Nhạc nềnDark_Moon

Đường Thoát Khỏi Tro Tàn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lưỡi dao mỏng của Hơi Nước rạch rách vai áo của Huy, trong khi Bóng Nước đã khóa chặt góc trốn của Triết.


Một tiếng xé vải ngọt lịm vang lên giữa khoảng không chật hẹp, kèm theo tiếng rên rỉ nghẹn ngào của Lê Khắc Huy. Mùi máu tươi ấm nóng lập tức xộc vào khứu giác nhạy bén của Trịnh Minh Triết, hòa lẫn với mùi khói độc phốt pho pentaoxit nồng nặc đang tràn xuống từ trần hầm sụp đổ. Huy đã trúng chiêu. Hai bàn tay bỏng rộp của gã cựu cảnh sát không còn đủ lực để giữ chặt báng súng rulo rỗng, gã đổ sụp xuống chân cầu thang sắt, hơi thở khè khè đứt quãng.


"Huy!" Bảo hét lên từ góc phòng tối, tiếng hét của cậu thiếu niên lạc đi giữa tiếng gầm rú của ngọn lửa phía trên mái kính.


Nhưng Triết không thể phân tâm. Ngay trước mặt anh, trong màn sương bụi phấn hoa lan màu vàng nhạt đang bay lơ lửng, bóng ma lấp lánh của sát thủ Bóng Nước đã khóa chặt mọi hướng thoái lui của anh. Dưới lớp dải băng đen bảo hộ lọc tia UV và laser do Bác sĩ Phương chế tạo, mắt phải của Triết hoàn toàn chìm trong bóng tối lạnh lẽo sau ca phẫu thuật cắt lọc biểu mô giác mạc. Mắt trái còn lại của anh đang giãn đồng tử tối đa dưới tác dụng phụ của thuốc nhỏ mắt đặc trị, đau rát dữ dội mỗi khi có một tia sáng huỳnh quang yếu ớt quét qua.


*Oọc... oọc...*


Tiếng nước rò rỉ từ đường ống làm mát bị vỡ của nồi hơi dội xuống nền bê tông ẩm ướt tạo thành một nhịp điệu đều đặn. Đối với người bình thường, đó chỉ là tạp âm của một căn hầm đang sụp đổ. Nhưng với Triết, người đã đạt tới cảnh giới Cảm quan không gian khiếm thị cấp 2, tiếng nước rơi chính là mạng lưới cảm giác của anh. Anh áp dụng giao thức dò đường bằng tiếng sương rơi, đồng bộ thính giác tuyệt đối với từng giọt nước nhỏ xuống.


*Tách. Tách. Cộc.*


Một tiếng động lạ cắt ngang nhịp điệu tự nhiên. Đó là một tiếng va chạm cực khẽ, trầm đục và mang tính kim loại—giọt nước vừa rơi trúng vào lớp giáp nano tổng hợp trên bả vai của Hơi Nước.


Khoảng cách: hai mét. Góc lệch: ba mươi độ về phía bên trái. Tư thế: đang cúi thấp người chuẩn bị lao tới.


Đột nhiên, một luồng nhiệt lượng khô khốc, nóng bỏng đột ngột xuất hiện trong không gian. Đó không phải là nhiệt độ của đám cháy phía trên, mà là sự dao động nhiệt của một chùm laser hồng ngoại vô hình có công suất năm mươi watt, bước sóng một nghìn không trăm sáu mươi tư nanomet. Hơi Nước đã kích hoạt đầu phát laser cầm tay, nhắm thẳng vào mắt trái còn lại của Triết nhằm triệt hạ hoàn toàn khả năng kháng cự của anh.


Triết cảm nhận được luồng nhiệt bức xạ laser đang thiêu đốt các biểu mô nhạy cảm trên da mặt mình. Không cần suy nghĩ, anh đổ người về phía sau theo một góc nghiêng ba mươi độ, dẫm mạnh chân vào bóng tối của chiếc máy phóng ảnh Durst đã bị lật đổ. Chùm laser hồng ngoại vô hình quét sạt qua thái dương anh, nung nóng một góc dải băng đen bảo hộ polymer, mùi vải cháy khét lẹt bốc lên sát mũi.


"Chết đi!" Hơi Nước gầm lên, dịch chuyển mũi súng laser theo đường chéo để quét ngang đầu Triết.


Nhưng chính trong khoảnh khắc dịch chuyển đó, cơ thể của Hơi Nước đã tạo ra một khoảng trống không sương rơi giữa màn bụi phấn hoa bám dính. Triết nghe thấy tiếng ma sát của lớp màng nước silicon trên giáp của đối thủ khi hắn dẫm chân lên vũng nước dưới sàn.


"Chính là lúc này!"


Triết gầm lên, vung chiếc gậy titan dò đường bằng cả hai tay, chém một đường vòng cung dứt khoát bóng tối. Anh không nhắm vào đầu hay ngực của đối thủ—những nơi được bảo vệ bởi lớp giáp nano dày đặc—mà nhắm thẳng vào khớp gối phải của Hơi Nước, điểm yếu cơ học bắt buộc phải lộ ra khi di chuyển.


*Bốp!*


Tiếng kim loại titan nện mạnh vào xương bánh chè vang lên giòn giã. Hơi Nước rú lên một tiếng đau đớn thấu xương. Khớp gối của hắn bị đánh gãy gập, khiến toàn bộ cơ thể lấp lánh phấn hoa của hắn đổ sụp xuống nền đất ẩm ướt, khẩu súng laser cầm tay văng ra khỏi lòng bàn tay, xoay tròn trên sàn nhà rỉ sét.


"Bảo! Đóng cầu dao!" Triết hét lớn khi cảm nhận được cơ thể Hơi Nước đã rơi vào vũng nước dẫn điện dưới chân cầu thang.


Bảo, người đang đứng túc trực bên cạnh bảng điện dã chiến, không hề do dự. Đôi bàn tay thô ráp đầy đất cát của cậu thiếu niên ghì chặt lấy tay gạt bằng sắt của cầu dao điện hai trăm hai mươi vôn.


*Cạch! Xoẹt! Đoành!*


Một dòng điện cao áp chạy thẳng qua đường dây đồng trần mà Bảo đã rải sẵn dưới sàn hầm, dẫn truyền trực tiếp qua vũng nước bão hòa bột phấn hoa lan và axit phốt pho rò rỉ.


Dòng điện hai trăm hai mươi vôn lập tức nướng chín hệ thống mạch điện điều khiển màng nước ngụy trang trên giáp của Hơi Nước. Những tia lửa điện màu xanh dương bùng lên dữ dội, bao phủ lấy cơ thể hắn trong một chuỗi tiếng nổ lách tách khét lẹt. Hơi Nước co giật điên cuồng trên nền đất, lớp màng silicon ngụy trang bị dòng điện cao áp phân hủy hoàn toàn, bốc lên một làn khói trắng độc hại trước khi hắn ngất lịm đi, cơ thể lộ diện hoàn toàn dưới dạng một gã đàn ông gầy nhỏ mặc đồ tác chiến đen rách nát.


Bóng Nước (Lê Văn Phát), kẻ đang khóa chặt góc trốn của Triết ở phía đối diện, kinh hoàng trước sự sụp đổ chớp nhoáng của đồng bọn. Hắn nhận ra bẫy phấn hoa và bẫy điện của phe Triết đã hoàn toàn vô hiệu hóa ưu thế công nghệ tàng hình của chúng dưới hầm ngầm này. Hắn lùi lại một bước, định nâng khẩu súng laser của mình lên để quét sạch toàn bộ căn phòng.


Nhưng Lê Khắc Huy, dù vai trái đang chảy máu xối xả, vẫn nghiến răng chịu đựng cơn đau cực hạn. Gã dùng hai bàn tay bỏng rộp nâng khẩu súng ngắn rulo cũ lên, dùng ngón tay cái kéo búa đập bằng lực tàn cuối cùng. Gã không thể ngắm bắn chính xác bằng mắt dưới làn khói độc, nhưng gã bắn theo tiếng động cơ của bộ giáp Bóng Nước vừa dịch chuyển.


*Đoành!*


Tiếng nổ đanh gọn của khẩu rulo dội vang trong không gian hẹp của hầm ngầm, làm rung chuyển những mảng tường bê tông rạn nứt. Viên đạn chì xé toạc màn sương phấn hoa, găm thẳng vào đùi phải của Bóng Nước.


Hắn grunt lên một tiếng đau đớn, khuỵu chân xuống. Lớp màng nước ngụy trang trên đùi hắn bị máu tươi phun ra làm loang lổ, mất đi khả năng bẻ cong ánh sáng ở góc hẹp. Biết không thể tiếp tục cuộc săn lùng khi cả hai đều bị trọng thương, Bóng Nước ôm lấy vết thương đùi rỉ máu, dùng tay trái bám vào thành ống thông gió bị vỡ và lách người rút lui vào bóng tối sâu thẳm của đường ống kỹ thuật phía trên trần hầm.


"Triết... hầm sắp sập rồi," Huy thở dốc, khẩu súng rulo rơi khỏi tay gã, tiếng kim loại va chạm với sàn bê tông nghe lạnh lẽo.


Tiếng rầm rập từ phía trên đỉnh đầu họ ngày càng lớn. Những thanh dầm thép chữ H nặng hai tấn đang oằn mình dưới sức nóng của đám cháy phốt pho trắng, bắt đầu nghiêng lệch và đè nát nắp sắt hầm ngầm rỉ sét. Oxy dưới hầm đã cạn kiệt, khói độc màu xanh lục bao phủ hoàn toàn tầm nhìn.


"Đi đường ống thoát nước thải ngầm phía Bắc!" Triết ra lệnh, giọng anh khàn đặc. Anh cúi xuống, một tay xốc nách Huy, tay kia ra hiệu cho Bảo mang theo hòm thiết bị mài kính thô còn sót lại.


Bảo nhanh nhẹn cạy nắp cống kỹ thuật bằng sắt ở góc tường phía Bắc hầm ngầm. Một luồng khí lạnh ẩm ướt, bốc mùi hôi thối của bùn đất và nước thải cảng biển sộc thẳng vào mặt họ. Đó là lối thoát duy nhất thông ra sông cảng Hải Phong.


Triết dìu Huy đi trước, Bảo bám sát phía sau giữ hòm thiết bị. Họ phải bò rạp người xuống dòng nước thải lạnh buốt ngập đến ngực. Bóng tối dưới lòng cống ngầm hoàn toàn đặc quánh, nhưng với Triết, sự lạnh giá của dòng nước và tiếng gió rít từ cửa xả phía xa đang chỉ đường cho anh rõ ràng hơn bất kỳ nguồn sáng nào.


Sau gần hai mươi phút bò rạp người trong bùn thải và khói độc dư lượng, luồng sương mù lạnh giá của biển cả đột ngột ập vào mặt họ. Họ đã thoát ra ngoài cửa xả của đường ống thoát nước, sát mép bờ sông cảng Hải Phong.


Sương mù ban đêm bao phủ mặt sông như một tấm lụa trắng dày đặc, che giấu hoàn toàn sự hiện diện của ba bóng người đang kiệt sức bò lên bãi cát bùn.


Triết run rẩy nằm vật ra bãi đất lạnh, lồng ngực phập phồng hít lấy bầu không khí trong lành của đêm sông cảng. Anh đưa tay ra sau thắt lưng da để kiểm tra vật bảo mệnh tối thượng của mình—chiếc máy ảnh cơ Leica M3 Chrome Đen bám đầy tro bụi và muội kim loại xém đen.


Anh miết nhẹ mười đầu ngón tay nhạy cảm dọc theo thân máy bằng thép dày. Cuộn phim Kodak Tri-X 400 bên trong vẫn an toàn, nhưng khi ngón tay anh lướt qua phần kính ngắm của máy ảnh, tim anh chợt thắt lại.


Một vết nứt sắc nhọn, gồ ghề cắt ngang qua bề mặt thủy tinh của kính ngắm cơ học.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!