Nhạc nềnSakuya2

Đột Kích Thiết Giáp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bão tuyết gào rú hoang dại trên đỉnh đồi chiến lược phương Bắc, quất những lọn gió lạnh buốt như dao cạo vào vách đá dựng đứng của Huyết Sa Bang Tổng Đàn. Giữa màn đêm mịt mù của tuyết trắng và bóng tối, một bóng người gầy gò mặc áo vải thô màu xám tro đang lặng lẽ di chuyển qua những rặng thông cổ thụ bám đầy băng giá. Trên khuôn mặt gã, chiếc Mặt nạ quỷ sắt rỉ sét loang lổ phản chiếu ánh lửa đuốc chập chờn từ phía pháo đài kiên cố phía xa, che giấu hoàn toàn dung mạo nhợt nhạt không sắc máu của Tiêu Lạc Hành.


Mỗi bước chân của Lạc Hành nện xuống nền tuyết đóng băng đều mang theo một nỗi dằn vặt thể xác tột cùng. Khớp gối phải của gã đang sưng tấy nghiêm trọng, đỏ ửng và bỏng rát—di chứng tàn khốc của những đêm ròng rã luyện tập bộ pháp chiến trường dưới sự huấn luyện nghiêm khắc của Tần Thiết Đao dưới trời đông lạnh giá. Mỗi lần gã dồn lực vào chân phải để trượt đi, khớp xương lại phát ra tiếng kêu khô khốc, nhức buốt thấu tận tâm can. Cánh tay phải hoại tử sáu phần vĩnh viễn buông thõng bất động bên hông, hoàn toàn mất đi cảm giác nóng lạnh. Để giữ cho thanh Tịch Hàn Kiếm rỉ sét cổ dắt ngang hông không bị rơi mất, gã đã dùng sợi xích sắt huyền thiết quấn chặt nhiều vòng từ chuôi kiếm, khóa chặt vào cổ tay phải tê liệt và nối sang lòng bàn tay trái lành lặn.


Nhờ tấm Bản đồ bố phòng Huyết Sa Bang bằng da dê cổ mà Tần Thiết Đao trao cho, Lạc Hành luồn lách qua các chốt canh gác vòng ngoài ở chân đồi một cách chuẩn xác. Thính giác nhạy bén cực hạn của gã lắng nghe từng tiếng tuyết lún, từng nhịp thở của đám lâu la tuần tra để lách qua các góc khuất. Gã sử dụng Bộ pháp chiến trường ziczac, di chuyển lắc lư uyển chuyển nương theo trọng lực tự nhiên để lướt đi mà không cần vận dụng một tia chân khí nào từ đan điền, bảo toàn tối đa sức mạnh cho trận quyết chiến sinh tử.


"Kẻ nào đó?"


Một tên lính gác Huyết Sa Bang đột ngột quay đầu khi phát hiện một bóng đen trồi lên từ rặng thông. Chưa kịp để hắn hét lên tiếng thứ hai, Lạc Hành đã áp sát bằng một bước trượt dài trơn tru trên tuyết. Tay trái gã vung lên, chiếc Vỏ kiếm sắt lạnh đặc chế vừa được lão thợ rèn câm hoàn thành—nặng nề và thô mộc—vẽ nên một đường vòng cung xé gió trong không khí, nện thẳng vào gáy tên lính. Tiếng xương rạn khẽ vang lên, tên lính đổ sụp xuống tuyết không một tiếng động.


Lạc Hành không dừng lại. Gã càn quét qua hàng chục lâu la bảo vệ vòng ngoài bằng những đòn đánh vật lý thô bạo nhưng vô cùng thực dụng. Không rút kiếm, không bộc phát kiếm khí tự hủy, gã chỉ dùng tay trái vung vỏ kiếm sắt lạnh nện gãy đao kiếm, đánh sập khớp xương của những kẻ cản đường. Bộ pháp chiến trường ziczac giúp gã né tránh hoàn toàn những mũi tên bắn tỉa từ chòi gác tầm xa, thân hình gầy gò lắc lư biến ảo giữa làn mưa tên xối xả như một bóng ma xám vô hình.


Nhưng khi Lạc Hành bước chân vào quảng trường chính của tổng đàn, bước chân gã khựng lại.


Dưới ánh lửa đuốc bập bùng rực trời, hàng chục người dân nghèo khổ của sơn thôn Hàn Thủy—những người già yếu, phụ nữ và trẻ em, trong đó có cả mục đồng A Ngưu—đang bị trói chặt bằng dây thừng gai, quỳ sụp trên nền tuyết lạnh giá. Xung quanh họ, đám lâu la Huyết Sa Bang lăm lăm thiết côn và đao kiếm, khuôn mặt hung tợn đầy phấn khích trước giờ hành quyết. Tiếng trống trận trầm hùng vẫn vang lên liên hồi từ phía đại điện, gieo rắc nỗi sợ hãi tột độ vào lòng những người dân vô tội.


"Kiếm Quỷ! Cuối cùng ngươi cũng dám vác xác đến đây!"


Một giọng nói ồm ồm như tiếng chuông vỡ vang lên từ phía trung tâm quảng trường. Bước ra từ bóng tối của những cột đá là Thiết Đầu Đà—ác tăng bảo hộ thân tín của bang chủ Sa Bá Thiên. Gã hòa thượng khổng lồ cao lớn như cột đình, ngực trần nổi cơ bắp cuồn cuộn như đá tảng dính đầy sẹo chém, đầu trọc lốc lấp lánh vết sẹo giới đao dưới ánh lửa. Gã cười man rợ, hai cánh tay hộ pháp đeo cặp vòng sắt nặng rèn từ huyền thiết khua vào nhau phát ra tiếng loảng xoảng lạnh lẽo.


"Sa bang chủ đã đoán không sai. Ngươi là kẻ trọng tình nghĩa ngu xuẩn. Hôm nay, để bước vào đại điện gặp bang chủ, ngươi phải bước qua xác của Thiết Đầu Đà ta!" Ác tăng gầm lên, sát khí ngoại môn tông sư bộc phát dữ dội.


Lạc Hành đứng lặng trong gió tuyết, mắt trái sắc lạnh nhìn chằm chằm vào đối thủ qua khe Mặt nạ quỷ sắt. Gã cảm nhận được bả vai trái của mình đang nhói buốt dữ dội, vết thương cũ do mũi giáo rỉ sét sượt qua bắt đầu rỉ ra thứ máu đen nhạt thấm đẫm áo vải. Phổi gã co thắt nhẹ, hơi thở thở ra mang theo làn khói trắng lạnh buốt. Gã biết rõ Thiết Đầu Đà sở hữu Kim Cương Bất Hoại Thần Công, ngoại công mình đồng da sắt cực mạnh, mọi đòn đánh vật lý thông thường đều vô dụng trước cơ thể cứng như thép của hắn.


"A di đà phật! Chết đi!"


Thiết Đầu Đà hét lớn, gã khom lưng, dồn toàn bộ kình lực ngàn cân vào chiếc đầu trọc lóc cứng như đá tảng, lao thẳng về phía ngực Lạc Hành như một quả pháo tầm nã cực mạnh. Kình phong thô bạo quét qua làm tuyết trắng xung quanh bay cuốn xéo.


Lạc Hành không hoảng loạn. Vận dụng Bộ pháp chiến trường ziczac ngắn, gã dồn lực vào khớp gối phải đang đau nhức, trượt ngang một bước cực hạn trong gang tấc. Chiếc đầu trọc của Thiết Đầu Đà sượt qua ngực gã, đập mạnh vào bức tường đá phía sau tạo ra một tiếng nổ lớn, đá tảng vỡ vụn thành trăm mảnh.


Ngay khoảnh khắc đối thủ lướt qua, Lạc Hành vung tay trái cầm vỏ kiếm sắt lạnh nện mạnh một cú sấm sét vào gáy Thiết Đầu Đà.


"Binh!"


Một âm thanh kim loại va chạm chói tai vang lên. Cú nện toàn lực bằng vỏ sắt lạnh hồ băng bị bật nẩy ra hoàn toàn trước lớp da thịt cứng như sắt nguội của ác tăng. Thiết Đầu Đà không hề hề hấn gì, gã chỉ khẽ rùng mình, quay đầu lại nở nụ cười man rợ:


"Ngu xuẩn! Kim cương bất hoại của ta vô địch thiên hạ! Vỏ kiếm của ngươi chỉ là đồ chơi trẻ con!"


Gã hòa thượng gầm lên, vung nắm đấm khổng lồ nện thẳng xuống mặt đất quảng trường. Mặt đất đóng băng lập tức nứt rạn rách rộng, kình lực thô bạo hất văng Lạc Hành bay ngược ra sau mười thước.


Lạc Hành đáp xuống tuyết, khớp gối phải sưng tấy chấn động đau điên cuồng khiến gã suýt ngã quỵ. Chấn động lực phản vệ cực lớn từ cơ thể cứng như sắt của ác tăng đã làm vết thương bả vai trái của gã bị rách rộng, máu đen nhạt rỉ ra đầm đìa, nhuộm đỏ một mảng áo xám.


Không bỏ lỡ thời cơ, Lạc Hành vung tay trái điều khiển sợi Xích sắt huyền thiết bay ra, quấn chặt lấy cổ họng dày cộp của Thiết Đầu Đà hòng siết cổ gã. Nhưng cơ cổ của ác tăng gồng lên cứng như thép nguội, sợi xích sắt mỏng bị trượt đi hoàn toàn trên lớp da trơn nhẵn, không thể gây ra một vết xước nào.


"Ha ha ha! Vô ích thôi!" Thiết Đầu Đà cười lớn, bước từng bước nặng nề áp sát, mỗi bước chân đều dẫm nát đá lát quảng trường.


Lạc Hành nén cơn đau thắt tim do cổ độc gặm nhấm phế phủ, mắt trái gã khẽ nheo lại dưới lớp mặt nạ sắt. Gã nhận ra Thiết Đầu Đà chỉ luyện ngoại công bên ngoài để đạt đến độ cứng cực hạn, nhưng hệ thống kinh mạch, huyết quản và nội tạng bên trong của hắn vẫn mềm yếu như người thường. Để phá vỡ lớp phòng ngự bất hoại này, gã bắt buộc phải dùng đến hàn khí lạnh buốt của cổ trùng trong tim.


Lạc Hành nắm chặt vỏ kiếm sắt lạnh đặc chế mới rèn. Gã không rút kiếm, quyết giữ vững giới hạn rút kiếm bảo mệnh. Gã vận chuyển Hàn Tịch Cổ Chân Khí từ đan điền, dẫn dắt dòng chân khí cực lạnh chạy dọc cánh tay trái, truyền trực tiếp vào vỏ kiếm sắt lạnh hồ băng. Thân vỏ kiếm đen xám lập tức bám một lớp sương muối trắng xóa, tỏa ra luồng hàn khí thấu xương lạnh buốt.


Khi Thiết Đầu Đà vung quyền lực ngàn cân đập thẳng vào đầu gã, Lạc Hành không né tránh nữa. Gã bước ziczac áp sát dưới nách đối thủ, vung tay trái cầm vỏ kiếm sắt lạnh đâm thẳng vào đan điền dưới rốn của Thiết Đầu Đà—nơi tập trung nguồn chân khí ngoại công của hắn.


"Phập!"


Vỏ kiếm sắt lạnh va chạm mạnh vào đan điền ác tăng. Lớp da cứng như sắt của hắn lập tức ngăn chặn đòn đâm vật lý, nhưng luồng hàn khí tối thượng của *Hàn Băng Thấu Xương* đã theo điểm tiếp xúc truyền ngầm cực nhanh vào bên trong phế phủ hắn. Chân khí cực lạnh đóng băng huyết quản hở, luồn lách dọc theo hệ thống kinh mạch nội tạng mềm yếu của Thiết Đầu Đà.


"Á..."


Tiếng cười man rợ của Thiết Đầu Đà đột ngột tắt nghẽn. Khuôn mặt khổng lồ của gã biến sắc, trở nên xám ngoét rồi nhanh chóng phủ một lớp sương băng trắng bệch. Chân khí lạnh buốt đóng băng dòng máu tuần hoàn bên trong, phá vỡ hoàn toàn lớp phòng ngự bất hoại từ nội tạng ra đến da thịt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!