Nhạc nềnDark_Moon

Bột Phấn Hoa Lan

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rắc gãy lớn của dầm thép nhà kính đổ sập xuống, chặn đứng lối thoát hiểm chính của hầm ngầm.


Âm thanh vặn vẹo của kim loại bị nung chảy ở nhiệt độ cực đại rít lên chói tai, kéo theo một cú rung chấn dữ dội khiến toàn bộ căn hầm ngầm lót chì chao đảo. Trần bê tông rạn nứt, đổ xuống một cơn mưa bụi xám xịt và những mảnh vỡ thạch cao dăm. Lê Khắc Huy ngã quỵ xuống bục cầu thang, hai bàn tay bỏng rộp vì nắp sắt nung đỏ co quắp lại, rỉ máu tươi bết vào lớp cát thạch anh mịn trên sàn. Bảo cũng bị hất văng ngược trở lại phòng tối dã chiến, đầu va vào cạnh bàn gỗ rỉ máu, chiếc xà beng gãy đôi văng ra xa, phát ra tiếng kim loại va chạm rỗng tuếch.


Trong bóng tối ngột ngạt và hơi nóng đã vượt ngưỡng năm mươi lăm độ C, Trịnh Minh Triết vẫn đứng im như một pho tượng đá sẫm màu. Dải băng đen bảo hộ lọc tia UV và laser bám chặt lấy sống mũi anh, che đi mắt phải đã mù hoàn toàn sau ca phẫu thuật cắt lọc biểu mô giác mạc. Mắt trái còn lại của anh, dù đồng tử đang bị giãn ra đau đớn dưới tác dụng phụ của thuốc nhỏ mắt đặc trị do Bác sĩ Phương điều chế, vẫn nhắm nghiền. Anh không cần nhìn bằng đôi mắt vật lý nữa. Lúc này, thế giới trong tâm trí anh là một lưới tọa độ không gian lập thể ba chiều, được vẽ nên bằng những rung động âm thanh nhỏ nhất.


"Oxy dưới hầm chỉ còn đủ dùng trong vòng chưa đầy mười hai phút," Triết thầm tính toán, nhịp tim của anh duy trì ở mức sáu mươi lăm nhịp một phút nhờ phương pháp thiền định tĩnh lặng của Sư thầy Thanh Trí. "Khói độc phốt pho pentaoxit đang bị hút mạnh về phía bức tường phía Bắc. Có một luồng gió lạnh từ sông cảng rò rỉ qua khe đan bê tông ngầm. Nhưng phía trên..."


Phía trên đỉnh đầu họ, tiếng sột soạt của ngọn lửa phốt pho trắng bắt đầu dịu đi. Tiếng sủa điên cuồng của con chó nghiệp vụ bỗng chốc im bặt, thay vào đó là tiếng động cơ gầm rú của những chiếc SUV chuyên dụng của Tập đoàn Prism đang lùi dần ra xa.


"Vũ Khắc Triệu đang rút lực lượng vòng ngoài," Huy nghiến răng, cố nén cơn đau thắt từ hai bàn tay bỏng rộp để thì thầm. "Gã tin rằng vụ sập dầm thép chữ H đã chôn sống chúng ta bên dưới đống tro tàn này."


"Không," Triết khẽ lắc đầu, tai trái của anh giật nhẹ khi nghe thấy một tần số âm thanh lạ truyền qua đường ống thông gió bằng đồng bị rạn nứt. "Triệu là một kẻ cáo già. Gã rút quân để tránh sự chú ý của lực lượng tuần tra biên phòng cảng biển sau tiếng nổ lớn, nhưng gã sẽ không bao giờ bỏ đi mà không có cuộn phim chứng cứ. Gã đã để lại 'bóng ma'."


*Sột soạt... sột soạt...*


Đó không phải là tiếng dầm thép nguội đi, mà là tiếng ma sát cực nhẹ của những sợi nano tổng hợp bám vào thành ống thông gió bị vỡ.


Hai luồng khí lạnh bất thường đột ngột tràn xuống từ lỗ thông gió rộng ba mươi centimet ở góc trần hầm. Trong bóng tối bão hòa hơi nước nóng, mắt trái của Triết dưới dải băng đen nhạy bén nhận diện được sự dao động kỳ lạ của những hạt bụi khói. Khói độc màu xanh lục bốc lên từ đống đổ nát phía trên khi đi qua luồng khí này liền bị rẽ đôi, tạo thành hai khoảng trống hình thể người không đối xứng di chuyển không tiếng động xuống sàn hầm.


Sát thủ Bóng Nước (Lê Văn Phát) và đồng bọn của hắn – Sát thủ Hơi Nước (Vũ Đình Cường) đã thâm nhập thành công.


Chúng đã kích hoạt bộ giáp ngụy trang màng nước khúc xạ ánh sáng hoàn hảo. Dưới mắt thường, căn hầm ngầm dường như hoàn toàn trống rỗng, chỉ có khói bụi và hơi nước nóng rực bốc lên nghi ngút. Nhưng đối với Triết, người đã đạt tới cảnh giới Cảm quan không gian khiếm thị cấp 2, sự hiện diện của hai kẻ tàng hình rõ ràng như hai khối đen đặc cắt ngang nhịp sương rơi tí tách từ đường ống làm mát bị vỡ.


"Bọn chúng thuận tay trái," Triết suy luận khi nghe thấy tiếng rít gió cực nhẹ phát ra từ góc nghiêng của cơ thể Hơi Nước khi hắn lách qua chiếc máy phóng ảnh Durst bị đổ. "Góc di chuyển của màng nước ngụy trang đang tạo ra một vệt lượn sóng không khí mờ nhạt ở tần số hai phẩy bốn lăm mươi lăm gigahertz. Chúng đang dò tìm chiếc máy ảnh Leica M3 của mình."


Chiếc máy ảnh cơ Leica M3 Chrome Đen bám đầy tro bụi đang được Triết gài chặt sau thắt lưng da, cuộn phim Kodak Tri-X 400 bên trong chứa đựng ba kiểu ảnh phơi sáng giọt sương sauna – bằng chứng duy nhất lột trần diện mạo của Bóng Nước với vết sẹo bỏng nhiệt đặc trưng trên tai phải.


Lưỡi dao mỏng của Hơi Nước đột ngột vung lên trong bóng tối. Không có một tiếng động, không có một tia sáng phản chiếu, nhưng luồng gió lạnh sắc bén mang theo mùi chết chóc đã áp sát cổ họng của Huy, người đang nằm bất lực dưới cầu thang.


"Bảo! Đập các chậu lan đột biến ngay!" Triết quát lớn, giọng anh vang dội như tiếng sấm nổ trong không gian hẹp của hầm ngầm.


Bảo, dù đầu đang rỉ máu và cơ thể đau nhức, vẫn phản ứng nhanh nhẹn bằng bản năng sinh tồn đường phố. Cậu xoay người, dùng hết sức lực còn lại lao về phía kệ gỗ chứa những chậu hoa lan đột biến gen nhạy cảm ánh sáng của bà Oanh – những chậu lan bị cháy sém một nửa do nhiệt độ truyền xuống từ phía trên nhưng bầu nhị hoa chứa đầy bột phấn siêu mịn vẫn còn nguyên vẹn.


*Rầm! Choang! Choang!*


Năm chậu gốm nung chứa hoa lan bị đập nát hoàn toàn xuống nền bê tông ẩm ướt. Bảo dùng chiếc ná cao su tự chế bằng gỗ mun bắn một viên sỏi lớn thẳng vào hệ thống quạt thông gió phụ cầm tay chạy bằng pin sạc còn sót lại trên bàn.


Cánh quạt quay tít, tạo ra một luồng gió mạnh thổi bùng lượng lớn bột phấn hoa lan bay lơ lửng vào không khí.


Đó là loại bột phấn hoa lan đột biến có cấu trúc hạt siêu mịn, mang đặc tính bám dính cực cao và có khả năng hấp thụ độ ẩm tức thì. Trong không gian hẹp của hầm ngầm ngập tràn hơi nước nóng rò rỉ, hàng triệu hạt phấn hoa màu vàng nhạt nhanh chóng bão hòa hơi ẩm, biến thành một màn sương bụi kết dính lơ lửng.


Quy luật vật lý của công nghệ ngụy trang quang học lập tức bị bộc lộ điểm yếu chí mạng. Bộ giáp tàng hình của Bóng Nước và Hơi Nước hoạt động dựa trên một màng nước silicon mỏng chảy liên tục được điều khiển bằng sóng vô tuyến để bẻ cong ánh sáng. Khi màng nước này va chạm với màn sương bột phấn hoa bám dính, các hạt phấn hoa lập tức bị hút chặt vào bề mặt silicon ẩm ướt.


*Xèo... xèo...*


Sự biến chuyển từ vô hình sang hữu hình diễn ra một cách kỳ ảo và đáng sợ trong bóng tối hầm ngầm.


Lớp màng nước tàng hình lấp lánh ban đầu bỗng chốc bị bao phủ bởi một lớp màng bụi màu vàng nhạt bết dính. Từ khoảng không trống rỗng, hai bóng ma lấp lánh màu vàng nhạt hiện hình rõ rệt, phác họa nên hai silhouette cơ thể người gầy gò, cao lớn đang đứng sừng sững giữa phòng tối dã chiến. Lớp bột phấn hoa bám vào màng silicon tạo ra hiện tượng tán xạ ánh sáng tự nhiên, triệt tiêu hoàn toàn khả năng khúc xạ bẻ cong photon của bộ giáp.


"Cái gì thế này?" Hơi Nước rít lên một tiếng kinh hoàng qua lớp mặt nạ ngụy trang, giọng hắn méo mó vì sợ hãi khi nhìn thấy chính bàn tay của mình đang phát sáng màu vàng nhạt dưới ánh lửa phốt pho xanh lục yếu ớt.


"Đó là cái giá của sự ăn cắp công nghệ," Triết lạnh lùng nói, mắt trái của anh dưới dải băng đen khẽ mở ra, bắt trọn hình ảnh hai bóng ma phấn hoa đang lúng túng.


Nhận ra mình đã bị lột trần ngụy trang, Bóng Nước gầm lên một tiếng đầy tàn nhẫn. Hắn rút ra khẩu súng bắn tỉa laser hồng ngoại cầm tay, nhắm thẳng vào dải băng đen che mắt của Triết để bắn phát súng hủy diệt võng mạc còn lại. Cùng lúc đó, Hơi Nước vung lưỡi dao mỏng sắc lẹm lao thẳng về phía Lê Khắc Huy để bịt đầu mối.


"Huy! Tránh ra!" Triết hét lên, anh vung chiếc gậy titan dò đường, dùng hết sức lực bạt mạng lao vào trận chiến khói bột phấn hoa tại nhà kính.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!