Dược Điền Phong Ba
Đêm muộn tiết Đại Thử, cái nóng hầm hập của vùng biên viễn phương Bắc vẫn không thể xua tan đi sự lạnh lẽo u uất đang bao trùm khắp gian nhà thuốc của Bạch Chỉ. Trên chiếc giường tre đơn sơ, Tiêu Lạc Hành nằm tựa lưng vào vách gỗ nứt nẻ, lồng ngực phập phồng thở dốc đầy khó khăn. Cánh tay phải của gã buông thõng, bất động như một khúc gỗ chết. Ba cây ngân châm bạc ròng Hàn Thiết cổ cắm sâu vào các huyệt đạo Dương Khê, Ngoại Quan và Khúc Trì vẫn đang run rẩy nhẹ, tỏa ra những làn sương muối trắng xám nhạt để phong tỏa dòng chân khí độc đang cuộn trào bên dưới làn da tái nhợt.
Mắt phải của Lạc Hành lúc này chỉ còn là một màn sương xám nhạt nhòa, mất đi hoàn toàn thần sắc, khiến tầm nhìn ngoại vi bên phải của gã bị thu hẹp đáng kể. Gã chỉ còn một mắt trái sắc lạnh, chăm chú nhìn vào chiếc Trâm gỗ đào Tiêu Lạc Anh đang được nắm chặt trong lòng bàn tay trái lành lặn. Sức nóng của mùa hè cộng hưởng với độc tính của cổ trùng Hàn Tịch trong tim khiến phế phủ gã bỏng rát như bị thiêu sống, nhưng gã vẫn cắn răng chịu đựng, không để phát ra một tiếng rên rỉ nào.
Bên cạnh giường, Bạch Chỉ đang tỉ mỉ dùng khăn ướt lau sạch những giọt mồ hôi lạnh trên trán gã. Mùi hương thảo dược thanh khiết, mát dịu như hoa sen tuyết tỏa ra từ cơ thể nàng là thứ duy nhất giúp gã giữ vững được lý trí giữa cơn đau đớn tột cùng này.
"Ngươi phải nằm yên," Bạch Chỉ khẽ nói, giọng nói dịu dàng nhưng không giấu nổi sự mệt mỏi sau một đêm dài dốc hết tâm lực châm cứu khóa huyệt cho gã. "Ba cây ngân châm này đã khóa chặt kinh mạch tay phải của ngươi để ngăn hoại tử lan rộng vào tim. Trong vòng hai canh giờ tới, nếu ngươi cố tình vận công hoặc cử động cánh tay này, ba cây châm sẽ tự bạo, và cánh tay phải của ngươi sẽ rụng xuống vĩnh viễn."
Lạc Hành im lặng gật đầu. Gã biết nàng không hề phóng đại. Cơn co thắt dữ dội ở tim mỗi khi gã thử hô hấp mạnh là minh chứng rõ ràng nhất cho bản án tử hình đang đếm ngược từng ngày của gã.
Đột nhiên, từ phía ngoài dược điền hoang dã, một luồng gió mạnh thổi vào mang theo mùi khét lẹt của diêm tiêu và dầu thông. Tiếng lửa cháy lách tách từ xa vọng lại, phá tan sự tĩnh lặng của đêm tối.
"Rầm!"
Cánh cửa gỗ thông của gian nhà thuốc bị đẩy mạnh ra. Lão Điền, người làm vườn dược điền ngoài sáu mươi tuổi, gương mặt đen sạm đầy nếp nhăn lúc này cắt không còn giọt máu. Lão vừa thở dốc vừa hét lớn, tay vẫn cầm chiếc cuốc đất nhỏ dính đầy bùn đất:
"Bạch cô nương! Mau chạy đi! Bọn chúng đến rồi! Là người của Huyết Sa Bang! Chúng đang phóng hỏa thiêu rụi các luống thảo dược ở phía đông!"
Sắc mặt Bạch Chỉ lập tức biến đổi. Nàng đứng phắt dậy, đôi mắt thanh khiết ngập tràn sự bàng hoàng và đau xót: "Cái gì? Chúng đốt dược điền? Những gốc Hàn Cổ Thảo và Tuyết Liên Hoa giống của ta..."
"Bạch Chỉ nha đầu! Giao ra thằng ranh Tiêu Lạc Hành và cuốn y thư cổ của cha ngươi, ta sẽ chừa cho ngươi một con đường sống! Bằng không, ta sẽ thiêu rụi cái dược điền rách nát này thành tro bụi!"
Một giọng nói khàn đặc, nham hiểm vang dội từ phía ngoài sân, xen lẫn tiếng cười man rợ của đám lâu la. Lạc Hành nhíu chặt mắt trái. Gã nhận ra giọng nói này. Đó là Sa Độc Nhãn – đường chủ dùng độc của Huyết Sa Bang, kẻ chuyên dùng song đao tẩm kịch độc màu xanh lam tàn bạo.
Lạc Hành gắng gượng dùng tay trái bám vào thành giường tre để đứng dậy. Nhưng ngay khi gã vừa đặt chân xuống đất, một cơn bỏng lạnh dữ dội từ khớp gối phải truyền lên khiến chân gã khuỵu xuống, suýt ngã nhào. Chứng khó thở kinh niên ở phổi lại bộc phát, khiến gã ho khan liên tục, lồng ngực thắt nghẽn đau đớn.
"Ngươi không được di chuyển!" Bạch Chỉ vội vàng đỡ lấy gã. "Tay phải của ngươi đang bị liệt hoàn toàn!"
"Ta không thể trốn trong này để nàng đối mặt với chúng," Lạc Hành trầm giọng, ánh mắt sắc lạnh như băng tuyết phương Bắc. Gã dùng tay trái nhặt chiếc Mặt nạ quỷ sắt rỉ sét đặt trên bàn tre, áp chặt lên khuôn mặt nhợt nhạt của mình. Cái lạnh của sắt rỉ tạm thời làm dịu đi cơn bỏng rát trên da mặt gã. Gã quấn sợi xích sắt huyền thiết quanh cổ tay trái, bàn tay nắm chặt lấy vỏ kiếm sắt lạnh thô mộc của thanh Tịch Hàn Kiếm dắt ngang hông.
Gã biết, gã tuyệt đối không được rút kiếm trong trận chiến này. Nhất Kiếm Kinh Hồng đã tiêu hao ba phần kinh mạch tay phải của gã ở sơn thôn Hàn Thủy. Nếu rút kiếm lần thứ hai bằng tay trái chưa thuần thục trong trạng thái tay phải bị liệt, gã sẽ tự tay đẩy nhanh cái chết của chính mình trước khi kịp báo thù cho nghĩa phụ Tiêu Trường Phong.
"Đi thôi," Lạc Hành nói qua lớp mặt nạ sắt, giọng nói khàn đặc đầy sát khí.
Khi họ bước ra ngoài sân, cảnh tượng trước mắt vô cùng tàn khốc. Ngọn lửa đỏ rực đang điên cuồng liếm láp những luống thảo dược chịu lạnh quý hiếm mà Bạch Chỉ và Lão Điền đã tốn bao công sức nuôi dưỡng trên núi tuyết. Khói độc màu đỏ gạch tỏa ra nghi ngút từ những luống Hàn Cổ Thảo bị cháy, bốc mùi hăng hắc khó chịu.
Đứng giữa sân là Sa Độc Nhãn. Gã gầy gò nham hiểm, mắt trái bị hỏng đeo băng đen, mặc bộ y phục màu xám tro dơ dáy. Trên tay gã, cặp song đao mỏng tẩm kịch độc Huyết Sa màu đỏ gạch đang lấp loáng dưới ánh lửa. Phía sau gã là mười tên sát thủ tinh nhuệ của Huyết Sa Bang, tất cả đều trang bị đoản đao và cung tên tầm ngắn.
"Ồ, cuối cùng cũng chịu chui ra khỏi hang rồi sao?" Sa Độc Nhãn liếm môi, chiếc mắt độc nhất của gã nhìn chằm chằm vào chiếc mặt nạ sắt của Lạc Hành, rồi chuyển sang Bạch Chỉ. "Nha đầu, giao nộp thằng ranh tàn phế đó ra đây. Ta hứa sẽ giữ lại cho ngươi vài gốc thuốc để làm cảnh."
"Nằm mơ!" Bạch Chỉ mím chặt môi, tay phải nàng nắm chặt bộ kim châm cứu bảo mệnh, che chắn phía trước Lạc Hành.
"Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt! Giết thằng ranh đó cho ta! Bắt sống con nha đầu kia!" Sa Độc Nhãn gầm lên, vung song đao ra lệnh.
Ba tên sát thủ tiên phong lập tức lao lên. Chúng vung đoản đao chém loạn xạ, tạo thành một lưới đao tầm gần hòng dồn Lạc Hành vào góc tường nhà thuốc. Do mắt phải bị mờ, Lạc Hành không thể nhìn thấy quỹ đạo đao từ bên phải. Gã bắt buộc phải dùng thính giác (Thính phong biện vị) để lắng nghe tiếng gió rít của binh khí.
*Nhịp thở bên phải... ba thước... góc chéo ba mươi độ.*
Lạc Hành vận dụng Bộ pháp chiến trường ziczac thực dụng do Tần Thiết Đao truyền dạy. Gã hạ thấp trọng tâm, nghiêng người né tránh sát sạt lưỡi đao của tên đi đầu trong gang tấc. Ngay khi tên sát thủ lướt qua, Lạc Hành vung tay trái cầm chiếc vỏ kiếm sắt lạnh nặng nề đánh mạnh vào bả vai hắn. Lực chấn mạnh từ vỏ sắt khiến xương vai tên sát thủ gãy vụn, hắn rú lên một tiếng đau đớn rồi ngã nhào xuống đất.
Tuy nhiên, lực phản chấn cực lớn từ đòn đánh tay trái dội ngược lại bả vai trái của Lạc Hành. Vết thương cũ do mũi giáo rỉ sét sượt qua ở vai trái lập tức bị nứt rộng ra dưới lớp nhựa thông già. Máu nóng, mang theo sắc đen nhạt của độc tính, bắt đầu rỉ ra thấm đẫm vạt áo xám thô ráp của gã. Cơn đau buốt khiến tay trái gã run lên bần bật, suýt đánh rơi vỏ kiếm.
Ngay lúc đó, tên sát thủ thứ hai tận dụng khoảng trống bên phải – góc mù của Lạc Hành – vung đao chém thẳng vào sườn gã. Lạc Hành cố gắng vận công dùng chân đá bay đao thủ này, nhưng khớp gối phải của gã bị hàn độc bỏng lạnh cứng đờ, không thể co duỗi linh hoạt. Cú đá bị lệch hướng, chỉ sượt qua hông tên sát thủ, khiến Lạc Hành mất đà suýt ngã quỵ.
"Chết đi!" Tên sát thủ cười đắc ý, lưỡi đao tẩm độc chỉ còn cách cổ Lạc Hành nửa gang tấc.
"Vút!"
Một gáo bùn lầy sương độc đen kịt, hôi thối bất ngờ từ bên cạnh bay tới, tạt thẳng vào mặt tên sát thủ. Chất bùn có tính chất ăn mòn cực mạnh khiến mắt hắn bỏng rát, gào thét thảm thiết rồi buông rơi đao, ôm mặt quằn quại trên nền đất ẩm.
Lão Điền đứng bên cạnh máng nước ngầm, tay vẫn cầm chiếc gáo gỗ lớn, hét lên: "Tiêu thiếu gia! Mau lùi lại!"
Sa Độc Nhãn nhìn thấy cảnh đó, mắt độc lóe lên sát khí tột cùng: "Lão già đáng chết!"
Gã vung song đao, thân hình gầy gò lướt nhanh như một bóng ma xám tro dơ dáy, áp sát Lão Điền. Đường kiếm của gã cực nhanh và âm hiểm, song đao tẩm kịch độc Huyết Sa vẽ thành hai đường vòng cung màu đỏ gạch xé rách không khí.
Lão Điền cố gắng dùng chiếc cuốc đất nhỏ để chống đỡ, nhưng võ công tam lưu của lão làm sao địch nổi một đường chủ nhất lưu như Sa Độc Nhãn. Chỉ sau một hiệp va chạm, chiếc cuốc đất bị chém gãy đôi. Lưỡi đao độc của Sa Độc Nhãn sượt qua bả vai trái của Lão Điền, để lại một vết chém sâu hoắm.
"A!" Lão Điền rên rỉ, chất độc Huyết Sa lập tức phát tác, khiến vùng da thịt xung quanh vết thương chuyển sang màu đen kịt và hoại tử tức thời. Lão ngã gục xuống đất, hơi thở thoi thóp, mất hoàn toàn khả năng chiến đấu.
"Lão Điền!" Bạch Chỉ hét lên đau đớn. Nàng không màng nguy hiểm, nhanh chóng rút từ túi gấm một nắm bột Hàn Cổ Thảo – loại độc dược cực lạnh mọc trong thạch động băng – rồi ném thẳng vào hướng lao tới của Sa Độc Nhãn.
"Vút!"
Làn bột thuốc gặp không khí ẩm ướt của đêm mưa liền bùng phát thành một làn sương mù màu xanh lam nhạt, lạnh buốt thấu xương. Sa Độc Nhãn bất ngờ hít phải một ngụm khí lạnh, chân khí trong đan điền gã lập tức bị ngưng trệ, khiến tốc độ di chuyển và ra đao của gã bị chậm đi đáng kể.
Lạc Hành tận dụng cơ hội ngàn vàng này. Gã bước chân ziczac áp sát, dùng tay trái vung vỏ kiếm sắt lạnh đập mạnh vào cổ tay phải cầm đao của Sa Độc Nhãn. Lực chấn mạnh khiến một cây đao độc của gã bị văng ra ngoài, cắm chặt vào luống thảo dược đang cháy.
"Thằng ranh con tàn phế!" Sa Độc Nhãn tức giận tột độ. Gã lùi lại ba bước, mắt độc phun ra lửa giận. Gã nhận ra, dù tay phải của Lạc Hành đã bị phế, nhưng thính giác và bộ pháp thực chiến tay trái của gã vẫn vô cùng đáng sợ.
Trận chiến rơi vào thế giằng co nghẹt thở ngoài rìa dược điền. Khói lửa từ nhà thuốc và dược điền ngày càng lan rộng, vòng vây của đám sát thủ Huyết Sa Bang đang ngày càng khép chặt xung quanh họ. Lạc Hành đứng chắn trước Bạch Chỉ, tay trái cầm vỏ kiếm sắt lạnh đã rỉ máu tươi từ vết thương vai trái rách rộng, mắt trái tĩnh lặng nhìn chằm chằm vào mọi cử động của Sa Độc Nhãn.
Gã biết, thể lực của gã và Bạch Chỉ đã sắp cạn kiệt. Nếu không có biến số mới, họ sẽ bị chôn sống trong biển lửa này.
Sa Độc Nhãn cười lạnh nhạt. Gã đột ngột lùi lại phía sau ba bước, tay trái giấu sau lưng khẽ vận kình lực. Mắt độc của gã nhìn lướt qua Lạc Hành, rồi dừng lại ở Bạch Chỉ – người đang cố gắng cúi xuống thu gom nốt những gốc Tuyết Liên Hoa quý giá cuối cùng sát bên hiên nhà thuốc đang bốc cháy dữ dội.
Một ý nghĩ tàn độc lóe lên trong đầu tên đường chủ phản diện.
"Vút! Vút! Vút!"
Không một tiếng cảnh báo, Sa Độc Nhãn bất ngờ vung mạnh tay trái, phóng ra một loạt năm cây phi đao tẩm kịch độc Huyết Sa màu đỏ gạch. Những vệt sáng đỏ xé rách màn đêm khói lửa, bay với tốc độ cực nhanh, nhắm thẳng vào tấm lưng trần không phòng ngự của Bạch Chỉ!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!