Nhất Kiếm Đoạt Mệnh
Khói độc đen kịt bắt đầu len lỏi qua từng khe ván sàn gỗ nứt nẻ, mang theo sức nóng hầm hập và mùi khét lẹt của tranh tre bị thiêu rụi. Phía trên đầu Tiêu Lạc Hành, tiếng lửa liếm vào vách đất kêu răng rắc mỗi lúc một lớn, lấn át cả tiếng gầm rú của bão tuyết biên thùy. Ngôi nhà tranh cũ kỹ – nơi che mưa che nắng của hai cha con gã suốt mười tám năm qua – đang biến thành một lò lửa khổng lồ.
Nằm ép mình dưới lòng đất ẩm ướt của hầm ngầm, Lạc Hành cảm nhận rõ rệt bả vai trái đang bỏng rát. Vết thương do mũi giáo rỉ sét sượt qua ở tập trước vẫn đang rỉ máu tươi, thấm đẫm lớp áo vải xám tro thô rách. Thế nhưng, nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm tháp gì so với cơn thắt nghẹn nơi lồng ngực. Cổ trùng Hàn Tịch trong tim gã như đánh hơi được hơi ấm của lửa đỏ, bắt đầu cựa quậy, gặm nhấm tâm can gã bằng những luồng hàn khí buốt nhói. Gã phải cắn chặt môi đến bật máu, vận dụng cực hạn Khẩu quyết Quy Tức Chú để giữ cho nhịp tim không vượt quá giới hạn, ép bản thân vào trạng thái giả chết hoàn toàn.
Phía trên sàn gỗ, tiếng bước chân nặng nề của Sa Hắc Hổ dường như đã lùi xa dần ra phía sân ngoài. Tiếng gã gầm lên đầy tàn nhẫn dội vào lòng đất:
"Đốt! Đốt sạch cho ta! Lục soát kỹ đống củi khô phía sau! Nếu thằng ranh con đó trốn bên trong, cứ việc thiêu sống nó thành tro bụi!"
Lạc Hành biết mình không thể nán lại lâu hơn nữa. Khói độc đang dần lấp đầy khoảng không gian chật hẹp dưới hầm ngầm, khiến dưỡng khí cạn kiệt. Gã dùng bàn tay trái lành lặn ôm chặt thanh Tịch Hàn Kiếm rỉ sét cổ và cuốn Tàn Dương Kiếm Phổ vào ngực áo, rồi lách thân hình gầy gò qua đường hầm ngầm nhỏ hẹp dẫn ra phía lối thoát hiểm sau bụi thông cổ thụ.
Khi Lạc Hành trồi lên khỏi lớp tuyết dày ngoài rìa bìa rừng, một luồng gió buốt giá ập vào mặt làm gã tỉnh táo lại đôi chút. Ngoảnh đầu nhìn lại, ngôi nhà tranh kỷ niệm của nghĩa phụ giờ chỉ còn là một đống đổ nát rực lửa, tàn tro đỏ rực bay tán loạn giữa màn bão tuyết trắng xóa. Gã nén nỗi căm hận tột cùng vào sâu trong đáy mắt phượng sắc lạnh, siết chặt thanh kiếm trong tay, lướt đi như một bóng ma xám hướng về phía trung tâm sơn thôn Hàn Thủy.
Càng tiến gần về phía quảng trường nhỏ của làng, tiếng khóc than thảm thiết của dân làng và tiếng cười hô hố của đám thảo khấu Huyết Sa Bang càng nghe rõ mồn một.
Dưới ánh lửa bập bùng của những bó đuốc tẩm dầu, hơn ba mươi người dân nghèo khổ của sơn thôn Hàn Thủy đang bị dồn ép quỳ rạp trên nền tuyết lạnh giá. Xung quanh họ, hàng chục lâu la Huyết Sa Bang trang bị thiết đao sáng loáng đang hung hãn tuần tra, sẵn sàng vung đao chém xuống bất kỳ ai dám ngẩng đầu.
Giữa quảng trường, Sa Hắc Hổ đứng sừng sững như một con gấu tợn. Gã mặc tấm giáp da gấu thô dính đầy máu khô, tay phải lăm lăm cây búa sắt lớn nặng trịch. Ngay dưới chân gã, mục đồng A Ngưu – cậu bé chăn trâu mười bốn tuổi thường lén mang thảo dược và củi khô đến cho Lạc Hành – đang bị trói chặt hai tay ra sau, khuôn mặt đen nhẻm bầm tím vì những cú đấm tàn bạo, nhưng đôi mắt tròn xoe vẫn quật cường không chịu khuất phục.
"Lũ rác rưởi các ngươi nghe cho kỹ!" Sa Hắc Hổ vung búa sắt chỉ thẳng vào đám đông dân làng, giọng nói ồm ồm đầy sát khí. "Lão già Tiêu Trường Phong đã chết, nhưng thằng ranh con nghiệt chủng của lão chắc chắn còn trốn quanh đây. Ta cho các ngươi nửa nén nhang. Nếu không có kẻ nào khai ra tung tích của nó, hoặc nếu nó không tự mình bò ra đây nộp mạng... ta sẽ chẻ đôi đầu thằng ranh con này trước, sau đó tàn sát sạch cái sơn thôn này không chừa một mống!"
"Chát!"
Một tên lâu la vung roi da quất mạnh vào lưng một bà lão tội nghiệp khiến bà ngã nhào ra tuyết, tiếng khóc than lại rộ lên đầy tuyệt vọng. A Ngưu nghiến răng quát lớn, giọng nói trẻ con run rẩy nhưng đầy kiên nghị:
"Anh Lạc Hành không có ở đây! Các ngươi có giết ta, ta cũng không biết anh ấy ở đâu! Anh ấy sẽ quay lại giết sạch lũ súc sinh các ngươi!"
"Ranh con cứng đầu!" Sa Hắc Hổ giận dữ tím mặt, vung búa sắt lớn lên cao, lưỡi búa rỉ sét phản chiếu ánh lửa đỏ rực đầy chết chóc nhắm thẳng vào đầu A Ngưu bổ xuống.
Trong bóng tối của rặng thông tuyết phủ rìa quảng trường, Tiêu Lạc Hành chứng kiến toàn bộ cảnh tượng ấy. Tim gã đập liên hồi, dòng máu mang độc tính Hàn Tịch bẩm sinh như sôi sục lên.
*Nếu ta bước ra và rút kiếm, ta sẽ mất đi một phần mười hai sinh mệnh quý giá khi kinh mạch chưa hồi phục. Nghĩa phụ đã dặn, sự nhẫn nhịn của một kiếm thủ quan trọng hơn mạng sống. Ta phải giữ mạng để giết sạch mười hai kẻ thù lớn hơn trong danh sách...*
Thế nhưng, khi nhìn thấy lưỡi búa sắt của Sa Hắc Hổ đang xé rách gió tuyết bổ xuống đầu đứa trẻ vô tội đã từng chia sẻ cho gã củ khoai nướng giữa mùa đông đói khát, lý trí lạnh lùng của Lạc Hành hoàn toàn sụp đổ trước nghĩa khí và đạo đức của một hiệp khách chân chính.
*Nếu ta trơ mắt nhìn người vô tội chết trước mặt mà không cứu, thì dẫu có báo được thù, ta cũng chỉ là một kẻ máu lạnh vô hồn, sống phế thải trên đời này mà thôi!*
"Dừng tay!"
Một tiếng quát lạnh lùng, sắc bén như kiếm phong xé rách màn bão tuyết gầm rú vang lên từ phía bóng tối.
Sa Hắc Hổ khựng búa lại giữa không trung, đôi mắt ti hí đảo quanh đầy cảnh giác. Đám lâu la Huyết Sa Bang đồng loạt quay đầu lại, hướng vũ khí về phía bóng xám đang chậm rãi bước ra từ màn sương tuyết mịt mù.
Tiêu Lạc Hành bước đi tĩnh lặng trên nền tuyết trắng. Tà áo vải xám tro của gã bay phần phật trong gió đông, mái tóc đen buộc gọn bằng dây vải thô bay lòa xòa trước trán. Tay trái gã cầm chặt thanh Tịch Hàn Kiếm vẫn nằm nguyên trong vỏ gỗ đào rách nát, bàn tay phải quấn băng gạc dày buông thõng vô lực bên hông. Gương mặt gã lạnh lùng như băng đá, ánh mắt phượng sắc lẹm khóa chặt vào gã phó bang chủ hung tợn.
"Anh Lạc Hành! Chạy đi! Đừng lo cho tôi!" A Ngưu gào lên trong nước mắt.
Sa Hắc Hổ nhìn chằm chằm vào Lạc Hành, rồi đột ngột phá lên cười man dại, giọng cười đầy vẻ khinh bỉ tột cùng:
"Ha ha ha! Ta tưởng là ai hóa ra là thằng ranh con phế nhân mang độc bẩm sinh của lão già Tiêu Trường Phong! Nhìn cánh tay phải tàn phế của ngươi kìa, đến cầm bát cơm còn không nổi thì lấy gì đòi cứu người? Lũ bay, lên băm vằm nó ra cho ta!"
Ngay lập tức, sáu tên lâu la Huyết Sa Bang hung hãn vung thiết đao xông lên bao vây chặt chẽ Lạc Hành. Chúng đồng loạt thét lớn, vung đao chém tới tấp nhắm vào các tử huyệt trên người gã, khóa chặt mọi hướng lui.
Đối mặt với lưới đao trùng điệp của đám võ sĩ tam lưu, Lạc Hành không hề nao núng, cũng không hề có ý định rút kiếm. Gã biết rõ giới hạn cơ thể mình: mỗi lần rút kiếm là một bước tiến gần hơn đến cái chết, gã phải tiết kiệm tối đa nội lực chân khí.
Áp dụng bộ pháp chiến đấu ziczac – **Bộ pháp chiến trường** thô sơ nhưng cực kỳ hiệu quả mà nghĩa phụ đã truyền dạy từ nhỏ để né tránh tên bắn, Lạc Hành hạ thấp trọng tâm, thân hình gầy gò uyển chuyển lắc lư như một chiếc lá thông giữa cơn bão.
"Vút! Vút!"
Những lưỡi đao thép bén ngót chém sượt qua tà áo xám của gã trong gang tấc, chỉ để lại những vệt gió rít lạnh buốt. Lạc Hành di chuyển sát mặt đất, tận dụng trọng lực tự nhiên trượt đi trên nền tuyết trơn trượt để bảo toàn độ bén của lưỡi kiếm Tịch Hàn chưa rút vỏ. Gã dùng tay trái vung vỏ kiếm gỗ đào đập mạnh vào cổ tay một tên lâu la đi đầu, tiếng xương gãy rắc vang lên khô khốc, tên đó rú lên đau đớn đánh rơi đao.
Thế nhưng, quân số kẻ thù quá đông, và thể lực của Lạc Hành đang suy kiệt nghiêm trọng do vết thương rỉ máu ở vai trái từ tập trước. Một tên đao thủ từ phía sau bất ngờ chém lén nhắm vào bắp chân gã. Lạc Hành bắt buộc phải dùng tay phải quấn băng gạc nâng thanh kiếm lên đỡ đòn.
"Keng!"
Kình lực va chạm cực mạnh của thiết đao dội thẳng vào bàn tay phải đang bị liệt tạm thời của gã. Cơn đau buốt thấu xương tủy truyền thẳng lên đại não. Lực chấn quá mạnh khiến lớp da thịt mỏng manh ở tay phải gã bị rách toác, máu tươi đỏ sẫm rỉ qua lớp băng gạc dày rớt xuống tuyết trắng. Lạc Hành loạng choạng lùi lại ba bước, hơi thở dồn dập, sắc mặt nhợt nhạt hơn bao giờ hết.
"Hừ, thằng nhóc cứng đầu! Chết đi!"
Nhìn thấy sơ hở của Lạc Hành, Sa Hắc Hổ cười gằn đầy xảo quyệt. Gã không tấn công trực diện Lạc Hành, mà đột ngột xoay người, vung chiếc búa sắt nặng trịch bổ mạnh xuống đầu mục đồng A Ngưu đang bị trói chặt dưới đất. Gã dùng tính mạng của đứa trẻ làm mồi nhử để ép Lạc Hành phải lộ ra sơ hở lớn nhất.
"A Ngưu!" Dân làng đồng loạt hét lên kinh hoàng.
Khoảnh khắc ấy, thời gian như ngưng đọng lại trong mắt Tiêu Lạc Hành. Gã nhìn thấy lưỡi búa sắt đang lao xuống sát đầu cậu bé, nhìn thấy giọt nước mắt sợ hãi của đứa trẻ vô tội.
Trong lồng ngực gã, cổ trùng Hàn Tịch đột ngột cắn mạnh vào tim gã một phát đau đớn tột cùng. Một dòng chân khí mang độc tính cực lạnh – **Hàn Tịch Cổ Chân Khí sơ cấp** – bùng phát dữ dội từ đan điền, chạy dọc theo các đường kinh mạch phụ nứt nẻ, lao thẳng về phía cánh tay phải đang tê liệt của gã.
*Nghĩa phụ... con xin lỗi... Con bắt buộc phải rút kiếm!*
Lạc Hành gầm lên một tiếng xé lòng, bàn tay phải quấn băng gạc rỉ máu đột ngột nắm chặt lấy chuôi kiếm Tịch Hàn rỉ sét cổ. Gã bước một bước dài tiến lên trước, thân hình lướt đi nhanh đến mức để lại một bóng mờ màu xám trên tuyết trắng.
"Xoẹt!"
Âm thanh kim loại ma sát vang lên sắc lẹm, chói tai xé rách không gian lạnh giá của đêm đông. Thanh Tịch Hàn Kiếm cổ lần đầu tiên được rút hoàn toàn ra khỏi vỏ gỗ đào rách nát.
Một vệt sáng trắng buốt, lộng lẫy và lạnh lẽo tột độ bộc phát ra ngoài, tựa như một tia chớp tà dương đỏ rực pha lẫn sương muối trắng xóa xé rách bão tuyết – **Nhất Kiếm Kinh Hồng**!
Kiếm khí lạnh buốt phóng ra ngoài phạm vi ba trượng, mang theo làn sương muối mỏng dọc đường chém. Nhiệt độ xung quanh quảng trường lập tức giảm sâu xuống mức đóng băng máu, ngọn lửa từ các bó đuốc tẩm dầu của đám thảo khấu bỗng chốc lụi tàn, đông cứng thành những đốm lửa băng màu xanh lam quỷ dị.
Sa Hắc Hổ còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, chiếc búa sắt lớn của gã chỉ còn cách đầu A Ngưu một gang tấc thì khựng lại hoàn toàn. Gã trợn tròn mắt nhìn xuống cánh tay phải cầm búa của mình.
Một đường kiếm mảnh như sợi tơ tuyết đã chém ngang qua bả vai phải của gã từ bao giờ.
Không có một giọt máu nào chảy ra. Toàn bộ cánh tay phải vạm vỡ cùng chiếc búa sắt lớn của Sa Hắc Hổ đã bị đóng băng cứng ngắc thành một khối băng màu đỏ xám khổng lồ, rồi rụng rớt xuống nền tuyết lạnh, vỡ vụn thành trăm mảnh băng vụn rỉ máu đông cứng.
"Á!!! Tay của ta!!!"
Cơn đau bỏng lạnh tột cùng ập đến trễ một nhịp khiến Sa Hắc Hổ hét lên thảm thiết, tiếng hét rùng rợn vang vọng khắp núi rừng tuyết phủ. Gã ngã quỵ xuống tuyết, tay trái ôm chặt lấy bả vai phải cụt ngủn đang bốc lên những làn khói lạnh buốt màu đen nhạt của độc tính Hàn Tịch.
Đám lâu la Huyết Sa Bang chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng ấy thì sợ hãi đến mức rụng rời chân tay, mặt cắt không còn một giọt máu. Chúng chưa từng thấy môn kiếm pháp nào tàn bạo và quỷ dị đến thế – chỉ một nhát kiếm đã đóng băng và hủy diệt hoàn toàn một cánh tay của cao thủ nhị lưu đỉnh phong.
"Quỷ... Kiếm Quỷ! Nó là ác quỷ!" Một tên lâu la hét lên kinh hoàng, vứt bỏ thiết đao tháo chạy.
"Mau... mau cứu phó bang chủ rút lui! Báo tin cho bang chủ!" Đám lâu la hỗn loạn xúm lại khênh Sa Hắc Hổ đang nửa tỉnh nửa mê, điên cuồng tháo chạy vào bóng đêm tuyết phủ sâu thẳm của rừng thông.
Quảng trường sơn thôn Hàn Thủy trở lại sự tĩnh lặng chết chóc, chỉ còn tiếng bão tuyết gào rít đều đặn.
Tiêu Lạc Hành đứng lặng người giữa sân tuyết nhuốm máu đông. Gã chậm rãi thu thanh Tịch Hàn Kiếm cổ vào vỏ gỗ đào rách nát bằng tay trái. Ngay khi lưỡi kiếm chạm đáy vỏ, gã khụy gối quỳ sụp xuống tuyết, tay trái ôm chặt lấy ngực áo, thổ ra một ngụm máu đen lớn nhuộm đỏ cả một khoảng tuyết trắng tinh khôi.
"Hự..."
Cơn đau đớn tột cùng như vạn kim châm vào xương tủy ập đến cánh tay phải của gã. Dưới lớp băng gạc dày rách nát, các huyết quản dọc cánh tay phải nổi rõ vệt đen rùng rợn, độc tính cổ trùng Hàn Tịch đang điên cuồng gặm nhấm kinh mạch phế phủ của gã để bù đắp cho nội lực vừa hao tổn.
Nhát rút kiếm thứ nhất đã tiêu hao một phần mười hai tuổi thọ ngắn ngủi của gã. Kinh mạch tay phải của gã đã bị hoại tử thêm ba phần vĩnh viễn. Lạc Hành cố gắng cử động các ngón tay phải nhưng hoàn toàn bất lực – ngón cái và ngón trỏ của gã đã hoàn toàn mất đi cảm giác nóng lạnh và đau đớn, run rẩy không ngừng như một nhánh cây khô héo trước gió đông.
"Anh Lạc Hành!" A Ngưu gào khóc, cố sức bò đến bên cạnh gã.
Dân làng sơn thôn Hàn Thủy vây quanh nhìn gã với ánh mắt vừa vô cùng biết ơn vừa tràn ngập sự sợ hãi tột độ trước luồng hàn khí độc dị biệt tỏa ra từ cơ thể gã.
Lạc Hành gượng dậy bằng tay trái, ánh mắt phượng sắc lạnh nhìn về hướng đám thảo khấu tháo chạy vào rừng sâu. Gã biết, Sa Hắc Hổ trốn thoát sẽ mang thông tin này báo cáo cho bang chủ Sa Bá Thiên, và một cuộc vây quét tàn bạo hơn gấp trăm lần sắp sửa ập xuống cái sơn thôn nghèo khổ này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!