Tử Miếu Tranh Phong
Ánh thép rỉ máu đen của Huyết Ma Kiếm vạch ra một đường cầu vồng đỏ rực, xé toạc màn sương tuyết âm u, nhắm thẳng vào đỉnh đầu Tiêu Lạc Hành đang quỳ sụp. Tiếng rít của thanh kiếm tà công gầm rú như âm hồn đòi mạng, mang theo một luồng áp lực nóng rực và tanh nồng bóp nghẹt lồng ngực gã thiếu niên.
Trong khoảnh khắc sinh tử tột cùng ấy, Tiêu Lạc Hành không hề luống cuống. Mắt phải của gã đã mù lòa hoàn toàn dưới lớp sương xám đục ngầu, nhưng mắt trái sắc lạnh như băng tuyết vẫn thu trọn quỹ đạo tàn bạo của lưỡi kiếm rỉ máu. Gối phải gã sưng tấy nghiêm trọng, nhói buốt đến tận xương tủy sau những canh giờ rèn luyện bộ pháp khắc nghiệt dưới bão tuyết, khiến gã không thể bật nhảy né tránh một cách thông thường.
Nhưng gã vẫn còn thính giác đạt đến cảnh giới Thính phong biện vị. Tiếng gió rẽ ngang của lưỡi kiếm rít lên trong không khí đã vạch ra một đường chết chóc rõ mòn một trong tâm trí gã.
*Trượt nghiêng ba tấc, xoay gót chân phải!*
Lạc Hành nghiến chặt răng, dồn toàn bộ kình lực còn sót lại vào chân trái, trượt nghiêng thân hình gầy gò theo Bộ pháp chiến trường ziczac mà Tần Thiết Đao đã truyền thụ. Đây là bộ pháp của lính bộ binh biên ải, không dùng đến một tia chân khí nào từ đan điền, hoàn toàn nương theo trọng lực tự nhiên để di chuyển né tránh cực hạn. Thân hình gã lướt đi uyển chuyển như một bóng ma xám sát mặt đất, vừa vặn tránh thoát mũi kiếm rỉ máu đen trong gang tấc.
*Ầm!*
Lưỡi kiếm Huyết Ma chém hụt, bổ thẳng xuống đống đất sét đổ nát của bức tượng thần Sơn Thần bị chém đứt đôi trước đó. Mặt đất miếu hoang nứt toác, đất đá bắn tung tóe, khói bụi mịt mù trộn lẫn với mưa tuyết lạnh giá.
"Thằng ranh con tàn phế! Né tránh hay đấy! Nhưng để xem ngươi né được bao nhiêu nhát!"
Phong Huyết kiếm khách rú lên điên cuồng. Gương mặt nhợt nhạt như xác chết của y vặn vẹo rùng rợn, những đường gân máu đỏ rực phồng to trên thái dương như những con giun đất đang bò lổm ngổm. Y vung Huyết Ma Kiếm chém liên hoàn, tạo thành một lưới kiếm khí màu đỏ rực bao vây chặt chẽ Lạc Hành. Mỗi đường kiếm chém ra đều mang theo kình lực cuồng bạo của tà công, cắt rách không khí phát ra tiếng rít ghê rợn.
Lạc Hành lùi liên tiếp ba bước. Khớp gối phải sưng tấy nhói buốt như có hàng ngàn cây kim châm đâm vào khớp xương, khiến bộ pháp của gã có phần khựng lại. Cánh tay phải hoại tử đen kịt, liệt vĩnh viễn buông thõng bất động bên hông gã như một khúc gỗ mục không hồn. Gã chỉ còn tay trái lành lặn quấn chặt sợi xích sắt huyền thiết nối liền chuôi thanh Tịch Hàn Kiếm dắt ngang hông.
Gã biết mình tuyệt đối không được rút kiếm. Giới hạn mười hai lần rút kiếm chỉ còn lại đúng chín lần. Nhất kiếm thứ tư không thể lãng phí cho một kẻ điên tẩu hỏa nhập ma như Phong Huyết kiếm khách. Gã phải giữ mạng để đến Giang Nam tìm Hàn Cổ Thảo cứu Lục Vô Phong.
*Bịch!*
Lưới kiếm đỏ rực dồn ép Lạc Hành vào góc tường miếu hoang đổ nát. Phong Huyết kiếm khách cười man rợ, vung kiếm bổ dọc cực mạnh nhắm thẳng vào bả vai trái của gã. Lạc Hành không còn đường lui, gã vội vã vung tay trái cầm chiếc vỏ kiếm sắt lạnh rạn nứt lên đỡ đòn trực diện.
*Rắc!*
Một tiếng nứt vỡ khô khốc vang lên. Chiếc vỏ kiếm sắt lạnh đặc chế vốn đã bị chém rạn nứt từ trận chiến trước, nay dưới kình lực tà công cuồng bạo của Huyết Ma Kiếm, lập tức xuất hiện thêm một đường nứt sâu hoắm kéo dài từ miệng vỏ xuống tận chuôi. Lực chấn động cực mạnh truyền từ vỏ kiếm vào bả vai trái rách cơ của Lạc Hành, khiến vết thương cũ nứt toác, rỉ ra dòng máu đen nhạt thấm đẫm vai áo vải xám tro. Gã thiếu niên khẽ hự một tiếng, nửa thân trái run rẩy dữ dội, lồng ngực co thắt nghẹt thở vì chứng khó thở phế phủ bộc phát.
"Ha ha ha! Vỏ kiếm của ngươi nứt rồi! Đến nhát thứ hai, ta sẽ chẻ đôi cả vỏ lẫn người ngươi!" Phong Huyết kiếm khách đắc thắng rú lên, y vận tà công cực hạn, dòng máu nóng chảy nhanh trong huyết quản khiến da thịt y bắt đầu rách nứt, rỉ máu đen tanh hôi khắp các lỗ chân lông. Đó là cái giá tàn khốc của tà công tự hủy, biến y thành một cỗ máy giết người vô cảm đầy đau đớn.
Nhưng ngay khi Phong Huyết kiếm khách chuẩn bị thu kiếm để chém nhát thứ hai, mắt trái của Tiêu Lạc Hành bất ngờ bộc phát thần quang sắc lạnh.
*Chính là lúc này!*
Gã vung tay trái, sợi xích sắt huyền thiết quấn quanh cổ tay phóng ra như một con rắn độc trong đêm tối, quấn chặt lấy chuôi kiếm và cổ tay cầm kiếm của Phong Huyết kiếm khách. Sợi xích mỏng nhưng cực kỳ dẻo dai vô song rít lên *xoèn xoẹt*, khóa chặt đường kiếm của đối thủ.
Phong Huyết kiếm khách biến sắc, y gầm lên: "Muốn tước kiếm của ta? Mơ tưởng!"
Y lập tức nghịch vận tà công, kích hoạt bí thuật hút lực qua thân kiếm. Một luồng lực hút cuồng bạo dâng trào dọc theo sợi xích sắt, hòng kéo đứt lìa cánh tay trái của Lạc Hành. Da thịt trên cánh tay trái của gã thiếu niên co rút lại đau đớn, máu tươi rỉ ra đầm đìa dưới ma sát cực mạnh của xích sắt.
Thế nhưng, Lạc Hành không hề giật xích lại để chống cự. Gã nương theo đà kéo của đối thủ (nương theo đà kéo), bước trượt dài một bước về phía trước để triệt tiêu lực kéo, đồng thời nghịch chuyển kinh mạch tay trái, vận hành ngầm dòng chân khí cực lạnh của Hàn Tịch Cổ Chân Khí sơ cấp chạy thẳng vào sợi xích sắt huyền thiết.
*Hàn Băng Thấu Xương!*
Một làn sương muối trắng xóa, lạnh buốt đến mức đóng băng không khí lập tức bùng phát từ lòng bàn tay trái của Lạc Hành, chạy dọc theo các mắt xích huyền thiết lao thẳng về phía đối thủ. Luồng hàn độc tối thượng của cổ trùng Hàn Tịch truyền dẫn cực nhanh qua kim loại, phủ một lớp băng mỏng xanh ngắt lên cổ tay và cánh tay cầm kiếm của Phong Huyết kiếm khách.
"A... Aaaa!"
Phong Huyết kiếm khách thét lên một tiếng đau đớn tột cùng. Tà công của y dựa trên dòng máu nóng chảy nhanh, khi gặp phải hàn khí cực lạnh thấu xương của Lạc Hành, dòng máu nóng lập tức bị đóng băng cứng ngắc bên trong huyết quản. Cơn bỏng lạnh tàn khốc xé rách da thịt y, khiến cánh tay phải cầm kiếm của y đông cứng như tượng đá, kinh mạch thối rữa đau đớn vạn phần. Sức hút tà công bị cắt đứt hoàn toàn, Huyết Ma Kiếm rỉ máu đen trở nên giòn vụn dưới cái lạnh cực hạn.
Lạc Hành nghiến chặt răng chịu đựng cơn đau tim co thắt dữ dội, tay trái giật mạnh sợi xích sắt huyền thiết quấn quanh cổ kiếm đối thủ, đồng thời dùng kình lực tay trái vung vỏ kiếm nứt chém ngang một đường sấm sét vào thân kiếm Huyết Ma.
*Rắc! Choang!*
Thanh kiếm tà công rỉ máu đen bị đóng băng giòn vụn lập tức bị bẻ gãy làm đôi, những mảnh thép vụn rụng rơi xuống tuyết lạnh bốc khói đen nhạt. Phong Huyết kiếm khách bị phản phệ lực cực mạnh, thổ huyết đen liên tục, loạng choạng tháo chạy lùi lại sát vách miếu hoang trong trạng thái bả vai phải bị đóng băng hoại tử hoàn toàn.
Ngay khi Lạc Hành chuẩn bị tiến lên dứt điểm đối thủ, một tiếng lạo xạo ghê rợn đột ngột vang dội từ các kẽ tường đất nứt nẻ và dưới sàn gỗ mục của miếu hoang.
Mùi hôi thối, hăng hắc của sương độc xám tro tràn vào. Hàng vạn con độc trùng đen kịt, rết độc và nhện độc bò ra lổm ngổm từ bóng tối, vây hãm chặt chẽ lối ra vào trong miếu. Lão Quỷ - độc sư Huyết Sa Bang đang âm thầm thổi sáo điều khiển bầy độc trùng từ bên ngoài nghĩa trang vây sát từ bên ngoài.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!