Nhạc nềnSakuya2

Băng Trầm Dưỡng Thương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió tuyết Hắc Phong Lâm rít gào như vạn quỷ khóc than, từng luồng hàn khí thấu xương xé rách những tán lá thông cổ thụ rậm rạp, trút xuống một màn trắng xóa mù mịt. Trong hốc đá hẹp hoang dã nằm khuất sâu sau khe núi, bóng tối đặc quánh chỉ được xua tan phần nào bởi ánh sáng bạc dịu nhẹ phát ra từ đóa Tuyết Liên Hoa ngọc mà Bạch Chỉ đang cẩn thận đặt trên phiến đá phẳng.


Tiêu Lạc Hành tựa tấm lưng gầy gò vào vách đá lạnh ngắt, hơi thở của gã đứt quãng, mỗi lần hít vào đều mang theo cảm giác rát bỏng như phế phủ đang bị thiêu sống. Cánh tay phải của gã – bọc trong lớp băng gạc dày đã rách nát – giờ đây hoàn toàn chuyển sang màu đen kịt của tro tàn. Vệt đen hoại tử vật lý thực tế lan rộng từ ngón tay ngược lên đến tận bả vai, lạnh ngắt và liệt hoàn toàn vĩnh viễn. Gã không còn cảm nhận được cái lạnh của đá tuyết bám trên cánh tay ấy nữa. Đó là cái giá tàn khốc của nhát rút kiếm thứ ba tại đại điện Huyết Sa Bang.


"Lạc Hành, ngươi phải giữ hơi thở thật đều. Độc tính của cổ trùng Hàn Tịch đang trào ngược vào phế phủ, nếu ngươi không tĩnh tâm, kinh mạch tim sẽ tự bạo ngay lập tức." Bạch Chỉ khẽ nói, giọng nàng run rẩy nhưng đôi bàn tay thanh khiết vẫn nhanh nhẹn chuẩn bị các dụng cụ y tế. Mùi hương thảo dược thanh mát như sen tuyết từ cơ thể nàng tỏa ra, tạm thời xoa dịu mùi máu tanh nồng đang bốc lên trong hốc đá chật hẹp.


Ở góc hang, Lục Vô Phong đang ngồi xếp bằng, sắc mặt nhợt nhạt. Vai trái của hắn dính một vết đen kịt rỉ máu nhạt – di chứng từ độc chưởng thâm hậu của Chu Độc Thủ khi hắn xả thân đỡ đòn cứu Lạc Hành. Hắn cố gắng vận chuyển Tật Phong Chân Khí để áp chế độc tố, nhưng mỗi lần vận công, khóe môi hắn lại rỉ ra một vệt máu đen. Phong Vô Kỵ thì ghé sát mắt vào khe đá, cảnh giới nhìn ra ngoài màn tuyết trắng xóa.


Lạc Hành khẽ hé mở mắt trái sắc lạnh, tầm nhìn bên mắt phải của gã lúc này đã hoàn toàn bị bao phủ bởi một màn sương xám đục ngầu, mờ mịt vĩnh viễn. Gã nhìn về phía chiếc hộp gỗ thông đang đặt dưới đất, trong lòng dâng lên một quyết tâm sắt đá. Gã dùng bàn tay trái lành lặn duy nhất, kéo chiếc hộp gỗ thông thô sơ đựng thủ cấp của nghĩa phụ Tiêu Trường Phong lại gần.


"Vô Kỵ... cho ta mượn bầu rượu gạo lạnh trên thắt lưng của ngươi." Giọng Lạc Hành khàn đặc, khó nhọc cất tiếng.


Phong Vô Kỵ giật mình, nhanh chóng cởi bầu rượu ném qua cho gã: "Lạc Hành huynh, vết thương của huynh..."


"Ta biết mình đang làm gì." Lạc Hành dùng răng cắn mở nút bầu rượu. Gã nhìn Bạch Chỉ, gật đầu ra hiệu. Bạch Chỉ hiểu ý, nàng nhẹ nhàng đỡ lấy thủ cấp của Tiêu Trường Phong từ trong hộp gỗ ra ngoài. Lớp muối lạnh lót dưới đáy hộp đã giữ cho di thể của ông không bị phân hủy, gương mặt ông vẫn giữ nguyên vẻ oai nghiêm, trầm mặc như lúc sinh thời.


Lạc Hành run rẩy đổ dòng rượu gạo lạnh buốt lên vùng da đầu đã cạo tóc của nghĩa phụ. Dưới tác động của rượu lạnh và hàn khí tự nhiên trong hốc đá, một hiện tượng kỳ dị bắt đầu xảy ra. Lớp mực vô hình xăm ẩn dưới da đầu nghĩa phụ dần hiển lộ, hiện lên những vệt màu đỏ tía rùng rợn. Đó là những nét chữ nhỏ như kiến bò, đan xen chặt chẽ thành một bức mật thư hoàn chỉnh.


Bạch Chỉ nín thở, ghé sát ánh sáng của đóa Tuyết Liên Hoa để đọc. Đôi mắt nàng mở to kinh hoàng: "Đây là... danh sách các nội gián triều đình đang ẩn mình trong Thiên Kiếm Minh tại Giang Nam! Có cả chữ ký mật tông của Võ Lâm Minh Chủ Thẩm Vạn Thiên..."


Lạc Hành nhìn chằm chằm vào những cái tên hiện lên trên da đầu nghĩa phụ. Mối thù diệt môn Tiêu gia, cái chết dã man của nghĩa phụ, tất cả đều bắt nguồn từ bức mật thư hoàng lăng này. Thẩm Vạn Thiên cấu kết với triều đình, dùng Huyết Sa Bang làm con cờ để săn lùng Tiêu gia hòng che giấu tội ác phản quốc. Sát ý trong lòng Lạc Hành bùng lên ngùn ngụt, khiến cổ trùng Hàn Tịch trong tim gã điên cuồng cựa quậy. Gã lập tức đổ gục xuống, ngực co thắt dữ dội, ho ra một vũng máu đen đặc nhuộm đỏ tuyết trắng dưới chân.


"Lạc Hành!" Bạch Chỉ hét lên đầy lo lắng. Nàng nhanh chóng đặt thủ cấp nghĩa phụ trở lại hộp gỗ, rồi quỳ sụp xuống bên cạnh gã. "Ngươi không được động niệm sát ý! Cổ độc đã xâm lấn đến lục phủ ngũ tạng rồi!"


Nàng lập tức rút ra ba cây ngân châm bảo mệnh bằng bạc ròng Hàn Thiết cổ lấp lánh dưới ánh sáng tuyết. Thần sắc nàng vô cùng kiên định, dù đôi vai gầy đang run lên vì lạnh: "Ta phải dùng Khóa huyệt bảo mệnh pháp để phong tỏa tạm thời kinh mạch tay phải của ngươi, ngăn không cho độc tính trào ngược vào tim. Quá trình này sẽ vô cùng đau đớn, ngươi phải chịu đựng!"


Lạc Hành không nói, gã run rẩy rút từ trong ngực áo ra chiếc Trâm gỗ đào Tiêu Lạc Anh – kỷ vật duy nhất của người chị gái đã khuất. Gã đưa chiếc trâm lên miệng, cắn chặt giữa hai hàm răng. Bàn tay trái của gã nắm chặt lấy một mỏm đá nhọn đến mức lòng bàn tay rách da, máu tươi rỉ ra đầm đìa.


Bạch Chỉ mím chặt môi, nín thở đâm cây ngân châm thứ nhất sâu vào huyệt Dương Khê trên cổ tay phải đen kịt của Lạc Hành.


"Hự..."


Một tiếng rên rỉ nghẹn ngào bị nén chặt sau chiếc trâm gỗ đào. Toàn thân Lạc Hành co giật dữ dội. Cảm giác bỏng lạnh tột cùng như có hàng vạn con kiến lửa lạnh buốt đang gặm nhấm tủy xương chạy dọc từ tay phải vào thẳng phế phủ.


Không dừng lại, Bạch Chỉ tiếp tục đâm cây ngân châm thứ hai vào huyệt Ngoại Quan, rồi cây thứ ba vào huyệt Khúc Trì. Chân khí lạnh buốt từ ba cây ngân châm bạc ròng dẫn truyền dược tính cực lạnh của đóa Tuyết Liên Hoa ngọc mà nàng vừa nghiền nát, ép buộc dòng máu đen độc tính thối lui khỏi các kinh mạch phụ xung quanh tim.


Mồ hôi lạnh trên trán Lạc Hành chảy ra ròng ròng, lập tức đông cứng thành những hạt băng nhỏ bám trên lông mi gã. Kinh mạch tay phải của gã hoại tử thêm một phần vĩnh viễn, chuyển sang màu đen sâu thẳm hơn, mất hoàn toàn khả năng cử động tự nhiên. Nhưng cơn co thắt ở lồng ngực gã đã dịu đi, hơi thở dần trở nên ổn định dưới tác dụng của thuốc hoãn độc.


Đúng lúc đó, Phong Vô Kỵ từ ngoài khe đá hớt hải lùi vào trong, giọng nói thì thầm đầy hoảng hốt: "Cẩn thận! Quân triều đình của Lôi Hoành đang áp sát khu rừng thông này. Chúng đang rải một loại bột màu đỏ thẫm xung quanh."


Lục Vô Phong khẽ nhíu mày, gượng dậy nhìn ra ngoài: "Đó là bột tầm nhiệt của Biên phòng quân. Loại bột này cực kỳ nhạy cảm với hơi ấm cơ thể người thường. Chỉ cần tiếp xúc với luồng khí ấm phát ra từ hơi thở hoặc vết thương của chúng ta, nó sẽ lập tức chuyển sang màu đỏ tươi để định vị vị trí."


"Chúng ta phải làm sao?" Bạch Chỉ lo lắng nhìn Lạc Hành đang suy kiệt. "Lạc Hành không thể di chuyển lúc này, vết thương vai trái của Vô Phong cũng đang tỏa nhiệt do độc tính phát tác."


Lạc Hành ngước mắt trái sắc lạnh nhìn ra ngoài. Gã quan sát địa hình xung quanh hốc đá, thính giác nhạy bén lắng nghe tiếng bước chân nặng nề của giáp sĩ Biên phòng quân đang dẫm lên tuyết xốp cách đó không xa. Tiếng chó săn sủa vang dội đầy đe dọa.


"Lục huynh... dùng khinh công di chuyển trên ngọn cây thông... xóa sạch dấu vết tuyết rơi xung quanh hang." Lạc Hành khó nhọc ra hiệu.


Lục Vô Phong gật đầu, thân hình lướt đi nhẹ nhàng như một chiếc lá xanh, vọt lên ngọn thông cổ thụ để gạt bỏ những mảng tuyết rơi lộ liễu. Hắn cố gắng dùng kiếm khí chém rụng các nhánh thông lớn để che lấp cửa hang đá hẹp, nhưng tiếng động rắc rắc của cành cây gãy suýt nữa đã thu hút sự chú ý của một con chó săn đang lùng sục gần đó. Con chó khựng lại, hếch mũi ngửi về phía hốc đá.


"Bạch Chỉ... bảo ta phải làm gì để vô hiệu hóa bột tầm nhiệt?" Lạc Hành nhìn nàng hỏi.


Bạch Chỉ nhanh trí đáp: "Ngâm tay trái và cơ thể vào tuyết lạnh để giảm nhiệt độ cơ thể xuống mức thấp nhất, phối hợp với Khẩu quyết Quy Tức Chú để đóng băng hoàn toàn hơi ấm cơ thể!"


Lạc Hành không do dự, gã dùng bàn tay trái lành lặn vốc đầy tuyết lạnh phủ lên bả vai trái đang rỉ máu và cơ thể mình. Gã nhắm mắt, đọc nhẩm Quy Tức Chú, thu hồi toàn bộ chân khí lạnh của Tịch Hàn Kiếm tỏa ra xung quanh da thịt, ép nhịp tim giảm xuống mức tối thiểu, khiến cơ thể lạnh ngắt như một xác chết nằm giữa trời tuyết. Luồng hơi ấm rò rỉ lập tức bị triệt tiêu.


Ở phía ngoài rừng thông, Phong Vô Kỵ nhận thấy lính tuần tra đang tiến sát cửa hang. Cậu bé khất cái nghiến răng, quyết định mạo hiểm. Vô Kỵ đưa sáo trúc mục đồng lên môi, thổi ra những âm thanh lanh lảnh bắt chước tiếng kêu cứu của loài gấu tuyết hoang dã phương Bắc.


"Gào!"


Một tiếng gầm rống phẫn nộ vang dội từ sâu trong Hắc Phong Lâm. Mùi máu tươi và tiếng sáo giả lập tức kích động một bầy gấu tuyết khổng lồ đang ngủ đông gần đó. Ba con gấu tuyết vạm vỡ, lông trắng như tuyết lao thẳng ra khỏi bụi rậm, điên cuồng tấn công vào đội hình tuần tra của Biên phòng quân.


"Có dã thú tấn công! Bảo vệ Tổng binh!" Tiếng lính gác hét lên hỗn loạn, tiếng cung nỏ bắn liên tiếp và tiếng gầm rú của bầy gấu tạo thành một trận chiến hỗn loạn, tạm thời kéo hướng chú ý của Lôi Hoành ra xa khỏi khu vực hốc đá.


Bạch Chỉ thở phào nhẹ nhõm, nhưng khi nàng nhìn xuống đất ngay cửa hang đá ẩn nấp, tim nàng như ngừng đập.


Một vệt bột tầm nhiệt màu đỏ thẫm rải sát mép đá bỗng nhiên từ từ chuyển sang sắc đỏ tươi như máu tươi – báo hiệu hơi ấm từ vết thương độc chưởng của Lục Vô Phong hoặc hơi thở rò rỉ của họ đã bắt đầu bị định vị.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!