Nhạc nềnSakuya2

Tham Tuyệt Biên Quan

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa lạnh vùng biên ải phương Bắc đổ xuống nghĩa trang hoang phế như hàng vạn cây kim băng buốt nhọn, găm thẳng vào lớp đất bùn nhão nhoét trộn lẫn tuyết tan. Giữa những ngôi mộ vô danh sụt lún, cỏ dại cao lút đầu người bị gió quật rạp xuống, lộ ra những tấm bia đá nứt nẻ, xám xịt như những khúc xương tàn của thời gian.


Nằm cô độc ở sườn núi phía Tây biên trấn, ngôi miếu Sơn Thần đổ nát bên trong nghĩa trang hoang là nơi trú ẩn duy nhất của nhóm Tiêu Lạc Hành trong đêm nay. Vách tường đất nứt nẻ không người hương khói từ lâu đã bị gió bão bào mòn, chỉ còn trơ lại vài hàng cột gỗ mục và mái ngói thủng lỗ chỗ, để mặc cho hơi lạnh thấu xương lùa vào từng cơn gầm rú.


Tiêu Lạc Hành ngồi xếp bằng trong góc tối của miếu hoang, tựa tấm lưng gầy gò vào một cột gỗ đã cháy sém. Dưới ánh sáng tù mù của ngọn lửa tàn củi ướt bốc khói nghi ngút, dung mạo của gã thiếu niên mười mươi tuổi hiện lên với vẻ xơ xác, nhợt nhạt đến đáng sợ. Mắt phải của gã hoàn toàn bị bao phủ bởi một màn sương xám đục ngầu, mờ mịt không một tia sáng – di chứng tàn khốc của chất độc cổ trùng Hàn Tịch đang âm thầm gặm nhấm hệ thần kinh thị giác. Gã chỉ còn lại một mắt trái sắc lạnh như băng tuyết để nhìn đời, và một thính giác nhạy bén đến cực hạn để phán đoán vạn vật xung quanh.


Cánh tay phải của Lạc Hành buông thõng bất động bên hông. Dưới lớp băng gạc dày dính đầy những vệt máu khô cứng, cánh tay ấy đã chuyển sang màu đen kịt hoàn toàn, lạnh ngắt và liệt vĩnh viễn. Hoại tử bảy phần kinh mạch – cái giá tàn khốc của nhát rút kiếm thứ ba tiêu diệt Sa Bá Thiên tại tổng đàn Huyết Sa Bang – là một sự thật vật lý không thể đảo ngược. Gã không còn cảm giác đau đớn hay nóng lạnh ở cánh tay này nữa. Để giữ cho thanh Tịch Hàn Kiếm cổ dắt ngang hông không bị rơi mất, gã đã dùng sợi xích sắt huyền thiết quấn chặt nhiều vòng từ chuôi kiếm, khóa chặt vào cổ tay phải tê liệt và nối sang lòng bàn tay trái lành lặn.


"Khụ... khụ..."


Một cơn ho khan dữ dội ập đến khiến Lạc Hành phải gập người xuống. Khóe môi gã rỉ ra một vệt máu đen nhạt, nhanh chóng đông cứng lại dưới cái lạnh thấu xương. Phế phủ gã co thắt từng cơn đau buốt, chứng khó thở kinh niên do hàn độc gặm nhấm phổi khiến mỗi hơi thở hít vào đều mang theo cảm giác bỏng rát như bị thiêu sống, nhưng khi thở ra lại hóa thành một làn khói trắng lạnh ngắt.


Phía sau bức tượng thần bằng đất sét nứt nẻ ở giữa điện, tiếng rên rỉ đứt quãng của Lục Vô Phong vang lên nhọc nhằn. Hắn đang nằm thoi thóp trên chiếc giường rơm mục, sắc mặt xám ngoét. Vết thương độc chưởng cực nặng ở giữa ngực – di chứng từ Huyền Thiết Độc Thủ Chưởng của Chu Độc Thủ – đang không ngừng tỏa ra một luồng nhiệt lượng nóng rực kỳ dị, tương khắc hoàn toàn với hơi lạnh của miếu hoang. Bạch Chỉ đang quỳ bên cạnh hắn, đôi bàn tay thanh khiết đỏ ửng lên vì bỏng lạnh, tỉ mỉ đâm từng cây ngân châm bảo mệnh vào các huyệt đạo quanh ngực hắn để ngăn chặn độc tố đen kịt lan vào tim. Mùi hương thảo dược thanh khiết, mát dịu như sen tuyết từ cơ thể nàng tỏa ra là thứ duy nhất giữ cho thần trí của Lạc Hành không bị sát ý điên cuồng của kiếm phổ xâm chiếm.


"Lạc Hành..." Bạch Chỉ khẽ gọi, giọng nàng khản đặc vì mệt mỏi sau một đêm dài dốc hết tâm lực trị liệu. "Độc tính của Chu Độc Thủ quá âm hiểm. Châm pháp của ta chỉ có thể tạm thời phong tỏa dòng chảy độc tố trong vòng ba ngày. Nếu không tìm thấy Hàn Cổ Thảo ở Giang Nam để làm chất dẫn chế thuốc giải, kinh mạch của Lục huynh sẽ hoàn toàn thối rữa."


Lạc Hành không trả lời, gã chỉ khẽ siết chặt chiếc Trâm gỗ đào Tiêu Lạc Anh trong túi áo vải xám tro bằng bàn tay trái rỉ máu. Gã biết, họ không có nhiều thời gian. Tin đồn về việc gã sở hữu Tàn Dương Kiếm Phổ nghịch thiên nhưng cơ thể đã tàn phế tay phải đã lan truyền khắp giang hồ biên thùy như một dịch bệnh. Sự tham lam vô đáy của thế gian đã trỗi dậy. Đối với những kẻ võ sĩ lưu vong và kiếm khách lãng lách nghèo khổ ở biên thùy, một cao thủ tàn phế mang theo bí kíp tuyệt thế chính là con mồi béo bở nhất để chúng đoạt bảo lập danh.


*Xào xạc...*


Tiếng bước chân giẫm lên cỏ dại sũng nước ngoài nghĩa trang bất ngờ vang lên, ngắt ngang dòng suy nghĩ của Lạc Hành. Tiếng động cực kỳ hỗn loạn, không chỉ có một người.


Bằng thính giác nhạy bén của kỹ năng Thính phong biện vị, Lạc Hành lập tức phán đoán được quỹ đạo di chuyển. Có ít nhất ba kẻ đang áp sát miếu hoang từ hướng đông nam, bước chân của chúng nặng nề, di chuyển vụng về nhưng mang theo sát khí nồng nặc. Nhưng nguy hiểm nhất là một tiếng bước chân đơn độc từ hướng chính diện – nhẹ nhàng, lướt đi trên bùn nhão không một tiếng động, nhưng mỗi lần hạ chân đều mang theo kình lực thô bạo xé rách gió mưa.


"Có kẻ đến." Lạc Hành khẽ nói, giọng gã lạnh lùng không một chút gợn sóng.


Bạch Chỉ giật mình, tay cầm ngân châm khựng lại. Nàng nhìn về phía Lạc Hành với ánh mắt lo âu tột độ. Nàng biết, tay phải của gã đã phế, bả vai trái rách cơ rỉ máu chưa lành, khớp gối phải sưng tấy nghiêm trọng do chấn thương tập luyện bộ pháp chiến trường dưới bão tuyết. Gã đang ở trạng thái yếu ớt nhất kể từ khi bước chân vào giang hồ.


"Ngươi cứ tiếp tục châm cứu cho Vô Phong. Bên ngoài để ta lo." Lạc Hành đứng dậy một cách nhọc nhằn. Khớp gối phải phát ra tiếng kêu khô khốc đau buốt, nhưng gã vẫn cắn răng chịu đựng, đứng thẳng người như một ngọn thương gãy trước cửa phòng điều trị tạm thời của Vô Phong. Tay trái gã nắm chặt sợi xích sắt huyền thiết quấn quanh chuôi thanh Tịch Hàn Kiếm dắt ngang hông.


Một bóng đen cao gầy bước qua bậc cửa gỗ mục của miếu hoang.


Y là một nam tử trung niên, gương mặt nhợt nhạt như xác chết không một sắc máu, đôi mắt đỏ rực sát ý điên cuồng của kẻ đã tẩu hỏa nhập ma. Y mặc chiếc áo choàng đen rách nát bốc mùi máu tanh nồng, tay cầm thanh trường kiếm rỉ máu đen – thanh Huyết Ma Kiếm khét tiếng. Kẻ này chính là Phong Huyết kiếm khách, kẻ bị trục xuất khỏi danh môn vì lén lút luyện tà công hút máu người, nay lần theo dấu máu tìm đến đây để cướp phổ đột phá cảnh giới.


"Ha ha ha! Tàn Dương Kiếm Khách! Rốt cuộc ta cũng tìm thấy ngươi!"


Phong Huyết kiếm khách cười lên điên cuồng, giọng cười của y khàn đặc, rít lên qua kẽ răng như tiếng quỷ khóc giữa đêm mưa. Y nhìn chằm chằm vào cánh tay phải đen kịt, buông thõng bất động của Lạc Hành, ánh mắt hiện rõ sự khinh bỉ và tham lam tột độ. "Giang hồ đồn đại ngươi là hung thần đóng băng vạn vật, hóa ra chỉ là một thằng ranh con tàn phế, nửa người nửa quỷ! Một cánh tay đã chết thối, mắt phải thì mù lòa, ngươi lấy cái gì để giữ lại Tàn Dương Kiếm Phổ? Mau giao nộp bí kíp ra đây, ta sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây!"


Lạc Hành đứng lặng giữa sương băng lạnh giá. Gã không hề nao núng trước lời khiêu khích, mắt trái sắc lạnh nhìn thẳng vào mũi kiếm rỉ máu đen của đối thủ. Gã biết, gã không được phép rút kiếm. Quy luật bất biến của Tàn Dương Kiếm Phổ: mỗi lần rút kiếm là một bước tiến gần hơn đến cái chết. Gã mới rút kiếm ba lần, và cánh tay phải đã phế hoàn toàn. Nếu gã rút kiếm lần thứ tư bằng tay trái, độc tính của cổ trùng Hàn Tịch trong tim sẽ lập tức trào ngược phá hủy nửa thân trái còn lại của gã. Gã phải giữ mạng để đến Giang Nam.


*Ta không thể rút kiếm. Trận này, ta phải dùng vỏ kiếm sắt lạnh để triệt tiêu lực chém của hắn.*


Lạc Hành vận hành ngầm dòng chân khí lạnh buốt của Hàn Tịch Cổ Chân Khí sơ cấp chạy dọc theo các kinh mạch phụ xuống tay trái. Luồng hàn khí buốt giá tỏa ra từ lòng bàn tay gã, truyền thẳng vào chiếc vỏ kiếm sắt lạnh đặc chế mới rèn của lão thợ rèn câm, khiến vỏ kiếm bám một lớp sương muối trắng xóa dưới màn mưa.


"Không nói lời nào sao? Vậy thì chết đi!"


Phong Huyết kiếm khách gầm lên, vung Huyết Ma Kiếm chém ra một đường kiếm khí rỉ máu đen kịt. Luồng kiếm khí mang theo mùi máu tanh nồng xé rách màn đêm mưa, chém nát vụn những gờ đá nứt nẻ bên hiên miếu hoang, tạo thành một làn sóng kình lực đỏ rực lao thẳng vào ngực Lạc Hành.


Lạc Hành nhắm mắt hoàn toàn. Trong bóng tối của tầm nhìn mù lòa, gã vận dụng kỹ năng Thính phong biện vị đến mức cực hạn. Gã lắng nghe tiếng gió rít xé ngang của lưỡi kiếm rỉ máu, lắng nghe tần số dao động của luồng kình lực tà công đang áp sát.


*Góc nghiêng ba mươi độ... Tốc độ chém nhanh nhưng bộ pháp di chuyển bên dưới lỏng lẻo...*


Lạc Hành chuyển động. Gã bước chân ziczac theo Bộ pháp chiến trường, thân hình gầy gò lắc lư uyển chuyển né tránh sát sạt đường kiếm khí đỏ rực trong gang tấc. Luồng kiếm khí sượt qua bả vai trái của gã, chém đứt đôi một cột gỗ mục phía sau phát ra tiếng nổ lớn, bụi gỗ bay mù mịt.


Ngay khi né tránh thành công, Lạc Hành vung tay trái cầm vỏ kiếm sắt lạnh đâm thẳng vào sườn của Phong Huyết kiếm khách.


Phong Huyết kiếm khách là kẻ thực chiến nguy hiểm, y cảm nhận được hàn khí buốt giá áp sát, lập tức xoay người vung Huyết Ma Kiếm chém trực diện vào vỏ kiếm của Lạc Hành.


*Keng!*


Tiếng kim loại va chạm kịch liệt vang lên chói tai giữa đêm mưa, bắn ra những tia lửa xám lạnh. Kình lực tà công cuồng bạo của Phong Huyết kiếm khách chấn động mạnh mẽ, khiến bả vai trái đang rách cơ của Lạc Hành nhói lên từng cơn đau buốt, máu đen nhạt lại rỉ ra thấm đẫm áo vải xám. Thế nhưng, nhờ vỏ kiếm sắt lạnh đặc chế có khả năng hấp thụ nhiệt độ cực tốt, luồng chân khí cực lạnh của Hàn Tịch Cổ Chân Khí sơ cấp từ vỏ kiếm lập tức truyền ngầm sang lưỡi kiếm đối thủ.


Lớp máu đen bám trên Huyết Ma Kiếm lập tức bị đóng băng cứng thành một lớp sương muối trắng xám, hàn khí lạnh thấu xương chạy dọc theo thân kiếm buốt thẳng vào lòng bàn tay cầm kiếm của Phong Huyết kiếm khách, khiến y phải rụt người lại vì bỏng lạnh, kiếm chiêu tiếp theo bị chậm đi một nhịp.


"Hàn khí thật mạnh! Nhưng tay phải ngươi đã phế, tay trái bị thương, ngươi trụ được bao lâu?"


Phong Huyết kiếm khách điên cuồng gầm rú, y vận tà công hút máu người, khuôn mặt nhợt nhạt nổi đầy những đường gân máu đỏ rực rùng rợn. Y vung kiếm chém liên hoàn mười hai nhát đao kiếm khí đỏ rực, tạo thành một lưới kiếm tà công cuồng bạo bao vây chặt chẽ Lạc Hành trong không gian chật hẹp của miếu hoang.


Lạc Hành cắn răng chịu đựng cơn đau khớp gối phải sưng tấy, di chuyển liên tục theo bộ pháp chiến trường để né tránh. Gã cố gắng vung sợi xích sắt huyền thiết tay trái ra ngoài, định quấn lấy cổ tay cầm kiếm của đối thủ để tước vũ khí. Sợi xích mỏng phóng đi như một con rắn độc trong đêm tối, quấn chặt lấy chuôi kiếm của Phong Huyết kiếm khách.


Thế nhưng, tà công cuồng bạo của Phong Huyết kiếm khách lúc này đang ở trạng thái điên cuồng nhất. Y gầm lên một tiếng, vận toàn bộ kình lực giật mạnh thanh kiếm. Lực giật quá mạnh mẽ vượt quá sức chịu đựng của tay trái đang bị thương của Lạc Hành, đồng thời bẻ gãy phăng một mắt xích sắt huyền thiết phát ra tiếng kêu *tách* lạnh lẽo.


Cú phản chấn lực mạnh mẽ cũng khiến chiếc vỏ kiếm sắt lạnh đặc chế của Lạc Hành bị chém trúng thêm hai nhát sâu hoắm, xuất hiện những vết rạn nứt dài chạy dọc thân vỏ, nguy cơ nứt vỡ hoàn toàn nếu tiếp tục đỡ đòn trực diện.


Lạc Hành bị đẩy lùi ba bước, lưng đập mạnh vào bức tượng thần bằng đất sét ở giữa điện. Khóe môi gã trào ra một vũng máu đen lớn, phế phủ co thắt dữ dội khiến gã phải quỳ một gối xuống nền đất ẩm ướt, hơi thở thở ra mang theo làn khói trắng lạnh buốt.


Phong Huyết kiếm khách thấy đối thủ đã kiệt sức, ánh mắt hiện rõ sự tàn bạo tột cùng. Y vung Huyết Ma Kiếm lên cao, luồng kiếm khí rỉ máu đen kịt ngưng tụ trên thân kiếm phát ra tiếng rít gió ghê rợn, chuẩn bị tung ra đòn quyết định chém đứt đầu gã thiếu niên tàn phế.


"Chết đi! Tàn Dương Kiếm Phổ là của ta!"


Phong Huyết kiếm khách vung thanh kiếm rỉ máu đen chém đứt đôi bức tượng thần miếu hoang, gầm lên đòi Lạc Hành phải giao nộp kiếm phổ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!