Nhạc nềnSakuya2

Nợ Máu Đồng Hành

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đêm Đại Thử rít gào qua những khe đá hẹp của thung lũng biên thùy phía Bắc, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt của vùng tuyết phủ ngàn năm để dập tắt những tàn lửa cuối cùng của dược điền hoang dã. Khói xám quẩn quanh những luống thuốc cháy khét, mùi ngải diệp, hoàng liên và nhựa thông già quyện vào mùi máu tanh nồng tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. Trên nền tuyết tan dính đầy máu đen, Tiêu Lạc Hành đang quỳ sụp, hai đầu gối găm sâu vào lớp bùn lạnh giá. Chiếc Mặt nạ quỷ sắt rỉ sét áp chặt vào khuôn mặt nhợt nhạt của gã, che giấu đi đôi môi tím tái và những giọt mồ hôi lạnh đang tuôn dài dọc thái dương.


"Hự... khục..."


Một cơn ho dữ dội bộc phát xé rách lồng ngực Lạc Hành. Gã gập người sát đất, thổ ra một ngụm máu đen đặc quánh nhuộm thẫm một khoảng tuyết trắng. Cổ trùng Hàn Tịch trong tim gã đang co thắt điên cuồng, như một con rết độc đang cố sức cắn xé lục phủ ngũ tạng để trừng phạt chủ nhân vì đã dám bứt phá phong ấn chân khí. Cánh tay phải của gã – vốn đã bị hoại tử năm phần vĩnh viễn sau nhát rút kiếm thứ hai cứu mạng Bạch Chỉ – lúc này buông thõng bất động dưới lớp băng gạc rách nát dính đầy máu đen. Các ngón tay co quắp lại, run rẩy nhẹ và hoàn toàn mất đi cảm giác nóng lạnh. Vệt đen hoại tử rùng rợn như mạng nhện độc đã lan rộng từ cổ tay phải, bò ngược lên bả vai, rồi ăn sâu vào tận phế phủ.


Tầm nhìn bên mắt phải của Lạc Hành lúc này chỉ còn là một màn sương xám đục ngầu, mờ mịt không thấy rõ năm ngón tay. Gã chỉ còn có thể dùng mắt trái sắc lạnh còn lại và thính giác nhạy bén để phán đoán xung quanh. Bàn tay trái lành lặn của gã nắm chặt lấy chiếc Trâm gỗ đào Tiêu Lạc Anh – kỷ vật duy nhất của người chị gái đã khuất. Lực bóp mạnh đến mức những thớ gỗ đào đơn sơ phát ra tiếng kêu răng rắc nhè nhẹ, nhưng đó là thứ duy nhất giúp gã neo giữ lại chút nhân tính và lý trí cuối cùng giữa cơn đau đớn tột cùng tàn phá cơ thể.


Bên cạnh gã, thi thể của Sa Độc Nhãn – tên đường chủ nham hiểm của Huyết Sa Bang – đã hóa thành một khối băng đen kịt, vỡ vụn thành trăm mảnh thịt xương đông cứng lạnh ngắt dưới uy lực t tàn khốc của chiêu thức Hàn Tịch Triều Sinh. Nhưng chiến thắng ấy phải trả bằng một cái giá quá đắt. Dược điền hoang dã – thánh địa y học ẩn dật mà Bạch Chỉ hằng bảo vệ – giờ đây chỉ còn là một đống tro tàn đổ nát.


Bạch Chỉ quỳ bên cạnh gã, đôi bàn tay thanh khiết như hoa tuyết lúc này dính đầy bụi than đen và tuyết lạnh. Nàng nhìn đống đổ nát của dược điền, nơi sư phụ quá cố Dược Ông từng dốc lòng gieo trồng những gốc thảo dược quý hiếm, nước mắt nàng không kìm được mà rơi xuống, lăn dài trên đôi má thanh tú rồi đóng băng dưới làn gió buốt. Nhưng khi nhìn thấy Lạc Hành đang thoi thóp bên vũng máu đen, nỗi đau xót và dằn vặt trong lòng nàng trỗi dậy dữ dội hơn bao giờ hết.


"Tại sao ngươi lại ngốc như thế?" Bạch Chỉ khóc nghẹn, giọng nói dịu dàng thường ngày giờ đây run rẩy vì phẫn nộ và đau đớn. "Ba cây ngân châm bạc ròng ta cắm ở Dương Khê, Ngoại Quan và Khúc Trì... ngươi lại dám tự tay bứt phăng! Ngươi có biết việc bứt châm khóa huyệt để vận chuyển Hàn Tịch Cổ Chân Khí ngược chiều kinh mạch là tự hủy hoại bản thân không? Kinh mạch tay phải của ngươi đã hoại tử đến năm phần vĩnh viễn rồi! Ngươi muốn biến mình thành một kẻ phế nhân tàn phế hoàn toàn sao?"


Lạc Hành im lặng chịu đựng cơn đau thắt tim, gã không hé răng nửa lời, chỉ có hơi thở thở ra mang theo làn khói trắng lạnh buốt nhẹ. Gã khẽ nhắm mắt trái, cố gắng điều hòa nhịp thở hỗn loạn. Gã biết nàng trách gã vì nàng lo cho mạng sống của gã. Nhưng nếu lúc đó gã không rút kiếm lần thứ hai, năm cây phi đao tẩm kịch độc Huyết Sa của Sa Độc Nhãn đã đâm xuyên qua lưng nàng. Lời thề phục thù cho nghĩa phụ Tiêu Trường Phong chưa hoàn thành, gã làm sao có thể trơ mắt nhìn người tri kỷ duy nhất thấu hiểu nỗi đau thể xác của mình phải ngã xuống?


Bạch Chỉ gạt nước mắt, nhanh chóng nắm lấy cổ tay trái của Lạc Hành để chẩn mạch. Ngay khi những ngón tay nàng chạm vào mạch tượng của gã, khuôn mặt nàng lập tức biến sắc. Dòng máu lạnh buốt chảy ngược kỳ dị bên trong cơ thể gã đang đập dồn dập, hỗn loạn như dòng nước lũ mùa đông. Những vệt máu đen hoại tử trên bả vai phải đang có xu hướng lan rộng hơn, rách cơ bả vai trái cũng bị nứt nhẹ rỉ máu tươi dưới lớp áo vải xám thô.


"Không được rồi... Độc tính của cổ trùng đã trào ngược vào tim. Nếu không khóa huyệt đạo ngay lập tức, tim ngươi sẽ ngừng đập vĩnh viễn!" Bạch Chỉ hoảng hốt, nàng vội vàng rút từ trong túi gấm ra bộ kim châm cứu bằng bạc ròng Hàn Thiết cổ.


Nàng vận chuyển Thanh Tâm Dưỡng Khí Quyết, ngón tay kẹp lấy ba cây ngân châm bảo mệnh, nhắm thẳng vào các huyệt đạo quanh ngực Lạc Hành để thực hiện Thần Châm Khóa Huyệt. Thế nhưng, ngay khi mũi châm bạc vừa chạm vào da thịt gã, một luồng hàn khí cực lạnh bộc phát từ nội thể Lạc Hành phản phệ dữ dội. Chân khí lạnh buốt như gai nhọn đẩy lùi và uốn cong cả ba cây ngân châm bạc ròng, khiến chúng bay ngược ra ngoài, cắm sâu vào lớp tuyết lạnh.


"Keng! Keng!"


Tiếng ngân châm rơi trên tuyết vang lên lạnh lẽo. Bạch Chỉ bàng hoàng nhìn lòng bàn tay mình bị bỏng lạnh đỏ rực do hàn khí phản phệ. Thể chất dị biệt mang cổ độc của Lạc Hành lúc này đang bài xích mọi sự can thiệp y thuật thông thường.


"Đừng... phí sức nữa..." Lạc Hành khàn giọng nói, âm thanh phát ra từ sau chiếc mặt nạ sắt rỉ sét nhỏ nhẹ và đứt quãng vì chứng khó thở ở phổi bộc phát. "Ta... vốn là kẻ mang án tử... Mạng sống này... chỉ kéo dài đến nhát kiếm thứ mười hai... Ngươi hãy gom góp y thư... rời khỏi đây đi... T tàn dư Huyết Sa Bang chạy thoát... chắc chắn sẽ báo tin cho Sa Bá Thiên... Chúng sẽ không buông tha cho ngươi..."


"Ngươi câm miệng cho ta!" Bạch Chỉ quát lớn, nước mắt lại trào ra. Nàng tiến sát lại gần gã, đôi mắt phượng ngập tràn sự kiên định xen lẫn đau xót tột cùng. "Mạng của ngươi là do ta cứu từ cõi chết trở về! Sư phụ ta đã mất, dược điền đã cháy, giờ ta chỉ còn y thuật này để giữ mạng cho ngươi. Nếu ngươi cứ muốn tự hủy vô ích, muốn chết bờ chết bụi ngoài kia, thì ta cũng sẽ tự sát ngay trước mặt ngươi! Để xem ngươi lấy gì để trả thù cho nghĩa phụ, lấy gì để thực hiện lời thề mười hai lần rút kiếm!"


Lời tuyên bố quyết liệt của Bạch Chỉ như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm trí đang điên loạn vì sát ý của Lạc Hành. Gã nhìn sâu vào đôi mắt ngấn lệ nhưng đầy kiên nghị của nàng, cảm nhận được một nợ tình nghĩa sâu nặng đè nặng lên vai. Tay trái gã khẽ nới lỏng chiếc trâm gỗ đào, gã im lặng cúi đầu, chấp nhận sự bướng bỉnh cự tuyệt điều trị của mình đã bị nàng hóa giải hoàn toàn.


Bạch Chỉ hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Nàng biết nếu không dùng đến thần dược tối cao lúc này, Lạc Hành chắc chắn sẽ tẩu hỏa nhập ma chết do kinh mạch tự bạo. Nàng quay đầu nhìn về phía góc vườn thuốc đã bị thiêu rụi hoàn toàn, nơi chỉ còn sót lại một đóa hoa sen trắng muốt lấp lánh ánh bạc dưới ánh trăng mờ – đó chính là gốc Tuyết Liên Hoa duy nhất còn sót lại sau trận hỏa hoạn.


Nàng tiến lại gần, cẩn thận dùng ngân châm cắt tận gốc đóa sen tuyết ngàn năm, nâng niu nó trong lòng bàn tay như bảo vật vô giá. Đây là nguồn dược liệu dự phòng cuối cùng mà nàng hằng giấu kín, một khi đã dùng, họ sẽ không còn bất kỳ đường lui nào nếu độc tính bộc phát lần nữa.


Bạch Chỉ ngồi xếp bằng bên cạnh Lạc Hành dưới hiên nhà thuốc đổ nát, bắt đầu thực hiện Phương pháp phối dược hoãn độc phức tạp. Nàng rút ra một chiếc cối đá nhỏ bám đầy bụi than, tỉ mỉ nghiền nát từng cánh hoa Tuyết Liên Hoa trắng muốt. Tinh chất sen tuyết tỏa ra một mùi hương thanh khiết, mát dịu vô ngần, tạm thời xua tan đi mùi khét lẹt của đám cháy xung quanh. Nàng dùng ngân châm bảo mệnh để dẫn truyền dược tính cực lạnh của hoa sen, kết hợp với mật gấu tuyết nung nóng trên lò than nhỏ còn âm ỉ lửa. Đôi bàn tay nàng chuyển động nhịp nhàng, tỉ mỉ cân đo từng li liều lượng, bởi chỉ một sai sót nhỏ trong việc phối trộn độc tính cực lạnh này cũng có thể biến thuốc viên thành kịch độc giết người ngay lập tức.


Sau gần một canh giờ sắc chế tỉ mỉ, Bạch Chỉ hoàn tán dược liệu thành một viên thuốc nhỏ màu trắng lấp lánh ánh bạc dưới ánh trăng. Nàng đưa viên thuốc đến trước môi Lạc Hành.


"Ngậm dưới lưỡi, vận chuyển chân khí thật chậm để dược tính thẩm thấu vào phế phủ," Bạch Chỉ khẽ dặn.


Lạc Hành làm theo lời nàng, ngậm viên thuốc Tuyết Liên Hoa dưới lưỡi. Một luồng hơi ấm thanh khiết, mát dịu lập tức lan tỏa khắp khoang miệng gã, chạy dọc xuống thực quản rồi thấm sâu vào lục phủ ngũ tạng. Cơn bỏng rát kinh mạch do cổ trùng tàn phá dần dần dịu lại, nhịp tim co thắt cũng bắt đầu ổn định trở lại. Tuy nhiên, vết hoại tử đen kịt ở tay phải vẫn giữ nguyên trạng thái tê liệt vĩnh viễn, không hề có dấu hiệu hồi phục cảm giác – cái giá vật lý tàn khốc của Tàn Dương Kiếm Pháp là không thể đảo ngược.


Bạch Chỉ thở phào nhẹ nhõm khi thấy sắc mặt Lạc Hành bớt đi phần nhợt nhạt. Nàng đứng dậy, dọn dẹp hũ tro cốt y thư của sư phụ Dược Ông, bọc cẩn thận trong tấm vải chàm cũ kỹ. Nhìn bóng dáng gầy gò của Lạc Hành và nghĩ đến mối thù diệt môn chung của cả hai với Quỷ Y Lục Vô Song, nàng đã đưa ra quyết định trọng đại nhất cuộc đời mình.


Nàng sẽ từ bỏ dược cốc, từ bỏ cuộc sống bình trị yên bình của một y sĩ hoang dã, để đồng hành sinh tử cùng kiếm khách đoản thọ này trên con đường phục thù đẫm máu.


Bạch Chỉ đeo túi gấm dược liệu lên hông, sắp xếp y thư và hũ tro cốt gọn gàng trên chiếc xe gỗ kéo thô sơ. Nàng đỡ Lạc Hành nằm lên xe, rồi dùng tay trái nắm chặt dây kéo bằng tơ huyền thiết.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!