm khoản tiền thưởng trị giá mười triệu đồng của Tập đoàn Prism dành cho bất kỳ ai cung cấp thông tin về tung tích của Trịnh Minh Triết.
Tám run rẩy rút từ trong túi quần rách ra một chiếc điện thoại di động cũ nát, màn hình nứt vỡ nhấp nháy ánh sáng xanh mờ nhạt. Gã đưa camera điện thoại sát vào khe hở tấm tôn, căn nét vào gương mặt của Triết dưới ánh đèn dầu tù mù bên trong xưởng.
*Tách...*
Tiếng màn trập camera kỹ thuật số vang lên cực khẽ, bị che lấp hoàn toàn bởi tiếng mài đĩa quay xè xè bên trong xưởng mài. Bức ảnh chân dung của Triết, với dải băng đen che mắt trái và chiếc máy ảnh Leica M3 Chrome Đen bám đầy muội đen cháy xém gài sau hông, hiện lên rõ nét trên màn hình điện thoại của Tám.
Gã cười khẩy một tiếng đầy nham hiểm, ngón tay run rẩy nhanh chóng bấm gửi bức ảnh kèm tọa độ xưởng mài của chú Quốc Hùng trực tiếp đến số điện thoại nóng của Đội trưởng bảo an Prism Vũ Khắc Triệu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!