Hổ Huyệt Thoát Thân
Khói độc cuồn cuộn cuộn lên từ những dầm gỗ lim đang cháy sập của đại điện Huyết Sa Bang, nhuộm đỏ cả một vùng tuyết trắng hoang vu phương Bắc. Sa Bá Thiên đã chết, thân xác vỡ vụn thành hai nửa đóng băng lạnh ngắt dưới nhát kiếm thứ ba đầy bi tráng của Tiêu Lạc Hành. Thế nhưng, cái giá gã phải trả tàn khốc đến mức không thể đảo ngược.
Cánh tay phải của Lạc Hành lúc này buông thõng bất động bên hông, toàn bộ da thịt từ năm ngón tay ngược lên đến tận bả vai đã chuyển sang màu đen kịt hoàn toàn. Đó là thứ màu đen của tro tàn và hoại tử vật lý thực tế, lạnh ngắt như đá băng dưới đáy hồ vĩnh cửu. Gã thử vặn một chút chân khí, nhưng kinh mạch tay phải đã đứt đoạn trăm đường, không còn một mảnh cảm giác nào sót lại. Cánh tay cầm kiếm chính của Tàn Dương Kiách đã phế hoàn toàn.
Lồng ngực gã phập phồng nhọc nhằn dưới lớp áo vải xám tro thô rách bám đầy bụi muối và tàn tro rực lửa. Xương ngực rạn nứt nhói buốt sau cú va đập của thiết côn trăm cân, phế phủ co thắt dữ dội khiến gã phải khụy một gối xuống tuyết nóng chảy, liên tục ho ra những vũng máu đen đặc dính đầy hàn độc. Mắt phải của gã hoàn toàn bị che phủ bởi một màn sương xám đục ngầu, mờ mịt không thấy rõ nổi năm ngón tay trái đang ôm chặt chiếc Hộp gỗ chứa thủ cấp nghĩa phụ Tiêu Trường Phong.
"Tàn Dương Kiếm Khách, ngươi đã kiệt sức rồi. Giao nộp mật thư hoàng lăng và kiếm phổ ra đây, ta sẽ cho ngươi toàn thây!"
Chu Độc Thủ bước từng bước chậm rãi áp sát, chiếc găng tay sắt đen rỉ sét rít lên những tiếng kim loại ghê rợn dưới ánh lửa tàn đại điện. Lão già ngoài năm mươi tuổi quắc thước, mặc áo bào dài xám viền vàng của Thiên Kiếm Minh, gương mặt nham hiểm hiện rõ sự tham lam tột độ. Luồng khí đen tanh hôi từ Huyền Thiết Độc Thủ Chưởng trên tay lão bắt đầu ngưng tụ, tỏa ra làn khói độc ăn mòn cả lớp tuyết mỏng dưới chân.
Lạc Hành nghiến răng, tay trái siết chặt lấy hộp gỗ di thể nghĩa phụ. Gã cảm nhận rõ ràng cái chết đang cận kề sát sườn. Tay phải đã phế, tay trái phải ôm giữ hộp gỗ, đan điền trống rỗng sau khi nghịch chuyển kinh mạch bộc phát nhát chém thứ ba. Gã nhắm mắt trái lại, lắng nghe tiếng gió tuyết gầm rú ngoài cửa điện rách nát, cố gắng vận dụng Thính phong biện vị để tìm kiếm một con đường sống mong manh.
"Không nói? Vậy thì đi chết đi!"
Chu Độc Thủ gầm lên một tiếng lạnh lẽo, thân hình gầy gò đột ngột lướt đi như một bóng ma xám. Lão vung Huyền Thiết Độc Thủ Chưởng, đánh thẳng một chưởng đầy kình lực hắc độc vào ngực Lạc Hành. Chưởng phong mang theo mùi tanh tưởi xé rách không khí rực lửa, áp lực nhất lưu đỉnh phong khiến những mảnh gỗ cháy xung quanh bay tứ tán.
Lạc Hành cố dồn lực vào khớp gối phải đang sưng tấy để di chuyển theo Bộ pháp chiến trường ziczac, nhưng cơn đau thắt tim đột ngột do cổ độc trào ngược khiến toàn thân gã cứng đờ. Gã quỵ ngã, không thể né tránh đòn đánh chí mạng.
"Keng!"
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang dội giữa đại điện đổ sập. Một bóng người mặc áo bào xanh lá rách rưới phóng khoáng đột ngột đáp xuống từ mái nhà rách, vung thanh kiếm mỏng như lá lúa chặn đứng độc chưởng của Chu Độc Thủ.
Lục Vô Phong! Kiếm khách lãng tử đã xuất hiện kịp thời. Thanh Vô Ảnh Kiếm của hắn rung lên bần bật, kình lực va chạm mạnh mẽ tạo ra một tiếng nổ lớn, thổi bay lớp tuyết dày xung quanh thành một vòng tròn trống không. Tay áo bên trái của Vô Phong bị chấn rách toạc dưới kình lực độc chưởng thâm thậu của Chu Độc Thủ, để lộ cánh tay gân guốc đang run rẩy nhẹ vì chấn động nội thương.
"Lạc Hành! Mau đi!" Lục Vô Phong hét lớn, khuôn mặt vốn lả lướt bất cần đời lúc này đầy vẻ nghiêm trọng. Hắn vung kiếm tạo thành một lưới kiếm nhanh như chớp giật để đẩy lùi Chu Độc Thủ lùi lại ba bước.
"Lục Vô Phong? Một kẻ dã lộ kiếm khách như ngươi cũng dám cản đường Thiên Kiếm Minh sao?" Chu Độc Thủ cười gằn, găng tay huyền thiết của lão vung lên, ra hiệu cho hàng chục sát thủ đeo mặt nạ quỷ từ bóng tối rừng tuyết ùa vào, lập tức giăng ra một kiếm trận bao vây chặt chẽ lối ra duy nhất của đại điện.
"Vút! Vút! Vút!"
Những sợi tơ sắt và kiếm quang sắc bén đan xen thành một tấm lưới tử thần, bít kín mọi hướng thoát hiểm của nhóm. Lạc Hành nằm trên nền tuyết, lồng ngực bỏng rát như bị thiêu sống do khói độc của đại điện tràn vào phổi. Gã cố gắng dùng tay trái điều khiển sợi xích sắt huyền thiết quấn quanh cổ tay phải để hỗ trợ Lục Vô Phong, nhưng cổ độc trào ngược khiến gã lại thổ ra một ngụm máu đen dính đầy tuyết lạnh, đan điền hoàn toàn trống rỗng.
Đúng lúc kiếm trận của sát thủ Thiên Kiếm Minh chuẩn bị khép chặt, một tiếng huýt gió lanh lảnh vang lên từ phía sau bức tường đổ nát.
"Tránh đường cho Cái Bang truyền tin!"
Phong Vô Kỵ đeo ba túi vải nhỏ bên hông, đột ngột nhảy ra từ đống đổ nát. Cậu bé khất cái lanh lợi vung tay ném liên tiếp bốn quả bom khói độc Cái Bang xuống giữa kiếm trận. Khói đen mù mịt quánh đặc lập tức bùng nổ, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của Chu Độc Thủ và đám sát thủ. Đồng thời, Phong Vô Kỵ vung tay rải hàng trăm đồng tiền đồng giả lấp lánh ra xung quanh, tạo ra tiếng loảng xoảng giả để đánh lạc hướng thính giác của địch thủ.
"Khói độc! Cẩn thận trận pháp!" Chu Độc Thủ hét lên đầy giận dữ, vung độc chưởng quét loạn xạ vào màn sương đen nhưng chỉ chém trúng những tàn tro rỗng.
Trong màn khói mù mịt, Bạch Chỉ với y phục trắng viền xanh lục lướt nhanh đến bên cạnh Lạc Hành. Nàng không hề hoảng loạn, đôi bàn tay thanh khiết nhanh chóng rút ra ba cây ngân châm bảo mệnh bạc ròng Hàn Thiết cổ, đâm chuẩn xác vào ba tử huyệt trên bả vai trái của gã để phong tỏa tạm thời chân khí độc đang trào ngược lên phổi, giúp gã không bị ngạt thở vỡ kinh mạch.
"Lạc Hành, nhắm mắt lại!" Bạch Chỉ khẽ nói, mùi hương thảo dược thanh khiết từ cơ thể nàng thoáng chốc xua tan mùi khói độc nghẹt thở xung quanh.
Lục Vô Phong nhanh như cắt cúi xuống cõng Lạc Hành lên lưng, tay trái gã ôm chặt hộp gỗ di cốt nghĩa phụ dưới nách. Vô Phong vận Tật Phong Chân Khí đến cực hạn, vác Lạc Hành nhảy vọt qua vách tường đá đổ nát đang rực lửa của đại điện, đột phá vòng vây trong sự che chở của màn khói đen Cái Bang.
"Đuổi theo! Chúng không thể chạy xa với cái thân tàn phế đó!" Giọng nói đầy phẫn nộ của Chu Độc Thủ vang dội phía sau lưng họ.
Nhóm bốn người liều chết trốn thoát khỏi tổng pháo đài rực lửa của Huyết Sa Bang, nhưng khi bước chân ra ngoài, áp lực mới lập tức đè nặng lên vai họ. Bão tuyết hoang dã phương Bắc gầm rú dữ dội, nhiệt độ ban đêm giảm sâu xuống mức đóng băng máu người thường. Phía dưới chân đồi, những ngọn đuốc sáng rực của Biên phòng quân triều đình dưới sự chỉ huy của Tổng binh Lôi Hoành đã bắt đầu dựng hàng rào chắn kiên cố, phong tỏa toàn bộ lối mòn dẫn ra biên trấn để lùng sục. Tiếng chó săn sủa vang dội cả khu rừng tuyết.
Lục Vô Phong cõng Lạc Hành quỵ gối xuống một hốc đá hẹp khuất sau rặng thông cổ thụ, vai trái hắn rỉ máu đen do vết thương sượt qua của độc chưởng Chu Độc Thủ. Bạch Chỉ nhanh chóng đắp tuyết lạnh lên tay phải đen kịt của Lạc Hành để kìm hãm hoại tử lan rộng, khuôn mặt nàng trắng bệch vì lo lắng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!