Tàn Dương Phá Thiết
Lửa. Khói độc cuồn cuộn đỏ rực như máu nhuộm cả vòm trần đại điện Huyết Sa Bang. Những cột gỗ lim khổng lồ nâng đỡ mái nhà đang bị ngọn lửa tàn bạo gặm nhấm, phát ra tiếng nổ lách tách khô khốc. Khói đen quánh đặc quyện với mùi muối mặn nồng và mùi da thịt cháy xém tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. Giữa sảnh điện rực lửa ấy, cái nóng hầm hập của mùa đông biên ải bị xua tan bởi một luồng hàn khí quỷ dị, lạnh lẽo thấu xương đang rò rỉ ra từ bóng người gầy gò đứng ở lối vào.
Tiêu Lạc Hành đứng đó, chiếc Mặt nạ quỷ sắt rỉ sét loang lổ bám chặt vào khuôn mặt nhợt nhạt không sắc máu. Qua khe hở duy nhất của mặt nạ, mắt trái gã sắc lạnh như lưỡi dao, trong khi mắt phải chỉ là một màn sương xám đục ngầu, mờ mịt hoàn toàn. Khớp gối phải của gã sưng tấy nghiêm trọng, đỏ ửng và bỏng rát dưới lớp tuyết nóng chảy dính bùn đất. Mỗi nhịp thở hít vào phế phủ đều mang theo cảm giác rát bỏng như bị thiêu sống, nhưng khi thở ra lại hóa thành một làn khói trắng lạnh buốt. Cánh tay phải hoại tử sáu phần vĩnh viễn buông thõng bất động bên hông, hoàn toàn mất đi cảm giác nóng lạnh. Sợi xích sắt huyền thiết quấn chặt nhiều vòng từ chuôi kiếm Tịch Hàn, khóa chặt vào cổ tay phải tê liệt và nối sang lòng bàn tay trái đang rỉ máu tươi đầm đìa.
Phía cuối đại điện, trên chiếc ngai gỗ khảm da thú đã bị lửa sém một góc, Sa Bá Thiên ngồi sừng sững như một ngọn núi đá. Gã đàn ông trung niên vạm vỡ hung hãn, khuôn mặt đầy sẹo rết rùng rợn dưới ánh lửa đỏ. Trên đùi gã đặt thanh Thiết côn trăm cân rực lửa, thân côn đen bóng khảm những đầu lâu đồng rỗng đang rít lên từng tiếng u uất khi gió lùa qua. Tay trái gã đang ôm chặt chiếc Hộp gỗ thủ cấp nghĩa phụ, lót một lớp muối lạnh dưới đáy để giữ cho di thể của Tiêu Trường Phong không bị phân hủy.
"Kiếm Quỷ! Ngươi rốt cuộc cũng vác cái thân tàn phế đến đây dâng mạng!" Sa Bá Thiên gầm lên, giọng nói ồm ồm như tiếng chuông vỡ vang vọng khắp đại điện đang sụp đổ. Gã đứng dậy, tay phải vung mạnh thanh thiết côn trăm cân quét ngang một đường. Kình phong ngoại gia thô bạo bộc phát, thổi bay những tàn lửa đỏ rực xung quanh, tạo thành một làn sóng nhiệt hừng hực ép thẳng về phía Lạc Hành.
Lạc Hành không trả lời. Gã lặng lẽ siết chặt sợi xích sắt huyền thiết trong lòng bàn tay trái. Đôi tai gã khẽ động, vận dụng kỹ năng Thính phong biện vị cực hạn để lắng nghe tiếng gió rít xé rách không khí của thanh thiết côn. Khớp gối phải nhói buốt điên cuồng mỗi khi gã dồn lực, nhưng gã biết, đây là trận chiến sinh tử quyết định. Gã không thể lùi bước.
"Chết đi!"
Sa Bá Thiên hét lớn, thân hình vạm vỡ lao tới với tốc độ kinh hoàng. Gã thi triển Thiết côn sát chiêu Phá Thạch, vung thanh thiết côn trăm cân quét thành một vòng tròn hoàn mỹ nhắm thẳng vào đầu Lạc Hành. Kình lực ngoại gia thâm hậu của võ sĩ nhất lưu đỉnh phong bộc phát, ép nát đá lát sàn dưới chân gã, tạo ra những vết nứt rạn rách rộng lan nhanh.
Lạc Hành dồn lực vào khớp gối phải đang đau nhức, nghiến răng chịu đựng cơn đau thấu xương tủy, di chuyển lắc lư uyển chuyển theo Bộ pháp chiến trường ziczac. Thân hình gầy gò của gã trượt dài trên nền gạch đóng sương muối, né tránh sát sạt đường côn chí mạng trong gang tấc. Thiết côn sượt qua bên hông, kình phong thô bạo quét qua làm rách toạc lớp áo giáp da báo cũ kỹ của gã, để lộ bả vai trái đang rỉ ra thứ máu đen nhạt hôi tanh.
"Uỳnh!"
Thanh thiết côn nện thẳng vào cột gỗ lim chống đỡ đại điện phía sau Lạc Hành. Cột gỗ dày hai người ôm lập tức vỡ vụn thành trăm mảnh, khiến một nửa mái nhà sụp đổ, gạch ngói và tàn lửa rơi xuống xối xả như mưa sa. Khói bụi mịt mù bốc lên che khuất tầm nhìn.
Trong màn khói bụi đen kịt, Lạc Hành nhắm mắt hoàn toàn, dựa vào thính giác nhạy bén để định vị đối thủ. Tay trái gã vung mạnh sợi xích sắt huyền thiết bay ra, quấn chặt lấy thân côn của Sa Bá Thiên hòng tước vũ khí của gã. Thế nhưng, sức mạnh cơ bắp của bang chủ Huyết Sa Bang quá đỗi monstrous. Sa Bá Thiên cười man rợ, hai cánh tay gồng lên nổi cơ bắp cuồn cuộn, giật mạnh thanh thiết côn.
"Răng rắc!"
Lực giật thô bạo truyền qua sợi xích sắt, xé rách da thịt lòng bàn tay trái của Lạc Hành, máu tươi phun ra đầm đìa nhuộm đỏ cả tuyết tan dưới chân. Thân hình gầy gò của gã bị kéo bay ngược về phía trước, va mạnh vào bức tường đá đang rực lửa phía sau ngai gỗ. Tiếng xương sườn rạn vỡ khẽ vang lên đau đớn, Lạc Hành khuỵu gối xuống đất, lồng ngực co thắt dữ dội, thổ ra một ngụm máu đen lớn chứa hàn độc lạnh buốt.
"Hừ, Kim Cương Thiết Đầu Đà đã bại dưới tay ngươi, nhưng trước mặt Sa Bá Thiên ta, ngươi chỉ là một con chó tàn phế không hơn không kém!" Sa Bá Thiên bước từng bước nặng nề qua đống đổ nát, thanh thiết côn trăm cân rê trên mặt đất phát ra những tiếng rít chói tai. Gã giơ cao thiết côn, dồn toàn bộ chân khí Huyết Sa Thiết Giáp Công vào thân côn, chuẩn bị tung ra đòn kết liễu Phá Thạch bổ dọc từ trên xuống.
Lạc Hành ngước mắt trái nhìn lên. Trước mắt gã, bóng dáng khổng lồ của Sa Bá Thiên bao phủ bởi ánh lửa đỏ rực của đại điện đang cháy. Gã cảm nhận được bả vai phải của mình đang bỏng rát điên cuồng, vệt máu hoại tử đen kịt đã lan rộng từ cổ tay phải ngược lên đến tận xương quai xanh, gặm nhấm phế phủ khiến gã khó thở trầm trọng. Vỏ kiếm sắt lạnh mới rèn bên hông gã đang rung lên bần bật, hơi lạnh rò rỉ mạnh mẽ do chấn động lực vừa rồi làm nứt rạn vỏ gỗ bọc ngoài.
Nếu gã không rút kiếm, gã và những người dân làng sơn thôn Hàn Thủy đang bị trói ngoài quảng trường sẽ bị nghiền nát dưới thanh thiết côn này. Lời hứa báo thù cho nghĩa phụ, bức mật thư hoàng lăng ẩn sau da đầu ông... tất cả sẽ tan thành tro bụi.
*Ta bắt buộc phải rút kiếm. Nhất kiếm thứ ba... dù có phải phế bỏ hoàn toàn cánh tay phải này vĩnh viễn!*
Lạc Hành gầm lên một tiếng khàn đặc qua chiếc Mặt nạ quỷ sắt. Gã dùng bàn tay trái rỉ máu bứt phăng sợi xích sắt huyền thiết đang khóa chặt chuôi kiếm, giải phóng hoàn toàn thanh thần binh Tịch Hàn Kiếm. Gã nghịch chuyển kinh mạch pháp, ép buộc dòng chân khí Hàn Tịch Cổ Chân Khí đi ngược chiều kinh mạch chính, chạy thẳng vào tim để kích thích cổ trùng Hàn Tịch bùng nổ dữ dội.
Một cơn đau thắt tim tột độ ập đến khiến mắt gã đỏ rực sát ý, huyết quản trên cánh tay phải tê liệt nổi rõ những vệt đen rùng rợn chạy dọc dưới da. Nguồn nội lực cực lạnh bộc phát điên cuồng, cưỡng ép đánh thức các dây thần kinh hoại tử của cánh tay phải. Cánh tay phải vốn buông thõng bất động bỗng nhiên run rẩy dữ dội, gân xanh nổi lên cuồn cuộn.
Lạc Hành dùng cánh tay phải hoại tử ấy nắm chặt lấy chuôi kiếm Tịch Hàn. Gã rút kiếm ra khỏi vỏ.
"Xoảng!"
Một âm thanh trong trẻo, buốt lạnh xé rách màn đêm đại điện rực lửa. Thanh thần binh Tịch Hàn Kiếm rỉ sét cổ được rút ra hoàn toàn lần thứ ba kể từ đầu hành trình. Ngay lập tức, một vệt sáng đỏ tà dương rực rỡ pha lẫn sương băng trắng xóa bộc phát từ thân kiếm, nhuộm đỏ cả khoảng không gian đại điện đang cháy. Hàn khí tối thượng tỏa ra đóng băng tức thời những tàn lửa đang bay, tạo thành những bông hoa tuyết màu đỏ máu rơi rụng giữa không trung.
"Cái gì?!" Sa Bá Thiên kinh hoàng hét lên, nhưng đã quá muộn. Đòn bổ dọc Phá Thạch của gã vừa chạm vào luồng kiếm khí tà dương liền bị chặn đứng hoàn toàn.
Lạc Hành vận toàn bộ sinh mệnh lực còn lại, thi triển chiêu thức **Tàn Dương Phá Thiết (Nhát kiếm thứ ba)**. Kiếm khí đỏ rực như ánh hoàng hôn buốt giá chém dọc một đường tuyệt mỹ từ trên xuống.
"Rắc! Rắc! Rắc!"
Thanh Thiết côn trăm cân khảm đầu lâu đồng rỗng của Sa Bá Thiên bị lưỡi kiếm Tịch Hàn chém đứt đôi một cách dễ dàng như chém bùn. Kiếm thế không giảm, luồng kiếm khí cực lạnh tiếp tục lướt qua thân hình vạm vỡ của bang chủ Huyết Sa Bang. Sa Bá Thiên đứng sững lại, khuôn mặt đầy sẹo rết đông cứng trong vẻ kinh hoàng tột độ. Lớp băng mỏng màu xanh lam lập tức bao phủ toàn bộ cơ thể gã, đóng băng huyết quản và dòng máu nóng từ bên trong.
"Bùm!"
Thân hình khổng lồ của Sa Bá Thiên vỡ vụn thành hai nửa đông cứng rơi rớt xuống nền tuyết nóng chảy, không rỉ ra một giọt máu nào. Kẻ thù lớn nhất vùng biên giới phía Bắc đã bị tiêu diệt hoàn toàn chỉ bằng một nhát kiếm.
Lạc Hành thu kiếm vào vỏ gỗ đã nứt vỡ hoàn toàn, gã lập tức quỳ sụp xuống đất. Tay phải gã buông thõng, toàn bộ da thịt từ ngón tay ngược lên đến bả vai phải đã chuyển sang màu pitch-black đen kịt vĩnh viễn, lạnh ngắt như băng đá và hoàn toàn mất đi mọi liên kết thần kinh. Hoại tử mười phần vĩnh viễn—cánh tay phải của gã đã chết hoàn toàn, không bao giờ có thể hồi phục hay cầm kiếm được nữa. Tuổi thọ của gã bị thiêu rụi một mảng lớn, lồng ngực co thắt dữ dội khiến gã liên tục ho ra những vũng máu đen lớn nhuộm đỏ tuyết trắng dưới chân.
Gã dùng tay trái nhặt chiếc Hộp gỗ chứa thủ cấp nghĩa phụ ôm chặt vào lòng, hơi thở thoi thóp dường như sắp tắt. Giữa đống đổ nát hoang tàn rực lửa của đại điện Huyết Sa Bang, một bóng đen gầy gò quắc thước từ từ bước ra từ màn khói đen ngoài cửa.
Đó là Chu Độc Thủ—trưởng lão ngoại môn Thiên Kiếm Minh. Lão già ngoài năm mươi tuổi mặc áo bào dài xám viền vàng, tay phải đeo chiếc găng tay sắt đen rực rỡ phát ra mùi tanh hôi của kịch độc âm độc. Lão nhìn thi thể vỡ vụn của Sa Bá Thiên, rồi chuyển ánh mắt tham lam tột độ về phía chiếc hộp gỗ và thanh Tịch Hàn Kiếm trên tay Lạc Hành.
"Tàn Dương Kiếm Khách, ngươi đã kiệt sức rồi. Giao nộp mật thư hoàng lăng và kiếm phổ ra đây, ta sẽ cho ngươi toàn thây!" Chu Độc Thủ cười lạnh, tiếng cười nham hiểm của lão vang lên giữa tiếng đổ sụp của pháo đài hoang tàn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!