Nhạc nềnDark_Moon

Thấu Kính Giọt Sương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù ở thành phố cảng Hải Phong chưa bao giờ là một thứ khí hậu bình thường. Nó dày đặc, mằn mặn vị muối biển, và luôn mang theo một thứ hơi ẩm buốt giá len lỏi qua từng khe gạch của khu phố cổ. Nhưng đêm nay, bên trong phòng tắm hơi VIP của Khách sạn Royal, thứ sương mù ấy lại mang một bản chất hoàn toàn khác: nóng rực, ngột ngạt và nồng nặc mùi gỗ tuyết tùng bị nung chín.


Trịnh Minh Triết áp sát người vào cánh cửa thông gió kỹ thuật rỉ sét ở phía sau khách sạn. Đôi mắt sâu của anh nheo lại sau gọng kính râm mỏng, cố gắng điều tiết trước làn hơi nóng đang phun ra từ khe hở. Nhịp tim của anh duy trì ở mức bảy mươi nhịp một phút – một thói quen tự rèn luyện để giữ cho đôi bàn tay luôn đạt độ tĩnh lặng tuyệt đối của một chuyên gia nhiếp ảnh hình sự.


"Triết... anh nghe rõ không?" Tiếng thì thầm rè rè phát ra từ chiếc tai nghe siêu nhỏ gắn sâu trong tai Triết. Đó là giọng của Bùi Tiến Dũng, trưởng nhóm bảo trì cơ điện của khách sạn. "Tôi vừa ngắt hệ thống báo động của hành lang kỹ thuật trong vòng năm phút. Anh phải nhanh lên. Có điều gì đó rất bất thường. Nhà ngoại giao nằm trong phòng VIP số 3 đã đột tử, nhưng cảnh sát trưởng Trần đang chỉ huy phong tỏa hiện trường một cách vội vã. Ông ta không cho phép bất kỳ giám định viên nào tiếp cận, ngoại trừ người của Tập đoàn Prism."


Triết không đáp, anh chỉ gõ nhẹ hai nhịp lên mic để xác nhận. Anh lách người qua khung sắt hẹp của đường ống thông gió, đôi bàn tay đeo găng da mỏng lướt nhẹ trên các bề mặt để cảm nhận độ rung động cơ học của hệ thống nồi hơi. Bước chân của anh không hề phát ra tiếng động. Đối với một kẻ lập dị bị sa thải khỏi ngành cảnh sát như Triết, hiện trường vụ án mạng không phải là nơi để tranh giành quyền lực, mà là một bài toán quang học tối thượng đang chờ được giải mã.


Khi Triết thả mình xuống sàn gạch men ẩm ướt của phòng thay đồ dẫn vào phòng tắm hơi VIP, làn hơi nước bão hòa lập tức bao phủ lấy anh như một bức tường nhiệt khổng lồ. Nhiệt độ ở đây quá cao. Triết rút từ trong túi măng tô ra một chiếc máy đo áp suất và nhiệt độ cầm tay đã được cải tiến. Con số hiển thị trên màn hình tinh thể lỏng khiến đồng tử anh co thắt lại: 80 độ C.


Nhiệt độ phòng tắm hơi thông thường không bao giờ vượt quá 50 độ C. Sức nóng khủng khiếp này đang tăng lên một cách chủ động. Triết lập tức hiểu ra âm mưu: kẻ sát nhân hoặc những kẻ đồng lõa (Bóng Ma Sauna) đang cố tình tăng nhiệt độ phòng lên cực đại để kích hoạt quá trình bay hơi cưỡng bức. Chúng muốn xóa sạch mọi giọt nước ngưng tụ trên các bề mặt kính – nơi lưu giữ bằng chứng duy nhất của vụ ám sát phòng kín này.


Triết bước qua ranh giới của phòng tắm hơi VIP số 3. Giữa làn sương mù nóng rực dày đặc đến mức tầm nhìn giảm xuống dưới nửa mét, thi thể của nhà ngoại giao nằm gục trên chiếc ghế gỗ tuyết tùng. Da của nạn nhân đỏ ửng vì bỏng nhiệt, nhưng đôi mắt mở trừng trừng của ông ta mới là thứ khiến Triết chú ý. Đáy mắt của nạn nhân bị đục hóa hoàn toàn, một dấu vết đặc trưng của việc bị phá hủy võng mạc bởi chùm bức xạ laser hồng ngoại cường độ cao trước khi chết vì ngạt khí.


Hung thủ đã tàng hình bằng cách sử dụng bộ đồ ngụy trang màng nước silicon khúc xạ ánh sáng. Hắn bước vào đây, bẻ cong ánh sáng bao quanh cơ thể để biến mất trước các camera giám sát kỹ thuật số của khách sạn. Nhưng công nghệ ngụy trang quang học dù có hoàn hảo đến đâu cũng phải tuân thủ các định luật vật lý cơ bản. Khi di chuyển trong môi trường hơi nước bão hòa, màng nước ngụy trang của hắn sẽ làm xáo trộn mật độ ngưng tụ của hơi ẩm xung quanh, để lại những vệt biến dạng khúc xạ siêu vi trên các giọt sương bám trên kính cửa sổ.


Triết tiến lại gần tấm cửa kính hai lớp hướng ra phía giếng trời của khách sạn. Dưới ánh sáng mờ tối của chiếc đèn trang trí bọc gỗ, anh phát hiện ra một giọt nước ngưng tụ hoàn hảo đang bám ở góc trên của tấm kính. Giọt nước có dạng hình cầu dẹt, hoạt động như một thấu kính hội tụ tự nhiên tự chế của tạo hóa. Nó đã bắt trọn và đảo ngược hình ảnh phản chiếu của kẻ sát nhân tàng hình tại thời điểm hắn đứng ra tay ám sát nạn nhân.


Nhưng giọt sương đang co lại. Sức căng bề mặt của nó đang đầu hàng trước nhiệt độ 80 độ C. Góc tiếp xúc của giọt nước với bề mặt kính đang dẹt dần từ 90 độ xuống còn chưa đầy 30 độ.


"Chỉ còn chưa đầy ba phút trước khi nó bốc hơi hoàn toàn," Triết thầm tính toán trong đầu. Sự lo lắng bắt đầu len lỏi vào lồng ngực anh, làm tăng nhịp tim. Anh buộc phải nín thở để hạ nhịp tim xuống, giữ cho cơ thể không tỏa thêm hơi ấm làm tăng tốc độ bay hơi của giọt nước theo Quy tắc bảo toàn giọt sương ngưng tụ.


Triết mở chiếc túi da sờn cũ, cẩn thận lấy ra chiếc máy ảnh cơ Leica M3 Chrome Đen. Đây là chiếc máy ảnh cơ học hoàn toàn, không hề có bất kỳ linh kiện điện tử nào để có thể bị hỏng hóc dưới nhiệt độ cao hay bị nhiễu sóng bởi các thiết bị phá sóng của tập đoàn Prism. Anh gắn lên đầu ống kính chiếc thấu kính phân cực thạch anh "Sơn Thủy" do chính tay anh mài thủ công từ khối thạch anh tự nhiên Cát Bà.


Nhưng ngay khi anh vừa đưa máy ảnh lên ngang tầm mắt, một thảm họa kỹ thuật lập tức xảy ra. Làn hơi nước bão hòa nóng rực trong phòng lập tức ngưng tụ thành một lớp màng sương mờ đục phủ kín bề mặt phía trước của thấu kính thạch anh. Kính ngắm hoàn toàn tối đen.


Triết nghiến răng, rút từ túi áo ra một miếng khăn lụa mỏng chuyên dụng. Anh lau nhanh bề mặt thấu kính, nhưng chỉ trong vòng hai giây sau khi lau, lớp sương mới lại tiếp tục bám vào. Nhiệt độ cơ thể của anh và hơi thở nóng hổi đang tạo ra một vùng áp suất ẩm ngay sát máy ảnh.


"Không được thở," Triết tự ra lệnh cho bản thân. Anh nín thở hoàn toàn, lồng ngực căng chặt. Anh lau thấu kính một lần nữa. Lần này, anh nhanh chóng đưa máy ảnh lên, áp sát mắt trái vào kính ngắm. Mắt phải của anh, vốn nhạy cảm với ánh sáng mạnh, đang nhắm chặt để tập trung toàn bộ nhãn lực vào mắt trái.


Để chiếu sáng giọt sương mà không làm tăng nhiệt độ của nó, Triết không sử dụng đèn flash halogen tỏa nhiệt. Anh rút ra một cây đèn LED nhỏ công suất thấp, bọc qua một lớp màng lọc sắc xanh dương – tạo ra một nguồn sáng lạnh có bước sóng ngắn để giảm thiểu bức xạ nhiệt lên giọt sương theo đúng quy trình bảo toàn chứng cứ hình sự.


Anh bấm nút chụp lần đầu tiên. Cạch.


Tiếng màn trập cơ học vang lên giòn giã giữa phòng tắm hơi tĩnh lặng. Nhưng ngay khi tiếng màn trập vừa dứt, Triết nhìn qua kính ngắm và nhận ra bức ảnh đầu tiên đã hỏng hoàn toàn. Một hạt nước siêu nhỏ đã kịp ngưng tụ ở rìa ngoài của thấu kính Leica ngay trước khi màn trập mở ra, làm nhòe toàn bộ dải phổ ánh sáng phân cực.


Thời gian đang cạn dần. Giọt sương trên kính cửa sổ đã co lại chỉ còn một nửa kích thước ban đầu. Các đường biên ranh giới của nó bắt đầu chảy sệ dọc theo bề mặt kính do lực trọng trường thắng thế khi thể tích nước giảm sút.


Triết buộc phải thay đổi chiến thuật. Anh không thể chụp trực diện từ góc vuông được nữa, vì ánh sáng lóa phản chiếu từ hơi nước bám trên kính hai lớp sẽ triệt tiêu hoàn toàn hình ảnh phản chiếu yếu ớt bên trong giọt sương. Anh điều chỉnh cơ thể, quỳ một gối xuống sàn gạch nóng bỏng, căn chỉnh góc chụp nghiêng chính xác 45 độ so với bề mặt kính. Đây chính là góc Brewster – góc phân cực tối ưu giúp triệt tiêu hoàn toàn các tia sáng lóa phản xạ từ bề mặt kính, chỉ cho phép các tia sáng mang thông tin hình ảnh đi qua thấu kính thạch anh Sơn Thủy.


Anh lau thấu kính lần thứ ba. Giữ chặt máy ảnh bằng hai tay đeo găng da mỏng để cách nhiệt. Triết bắt đầu đếm nhịp tim của mình để căn thời gian phơi sáng thủ công: một nhịp... hai nhịp... ba nhịp...


Tách.


Màn trập mở ra và đóng lại một cách hoàn hảo. Triết lập tức lên cò phim bằng tay, chụp tiếp kiểu thứ hai ở một góc lệch 0.5 độ để tạo hiệu ứng lập thể 3D. Rồi kiểu thứ ba. Ba kiểu ảnh phơi sáng giọt sương cuối cùng đã được ghi lại trên cuộn phim âm bản Kodak Tri-X 400 sửa đổi trước khi giọt nước trên kính cửa sổ hoàn toàn biến mất dưới sức nóng khủng khiếp của phòng sauna, chỉ để lại một vệt khoáng chất mờ nhạt không hình thù.


Triết thở phào ra một hơi dài, làn hơi thở nóng hổi lập tức làm mờ đục toàn bộ khoảng không gian trước mặt. Da mặt anh bỏng rát, rỉ mồ hôi hòa lẫn với hơi nước nóng 80 độ C tạo thành những vệt muối mằn mặn chảy vào khóe mắt đau xót. Nhưng trong lòng anh là một sự thanh thản kỳ lạ: anh đã bắt được bóng ma tàng hình.


Đúng lúc đó, từ phía bên kia cánh cửa gỗ dày của phòng tắm hơi VIP, một tiếng động cơ học nặng nề vang lên.


Cạch.


Tiếng chốt cửa sắt bên ngoài đột ngột bị khóa sập. Hệ thống khóa điện tử của phòng VIP đã bị kích hoạt cưỡng bức từ trung tâm điều khiển của khách sạn.


"Triết! Có biến rồi!" Giọng của Dũng vang lên đầy hoảng loạn trong tai nghe, nhưng lập tức bị nhiễu loạn bởi những tiếng rít tần số cao của sóng vô tuyến phá hoại. "Cảnh sát trưởng Trần... ông ta đã đến... ông ta ra lệnh... Thượng úy Hắc... phá khóa..."


Tín hiệu tai nghe hoàn toàn tắt lịm.


Ngay sau đó, tiếng bước chân dồn dập, nặng nề của lực lượng cảnh sát do Cảnh sát trưởng Trần chỉ huy vang dội dọc hành lang đá hoa cương bên ngoài, áp sát cửa phòng tắm hơi. Tiếng kìm cộng lực và búa tạ đập mạnh vào bản lề cửa gỗ vang lên rầm rầm, đe dọa sẽ phá hủy toàn bộ hiện trường và giam cầm Triết bên trong phòng kín ngập sương nóng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!