Nhạc nềnDark_Moon

Bản Lưu Chiếc Lá

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn gió bấc từ cửa biển Nam Triệu rít qua những khe hở của mái tôn rỉ sét, mang theo vị mặn chát của muối và mùi hăng nồng của bụi than đá chưa sàng lọc. Hải Phong lập đông bằng một đêm sương mù đặc quánh như sữa, thứ sương độc địa len lỏi vào từng ngõ ngách của khu nhà trọ công nhân bốc xếp cảng, nhuộm xám xịt cả những chiếc áo bảo hộ lao động treo tạm ngoài hiên.


Trịnh Minh Triết ngồi xếp bằng trên chiếc phản gỗ sờn rách ở góc phòng. Hai mắt anh nhắm nghiền dưới dải băng đen bảo hộ dệt từ sợi polymer đặc biệt—lá chắn duy nhất giúp mắt trái còn lại của anh không bị hủy hoại bởi các tia bức xạ laser hồng ngoại vô hình của kẻ thù. Vết thương mổ cắt lọc biểu mô giác mạc bên mắt phải vẫn co thắt từng cơn đau buốt dọc lên thái dương, nhưng đôi bàn tay đeo găng da mỏng của anh vẫn giữ được độ tĩnh lặng tuyệt đối khi ôm chặt chiếc máy ảnh cơ Leica M3 Chrome Đen vào lòng. Ngón tay anh miết nhẹ lên vết nứt dọc gồ ghề trên kính ngắm cơ học. Vết nứt ấy như một vết sẹo vật lý, nhắc nhở anh về lằn ranh sinh tử mỏng manh dưới hầm ngầm nhà kính hoa lan vài giờ trước.


"Anh Huy và thằng Bảo đã đến nơi an toàn rồi," tiếng bước chân nhẹ nhàng của nhà báo Mai vang lên, cắt đứt tiếng tích tắc đơn điệu của chiếc đồng hồ treo tường rỉ sét. Cô vừa khép cánh cửa gỗ ép lụp xụp bám đầy muội than, hai bàn tay run rẩy vì lạnh dâng lên một bát nước chè xanh bốc khói nghi ngút. "Cậu Thành đã thu xếp cho họ ẩn náu tại một phòng khám ngầm của nghiệp đoàn bốc xếp dưới bến cảng. Bác sĩ ở đó là người của ta, vết thương rách vai của anh Huy sẽ được khâu vô trùng. Nhưng còn anh..."


Mai nhìn Triết với ánh mắt đầy lo âu. Khuôn mặt cô hốc hác dưới ánh đèn sợi đốt màu vàng vọt treo lơ lửng giữa trần nhà. Bộ quần áo khoác gió màu rêu của cô bám đầy bùn sông ẩm ướt từ cuộc đào thoát dưới đường cống ngầm Sauna - Cảng.


Triết không uống nước. Anh khẽ lắc đầu, giọng nói khàn đặc nhưng lạnh lùng như thép nguội: "Mắt trái của anh chỉ bị mỏi cơ do thuốc giãn đồng tử của Bác sĩ Phương. Trong bóng tối này, anh vẫn có thể cảm nhận được hướng đi của ánh sáng qua sự chênh lệch nhiệt độ trên da mặt. Điều anh lo ngại lúc này không phải là thị lực, mà là cuộn phim Kodak Tri-X 400 bên trong chiếc Leica này. Kính ngắm bị nứt, nếu buồng tối bị lọt sáng dù chỉ một phần mười giây, ba kiểu ảnh giọt sương sauna chứa diện mạo của sát thủ Bóng Nước sẽ hoàn toàn cháy sạch."


"Chúng ta không thể tráng phim ở đây," Mai cắn môi, cô ngồi xuống chiếc ghế đẩu đối diện Triết, lôi từ trong ba-lô chống thấm nước ra một tập giấy nháp sờn góc và chiếc bút mực đen. "Hệ thống mạng internet quanh khu cảng này đã bị chặn hoàn toàn. Em vừa thử kết nối qua thiết bị phát sóng dã chiến của Nam, nhưng đường truyền lập tức bị đánh sập bởi một đợt tấn công từ chối dịch vụ DDoS cường độ cao. Là Đức—gã hacker của Prism. Hắn đang quét sạch mọi luồng dữ liệu phát ra từ khu vực này để định vị chúng ta."


Triết nheo mắt trái dưới dải băng đen, hướng về phía góc phòng nơi đặt chiếc ti vi đen trắng mười bốn inch cũ kỹ bám đầy bụi than đá. "Bật ti vi lên đi, Mai. Đã đến giờ phát bản tin đêm của đài truyền hình thành phố rồi."


Mai khẽ thở dài, cô đứng dậy vặn núm xoay cơ học của chiếc ti vi cổ lỗ sĩ. Màn hình lốm đốm những vệt nhiễu sóng hạt cát trắng xóa trước khi hiện lên gương mặt vuông vức, chải chuốt bóng loáng của Luật sư Phạm Khắc Huy—đại diện pháp lý tối cao của Tập đoàn An ninh Prism.


Huy đứng trước bục phát biểu của một cuộc họp báo khẩn cấp đầy ánh đèn flash. Gã đeo kính gọng vàng, tay cầm tập hồ sơ dày có đóng dấu đỏ của bệnh viện tâm thần Hải Phong. Giọng gã vang lên qua chiếc loa rè của ti vi, trơn trượt và đầy nham hiểm:


"...Chúng tôi vô cùng lấy làm tiếc khi phải công bố thông tin này. Nghi phạm Trịnh Minh Triết, cựu chuyên gia nhiếp ảnh hình sự bị sa thải, thực chất là một bệnh nhân tâm thần phân liệt thể hoang tưởng nặng. Theo hồ sơ bệnh án được bảo mật mà chúng tôi vừa thu thập được, đối tượng Triết luôn có ảo tưởng bị săn đuổi bởi một đội quân tàng hình vô hình. Đêm qua, trong cơn hoang tưởng kích động, đối tượng đã đột nhập và phóng hỏa thiêu rụi nhà kính trồng hoa ngoại ô, đồng thời gài bẫy hóa chất độc hại mưu sát lực lượng cảnh sát đang làm nhiệm vụ tuần tra. Chúng tôi kêu gọi người dân không chứa chấp kẻ tâm thần nguy hiểm này..."


*Cạch.*


Mai giận dữ tắt phụt ti vi. Đôi bàn tay cô siết chặt chiếc bút mực đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. "Đê tiện! Chúng dám làm giả bệnh án tâm thần để biến anh thành một kẻ điên ngoài vòng pháp luật! Giờ đây, bất kỳ lời khai nào của anh về công nghệ ngụy trang màng nước của Prism cũng sẽ bị coi là triệu chứng hoang tưởng trước tòa án!"


Trái ngược với sự phẫn nộ của Mai, Triết vẫn ngồi im lìm như một pho tượng đá trong bóng tối. Một nụ cười lạnh lùng, sắc sảo khẽ nở trên môi anh. Anh giơ bàn tay đeo găng da mỏng lên, ra hiệu cho Mai bình tĩnh.


"Em thấy thế nào, Mai?" Triết hỏi khẽ.


"Em thấy phẫn nộ! Chúng đang sử dụng chiến dịch bôi nhọ truyền thông bẩn để giết chết danh dự xã hội của anh trước khi sát thủ ra tay sát hại anh bằng vật lý!" Mai nghẹn ngào nói.


"Không, hãy nhìn sâu hơn vào các định luật của sự thật," mắt trái của Triết sáng lên dưới dải băng bảo hộ. "Trong nhiếp ảnh pháp y, một bức ảnh phơi sáng quá mức luôn để lại những vùng cháy sáng rỗng tuếch, nhưng chính những vùng cháy sáng đó lại tiết lộ vị trí của nguồn sáng mạnh nhất. Phạm Khắc Huy vừa phạm phải một sai lầm quang học chí mạng."


Triết đứng dậy, bước chậm rãi về phía cửa sổ nhỏ hướng ra bến cảng mịt mù khói bụi than. Anh tiếp tục phân tích, giọng nói đầy tính toán chiến thuật: "Huy liên tục nhấn mạnh vào việc anh 'phá hoại hiện trường' và 'hoang tưởng về đội quân vô hình'. Hắn cố tình bôi nhọ danh dự của anh nhưng tuyệt nhiên không hề nhắc đến việc có bất kỳ vật chứng vật lý nào bị mất cắp khỏi hiện trường phòng tắm hơi VIP. Điều này chứng tỏ điều gì?"


Mai ngừng viết, cô ngước lên nhìn tấm lưng gầy gò của Triết. "Chứng tỏ... chúng chưa biết anh đã thu giữ được mảnh vỡ kính áp tròng biến đổi quang học dưới khe nước?"


"Chính xác," Triết gõ nhẹ ngón tay lên báng thép của chiếc Leica. "Prism tin rằng cuộn phim âm bản chưa tráng bên trong máy ảnh của anh là mối đe dọa duy nhất. Chúng nghĩ nếu thiêu rụi tiệm ảnh Ánh Sáng Cũ và nhà kính ngoại ô, anh sẽ không còn thiết bị phòng tối để hiện hình bức ảnh giọt sương. Chúng không ngờ rằng chúng ta vẫn giữ được mảnh vỡ kính áp tròng chứa công thức silicon ngụy trang lỏng. Đó chính là vùng tối phản xạ mà Huy không nhìn thấy trên bàn cờ này."


"Nhưng chúng ta phải đối phó thế nào với lệnh truy nã toàn quốc này?" Mai lo lắng hỏi. "Em không thể đăng tải bài viết lên mạng xã hội. Mạng lưới truyền thông của em đang bị phong tỏa hoàn toàn."


"Nếu đường truyền số bị đánh sập, chúng ta sẽ quay lại với phương pháp cơ học cổ điển," Triết quay lại, ánh mắt anh kiên định nhìn Mai. "Em hãy dùng tay viết lại toàn bộ bản thảo phóng sự điều tra vụ sauna. Chú Hùng Kính Cổ có mạng lưới thợ ảnh đường phố và công nhân cảng trung thành của nghiệp đoàn. Chúng ta sẽ tráng phóng ảnh giọt sương bằng tay, in ra hàng ngàn bản giấy vật lý và nhờ người của cậu Thành lén chuyển trực tiếp vào hòm thư của các tòa soạn báo độc lập ở nước ngoài. Ánh sáng sự thật không cần internet để lan tỏa, nó chỉ cần một bề mặt phản xạ đủ sạch."


Mai nhìn Triết, sự kiên cường trong đôi mắt một bên của anh như truyền một luồng điện ấm áp vào tâm hồn cô. Cô cúi xuống, đặt tờ giấy nháp lên đùi và bắt đầu viết dồn dập bằng tay, tiếng ngòi bút máy miết trên giấy sột soạt hòa lẫn vào tiếng gió rít ngoài sông cảng.


Cánh cửa gỗ ép đột ngột mở ra, cắt ngang không gian tĩnh lặng của căn phòng trọ. Nguyễn Văn Thành bước vào, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của đêm sương muối Hải Phong. Gương mặt gã cựu công nhân bốc xếp vạm vỡ sạm đen vì nắng gió biển và bụi than đá, bắp tay cuồn cuộn dưới chiếc áo thun ba lỗ xám dính đầy vết dầu máy container.


"Triết, Mai, hai đứa phải cẩn thận," giọng nói vang dội như tiếng chuông đồng của cậu Thành hạ thấp xuống đầy thận trọng. "Đại úy Bản vừa tăng cường hai tổ tuần tra vũ trang rà soát dọc theo các dãy nhà trọ ven sông. Chúng mang theo cả chó nghiệp vụ dò mùi hóa chất tráng phim. Cậu đã cho công nhân rải bụi than đá và dầu hỏa quanh lối vào khu trọ để triệt tiêu mùi hương của hai đứa, nhưng nơi này không thể giấu các cháu quá ba ngày."


Cậu Thành bước đến bên bàn gỗ, đặt một chiếc túi vải thô nặng trịch xuống đất. Tiếng kim loại va chạm giòn giã phát ra từ bên trong chiếc túi.


"Đây là bộ đá mài thạch anh mịn và phôi kính thuốc mà mợ dâu Liên nhờ cậu chuyển cho cháu," cậu Thành nhìn Triết với ánh mắt vừa xót xa vừa tự hào. "Nhưng chiếc Leica của cháu bị nứt kính ngắm cơ học. Không có kính ngắm chuẩn xác, cháu không thể căn nét tiêu cự để phóng to bức ảnh giọt sương đạt độ phân giải hình sự được. Cháu cần một thấu kính phân cực thạch anh có tiêu cự phi cầu hoàn hảo để sửa chữa kính ngắm và bóc tách lớp phản xạ màng nước."


Triết cúi xuống, dùng mười đầu ngón tay nhạy cảm lướt nhẹ trên những khối thạch anh thô ráp bên trong túi vải. Cơn đau từ mắt phải lại nhói lên, nhưng tâm trí anh đang tập trung tối đa vào cấu trúc tinh thể của đá.


"Cát thạch anh thô ven biển không đủ độ mịn để mài thấu kính phi cầu này," Triết trầm ngâm nói. "Cháu cần những thiết bị mài cơ học cổ điển có độ phẳng nano của cha cháu để lại mười năm trước."


Cậu Thành im lặng một lúc lâu. Gã cựu công nhân bốc xếp thở dài một tiếng nặng nề, tiếng thở dài mang theo nỗi đau đớn của một bí mật gia tộc đã bị chôn giấu suốt một thập kỷ dưới lớp tro tàn hỏa hoạn.


Gã tiến lại gần Triết, đặt bàn tay to bản, thô ráp lên vai đứa cháu họ gầy gò:


"Triết ạ... Cậu biết cháu luôn ám ảnh về cái chết của anh Sơn mười năm trước trong vụ cháy xưởng mài pha lê gia tộc. Lâu nay, mọi người và cả cảnh sát đều tin rằng vụ hỏa hoạn đó đã thiêu rụi hoàn toàn mọi di sản cơ học của cha cháu."


Triết nín thở. Mắt trái anh mở to dưới dải băng đen bảo hộ, toàn bộ hệ thần kinh thính giác của anh căng ra như dây đàn vĩ cầm trước giọng nói của người cậu.


Cậu Thành ghé sát tai Triết, thì thầm bằng một giọng run rẩy nhưng đầy dứt khoát:


"Nhưng thực ra... xưởng mài pha lê cũ của cha cháu tuy bị cháy sém và quây rào kẽm gai niêm phong mười năm qua dưới sự giám sát của bọn bảo an Prism, vẫn còn một căn hầm ngầm cơ học tuyệt mật nằm sâu dưới nền đất nện mà bọn chúng chưa từng phát hiện ra. Trước đêm vụ cháy xảy ra, anh Sơn đã âm thầm di tản toàn bộ các bản vẽ thấu kính phân cực gốc và những di vật thấu kính thạch anh nguyên bản nhất xuống căn hầm đó. Cha cháu đã dùng một bẫy phản xạ gương lật bằng đồng thau để khóa chặt lối vào hầm ngầm ấy."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!