Chân Tướng Cổ Trùng
Sương mù xám tro của đầm lầy bao phủ lấy dược điền hoang dã như một tấm liệm khổng lồ, ngăn cách chốn ẩn cư của Bạch Chỉ với sự tàn bạo ngoài biên ải. Tiếng bánh xe gỗ thô sơ lăn trên nền đất ẩm ướt phát ra những âm thanh sột soạt đều đặn, nặng nề. Bạch Chỉ gồng mình kéo sợi dây tơ tằm cổ dai vô song quấn quanh bả vai mảnh dẻ, từng bước lầm lũi dẫn chiếc xe kéo chở Tiêu Lạc Hành đi qua những luống cây Hàn Cổ Thảo đang rủ lá dưới làn sương lạnh. Cổ tay phải của nàng vẫn còn hằn rõ vết lằn đỏ tấy rỉ máu – chứng tích cho lực bóp kinh hoàng từ phản xạ tự vệ của thiếu niên đang hôn mê phía sau.
Khi bước qua cánh cửa gỗ thông của gian nhà thuốc ấm áp, mùi hương nồng ấm của nhựa thông già, Xích Huyết Sâm và ngải cứu khô lập tức ập vào khứu giác, xua tan đi phần nào cái nóng hầm hập của tiết Đại Thử vẫn đang lảng vảng ngoài bìa rừng. Bạch Chỉ thở dốc, mồ hôi lã chã thấm đẫm vạt áo trắng viền xanh lục. Nàng cẩn thận dìu thân hình gầy gò, gân guốc của Lạc Hành đặt lên chiếc giường tre đơn sơ ở góc phòng.
Nàng đưa tay tháo chiếc Mặt nạ quỷ sắt nóng bỏng rát ra khỏi khuôn mặt gã. Dưới ánh lửa bập bùng từ lò than sắc thuốc, dung mạo thực sự của Tàn Dương Kiếm Khách hiện ra – một gương mặt thiếu niên mười tám tuổi góc cạnh nhưng trắng bệch không một sắc máu, đôi môi tím tái vì hàn độc và hàng mi dài run rẩy trong cơn ác mộng. Bạch Chỉ khẽ thở dài, nhanh chóng dùng nước suối ấm pha lẫn bột thuốc đông máu để lau sạch vết thương rách cơ ở bả vai trái của gã. Vết thương do mũi giáo rỉ sét sượt qua từ trận chiến dưới hầm ngầm trước đó vốn đã rách rộng ra dưới cái nóng Đại Thử, nay được nàng bôi một lớp mỡ nhựa thông dịu mát để tạm thời khóa chặt dòng máu đen nhạt đang rỉ.
Nàng chuyển ánh mắt sang cánh tay phải của Lạc Hành, nơi quấn lớp băng gạc thô dày đã bị thấm đẫm một màu máu đen kịt rùng rợn. Khi ngón tay Bạch Chỉ vừa chạm vào lớp băng gạc để chuẩn bị cắt bỏ, một luồng hàn khí buốt giá đột ngột từ lòng bàn tay gã bộc phát, khiến đầu ngón tay nàng tê dại như bị kim châm.
"Ư..."
Một tiếng rên rỉ trầm đục vang lên từ cuống họng Lạc Hành. Đôi mắt trái của gã đột ngột mở trừng trợn, sắc lạnh và đầy cảnh giác như một con thú hoang bị dồn vào chân tường, trong khi mắt phải chỉ là một màn sương xám nhạt nhòa không chút thần sắc. Bản năng chiến đấu sinh tử của một kẻ mang huyết hải thâm thù khiến gã không cần suy nghĩ, bàn tay trái lành lặn lập tức phóng ra, bóp chặt lấy cổ tay phải của Bạch Chỉ một lần nữa.
"Ngươi... là ai? Định làm gì?" Giọng nói của Lạc Hành khàn đặc, chứa đựng sát ý lạnh buốt bộc phát từ nội tâm dằn vặt. Gã cố gắng gượng dậy, tay trái thủ thế hộ ngực, che giấu cánh tay phải đang run rẩy dữ dội dưới lớp băng gạc.
Bạch Chỉ không hề né tránh ánh mắt sắc lẹm của gã, dù cổ tay nàng đang bị siết chặt đến mức đau nhói. Nàng nhìn thẳng vào mắt trái của gã, giọng nói điềm tĩnh nhưng đanh thép vang lên trong gian nhà thuốc:
"Nếu ta muốn hại ngươi, ta đã để ngươi phơi xác dưới gốc thông cổ thụ ngoài đầm lầy cho Độc Cô Nhạn nhặt đầu. Ngươi tự xưng là kiếm thủ tuyệt thế, nhưng lại ngu muội luyện môn kiếm pháp tự hủy kinh mạch này. Có phải mỗi lần rút kiếm, kinh mạch tay phải của ngươi lại hoại tử thêm một phần vĩnh viễn?"
Lạc Hành khựng lại, lực siết ở tay trái khẽ nới lỏng nhưng ánh mắt vẫn đầy vẻ đề phòng: "Y sĩ giang hồ đều là lũ tham lam vô độ. Ngươi cứu ta, chẳng phải cũng vì muốn đoạt lấy Tàn Dương Kiếm Phổ trong ngực áo ta sao?"
Bạch Chỉ cười lạnh, một nụ cười chứa đựng nỗi bi thương sâu sắc. Nàng dùng bàn tay trái còn tự do thò vào ngực áo, rút ra một miếng ngọc bội bằng bạc ròng Hàn Thiết tàn khuyết, trên mặt ngọc khắc hình một chiếc lá thuốc bị chém đứt làm đôi bởi một đường kiếm tàn bạo. Nàng ném miếng ngọc xuống chiếc bàn tre cạnh giường, phát ra tiếng keng lạnh lẽo:
"Nhìn cho kỹ đi. Đây là gia huy của Thần Y Cốc chi nhánh phương Bắc. Mười năm trước, gia đình ta bị Quỷ Y Lục Vô Song bức hại dã man, cha ta bị hắn mổ xẻ sống để cướp đi cuốn y thư cổ. Ta trốn chạy đến biên thùy này, không phải để tham lam dăm ba cuốn kiếm phổ tự sát của ngươi, mà là để tìm kiếm một cơ hội đòi lại nợ máu. Ngươi mang cổ độc Hàn Tịch trong người, mạch tượng của ngươi giống hệt với những kẻ từng bị Lục Vô Song mang ra làm thí nghiệm sống năm xưa."
Lời nói của Bạch Chỉ như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Tiêu Lạc Hành. Gã nhìn miếng ngọc bội tàn khuyết, rồi nhìn gương mặt thanh tú nhưng ngập tràn oán hận của nữ y sĩ trước mặt. Sự nghi ngờ trong lòng gã dần tan biến, thay vào đó là một sự đồng cảm câm lặng giữa hai linh hồn cô độc bị chà đạp bởi cùng một kẻ thù đứng đầu liên minh y dược.
"Ta... xin lỗi." Lạc Hành buông lỏng cổ tay Bạch Chỉ, mệt mỏi tựa lưng vào thành giường tre, lồng ngực phập phồng thở dốc đầy khó khăn do di chứng khó thở kinh niên ở phổi vừa xuất hiện từ đợt bộc phát độc tính ban ngày.
Bạch Chỉ không nói gì thêm. Nàng nhanh chóng lấy một hũ sứ nhỏ chứa thuốc mỡ làm ấm chế tạo từ mật gấu tuyết và thảo dược cực dương, định bôi lên làn da tái nhợt của cánh tay phải Lạc Hành để làm dịu cơn bỏng lạnh đang gặm nhấm kinh mạch gã. Nhưng ngay khi lớp thuốc mỡ vừa chạm vào da thịt gã, một dị biến tàn khốc xảy ra. Luồng hàn khí cực lạnh từ cổ trùng Hàn Tịch trong tim gã lập tức trào ngược ra ngoài, đóng băng mảng thuốc mỡ thành một lớp băng xám xịt, cứng đờ ngay trên cánh tay gã. Da thịt Lạc Hành lập tức xuất hiện những vết rộp đỏ do bỏng lạnh cực hạn.
"Thất bại rồi... Thảo dược thông thường hoàn toàn bị hàn độc của Tịch Hàn Kiếm triệt tiêu." Bạch Chỉ mím môi, nét mặt trở nên vô cùng nghiêm trọng. Nàng lau sạch lớp băng xám, nhìn thẳng vào mắt gã: "Không thể dùng ngoại dược được nữa. Kinh mạch tay phải của ngươi đã rạn nứt rộng thêm một tấc sau trận chiến trước. Ta bắt buộc phải dùng đến Khóa huyệt bảo mệnh pháp để phong tỏa tạm thời dòng chảy chân khí độc, ngăn không cho hoại tử lan rộng vào tim."
Lạc Hành im lặng gật đầu, gã tự biết thể trạng của mình rõ hơn ai hết. Bạch Chỉ thắp một ngọn nến nhỏ, rút ra ba cây ngân châm bạc ròng Hàn Thiết cổ dài mảnh từ bộ châm bảo mệnh gia truyền. Nàng hơ mũi châm qua ánh lửa, rồi nhìn gã cảnh báo: "Phương pháp này sẽ vô cùng đau đớn, đau đớn như có vạn con kiến độc đang gặm nhấm tủy xương của ngươi. Hơn nữa, sau khi châm cứu, cánh tay phải của ngươi sẽ hoàn toàn mất đi cảm giác vận động trong vòng hai canh giờ. Ngươi có chịu đựng được không?"
Lạc Hành không trả lời bằng lời nói. Gã dùng tay trái rút chiếc Trâm gỗ đào của vong tỷ Tiêu Lạc Anh từ trong ngực áo ra, nắm chặt trong lòng bàn tay như để tìm kiếm một điểm tựa tinh thần vững chắc nhất. Ánh mắt gã tĩnh lặng như nước hồ thu: "Châm đi."
Bạch Chỉ hít một hơi thật sâu để giữ cho các ngón tay không run rẩy. Nàng nhanh chóng xác định vị trí huyệt đạo, rồi đâm mạnh cây ngân châm thứ nhất sâu vào huyệt Dương Khê ở cổ tay phải của gã.
"Phập!"
Một cơn đau buốt thấu xương tủy lập tức bộc phát. Toàn thân Tiêu Lạc Hành giật nẩy lên, huyết quản dọc cánh tay phải phồng to, nổi rõ những đường gân màu đen rùng rợn bò ngược lên bả vai. Gã nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi nhợt nhạt, tay trái bóp chặt chiếc trâm gỗ đào đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Nhưng gã tuyệt đối không phát ra một tiếng rên rỉ nào.
Bạch Chỉ không dừng lại, nàng tiếp tục đâm cây ngân châm thứ hai vào huyệt Ngoại Quan, rồi cây thứ ba sâu vào huyệt Khúc Trì ở khuỷu tay.
"Ư... hự..."
Lạc Hành gục đầu xuống gối tre, mồ hôi lạnh vã ra như tắm nhuộm đẫm chiếc áo vải xám tro thô ráp. Ba cây ngân châm bạc ròng cắm sâu vào da thịt gã bắt đầu run rẩy liên tục, tỏa ra những làn sương muối trắng xám lạnh buốt. Máu đen nhạt rỉ ra từ các lỗ châm dần dần đông cứng lại rồi ngừng hẳn. Dòng chân khí độc lạnh buốt đang cuộn trào dữ dội dọc cánh tay phải của gã bị ba cây kim châm cưỡng ép chặn đứng, dồn nén lại dưới bả vai. Cánh tay phải của Lạc Hành từ từ buông thõng xuống bên sườn giường, hoàn toàn mất đi khả năng cảm giác và vận động như một khúc gỗ chết.
Bạch Chỉ khẽ thở phào nhẹ nhõm, nàng dùng khăn vải lau sạch mồ hôi trên trán gã. Nhưng khi nàng nhìn xuống phiến đá thạch anh dùng để hứng giọt máu đen nhạt trích ra từ tay Lạc Hành để phân tích y lý, đồng tử của nữ y sĩ bỗng co rụt lại kinh hoàng.
Nàng nhìn chăm chú vào giọt máu đang dần đông cứng trên phiến đá. Dưới ánh lửa lò sắc thuốc, giọt máu không chỉ mang màu đen nhạt của hàn độc, mà ở tâm của nó xuất hiện những sợi tơ máu màu tím sẫm đang co rút, uốn lượn như một sinh vật sống tàn ác. Đó là đặc trưng của cổ trùng Hàn Tịch nguyên bản.
"Không thể nào..." Giọng Bạch Chỉ run rẩy, nàng lùi lại một bước, chiếc khăn lau tay rơi tuột xuống đất: "Cấu trúc tơ máu tím này... Độc tính của cổ trùng Hàn Tịch trong tim ngươi không phải bẩm sinh mang dòng máu di truyền!"
Lạc Hành đang nằm thở dốc trên giường tre, nghe thấy lời nói của nàng liền gắng gượng quay đầu lại, mắt trái co rút dữ dội: "Ngươi nói cái gì? Nghĩa phụ ta từng nói dòng máu mang độc tính cực lạnh này là bẩm sinh của Tiêu gia ta..."
"Ông ấy đã lừa ngươi để bảo vệ tinh thần ngươi khỏi sự sụp dằn vặt!" Bạch Chỉ lắc đầu, nước mắt nhen nhóm nơi khóe mắt nàng vì phẫn nộ trước sự tàn độc của tà y: "Ta đã nghiên cứu y thư của cha ta để lại suốt mười năm qua. Cổ trùng Hàn Tịch nguyên bản chỉ có thể sinh trưởng bằng cách cấy ghép nhân tạo vào huyết mạch của một đứa trẻ mười tuổi có thể chất chịu lạnh đặc biệt. Những sợi tơ tím này mang dấu vết phong ấn của tà pháp 'Huyền Âm Quyết' – công pháp độc môn của Quỷ Y Lục Vô Song!"
Nàng tiến sát lại giường, chỉ vào vết nứt kinh mạch đen rùng rợn trên vai gã: "Chính Lục Vô Song đã gieo cổ trùng này vào tim ngươi khi ngươi còn nhỏ để biến ngươi thành một cỗ máy sống thử nghiệm thuốc độc cho hắn! Hắn đã hủy hoại cả cuộc đời ngươi, biến sinh mệnh của ngươi thành một bản án tử hình đếm ngược từng ngày chỉ để phục vụ cho lòng tham nghiên cứu trường sinh bất tử của hắn!"
Gian nhà thuốc đột ngột rơi vào một sự tĩnh lặng đến rợn người. Chỉ còn tiếng nổ lách tách của than củi trong lò sắc thuốc và tiếng bão sương mù gầm rú ngoài đầm lầy hoang dã.
Tiêu Lạc Hành nằm bất động trên giường tre. Mắt trái gã nhìn chằm chằm vào trần nhà gỗ thông nứt nẻ, nhưng tiêu cự dường như đã xuyên qua bóng tối để trở về những ký ức kinh hoàng của trận diệt môn mười tám năm trước. Gã nắm chặt chiếc Trâm gỗ đào Tiêu Lạc Anh trong lòng bàn tay trái, lực bóp mạnh đến mức chiếc trâm gỗ đào khẽ phát ra tiếng kêu rạn nứt nhỏ.
*Lục Vô Song... Quỷ Y Lục Vô Song...*
Lòng căm thù ngùn ngụt như một ngọn lửa đen bùng cháy từ sâu trong lục phủ ngũ tạng gã, thiêu rụi mọi sự dằn vặt nội tâm về khát vọng sống bình dị bên người mình yêu. Gã nhận ra, cái chết của nghĩa phụ Tiêu Trường Phong, sự diệt môn của Tiêu gia, và cả sinh mệnh tàn tạ mang độc tính của gã ngày hôm nay – tất cả đều là những quân cờ nằm trong bàn tay tàn độc của kẻ đứng đầu Thần Y Cốc.
"Ta hiểu rồi..." Giọng Lạc Hành tĩnh lặng đến đáng sợ, không còn một chút dao động cảm xúc nào, nhưng sát khí tỏa ra từ cơ thể gã khiến nhiệt độ trong phòng đột ngột giảm sâu: "Nợ máu này... ta sẽ dùng Tịch Hàn Kiếm chém đứt tận gốc rễ của Thần Y Cốc."
Bạch Chỉ nhìn thiếu niên mang mái tóc đen bắt đầu có những sợi bạc mờ nhạt vì kiệt quệ sinh mệnh lực, lòng nàng thắt lại một nỗi đau xót vô hạn. Nàng bước đến bên giường, nhẹ nhàng đặt bàn tay ấm áp của mình lên tay trái đang nắm chặt trâm gỗ của gã, ép gã phải buông lỏng lực bóp để bảo vệ kỷ vật duy nhất của người chị gái đã khuất.
"Ngươi muốn trả thù, nhưng ngươi phải sống sót qua Cấp độ này trước đã." Bạch Chỉ nghiêm nghị nhìn gã, giọng nói chứa đựng một sự cảnh báo đanh thép lạnh lùng:
"Khóa huyệt bảo mệnh pháp chỉ có thể phong tỏa tạm thời hoại tử kinh mạch tay phải của ngươi trong vòng hai canh giờ. Từ nay về sau, nếu ngươi rút kiếm thêm một lần nữa trước khi kinh mạch tay phải được kìm hãm hoàn toàn bằng Tuyết Liên Hoa, cánh tay đó sẽ hoại tử hoàn toàn và rụng xuống vĩnh viễn!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!