Nhạc nềnSakuya2

Huyền Chưởng Nan Phòng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Vệt bột tầm nhiệt màu đỏ thẫm rải sát mép đá ngoài cửa hang bỗng nhiên chuyển sang sắc đỏ tươi như máu. Luồng hơi ấm rò rỉ từ cơ thể sốt cao của Lục Vô Phong, hòa cùng mùi máu độc tanh nồng từ vết thương bả vai của hắn, đã trở thành ngọn hải đăng dẫn lối cho kẻ thù giữa đêm bão tuyết.


Trong hốc đá chật hẹp, Bạch Chỉ thảng thốt nhìn vệt bột đỏ đang rực lên dưới ánh sáng bạc nhạt của đóa Tuyết Liên Hoa. Nàng nhanh chóng vốc một nắm tuyết lạnh, đắp vội lên vết thương trên vai Lục Vô Phong nhằm hạ nhiệt độ cơ thể hắn, nhưng tất cả đã quá muộn. Tiếng tuyết lún xốp ngoài cửa hang vang lên đều đặn, đi kèm với tiếng xích sắt loảng xoảng lạnh lẽo của Hắc Vô Thường và tiếng trảo sắt cào vào vách đá sắc lẹm của Bạch Vô Thường. Kẻ thù đã phong tỏa hoàn toàn lối ra.


"Tiêu gia tàn dư, các ngươi trốn kỹ thật."


Giọng nói khàn khàn, âm hiểm của Chu Độc Thủ vang lên từ bên ngoài, xuyên qua màn gió rít của Hắc Phong Lâm dội thẳng vào trong hang. Tiếng cười của lão lạnh lùng, mang theo kình lực thâm hậu khiến những dải băng rủ trên trần hang rung lên bần bật rồi gãy rụng, rơi xuống nền đá sắc nhọn. "Lôi Tổng binh đã hạ lệnh phóng hỏa thiêu rụi khu rừng này. Nếu các ngươi không muốn làm heo quay trong hốc đá, thì khôn hồn bước ra giao nộp mật thư hoàng lăng và Tàn Dương Kiếm Phổ. Ta sẽ cho các ngươi một cái chết toàn thây."


Tiêu Lạc Hành nằm tựa lưng vào vách đá lạnh ngắt. Mắt phải của gã hoàn toàn bị bao phủ bởi một màn sương xám đục ngầu, mờ mịt vĩnh viễn do di chứng cổ độc. Gã chỉ còn mắt trái sắc lạnh để nhìn đời, nhìn thấy Bạch Chỉ đang run rẩy nhưng vẫn kiên quyết che chắn trước mặt gã, nhìn thấy Lục Vô Phong đang nhọc nhằn gượng dậy.


Cánh tay phải của Lạc Hành buông thõng bất động bên hông, kinh mạch hoại tử bảy phần vĩnh viễn khiến nó đen kịt như tro tàn và lạnh ngắt. Gã không thể cầm kiếm bằng tay phải được nữa. Sợi xích sắt huyền thiết mỏng nhưng dẻo dai quấn chặt từ chuôi thanh Tịch Hàn Kiếm rỉ sét dắt bên hông, nối liền qua cổ tay phải tê liệt sang tận lòng bàn tay trái đang rách da rỉ máu của gã. Tay trái gã khẽ siết chặt chiếc Trâm gỗ đào Tiêu Lạc Anh trong túi áo để tìm kiếm sự tỉnh táo giữa cơn đau phế phủ co thắt.


"Lạc Hành huynh..." Lục Vô Phong gượng dậy, khóe môi rỉ ra một vệt máu đen. Hắn vung thanh kiếm mỏng Vô Ảnh Kiếm dắt ngang hông, ánh mắt hào sảng bất chấp cái chết cận kề. "Tay phải huynh đã phế, tay trái vừa rách cơ vì cứu mạng y sĩ Bạch. Trận này, để ta cản đao cho huynh. Huynh và nàng ấy tìm cơ hội chạy thoát."


"Vô Phong, vết thương độc chưởng của ngươi..." Bạch Chỉ lo lắng giữ lấy vai hắn, nhưng Lục Vô Phong đã gạt tay nàng ra, bước thẳng ra ngoài cửa hang.


"Chu Độc Thủ! Kẻ bại trận dưới tay Tàn Dương Kiếm Khách năm xưa nay lại bò đến đây sủa càn sao?" Lục Vô Phong gầm lên, thân hình lướt đi nhẹ nhàng như một chiếc lá xanh nhờ Tật Phong Bộ, lao thẳng ra ngoài màn tuyết.


Chu Độc Thủ đứng giữa quảng trường tuyết, chiếc găng tay sắt đen rèn từ huyền thiết tẩm kịch độc trên tay phải lão phát ra luồng khí đen tanh hôi. Thấy Lục Vô Phong lao ra, lão cười gằn, vung Huyền Thiết Độc Thủ Chưởng tạo ra một luồng kình phong đen kịt, lạnh lẽo quét thẳng vào ngực đối thủ.


Lục Vô Phong không hề lùi bước. Hắn vận chuyển Tật Phong Chân Khí còn sót lại, vung Vô Ảnh Kiếm Pháp tạo thành một lưới kiếm nhanh như chớp giật, chém liên tiếp mười hai nhát kiếm để hóa giải luồng kình lực âm độc. Tiếng binh khí va chạm với kình phong rít lên chói tai. Tuy nhiên, luồng độc khí tanh hôi rò rỉ từ độc chưởng vẫn khiến phế phủ Vô Phong bỏng rát, hắn ho khan dữ dội, bước chân lảo đảo trên tuyết trơn.


Ngay lúc đó, Hắc Vô Thường đeo mặt nạ quỷ đen và Bạch Vô Thường đeo mặt nạ quỷ trắng từ hai phía sườn núi lao xuống, phối hợp tạo thành gọng kìm vây hãm gắt gao sau lưng Lục Vô Phong. Hắc Vô Thường hurls xích sắt huyền thiết đầu quỷ xé rách không khí, trong khi Bạch Vô Thường vung trảo sắt sắc bén nhắm thẳng vào gáy hắn. Lục Vô Phong bị dồn vào tử lộ, không thể phân thân chống đỡ cả ba hướng.


Trong hốc đá, Tiêu Lạc Hành chứng kiến bằng hữu bị vây khốn. Gã biết mình không thể rút Tịch Hàn Kiếm ra khỏi vỏ gỗ đào rách nát. Mỗi lần rút kiếm là một lần tuổi thọ cạn dần, gã mới rút ba lần và kinh mạch tay phải đã hoại tử hoàn toàn. Gã phải giữ mạng để giết Thẩm Vạn Thiên. Nhưng gã cũng không thể trơ mắt nhìn Lục Vô Phong chết.


*Ta không thể rút kiếm, nhưng ta còn tay trái và sợi xích sắt này!*


Lạc Hành nín thở, vận chuyển dòng chân khí lạnh buốt của Hàn Tịch Cổ Chân Khí sơ cấp xuống hai gót chân. Gã bước chân ziczac theo Bộ pháp chiến trường, thân hình lắc lư uyển chuyển nương theo trọng lực tự nhiên trượt nhanh trên nền tuyết đóng băng không tiếng động.


Áp sát bến rìa trận chiến, Lạc Hành vung tay trái quấn xích sắt huyền thiết ra ngoài. Sợi xích mỏng phóng đi như một con rắn độc trong bóng tối, quấn chặt lấy cổ chân của Bạch Vô Thường khi hắn đang lao tới Lục Vô Phong. Lạc Hành nghiến răng, dùng kình lực tay trái giật mạnh sợi xích. Bạch Vô Thường mất thăng bằng, ngã nhào xuống tuyết, trảo sắt đâm lệch vào đá tảng phát ra tiếng lửa xẹt.


Lạc Hành không dừng lại, gã tiếp tục lướt nhanh theo góc xéo ziczac, áp sát Chu Độc Thủ từ phía góc khuất tầm nhìn bên mắt trái còn lại. Gã dùng tay trái cầm chuôi kiếm Tịch Hàn vẫn nằm nguyên trong vỏ gỗ đào, vận lực đánh mạnh vào tử huyệt đan điền của lão nhằm ép lão lui bước.


Chu Độc Thủ là lão giang hồ nham hiểm, lão cảm nhận được luồng hàn khí buốt giá áp sát sau lưng, lập tức xoay người vung găng tay huyền thiết đỡ đòn chém của vỏ kiếm gỗ. Tiếng chấn động kịch liệt vang lên, vỏ kiếm gỗ đào rách nát bị chém nứt thêm một đường dài, kình lực phản chấn khiến tay trái Lạc Hành tê rại, rách cơ vai trái rỉ máu đen nhạt.


"Thằng ranh con tàn phế!" Chu Độc Thủ hét lên, nhưng hàn khí cực lạnh từ vỏ kiếm gỗ truyền sang găng tay sắt khiến cánh tay phải lão tê buốt trong chốc lát.


Lục Vô Phong thấy Lạc Hành cứu viện, muốn dùng khinh công Tật Phong Bộ nhảy vọt ra sau lưng Chu Độc Thủ để tung đòn quyết định. Thế nhưng, Hắc Vô Thường phục hồi cực nhanh, hắn vung xích sắt huyền thiết quấn chặt lấy cổ chân trái của Lục Vô Phong, giật mạnh khiến hắn ngã quỵ xuống tuyết.


Chu Độc Thủ chớp thời cơ cực nhanh khi Lục Vô Phong mất đà phòng thủ. Lão gạt phăng vỏ kiếm của Lạc Hành, dồn toàn bộ kình lực tà công âm độc vào bàn tay phải đeo găng huyền thiết. Luồng khí độc đen kịt tỏa ra mùi axit ăn mòn cả sương băng xung quanh, đánh thẳng một chưởng sấm sét vào giữa ngực Lục Vô Phong.


Lục Vô Phong bị trúng một độc chưởng vào ngực, thổ huyết ngã xuống tuyết trắng ngay khi Chu Độc Thủ chuẩn bị tung đòn kết liễu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!