Nhạc nềnSakuya2

Hàn Độc Bộc Phát

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Trấn Biên Thùy những ngày cuối hạ không còn cái lạnh thấu xương của bão tuyết phương Bắc, mà thay vào đó là sự ngột ngạt đến điên cuồng của tiết Đại Thử. Ánh mặt trời như một lò lửa khổng lồ treo lơ lửng trên đỉnh đầu, dội xuống những dải nắng vàng rực, nóng bỏng, nung chảy cả lớp bùn đất nhão nhẹt dọc theo các con lộ hẻm. Cái nóng hầm hập bốc lên từ mặt đất trộn lẫn với mùi phân ngựa, mùi mồ hôi nồng nặc của dòng người tị nạn và phu mỏ muối tạo nên một bầu không khí đặc quánh, khó thở.


Tiêu Lạc Hành bước đi khập khiễng trong một con hẻm nhỏ khuất sau Tửu quán Tam Nương. Chiếc Mặt nạ quỷ sắt rỉ sét áp chặt vào khuôn mặt nhợt nhạt của gã giờ đây nóng lên như một miếng gang nung, khiến da thịt gã bỏng rát. Nhưng gã không thể tháo nó ra. Dưới vành nón sụp che khuất nửa mặt, mắt trái của gã đảo liên tục để cảnh giác vạn vật xung quanh, trong khi mắt phải chỉ còn là một màn sương xám nhạt nhòa, nhòe nhoẹt – di chứng tàn khốc của chất độc cổ trùng Hàn Tịch đang gặm nhấm hệ thần kinh thị giác của gã.


"Hự..."


Lạc Hành đột ngột khựng lại, tựa tấm lưng gầy gò vào bức tường đất nứt nẻ của một ngôi nhà hoang. Gã dùng bàn tay trái gân guốc bóp chặt lấy lồng ngực, nơi trái tim đang co thắt dữ dội từng nhịp điên cuồng. Sự tương khắc nhiệt độ tột cùng giữa cái nóng như thiêu như đốt của tiết Đại Thử bên ngoài và luồng chân khí lạnh buốt của cổ trùng Hàn Tịch bên trong cơ thể gã đã kích ứng mạnh mẽ dòng máu mang độc tính.


Kinh mạch tay phải của gã – vốn đã bị hoại tử ba phần vĩnh viễn sau nhát rút kiếm thứ nhất cứu người dân làng – lúc này phồng to lên dưới lớp băng gạc dày rỉ máu đen nhạt. Những vệt đen rùng rợn như mạng nhện độc lan rộng từ cổ tay phải, bò ngược lên bả vai, rồi ăn sâu vào phế phủ. Vết thương cũ ở bả vai trái do mũi giáo rỉ sét sượt qua từ trận chiến dưới hầm ngầm trước đó bị sức nóng kéo căng, rỉ ra từng giọt máu tươi đen nhạt thấm đẫm lớp áo vải xám tro.


*Nóng... nóng quá...*


Lạc Hành cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình như đang bị ném vào một chảo dầu sôi, nhưng huyết quản chạy dọc sống lưng lại lạnh buốt như băng giá ngàn năm. Hai luồng lực lượng nóng lạnh xung đột điên cuồng trong đan điền, ép dòng chân khí độc trào ngược lên phế quản. Gã há miệng thở dốc, nhưng hơi thở thở ra không còn là không khí thông thường, mà mang theo một làn khói đen mờ ảo, hôi hắc vị độc tính.


Gã biết mình phải rời khỏi trấn biên thùy ngay lập tức. Độc Cô Nhạn – sát thủ đệ nhất của Huyết Sa Bang – vẫn đang âm thầm giám sát mọi động tĩnh từ các mái nhà cao. Chỉ cần gã để lộ một chút sơ hở hay gục ngã tại đây, đầu gã sẽ bị bêu trên cổng trấn, và bức mật thư hoàng lăng ẩn sau da đầu nghĩa phụ Tiêu Trường Phong sẽ vĩnh viễn rơi vào tay tặc khấu.


Vận dụng chút lý trí cuối cùng và Bộ pháp chiến trường ziczac thực dụng do lão tiêu đầu Tần Thiết Đao truyền dạy để tiết kiệm tối đa nội lực, Lạc Hành lướt đi trong bóng râm của các vách tường. Gã không vận chân khí, bởi gã biết rõ Ngưỡng bộc phát độc tính của mình: chỉ cần vận công quá ba hơi thở liên tục lúc này, tim gã sẽ vỡ nát ngay lập tức.


Khi bước chân gã chạm đến bìa rừng sương mù ngoại vi trấn, nơi ranh giới giữa đất hoang và đầm lầy sương độc, cơ thể Lạc Hành đã đạt đến giới hạn chịu đựng sinh học. Đầu gã nặng trĩu, mắt trái mờ dần, toàn thân run rẩy dữ dội. Gã lảo đảo bước thêm vài bước, rồi quỵ ngã quỵ xuống dưới gốc một cây thông cổ thụ sừng sững. Thanh Tịch Hàn Kiếm cổ rỉ sét dắt ngang hông đập mạnh xuống nền đất đầy lá thông khô phát ra tiếng động khô khốc. Lạc Hành nằm nghiêng trên đất, hơi thở thoi thóp, làn khói đen mờ độc tính rỉ ra từ khóe môi nhợt nhạt, nhuộm đen cả một góc cỏ tranh hoang dại.


Giữa lúc ý thức của gã chuẩn bị chìm hoàn toàn vào bóng tối tịch mịch, tiếng bước chân nhẹ nhàng như lá rụng bỗng vang lên từ phía lối mòn đầm lầy sương mù.


Một thiếu nữ khoảng mười chín tuổi, mặc y phục trắng viền xanh lục thanh khiết như hoa tuyết, vai đeo giỏ tre đựng đầy thảo dược chịu lạnh đang chậm rãi bước tới. Khuôn mặt nàng thanh tú, đôi mắt sáng ngời chứa đựng vẻ kiên cường nhưng dịu dàng, thoang thoảng xung quanh nàng là mùi hương mát rượi của sen tuyết và thảo dược dã ngoại.


Đó là Bạch Chỉ, nữ y sĩ hoang dã đang ẩn cư tại dược điền hoang dã hẻo lánh sâu trong thung lũng.


Nhìn thấy một bóng người gầy gò đeo mặt nạ sắt nằm bất động dưới gốc thông cổ thụ, bước chân của Bạch Chỉ lập tức khựng lại. Nàng không vội vàng lao đến cứu giúp, mà lùi lại một bước, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác của một người đã quen sống giữa vùng biên thùy hiểm ác. Nàng biết rõ, ở nơi vô pháp luật này, lòng tốt mù quáng thường phải trả giá bằng mạng sống.


Bạch Chỉ nhặt một cành thông khô dưới đất, đứng cách Lạc Hành năm bước chân, chậm rãi vươn cành cây ra để thăm dò hơi thở của gã. Khi đầu cành cây vừa chạm vào bờ vai trái rách cơ rỉ máu của Lạc Hành, một làn khói đen mờ độc tính từ hơi thở của gã bám vào cành thông, lập tức khiến lớp vỏ gỗ thông xanh bị héo rũ và chuyển sang màu đen xám.


"Kịch độc trào ngược phế phủ?"


Đôi chân mày thanh tú của Bạch Chỉ khẽ nhíu lại. Nàng cúi người quan sát kỹ hơn, ánh mắt dừng lại ở bàn tay phải quấn băng gạc rỉ máu đen nhạt của gã. Qua lớp vải thô, nàng nhìn thấy những đường huyết quản nổi rõ màu đen rùng rợn, lạnh ngắt. Mạch tượng của gã từ xa phát ra tiếng đập yếu ớt, đứt quãng như một sợi chỉ sắp đứt.


*Người này mang một loại cổ độc cực kỳ lạnh giá trong tim, nhưng cơ thể lại đang bị thiêu đốt bởi nhiệt độ bên ngoài. Nếu ta không ra tay, tim hắn sẽ ngừng đập trong vòng nửa nén nhang nữa.* Lòng đồng cảm của một y sĩ cứu người trỗi dậy, vượt qua sự sợ hãi về độc tính.


Bạch Chỉ nhanh chóng quỳ xuống bên cạnh Lạc Hành. Nàng mở túi thuốc da thú bên hông, rút ra một cây ngân châm bạc ròng dài ba tấc lấp lánh dưới ánh nắng gắt. Bằng một động tác cực kỳ chuẩn xác và dứt khoát, nàng đâm sâu cây ngân châm vào huyệt Nhân Trung của gã nhằm kích thích nhịp tim đang lịm dần, giữ lại một tia sinh mệnh lực cuối cùng.


"Phập!"


Ngay khi mũi kim châm vừa cắm ngập vào da thịt, một sự dị biến bất ngờ xảy ra.


Bản năng chiến đấu sinh tử của một nhất lưu kiếm thủ đã trải qua huyết hải thâm thù lập tức được kích hoạt trong trạng thái mê sảng của Tiêu Lạc Hành. Tay trái của gã – bàn tay lành lặn duy nhất – đột ngột phóng ra như một con rắn độc vồ mồi, bóp chặt lấy cổ tay mảnh mai của Bạch Chỉ với một lực lượng kinh hoàng của kình lực ngoại gia.


"Á!"


Bạch Chỉ khẽ kêu lên một tiếng đau đớn, khuôn mặt thanh tú biến sắc. Cổ tay nàng bị kìm kẹp cứng ngắc như bị khóa bởi gọng kìm bằng thép nguội, xương cốt phát ra tiếng kêu răng rắc đau buốt. Nàng cố gắng vận chuyển nội lực nhị lưu của Ngọc Nữ Bộ Pháp để giật tay ra, nhưng phản xạ tự vệ mù quáng của Lạc Hành quá mạnh mẽ, gã siết ngày càng chặt hơn, kéo cơ thể nàng đổ sập xuống lồng ngực nóng bỏng của gã.


"Buông ra... Ta đang cứu ngươi!" Bạch Chỉ nghiến răng quát nhẹ, nhưng đôi mắt phượng của Lạc Hành dưới lớp mặt nạ sắt vẫn nhắm nghiền, môi gã lẩm bẩm những lời mê sảng đứt quãng đầy sát ý: "Nghĩa phụ... Sa Bá Thiên... nợ máu... phải trả..."


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, khi cổ tay sắp bị bẻ gãy, Bạch Chỉ không hoảng loạn. Nàng dùng bàn tay trái còn tự do nhanh chóng thò vào túi thuốc, bốc ra một nhúm bột hương Thanh Tâm màu xanh nhạt, rồi thổi mạnh vào thẳng kẽ hở của chiếc Mặt nạ quỷ sắt trên mặt Lạc Hành.


Một làn khói thơm mát dịu của thảo dược lập tức bao phủ lấy khứu giác của gã. Dược tính của hương Thanh Tâm nhanh chóng làm dịu hệ thần kinh đang căng thẳng tột độ của Lạc Hành, cưỡng ép sát ý trong tâm trí gã ngủ thiếp đi. Lực siết ở tay trái gã dần nới lỏng, rồi buông thõng xuống nền đất lạnh.


Bạch Chỉ rút tay ra, cổ tay nàng đã hằn rõ một vết lằn đỏ tấy rỉ máu. Nàng khẽ xoa cổ tay đau buốt, nhìn thiếu niên đeo mặt nạ sắt đang nằm im lìm với ánh mắt vô cùng phức tạp.


*Cơ thể tàn phế đến mức này, kinh mạch tay phải hoại tử hoàn toàn, phổi đã bị độc tính ăn mòn thêm một phần vĩnh viễn khiến hắn từ nay sẽ mắc chứng khó thở kinh niên khi trời nóng... Vậy mà bản năng chiến đấu lại đáng sợ đến thế. Kẻ này rốt cuộc là ai? Mang mối huyết hải thâm thù lớn đến mức nào?*


Nàng cố gắng dùng tay không để dìu thân hình cao lớn, gân guốc của Lạc Hành đứng dậy, nhưng thể lực của một nữ y sĩ không cho phép nàng mang vác một nam tử nặng nề vượt qua đầm lầy sương độc hiểm trở.


Bạch Chỉ thở dốc, mồ hôi lấm tấm trên trán. Nàng nhìn xung quanh, rồi quyết định rút ra một sợi dây tơ tằm cổ dai vô song từ giỏ thuốc, buộc chặt quanh thân hình Lạc Hành, nối liền với chiếc xe kéo bằng gỗ thô thô sơ dùng để chở thảo dược của nàng.


Bằng tất cả sức lực của mình, Bạch Chỉ gồng mình kéo chiếc xe gỗ chở Tiêu Lạc Hành lầm lũi tiến sâu vào màn sương mù dày đặc của đầm lầy, hướng về phía dược điền hoang dã hoang vu – nơi trú ẩn an toàn duy nhất của nàng trước những sóng gió đang cuộn trào ngoài biên ải.


Dưới ánh tà dương đỏ rực như máu của ngày đại thử, chiếc xe gỗ lăn bánh chậm rãi trên nền đất ẩm ướt, để lại những vệt bánh xe dài đầy cô độc và bi tráng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!