Ngọn Lửa Phốt Pho
Tiếng móng vuốt của con chó nghiệp vụ cào ràn rạt trên nắp sắt hầm ngầm dội xuống không gian tối tăm, nghe sắc nhọn và buốt nhói như một lưỡi dao cạo miết thẳng vào màng nhĩ của Trịnh Minh Triết. Trong bóng tối đặc quánh của căn hầm ngầm lót chì, anh có thể cảm nhận được nhịp thở dồn dập của Bảo ở bên cạnh và tiếng lách cách rất khẽ từ vòng quay ổ đạn khẩu rulo cũ của Lê Khắc Huy.
Phía trên đỉnh đầu họ, cách một lớp bê tông dày nửa mét và lớp đất ẩm bám đầy rêu, là bước chân của Vũ Khắc Triệu. Tiếng ủng chiến đấu dẫm mạnh lên khung kính rạn nứt của nhà kính hoa lan phát ra những tiếng kêu răng rắc rợn người.
"Sếp, máy quét nhiệt hồng ngoại dã chiến hoàn toàn bị nhiễu," tiếng của một tên bảo an Prism vọng xuống qua khe thông gió hẹp, méo mó và mờ nhạt qua lớp sương đêm. "Ngay bên dưới vị trí con chó đang cào, cảm biến chỉ hiển thị một khoảng trống vô nhiệt màu xám xịt. Không có bất kỳ bức xạ hồng ngoại nào rò rỉ ra ngoài. Cứ như thể... lòng đất ở đây hoàn toàn là một khối đá chết."
Triết nín thở. Khớp ngón tay trái đeo găng da mỏng của anh siết chặt lấy chiếc gậy titan dò đường. Anh biết lớp chì tấm chống phóng xạ lót bên trong tường bê tông của căn hầm chống bom cũ đang phát huy tác dụng tối đa. Nó triệt tiêu hoàn toàn sự trao đổi nhiệt giữa cơ thể ba người họ và môi trường bên ngoài, biến căn hầm thành một điểm mù tuyệt đối trên màn hình kỹ thuật số của Prism. Nhưng điểm mù quá hoàn hảo đôi khi lại chính là một dấu vết tố cáo.
"Khoảng trống vô nhiệt sao?" Giọng nói trầm trầm, khàn đặc của Vũ Khắc Triệu vang lên đầy nghi ngờ. Tiếng bước chân của gã dừng lại ngay phía trên nắp hầm. "Một nhà kính trồng hoa bỏ hoang làm sao có thể sở hữu một cấu trúc chặn nhiệt hoàn hảo như vậy? Thằng ranh con Trịnh Minh Triết đó là cựu chuyên gia hình sự, nó thừa biết cách đối phó với máy quét hồng ngoại dã chiến của chúng ta. Nắp hầm ngầm chắc chắn nằm ngay dưới chân con chó này."
Tiếng xích sắt lách cách khi tên bảo an kéo con chó nghiệp vụ ra xa. Triết nghe thấy tiếng Triệu gõ nhẹ cán súng ngắn quân dụng xuống nền đất ẩm để dò tìm khoang rỗng, nhưng lớp đất dày và các chậu hoa lan gốm nung nặng nề xếp chồng lên nhau đã triệt tiêu âm thanh phản hồi cơ học.
"Không tìm thấy khớp khóa cơ học," tên bảo an báo cáo.
"Không cần tìm," Vũ Khắc Triệu lạnh lùng ra lệnh, giọng gã vang lên tàn nhẫn không một chút do dự. "Nhiệt độ ngoài trời đang là mười lăm độ C, sương mù quá dày sẽ làm loãng sóng định vị của chúng ta. Đồ, đem hàng ra đây. Thiêu rụi toàn bộ khu nhà kính này cho ta. Nếu chúng ở dưới đó, chúng sẽ bị nướng chín hoặc phải tự bò lên như những con chuột cống."
Trương Văn Đồ – gã phóng hỏa thuê chuyên nghiệp của Prism – bước lên. Triết nghe thấy tiếng bước chân lê lết, nặng nề bốc mùi xăng dầu đặc trưng của gã. Tiếng kim loại va chạm loảng xoảng khi Đồ đặt chiếc hòm composite chứa hỗn hợp xăng đặc và phốt pho trắng xuống nền kính vỡ.
"Sếp, tôi đã pha chế sẵn ba bình hỗn hợp phốt pho trắng biến tính," giọng Đồ rít qua kẽ răng sún, nghe hèn hạ và đầy kích động. "Chỉ cần một mồi lửa, nhiệt độ cháy sẽ ngay lập tức đạt tới một ngàn hai trăm độ C. Nước thường không thể dập tắt ngọn lửa này, và khói độc của nó sẽ len lỏi vào từng kẽ hở nhỏ nhất dưới lòng đất."
"Làm đi," Triệu ra lệnh ngắn gọn.
*Bùm! Bùm! Bùm!*
Ba tiếng nổ nhiệt độ cao liên tiếp vang lên phía trên mái kính, chấn động mạnh đến mức làm rung chuyển cả những thanh dầm thép rỉ sét của nhà kính. Qua khe thông gió hẹp của hầm ngầm, một luồng ánh sáng lóa mắt màu xanh lục đặc trưng của phốt pho trắng bùng lên, rọi sáng một góc phòng tối dã chiến dưới lòng đất dưới dạng những vệt sáng ma quái.
Nhiệt lượng cực đại ngay lập tức bao trùm toàn bộ khu vực phía trên. Lớp kính hai lớp của nhà kính hoa lan nứt toác, vỡ vụn thành hàng vạn mảnh nhỏ rơi xuống như một cơn mưa thủy tinh dưới sức nóng kinh hoàng của ngọn lửa hóa chất.
"Nhiệt độ bắt đầu truyền xuống rồi," Huy nghiến răng nói, mồ hôi bắt đầu rỉ ra từ vầng trán thâm quầng của gã. Gã áp lòng bàn tay không đeo găng vào bức tường bê tông của hầm ngầm. "Bức tường đang nóng lên rất nhanh. Triết, chúng ta đang nằm trong một cái lò bánh mì khổng lồ."
Triết ngồi im lặng, dải băng đen che mắt lọc tia UV và laser bám chặt vào sống mũi anh. Mắt phải bị mù hoàn toàn của anh co thắt lại đau đớn dưới tác động của nhiệt độ tăng cao đột ngột, trong khi mắt trái đang giãn đồng tử cố gắng thu nhận hình ảnh luồng khói độc đang bắt đầu len lỏi qua khe thông gió.
Một mùi hôi hắc, nồng nặc giống như mùi tỏi thối bốc lên nghi ngút – mùi đặc trưng của khí phốt pho pentaoxit độc hại.
"Bảo, chăn ướt!" Triết ra lệnh khẽ nhưng đanh thép.
Cậu trợ lý trẻ nhanh nhẹn lao về phía góc hầm, kéo theo những tấm chăn bông dày đã được ngâm sũng nước cất y tế khử ion từ trước. Bảo dùng sức mạnh cơ bắp của đôi tay lao động, nhét chặt những tấm chăn ướt vào các khe hở của nắp hầm sắt và khe thông gió chính, cố gắng ngăn chặn luồng khói độc tràn xuống phòng tối.
Nhưng nhiệt độ trong căn hầm vẫn tăng lên một cách chóng mặt. Từ hai mươi độ C ban đầu, chỉ trong vòng chưa đầy ba phút, không khí đã nóng lên gần năm mươi độ C.
Trên chiếc bàn gỗ dã chiến, những chai nước cất y tế dùng để pha chế hóa chất tráng phim bắt đầu sủi bọt khí, tiếng thủy tinh giãn nở nhiệt kêu lách cách liên hồi. Hơi nước nóng bốc lên từ những tấm chăn ướt tạo thành một màn sương mù nhân tạo ngột ngạt, bóp nghẹt lá phổi của cả ba người.
"Khói... khói độc vẫn lọt qua khe nứt ở góc tường phía Nam!" Bảo ho sặc sụa, lồng ngực cậu phập phồng điên cuồng khi hít phải một lượng nhỏ khí phốt pho. Cậu ngã quỵ xuống nền đất ẩm, hai tay ôm lấy cổ họng đang bỏng rát.
Triết đứng dậy, dù mất đi thị giác lập thể khiến anh hơi loạng choạng, anh vẫn định vị chính xác vị trí của Bảo nhờ thính giác nhạy bén. Anh cúi xuống, đỡ lấy bả vai gầy của cậu trợ lý.
"Bảo, kích hoạt bình phun sương hóa chất trung hòa axit ngay lập tức!" Triết nói, giọng anh vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng sợ trong ranh giới sinh tử. "Dùng dung dịch natri cacbonat pha loãng trong bình xịt dã chiến. Phun thẳng vào luồng khói ở góc tường phía Nam để kết tủa các hạt axit phosphoric vô cơ trước khi chúng chạm tới sàn hầm!"
Bảo nghiến răng vượt qua cơn đau thắt ở phổi, cậu quờ tay lấy chiếc bình xịt nhựa dã chiến bọc thép, nhấn mạnh vòi xịt cơ học. Một màn sương mịn chứa hóa chất kiềm nhẹ phun ra, va chạm với luồng khói độc phốt pho màu xanh lục.
*Xèo... xèo...*
Phản ứng trung hòa hóa học xảy ra ngay trong không khí, tạo thành những hạt muối phốt phát màu trắng xám rơi rụng xuống nền đất ẩm, triệt tiêu phần lớn độc tính của luồng khí độc. Khói độc bị khống chế tạm thời, nhưng lượng oxy trong căn hầm ngầm khép kín lúc này đã sụt giảm nghiêm trọng.
"Không ổn rồi," Huy bước lên hai bậc cầu thang hầm ngầm, gương mặt gã đỏ gay vì nhiệt độ cao. Gã dùng báng khẩu súng rulo cũ đập mạnh vào nắp hầm sắt rỉ sét phía trên đỉnh đầu. "Nắp hầm nóng như một tấm vỉ nướng chao. Lớp đất ẩm phía trên đã bị ngọn lửa phốt pho sấy khô hoàn toàn và biến thành một khối đất nung cứng ngắc."
Lê Khắc Huy lấy hơi, dùng hết sức bình sinh của bả vai lành lặn còn lại để đẩy nắp hầm lên.
"Á!" Huy hét lên một tiếng đau đớn, gã thối lui lại ba bước, ngã sụp xuống cầu thang. Hai lòng bàn tay của gã, dù đã được bảo vệ bởi lớp da mỏng, vẫn bị nhiệt độ cực đại của nắp sắt nung đỏ làm cho phồng rộp, rỉ máu tươi bốc mùi da thịt cháy khét lẹt (cost paid).
"Huy! Đừng dùng tay không chạm vào kim loại!" Triết lao tới, anh giữ chặt lấy cánh tay đang run rẩy của gã cựu cảnh sát. Anh rút lọ thuốc nhỏ mắt đặc trị của Phương ra, nhỏ vài giọt dung dịch làm mát lên vết bỏng của Huy để giảm đau tạm thời.
"Để em dùng gậy sắt bẩy nó lên!" Bảo gầm lên, cậu nhặt một thanh xà beng bằng sắt rỉ sét ở góc hầm, lao lên cầu thang thay thế vị trí của Huy.
Bảo lách đầu gậy sắt vào khe hở nhỏ giữa nắp hầm và khung bê tông, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể để bẩy nắp hầm lên. Nắp sắt rít lên một tiếng khô khốc, dịch chuyển được khoảng hai centimet, để lộ ra một khe hở nhỏ đầy ánh lửa phốt pho trắng rực cháy phía trên.
Nhưng ngay trong tích tắc đó, một âm thanh biến dạng cơ học kinh hoàng vang lên từ phía trên nhà kính trồng hoa bỏ hoang.
*Rắc... rắc... rầm!*
Đó là tiếng co giãn nhiệt cực đại của hệ thống dầm thép chịu lực chính của nhà kính hoa lan. Dưới tác động của ngọn lửa phốt pho nóng một ngàn hai trăm độ C của Trương Văn Đồ, kết cấu thép rỉ sét mười năm qua đã hoàn toàn mất đi độ đàn hồi vật lý.
Một thanh dầm thép chữ H khổng lồ dài mười mét, nặng gần hai tấn, đổ sập xuống từ mái nhà kính, đè thẳng lên vị trí nắp hầm ngầm bí mật.
*Keng! Sập!*
sức nặng khủng khiếp của thanh dầm thép truyền qua thanh xà beng sắt trên tay Bảo.
*Rắc!*
Thanh xà beng sắt rỉ sét bị lực ép cực đại bẻ gãy làm đôi (failed attempts). Bảo bị lực phản chấn hất văng xuống sàn hầm, đầu va vào cạnh bàn gỗ dã chiến rỉ máu nhẹ (cost paid).
Thanh dầm thép khổng lồ nằm chắn ngang phía trên nắp hầm, khóa chặt lối thoát hiểm duy nhất của căn hầm ngầm bảo mật dưới lòng đất.
Bóng tối ẩm ướt và hơi nóng ngột ngạt lại bao trùm lấy ba người. Nhiệt độ trong hầm lúc này đã vượt quá năm mươi lăm độ C. Nước cất tráng phim trong các bình thủy tinh dưới hầm bắt đầu sôi sùng sục, phát ra những tiếng sủi bọt bong bóng đầy đe dọa.
"Chúng ta... bị chôn sống rồi," Bảo thầm thì trong tuyệt vọng, cậu ôm lấy cái đầu đang chảy máu, đôi mắt nhìn đăm đăm vào đống mảnh vỡ thủy tinh của phòng tối dã chiến.
Huy siết chặt khẩu súng rulo rỗng, vết sẹo dài bên má trái giật liên hồi dưới ánh lửa xanh lục yếu ớt lọt qua khe hở nắp hầm. Gã nhìn Triết, người vẫn đang đứng sừng sững giữa căn hầm nóng rực như một pho tượng đá không biết đến nỗi sợ hãi.
Triết không nói một lời. Anh chậm rãi quỳ xuống nền đất ẩm, áp tai trái của mình sát vào bức tường bê tông của hầm ngầm. Mắt trái còn lại của anh nhắm chặt dưới dải băng đen bảo hộ.
Anh kích hoạt toàn bộ khả năng đồng bộ thính giác với tiếng sương rơi và độ rung động cơ học của nền đất. Trong đại não của anh, những tiếng tích tắc của đồng hồ cổ, tiếng sương nhỏ giọt và tiếng lửa cháy phía trên tự động biến thành một lưới tọa độ không gian lập thể.
*Rầm rầm... xèo... xèo...*
Triết lắng nghe hướng đi của luồng khói độc phốt pho đang tràn vào hầm. Anh nhận thấy một điều kỳ lạ: luồng khói không di chuyển thẳng đứng lên trên theo định luật đối lưu nhiệt, mà bị hút lệch sang một góc ba mươi độ về phía bức tường phía Bắc của hầm ngầm.
*Tại sao khói độc lại bị hút lệch hướng?*
Một suy luận chiến thuật hình thành trong đầu chuyên gia quang học hình sự (tactical reasoning). Khói di chuyển lệch hướng chứng tỏ có một luồng áp suất không khí lạnh đang chuyển động ngược chiều từ phía Bắc, tạo ra một lực hút chân không nhẹ.
Bức tường phía Bắc của hầm ngầm giáp với hệ thống đường ống thoát nước thải ngầm cũ thời Pháp của trang trại hoa lan bà Oanh. Hệ thống ống dẫn nước thải đó dẫn thẳng ra bờ sông cảng Hải Phong.
"Huy, Bảo, nghe tôi nói," Triết mở mắt trái, giọng anh vang lên trầm tĩnh nhưng mang theo một sức nặng uy nghiêm khiến cả hai người lập tức nín thở lắng nghe. "Chúng ta chưa chết. Hệ thống ống dẫn nước thải ngầm cũ của bà Oanh vẫn còn thông thoáng và chưa bị ngọn lửa phốt pho của Đồ bịt kín. Luồng không khí lạnh từ sông cảng đang hút khói độc về phía đó."
Triết dùng gậy titan chỉ thẳng vào một tấm đan bê tông cũ bám đầy rêu phong nằm khuất sau những chậu hoa lan đổ nát ở bức tường phía Bắc hầm ngầm.
"Lối thoát duy nhất của chúng ta nằm ở đó. Nhưng dầm thép sập phía trên đang tiếp tục đè nặng lên kết cấu hầm ngầm. Chúng ta chỉ còn đủ lượng oxy để thở trong vòng đúng mười lăm phút trước khi toàn bộ hầm ngầm này bị sụp đổ hoàn toàn hoặc bị ngạt thở."
Triết quay sang nhìn chiếc máy ảnh cơ Leica M3 Chrome Đen bám đầy tro bụi đang nằm im lìm trên bàn gỗ, cuộn phim chứng cứ giọt sương sauna bên trong vẫn an toàn dưới lớp vỏ thép dày.
Anh chậm rãi ôm lấy chiếc máy ảnh gài chặt vào thắt lưng da, siết chặt dải băng đen che mắt bảo hộ, chuẩn bị bước vào cuộc chiến sinh tồn khốc liệt nhất dưới lòng đất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!