Kiếm Giáp Trấn Áp
Bão tuyết rít gào bên ngoài thị trấn biên thùy hoang vu, quất những lọn gió buốt giá vào những vách đất nứt nẻ của con hẻm tối. Tiêu Lạc Hành bước đi nhọc nhằn dưới màn đêm mịt mù, mỗi bước chân nện xuống nền tuyết đóng băng đều là một sự hành hạ tột cùng đối với thể xác rách nát của gã.
"Hự..."
Gã khẽ rên rỉ, một cơn ho khan dữ dội ập đến khiến lồng ngực gã phập phồng một cách nhọc nhằn. Chứng khó thở kinh niên do phế phủ bị hàn độc gặm nhấm làm gã cảm thấy như có hàng ngàn ngọn lửa đang thiêu đốt bên trong mỗi khi hít thở, nhưng hơi thở thở ra lại hóa thành một làn khói trắng lạnh buốt. Bả vai trái của gã—vết thương cũ do mũi giáo rỉ sét sượt qua từ trận chiến dưới hầm ngầm mỏ muối—lúc này đang nứt rộng dưới lớp áo vải xám tro thô rách, liên tục rỉ ra thứ huyết dịch màu đen nhạt hôi tanh. Mắt phải của gã hoàn toàn là một màn sương mù xám đục ngầu, mờ mịt không một tia sáng, buộc gã phải dùng mắt trái sắc lạnh còn lại và thính giác nhạy bén cực hạn để phán đoán xung quanh.
Thế nhưng, nỗi đau đớn khủng khiếp nhất lúc này lại nằm ở khớp gối phải. Đầu gối phải của Lạc Hành sưng tấy nghiêm trọng, đỏ ửng và nóng rát dưới lớp tuyết lạnh—di chứng tàn khốc của việc luyện tập bộ pháp chiến trường liên tục suốt đêm qua dưới sự huấn luyện nghiêm khắc của Tần Thiết Đao. Mỗi lần gã dồn lực vào chân phải để di chuyển ziczac theo bộ pháp chiến trường, khớp xương lại phát ra tiếng kêu khô khốc, đau buốt thấu tận tâm can.
Bên hông gã, thanh Tịch Hàn Kiếm rỉ sét cổ đang rò rỉ hơi lạnh một cách điên cuồng. Kể từ khi chiếc vỏ kiếm sắt lạnh đặc chế bị vỡ nát hoàn toàn tại miếu hoang trong trận chiến với Độc Cô Nhạn, thần binh tự hủy này không còn gì trấn áp. Luồng hàn khí buốt giá tỏa ra từ thân kiếm liên tục gặm nhấm da thịt bên hông Lạc Hành, tạo thành một mảng bỏng lạnh đỏ tấy, đau rát tột cùng như bị hàng vạn kim châm đâm vào tủy xương. Cánh tay phải hoại tử sáu phần vĩnh viễn của gã buông thõng bất động bên hông, lạnh ngắt và hoàn toàn mất đi cảm giác nóng lạnh.
"Lạc Hành, ngươi cố chịu một chút. Sắp đến tiệm rèn của lão câm rồi." Giọng nói dịu dàng nhưng khản đặc của Bạch Chỉ vang lên bên tai gã.
Nàng đi sát bên gã, vạt áo y sĩ màu trắng viền xanh lục lấm lem bụi than và tuyết bẩn. Đôi bàn tay thanh khiết của nàng khẽ đỡ lấy bả vai trái của gã, mùi hương thảo dược thanh khiết dịu mát của sen tuyết tỏa ra từ cơ thể nàng là thứ duy nhất giúp gã giữ vững được lý trí và nhân tính giữa cơn đau đớn tột cùng này. Nàng biết rõ, nếu không tìm được vỏ kiếm bảo mệnh mới để phong tỏa hàn khí của Tịch Hàn Kiếm, cơ thể Lạc Hành sẽ bị đóng băng hoàn toàn trước khi gã kịp đối đầu với Sa Bá Thiên.
Họ rẽ vào một góc khuất tồi tàn nhất của biên trấn, nơi có ánh lửa đỏ rực yếu ớt hắt ra từ khe cửa gỗ xập xệ của Tiệm rèn lão câm. Tiếng búa nện chan chát đều đặn vang lên giữa đêm tuyết, xua tan phần nào cái lạnh lẽo hoang vu.
Bước qua cánh cửa gỗ, một luồng hơi nóng hầm hập ập vào mặt họ. Tiệm rèn nhỏ hẹp sực nức mùi than cháy và quặng sắt. Lão thợ rèn câm gầy gò, đôi tay gân guốc đầy sẹo bỏng đang đứng bên lò nung đỏ rực, khuôn mặt đen nhẻm vì than củi lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt đục ngầu lại chứa đựng một sự kiên định phi thường. Bên cạnh lão, Toàn ca—học trò của lão, một thanh niên vạm vỡ ngực trần nổi cơ bắp cuồn cuộn—đang ra sức kéo bễ, mồ hôi chảy nhễ nhại trên trán.
Trên đe sắt, một phôi kiếm thô mộc màu đen xám đang dần hình thành dưới những nhát búa bách luyện của lão câm. Để rèn chiếc Vỏ kiếm sắt lạnh đặc chế này, lão câm và Toàn ca đã làm việc liên tục ba ngày đêm không ngủ. Họ sử dụng quặng Sắt lạnh hồ băng khai thác dưới đáy hồ đóng băng phương Bắc—loại sắt cực kỳ quý hiếm có khả năng hấp thụ và giữ nhiệt độ cực thấp vĩnh viễn—kết hợp với Than đen Hắc Phong Lâm tỏa ra nhiệt lượng cực cao và không có khói để nung chảy quặng sắt thô.
Lão thợ rèn câm ngước nhìn Lạc Hành, khẽ gật đầu một cái đầy ẩn ý. Lão vung búa nện mạnh xuống phôi sắt, mỗi nhát búa đều mang theo kình lực ngoại gia thâm hậu của Ly Hỏa Tâm Pháp để giữ ấm cơ thể chống lại hàn lực tỏa ra từ sắt lạnh hồ băng.
Đột ngột, tai trái của Tiêu Lạc Hành khẽ động. Thính giác nhạy bén của gã nghe thấy tiếng tuyết bị giẫm đạp dồn dập bên ngoài con hẻm, kèm theo tiếng xích sắt va chạm và giọng nói hống hách quen thuộc của đám lâu la Huyết Sa Bang.
"Lục soát kỹ cho ta! Huyện lệnh đã có lệnh, bất kỳ tiệm rèn nào tàng trữ sắt vụn hoặc chế tạo vũ khí trái phép đều phải bị tịch thu! Đặc biệt là truy tìm tung tích tên 'Kiếm Quỷ' đeo mặt nạ sắt!"
Toàn ca biến sắc, tay kéo bễ khựng lại: "Sư phụ, tuần tra Huyết Sa Bang tới rồi!"
Lão thợ rèn câm vẫn trầm mặc, lão khẽ ra hiệu bằng mắt. Toàn ca lập tức hiểu ý, nhanh nhẹn vớ lấy một xẻng xỉ than đen phủ kín lên lò nung ngầm dưới đất để che giấu ngọn lửa rực hồng, đồng thời đổ một gáo nước lạnh lên đe sắt tạo ra một luồng khói trắng mù mịt che mắt.
"Lạc Hành đại nhân, Bạch cô nương, mau ẩn nấp sau máng nước lạnh chứa quặng sắt phía sau!" Toàn ca khẽ thì thầm khẩn cấp.
Tiêu Lạc Hành không chần chừ, gã nén đau, cùng Bạch Chỉ lách thân hình gầy gò vào góc tối sau chiếc máng nước bằng đá xám lớn chứa đầy quặng sắt lạnh hồ băng tỏa ra hơi lạnh buốt giá. Khớp gối phải sưng tấy của gã đau buốt đến mức gã suýt ngã quỵ, nhưng gã vẫn cắn răng chịu đựng, ngồi xổm xuống và vận vận *Khẩu quyết Quy Tức Chú* để nín thở hoàn toàn, thu hẹp nhịp tim đến mức tối thiểu nhằm ẩn giấu khí tức khỏi sát thủ địch. Gã dùng tay trái lành lặn nắm chặt lấy chuôi kiếm Tịch Hàn, ép chặt thân kiếm vào đùi để ngăn không cho hàn khí rò rỉ ra ngoài tạo thành khói trắng.
"Rầm!"
Cánh cửa gỗ tiệm rèn bị đạp văng ra thô bạo. Một tên đội trưởng tuần tra Huyết Sa Bang dẫn theo ba tên giáp sĩ trang bị thiết đao bước vào, khuôn mặt hống hách đầy sát khí.
"Hừ, đêm hôm thế này vẫn rực lửa rèn đúc sao?" Tên đội trưởng nhìn quanh tiệm rèn đầy khói bụi, hất hàm hỏi.
Toàn ca khom lưng, khéo léo bước lên chắn trước lò rèn ngầm, khuôn mặt chính trực cố nở nụ cười: "Báo cáo đại ca, sư phụ tiểu nhân đang rèn vài chiếc móng ngựa và cuốc đất cho dân làng biên trấn kiếm chút cháo loãng qua ngày. Hoàn toàn không tàng trữ sắt vụn vũ khí."
Nói rồi, Toàn ca cố tình đẩy nhẹ một tên lính gác đang tò mò tiến gần về phía giá treo công cụ. Hành vi nóng nảy bộc phát của gã học trò trẻ tuổi lập tức thu hút sự nghi ngờ của tên đội trưởng.
"Mày giấu cái gì sau đó? Tránh ra!" Tên đội trưởng quát lớn, vung thiết đao gạt mạnh Toàn ca ngã nhào ra đất.
Toàn ca định gượng dậy phản kháng, nhưng lão thợ rèn câm đã nhanh hơn. Lão già gầy gò tiến lên, khuôn mặt đầy sẹo bỏng ngơ ngác, miệng ú ớ những âm thanh vô nghĩa, hai tay run rẩy đưa ra một khay gỗ đựng vài đồng tiền đồng rỉ sét và hai phôi thép thường thô sơ. Lão giả vờ câm điếc lòa mắt, cúi đầu khúm núm trước tên đội trưởng, cố tình làm đổ khay tiền đồng xuống đất tạo tiếng động lớn để đánh lạc hướng.
Sau máng đá lạnh, Tiêu Lạc Hành nín thở hoàn toàn. Cơn đau từ đầu gối phải sưng tấy đang hành hạ gã dữ dội, khớp xương như bị nứt ra dưới áp lực ngồi xổm. Cổ trùng Hàn Tịch trong tim gã bắt đầu cựa quậy dữ dội trước sự tương khắc nhiệt độ, khiến lồng ngực gã co thắt đau đớn. Gã phải dùng tay trái siết chặt chiếc Trâm gỗ đào Tiêu Lạc Anh trong túi áo để giữ vững nhân tính và lý trí, không để sát ý bộc phát làm rò rỉ hàn khí.
Tên đội trưởng tuần tra nhìn lão câm khinh bỉ, lão dùng mũi giày di di những đồng tiền đồng trên đất, rồi cúi xuống nhặt lấy hai phôi thép thường quý giá bên trên.
"Hừ, đúng là một lão già câm điếc lòa mắt. Lục soát sơ qua cho ta!"
Đám giáp sĩ lục lọi xung quanh tiệm rèn, gạt đổ vài hũ than đen và kệ gỗ đựng sắt vụn, gây ra một cảnh hỗn loạn. Một tên giáp sĩ tiến sát về phía máng nước đá xám nơi Lạc Hành và Bạch Chỉ đang ẩn nấp. Khoảng cách chỉ còn ba bước chân. Mắt trái của Lạc Hành sắc lạnh trong bóng tối, tay trái gã đã quấn chặt xích sắt huyền thiết, sẵn sàng bộc phát bộ pháp chiến trường để kết liễu tên lính nếu bị lộ.
Thế nhưng, hơi lạnh tỏa ra từ máng nước đá chứa quặng sắt lạnh hồ băng quá lớn, che giấu hoàn toàn luồng hàn khí rò rỉ nhẹ từ Tịch Hàn Kiếm của Lạc Hành. Tên giáp sĩ rụt tay lại vì bỏng lạnh khi chạm vào thành máng đá, lẩm bẩm chửi rủa:
"Mẹ kiếp, nước ở đây lạnh thấu xương. Chẳng có gì ngoài quặng sắt vụn rỉ sét."
Tên đội trưởng đút túi vài đồng tiền đồng và hai phôi thép thường cướp được, cười lạnh một tiếng rồi vẫy tay ra lệnh rút quân:
"Đi! Đến tiệm cầm đồ phía đông lục soát tiếp. Đừng lãng phí thời gian với lão câm này."
Tiếng bước chân của đám tuần tra xa dần rồi mất hút trong tiếng bão tuyết gào rú. Tiệm rèn trở lại sự tĩnh lặng ngột ngạt.
"Phù..."
Toàn ca gượng dậy từ nền đất bẩn, phủi bụi than trên người: "Sư phụ, chúng đi rồi. Suýt chút nữa là lộ lò rèn ngầm."
Lão thợ rèn câm không lãng phí một giây nào, lão lập tức gạt bỏ lớp xỉ than đen, để lộ ngọn lửa rực hồng của lò nung ngầm rèn đúc bằng than đen Hắc Phong Lâm. Lão vung búa nện liên tiếp những nhát búa cuối cùng lên phôi sắt lạnh hồ băng trên đe sắt. Tiếng búa nện chan chát đều đặn vang dội, mỗi nhát búa đều truyền kình lực ngoại gia cực lạnh để hoàn thiện cấu trúc rỗng bên trong vỏ kiếm.
"Xèo... phập!"
Lão câm nhúng vỏ kiếm vừa hoàn thành vào máng nước lạnh hồ băng. Một luồng khói trắng lạnh buốt bốc lên nghi ngút, tỏa ra mùi sắt lạnh đặc trưng. Vỏ kiếm sắt lạnh đặc chế đã hoàn thành.
Lão thợ rèn câm cung kính nâng chiếc vỏ kiếm màu đen xám thô mộc, trao tận tay cho Tiêu Lạc Hành. Chiếc vỏ kiếm lạnh buốt, bề mặt nhám thô ráp nhưng ẩn chứa một luồng hàn lực vô song.
Lạc Hành bước ra từ hốc đá, gã dùng tay trái đón lấy vỏ kiếm mới. Gã chậm rãi tra thanh Tịch Hàn Kiếm rỉ sét cổ vào bên trong vỏ kiếm sắt lạnh đặc chế.
"Kịch!"
Một âm thanh giòn giã vang lên. Ngay khi lưỡi kiếm hoàn toàn nằm gọn trong vỏ sắt lạnh hồ băng, luồng hơi lạnh buốt rò rỉ dữ dội bên hông gã lập tức bị phong tỏa hoàn toàn. Cơn đau rát bỏng lạnh bên hông gã dịu đi nhanh chóng, đan điền gã trở lại trạng thái tĩnh lặng ấm áp hiếm hoi nhờ thuốc hoãn độc Tuyết Liên được bảo vệ khỏi sự kích ứng của hàn khí bên ngoài.
"Cảm ơn tiền bối," Lạc Hành khàn giọng nói, cúi đầu chào lão thợ rèn câm.
Lão câm lắc đầu, chỉ tay về phía cửa sổ tiệm rèn hướng về phía pháo đài Huyết Sa Bang Tổng Đàn. Ánh mắt lão đục ngầu nhưng chứa đầy sự lo âu và căm phẫn tột cùng.
"Thùng! Thùng! Thùng!"
Đột ngột, tiếng trống trận trầm hùng, vang dội của Huyết Sa Bang vang lên liên hồi từ phía ngọn đồi pháo đài tổng đàn, xé rách không gian lạnh giá của thị trấn biên thùy. Tiếng trống trận báo hiệu giờ hành quyết dân làng sơn thôn Hàn Thủy tại huyện phủ sắp bắt đầu. Sa Bá Thiên đang đưa những người dân vô tội, những đứa trẻ như mục đồng A Ngưu ra quảng trường chuẩn bị hành quyết công khai để tế cờ và ép 'Kiếm Quỷ' lộ diện.
Sát ý ngùn ngụt trỗi dậy trong mắt trái của Tiêu Lạc Hành. Gã biết, trận quyết chiến sinh tử đã đến đầu nhai.
Gã dùng tay trái lành lặn, nhặt sợi Xích sắt huyền thiết mỏng nhưng dẻo dai vô song dưới đất lên. Gã tỉ mỉ quấn chặt nhiều vòng xích sắt quanh chuôi kiếm Tịch Hàn, rồi khóa chặt chốt sắt vào cổ tay phải hoàn toàn tê liệt lạnh ngắt của mình. Sợi xích sắt huyền thiết siết chặt vào da thịt cổ tay gã, đảm bảo rằng dù cánh tay phải có bị mất cảm giác hoàn toàn hay tê liệt vĩnh viễn sau trận chiến, thanh thần binh truyền thừa cũng tuyệt đối không bao giờ bị rơi khỏi tay gã.
"Bạch Chỉ, ngươi hãy ở lại đây cùng Toàn ca." Lạc Hành đeo chiếc Mặt nạ quỷ sắt rỉ sét lên mặt, mắt trái sắc lạnh tỏa ra sát khí băng giá qua khe sắt.
"Không, ta sẽ đi cùng ngươi," Bạch Chỉ kiên định đứng dậy, đeo túi gấm dược liệu lên hông. "Ta đã thề sẽ đồng hành gánh vác nợ máu cùng ngươi."
Lạc Hành không ngăn cản nàng thêm nữa. Gã quay người bước ra ngoài bão tuyết gầm rít dữ dội. Tay trái gã nắm chặt xích sắt huyền thiết kết nối với thanh kiếm bảo mệnh dắt hông, khớp gối phải sưng tấy nhói buốt nhưng bước chân gã di chuyển theo bộ pháp chiến trường ziczac ngắn vẫn cực kỳ vững chãi và dứt khoát, tiến thẳng về phía pháo đài tổng đàn địch.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!