Nhạc nềnSakuya2

Hàn Tịch Triều Sinh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đêm Đại Thử mang theo hơi nóng hầm hập của sa mạc phương Bắc thổi qua dược điền hoang dã, nhưng không thể làm dịu đi sát ý lạnh lẽo đang bao trùm. Tiếng lửa cháy lách tách từ gian nhà thuốc đang sụp đổ một góc hòa cùng tiếng cười man rợ của đám lâu la Huyết Sa Bang tạo nên một bản nhạc tàn khốc của đêm tối. Bạch Chỉ đang quay lưng về phía màn sương khói lửa, đôi bàn tay thanh mảnh của nàng run rẩy gom những gốc Tuyết Liên Hoa quý hiếm cuối cùng sát hiên nhà cháy, hoàn toàn không hay biết tử thần đang áp sát từ phía sau.


Năm luồng sáng đỏ gạch xé rách không khí, rít lên những tiếng ghê rợn. Đó là năm cây phi đao tẩm kịch độc Huyết Sa của Sa Độc Nhãn. Chất độc màu đỏ gạch bôi trên lưỡi đao lấp loáng dưới ánh lửa, chỉ cần sượt qua da thịt sẽ gây hoại tử tức thời. Khoảng cách chỉ còn một gang tấc.


Tiêu Lạc Hành đứng cách đó ba bước chân. Mắt phải của gã hoàn toàn bị che phủ bởi một màn sương xám nhạt nhòa, di chứng tàn khốc của cổ độc đang gặm nhấm hệ thần kinh thị giác. Nhưng bằng mắt trái sắc lạnh còn lại và thính giác nhạy bén đến cực hạn, gã đã nghe thấy tiếng gió rít xé ngang của ám khí.


*Năm đạo ám khí... Góc chéo từ phía đông nam... Nhắm vào bả vai và gáy của nàng!*


Lạc Hành muốn động, nhưng khớp gối phải của gã cứng đờ vì bỏng lạnh, bả vai trái rách cơ đang rỉ máu đen nhạt dưới lớp áo thô xám. Cánh tay phải của gã buông thõng bất động dưới lớp băng gạc dày. Ba cây ngân châm bạc ròng Hàn Thiết cổ do Bạch Chỉ đích thân châm cứu khóa huyệt vẫn đang cắm sâu ở Dương Khê, Ngoại Quan và Khúc Trì. Chúng như ba cái chốt sắt ngàn cân, phong tỏa hoàn toàn mọi dòng chảy chân khí để bảo vệ tim gã, nhưng cũng tước đi khả năng cử động của cánh tay cầm kiếm.


"Tránh ra!" Lạc Hành gầm lên qua lớp Mặt nạ quỷ sắt rỉ sét, giọng gã khàn đặc vì chứng khó thở ở phổi bộc phát. Gã vung tay trái cầm vỏ kiếm sắt lạnh lao lên, cố gắng dùng vỏ kiếm để gạt phăng năm cây phi đao.


Nhưng khoảng cách ba bước chân dưới cái nóng hầm hập của Đại Thử là quá xa đối với một thân thể đang suy kiệt. Chân gã khuỵu xuống trên nền đất ẩm trộn lẫn tuyết tan. Vỏ kiếm sắt lạnh vung ra chỉ kịp đánh vạt đi hai cây phi đao đi đầu. Ba cây phi đao còn lại, mang theo kịch độc đỏ gạch, vẫn điên cuồng lao thẳng vào lưng Bạch Chỉ.


Nàng là người duy nhất thấu hiểu nỗi đau thể xác của gã. Nàng đã dốc hết tâm lực sắc thuốc, châm cứu giữ mạng cho gã suốt đêm dài. Nếu nàng chết, lời thề mười hai lần rút kiếm phục thù cho nghĩa phụ Tiêu Trường Phong của gã sẽ trở thành một trò đùa vô nghĩa trước khi gã kịp chạm vào bang chủ Sa Bá Thiên.


*Ta không thể để nàng chết!*


Sát ý ngùn ngụt dâng lên, kích hoạt dòng máu mang độc tính cực lạnh trong tim Lạc Hành. Gã đưa ra một quyết định tàn nhẫn với chính bản thân.


Gầm lên một tiếng xé lòng, Lạc Hành vung bàn tay trái lành lặn, không chút do dự bứt phăng ba cây ngân châm khóa huyệt trên cánh tay phải của mình.


"Phựt! Phựt! Phựt!"


Ba tiếng động nhỏ vang lên kèm theo những tia máu đen kịt bắn tung tóe ra ngoài, nhuộm đen cả lớp băng gạc trắng thô ráp. Việc phá bỏ châm cứu khóa huyệt đột ngột khiến dòng chảy chân khí lạnh buốt của cổ trùng Hàn Tịch đang bị nén chặt lập tức bùng phát dữ dội. Chúng chạy ngược chiều kinh mạch rách nát, gặm nhấm các tế bào thịt xương của cánh tay phải như vạn con kiến độc đang điên cuồng cắn xé.


Cơn đau tột cùng ập đến khiến khuôn mặt Lạc Hành dưới lớp mặt nạ sắt biến dạng, huyết quản nổi rõ màu đen rùng rợn dọc cổ gã. Nhưng gã không lùi bước. Gã nắm chặt chuôi kiếm Tịch Hàn bằng bàn tay phải đang hoại tử.


Đây là lần thứ hai gã rút thanh thần binh rỉ sét này ra khỏi vỏ.


"Răng rắc!"


Thanh Tịch Hàn Kiếm rời vỏ. Một luồng hàn khí tối thượng, lạnh buốt thấu xương tủy bộc phát từ thân kiếm, tương khắc dữ dội với cái nóng rực của ngọn lửa Đại Thử xung quanh.


"Hàn Tịch Triều Sinh!"


Lạc Hành vận chuyển Hàn Tịch Cổ Chân Khí cực hạn, vung kiếm chém ngang một đường duy nhất. Kiếm khí không còn là một vệt sáng mỏng, mà hóa hình thành một làn sương băng trắng xám cuồn cuộn như sóng triều bạt mạng, lan rộng ra trong phạm vi năm bước chân.


"Két! Két!"


Ba cây phi đao độc đang bay sát lưng Bạch Chỉ lập tức bị làn sương băng bao phủ. Cái lạnh tột độ đóng băng chất kịch độc Huyết Sa màu đỏ gạch ngay giữa không trung, encasing năm cây phi đao trong những khối băng dày rồi vỡ vụn thành những hạt cát đỏ rụng rơi xuống đất. Ngọn lửa đang liếm láp hiên nhà thuốc cũng bị kiếm khí lạnh buốt dập tắt ngay tức khắc, để lại những mảng gỗ than đen đóng một lớp tuyết mỏng.


Sa Độc Nhãn đứng cách đó năm bước chân, chiếc mắt độc nhất của gã co rút lại trong kinh hoàng tột độ. Gã chưa từng thấy một kiếm khí nào có thể đóng băng vạn vật nhanh đến thế.


"Ngươi... Ngươi không phải là phế nhân!" Sa Độc Nhãn gào lên, vung thanh song đao độc còn lại hòng chém trả.


Nhưng làn sóng triều sương băng của Hàn Tịch Triều Sinh đã ập đến. Hàn khí xâm nhập vào lưỡi đao mỏng, đóng băng hoàn toàn kịch độc màu xanh lam trên lưỡi đao rồi lan nhanh dọc theo thân đao rỉ sét.


"Rắc!"


Thanh đao độc của Sa Độc Nhãn vỡ vụn thành trăm mảnh sắt lạnh dưới kình lực kiếm khí. Sa Độc Nhãn rú lên một tiếng kinh hoàng khi hàn khí buốt giá chạm vào lòng bàn tay gã. Chất độc lạnh chạy ngược dọc theo huyết quản cánh tay, đóng băng toàn bộ dòng máu nóng tuần hoàn bên trong cơ thể gã thành những dải băng đen kịt.


Gương mặt nham hiểm của tên đường chủ Huyết Sa Bang lập tức phủ một lớp sương muối trắng xám. Gã đứng bất động như một bức tượng băng giữa sân, đôi mắt độc trợn trừng đầy sợ hãi, trước khi đổ sụp xuống đất, vỡ tan thành những mảnh thịt xương đông cứng lạnh ngắt.


Lạc Hành chậm rãi thu kiếm vào vỏ. Nhưng ngay khi chuôi kiếm chạm vào miệng vỏ gỗ, gã lập tức khuỵu gối xuống nền tuyết tan.


"Hự..."


Một ngụm máu đen lớn, đặc quánh trào ra khỏi miệng gã qua khe hở của chiếc Mặt nạ quỷ sắt, nhuộm đỏ một vùng tuyết trắng dưới chân. Cổ trùng Hàn Tịch trong tim gã co thắt điên cuồng do chân khí bị rút cạn đột ngột, khiến lục phủ ngũ tạng của gã xuất huyết trầm trọng.


Bàn tay phải cầm kiếm của Lạc Hành run rẩy dữ dội. Dưới lớp băng gạc rách nát dính đầy máu đen, những vệt hoại tử màu đen như mạng nhện độc lan rộng thêm hai phần vĩnh viễn, bò ngược lên bả vai trái và ăn sâu vào phế phủ. Cánh tay phải của gã giờ đây hoàn toàn mất đi cảm giác đau đớn, các ngón tay co quắp lại không thể duỗi thẳng tự do.


Gã đã dùng một phần tuổi thọ lớn và sự tàn phá kinh mạch vĩnh viễn để đổi lấy nhát kiếm thứ hai này.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!