Nhạc nềnDark_Moon

Bao Vây Hầm Ngầm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới căn hầm ngầm lót chì có một kết cấu đặc quánh, tựa như một thứ chất lỏng vô hình bao bọc lấy da thịt Trịnh Minh Triết. Trong không gian chật hẹp sực nức mùi vôi vữa ẩm mốc, mùi hăng hắc của axit axetic và bạc nitrat từ những mảnh chai vỡ dưới sàn, anh ngồi xếp bằng trên chiếc giường bạt dã chiến.


Mắt phải của Triết hoàn toàn tê liệt dưới lớp băng gạc vô trùng dày cộm. Mắt trái còn lại ẩn sau dải băng đen đặc chủng dệt sợi polymer lọc tia UV và laser do Bác sĩ Phương chế tạo. Dải băng tối màu bóp nghẹt tầm nhìn của anh xuống còn một nửa, nhưng dưới tác dụng của loại thuốc nhỏ mắt kháng độc, đồng tử của anh giãn nở tối đa, thu nhận từng hạt photon yếu ớt nhất đang lơ lửng trong không khí.


*Tách... tách... tách...*


Tiếng những giọt sương ngưng tụ trên mái kính của nhà kính trồng hoa bỏ hoang phía trên dội xuống lòng đất ẩm vẫn đều đặn vang lên. Đối với một người bình thường, đó chỉ là thứ âm thanh tạp nham của một đêm ngoại ô tĩnh mịch. Nhưng đối với Triết, người vừa đột phá cảnh giới Cảm quan không gian khiếm thị cấp 1, âm thanh ấy đang tự động vẽ nên một bản đồ lập thể ba chiều trong đại não anh. Anh có thể cảm nhận được độ nghiêng của những thanh dầm thép rỉ sét, vị trí của những chậu hoa lan treo lơ lửng, và cả những kẽ hở nhỏ nhất trên mái kính mờ đục rêu phong.


Đột nhiên, nhịp điệu sương rơi bị phá vỡ.


Một chấn động cơ học cực nhẹ truyền qua lớp tường bê tông dày nửa mét của căn hầm chống bom cũ. Đó không phải là sự rung động tự nhiên của đất cát do gió thổi rặng tre. Nó đều đặn, nặng nề và mang tính toán học.


Tiếng bước chân gấp gáp dẫm lên lối cầu thang hẹp dẫn xuống hầm cắt đứt sự tập trung của Triết. Cánh cửa gỗ sồi rít lên một tiếng khô khốc. Lê Khắc Huy lao vào phòng, gương mặt gã cựu cảnh sát hình sự xám xịt dưới ánh sáng đỏ mờ của chiếc đèn bảo an dã chiến. Trên bả vai gã, vết thương cũ do đạn sượt qua vẫn rỉ máu thấm đỏ lớp áo khoác đen.


"Triết! Cục diện hoàn toàn phong tỏa rồi," Huy thở dốc, giọng gã khàn đặc vì căng thẳng. Gã ném mạnh một tờ giấy nhăn nhúm lên bàn gỗ. "Cảnh sát trưởng Trần đã chính thức phát lệnh truy nã đặc biệt toàn quốc đối với cậu. Tội danh: mưu sát cảnh sát hình sự tại hiện trường và tàng trữ hóa chất độc hại trái phép. Chưa hết, toàn bộ tài khoản ngân hàng của cậu và Minh Khuê đã bị Prism can thiệp phong tỏa hoàn toàn. Chúng ta không còn một đồng xu dính túi, cũng không thể bước chân ra khỏi khu vực ngoại ô này."


Triết không hề dao động. Anh chậm rãi miết những đầu ngón tay thô ráp của bàn tay trái đeo găng da mỏng lên bề mặt bản vẽ đồng thau của cha. Xúc giác nhạy bén của anh cảm nhận được từng đường rãnh khắc axit lạnh ngắt.


"Trần chỉ là một con tốt được Prism mua chuộc để bưng bít vụ sauna," Triết nói, giọng lạnh lùng như thép nguội. "Việc chúng phát lệnh truy nã và phong tỏa tài chính chứng tỏ bức ảnh giọt sương và mảnh vỡ kính áp tròng chúng ta đang giữ đã chạm đúng vào tử huyệt của Chủ tịch Nghiêm. Chúng đang sợ hãi."


"Nhưng chúng ta sắp hết thời gian rồi," Huy siết chặt nắm tay, vết sẹo dài bên má trái giật liên hồi. "Nếu không có tiền mặt và hóa chất tráng phim mới, cuộn phim trong chiếc Leica của cậu sẽ bị hỏng hoàn toàn do độ ẩm dưới hầm này. Chúng ta sẽ mất đi bằng chứng duy nhất."


Chưa kịp để Triết phản hồi, cánh cửa hầm lại bị đẩy mạnh. Bảo – cậu trợ lý mồ côi hai mươi tuổi – lao xuống, hơi thở hỗn hển, hai ống quần jean rách gối bám đầy bùn đất ẩm.


"Anh Triết! Anh Huy! Có biến lớn rồi!" Bảo nói lắp bắp, đôi mắt hoảng sợ nhìn quanh. "Có đèn quét rọi ngoài vườn lan. Nhiều xe SUV đen của tập đoàn Prism đang vây chặt rặng tre ngoại ô. Em nhìn thấy một gã khổng lồ mặc đồ tác chiến đen, mặt có vết sẹo bỏng lớn bên tai phải đang chỉ huy lực lượng bảo an. Chúng mang theo cả chó nghiệp vụ và những thiết bị quét nhiệt hồng ngoại cầm tay!"


"Vũ Khắc Triệu," Huy nghiến răng, tay gã lập tức đưa về phía thắt lưng, nơi khẩu súng ngắn rulo cũ đã tháo chốt an toàn đang nằm im lìm. "Gã đồ tể của Prism. Hắn tìm đến nhanh hơn tôi tưởng."


Triết đứng bật dậy. Dù mất đi thị giác lập thể một bên khiến anh hơi loạng choạng trong một tích tắc, anh nhanh chóng lấy lại thăng bằng nhờ cảm giác xúc giác của đôi chân dẫm mạnh xuống nền đất.


"Triệu đang thiết lập hàng rào quét nhiệt hồng ngoại bao quanh nhà kính," Triết phân tích nhanh, đại não anh vận hành với tốc độ của một chuyên gia quang học hình sự. "Thiết bị định vị nhiệt của hắn có thể quét xuyên qua những lớp tường mỏng. Nếu hắn phát hiện ra nguồn nhiệt từ cơ thể chúng ta hoặc từ các thiết bị điện dưới hầm, chúng ta sẽ bị nướng chín tại chỗ."


"Để em chạy ra ngắt nguồn điện tổng của nhà kính ở tủ điện ngoài sân!" Bảo nói, định quay người lao lên cầu thang. "Điện tắt đột ngột có thể làm nhiễu hệ thống quét của chúng trong vài phút!"


"Bảo, đứng lại!" Triết quát khẽ. Tai trái anh giật mạnh. Qua hệ thống thông gió hẹp của hầm ngầm, anh nghe thấy một tiếng *xoẹt* sắc nhọn của kim loại cắt đứt dây dẫn, theo sau là tiếng động cơ máy phát điện dã chiến của đối phương rầm rì từ xa. "Chúng đã cắt đường dây từ tủ điện ngoài sân trước khi khép vòng vây rồi. Cậu ra ngoài bây giờ là tự nộp mạng!"


Ngay lập tức, chiếc đèn bảo an đỏ mờ dã chiến phụt tắt. Toàn bộ căn hầm ngầm bị nhấn chìm vào bóng tối hoàn toàn và cái lạnh giá ẩm ướt của lòng đất (cost paid). Hệ thống sưởi ngầm bị cắt đứt, hơi ẩm bắt đầu ngưng tụ nhanh hơn trên các bức tường bê tông.


"Huy, lắp đạn vào khẩu rulo ngay," Triết ra lệnh, giọng anh vang lên dứt khoát trong bóng tối. "Đứng gác ngay dưới chân cầu thang hầm ngầm. Nếu có kẻ đột nhập, bắn vào góc nghiêng ba mươi độ bên phải lối đi để tận dụng độ nảy của đạn trên tường bê tông."


Tiếng kim loại lách cách vang lên khô khốc khi Huy nạp những viên đạn chì vào ổ quay của khẩu rulo cũ (*tách, tách, tách*). Gã đứng sừng sững như một pho tượng đá dưới chân cầu thang, đôi mắt thâm quầng đăm đăm nhìn lên cánh cửa sồi đóng chặt.


"Bảo, giúp tôi di chuyển các chậu hoa lan đột biến lớn ở góc hầm," Triết xoay người sang phía Bảo, dùng xúc giác định vị chính xác bả vai của cậu trợ lý. "Chúng ta phải dùng những chậu đất nung dày chứa đất ẩm bám đầy rêu để phủ kín hoàn toàn nắp hầm ngầm bí mật. Đất ẩm và gốm nung dày là chất cách nhiệt tự nhiên tốt nhất để triệt tiêu bức xạ nhiệt cơ thể đối với máy quét của Triệu."


Bảo gật đầu trong bóng tối, cậu dùng bờ vai gân guốc của mình cùng Triết ra sức đẩy những chậu lan lớn nặng gần năm mươi cân. Tiếng gốm miết trên nền đất ẩm phát ra những âm thanh sột soạt. Họ xếp chồng các chậu cây lên nhau, phủ một lớp đất ẩm bết dày lên các kẽ hở của nắp hầm bằng sắt rỉ sét.


"Triết, tường hầm này dày bao nhiêu?" Huy hỏi khẽ, mắt gã không rời lối vào.


"Bê tông cốt thép dày không phẩy năm mét, bên trong lót một lớp chì cách nhiệt từ thời chiến tranh," Triết trả lời, anh áp tai vào vách bê tông lạnh ngắt. "Về mặt lý thuyết, lớp chì và bê tông này sẽ chặn đứng hoàn toàn các bước sóng hồng ngoại từ máy quét của Triệu. Nhưng nếu có bất kỳ kẽ hở không khí nào rò rỉ nhiệt lượng ra ngoài, hệ thống quét đa phổ của hắn sẽ phát hiện ra điểm bất thường trong vòng ba giây."


Triết ra hiệu cho tất cả im lặng. Anh tắt toàn bộ các thiết bị điện phát nhiệt còn lại dưới hầm, kể cả chiếc đèn pin nhỏ cầm tay. Bóng tối lúc này trở nên tuyệt đối. Cái lạnh của đất ẩm thấm qua lớp găng da mỏng, mơn trớn trên da thịt họ. Cả ba người nín thở, lồng ngực co thắt lại dưới áp lực nghẹt thở của cuộc vây bắt dã chiến.


Triết nhắm chặt mắt trái dưới dải băng đen lọc UV. Anh tập trung toàn bộ năng lượng tinh thần vào thính giác. Tiếng sương rơi trên mái kính phía trên bắt đầu biến đổi.


*Tách... tách... rắc...*


Tiếng kính vỡ vụn vang lên rất khẽ, xen lẫn vào tiếng sương rơi. Có vật thể nặng đang dẫm lên những mảnh kính rêu phong bị cháy sém trên mái nhà kính.


Triết nín thở, đại não anh lập tức phân tích sự gián đoạn âm thanh của các giọt sương chạm vào bề mặt. Mỗi khi một chiếc ủng chiến đấu dẫm xuống, tiếng giọt nước rơi tại vị trí đó bị ngắt quãng trong vòng một phần mười giây trước khi tạo ra tiếng vang rỗng của dầm thép rỉ sét.


"Có bốn tên," Triết thì thầm, giọng anh nhỏ đến mức chỉ đủ cho Huy đứng sát bên nghe thấy. "Chúng đang đi dọc theo lối đi chính của nhà kính phía trên. Khoảng cách giữa các bước chân là không phẩy bảy mét, di chuyển theo đội hình mũi tên chiến thuật. Tên đi đầu có trọng lượng cơ thể lớn, bước chân dẫm mạnh làm dầm thép phía trên nắp hầm của chúng ta bị võng xuống hai milimet."


"Vũ Khắc Triệu," Huy siết chặt báng súng rulo, mồ hôi lạnh chảy dọc bên má sẹo. "Hắn đang đứng ngay trên đầu chúng ta."


Tiếng bước chân nặng nề dẫm lên mái kính phía trên hầm ngầm dội xuống qua lớp bê tông dày, tạo thành những rung động cơ học trầm đục truyền thẳng vào xương tủy của Triết. Anh cảm nhận được độ phẳng và độ rung của nền đất dưới chân mình đang thay đổi theo từng bước đi của kẻ thù phía trên.


Đột nhiên, tiếng bước chân dừng lại.


Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm không gian. Sự gián đoạn của tiếng sương rơi kéo dài hơn thông thường tại vị trí ngay sát nắp hầm ngầm bí mật.


Triết mở trừng mắt trái dưới dải băng đen bảo hộ. Dù không thể nhìn thấy gì trong bóng tối hoàn toàn, cảm quan không gian của anh cho thấy có một nguồn áp lực lớn đang đè nặng ngay phía trên nắp sắt hầm ngầm.


*Gừ... gừ...*


Một tiếng gầm gừ trầm thấp, khàn đục của thú dữ dội xuống qua ống thông gió hẹp. Tiếp theo đó là tiếng cào bới điên cuồng của những móng vuốt sắc nhọn dẫm lên lớp đất ẩm bám đầy phấn hoa lan mà Bảo vừa ngụy trang.


Tiếng sủa điên cuồng của con chó nghiệp vụ bỗng chốc vang lên chói tai, dội thẳng vào lòng đất, báo hiệu rằng lớp đất ngụy trang mỏng manh sắp bị bóc trần dưới bản năng của loài thú săn mồi.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!