Nhạc nềnSakuya2

Bộ Pháp Chiến Trường

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tuyết đọng trên những xà gồ cháy sém của miếu Sơn Thần khẽ rã ra dưới hơi nóng âm ỉ còn sót lại từ đống tro tàn, nhỏ từng giọt lạnh buốt xuống trán Tiêu Lạc Hành.


Gã tỉnh dậy giữa một vùng đổ nát hoang phế. Cơn đau thắt ngực rát bỏng như lửa thiêu của cổ trùng Hàn Tịch dường như đã dịu đi đôi chút, thay vào đó là một luồng dược lực thanh khiết, mát lạnh chảy chậm rãi qua ngũ tạng, xoa dịu các đường kinh mạch phụ đang rách nát. Gã biết, Bạch Chỉ đã thành công. Viên thuốc hoãn độc bào chế từ đóa Tuyết Liên Hoa ngàn năm duy nhất gã hái được trên Vạn Trượng Nhai đang giữ lại mạng sống tàn của gã thêm một trăm ngày.


Nhưng cái giá vật lý phải trả vẫn sừng sững hiển hiện. Lạc Hành thử cử động cánh tay phải, nhưng từ bả vai xuống đến năm ngón tay quấn băng gạc dày dính máu đen đều lạnh ngắt, bất động như một khúc gỗ mục. Hoại tử sáu phần vĩnh viễn. Gã hoàn toàn mất đi cảm giác nóng lạnh và khả năng cầm nắm ở tay phải. Khi gã khẽ mở mắt, tầm nhìn bên mắt phải chỉ là một màu xám xịt, đục ngầu không một tia sáng. Độc tính đã ăn sâu vào hệ thần kinh thị giác. Gã chỉ còn một mắt trái sắc lạnh để nhìn đời, và một bả vai trái nhói buốt rỉ máu đen nhạt dưới lớp áo vải thô xám rách nát.


"Ngươi tỉnh rồi?" Giọng nói của Bạch Chỉ vang lên bên tai gã, khản đặc và mệt mỏi.


Nàng quỳ bên cạnh gã trên nền đất ẩm ướt, vạt áo y sĩ màu trắng viền xanh lục giờ đây lấm lem bụi than và tuyết bẩn. Đôi bàn tay thanh khiết của nàng đỏ ửng lên vì bỏng lạnh, đang tỉ mỉ đắp thêm một lớp lá thuốc xanh lên lòng bàn tay trái của Lạc Hành—nơi da thịt rách nát, chảy máu đen rùng rợn do ma sát với xích sắt huyền thiết khi gã nỗ lực chiến đấu cứu nàng.


Lạc Hành không trả lời, mắt trái gã nhìn về phía thi thể đông cứng của Lão Du tử nằm cách đó không xa. Người ăn mày già đã dùng mạng sống hèn mọn để giải thoát gã khỏi độc châm của Độc Cô Nhạn. Gã nhắm mắt, bàn tay trái siết chặt chiếc Trâm gỗ đào Tiêu Lạc Anh trong túi áo, thớ gỗ thô ráp khẽ kêu răng rắc. Sát ý nén chặt trong lồng ngực gã như một dòng nham thạch băng giá.


Đột ngột, tiếng bước chân dồn dập phá tan sự tĩnh lặng của đống đổ nát. Phong Vô Kỵ, đệ tử Cái Bang khất cái trẻ tuổi, lao vào với khuôn mặt tái nhợt vì lạnh và sợ hãi.


"Lạc Hành đại nhân! Bạch cô nương! Sa Bá Thiên điên cuồng rồi!" Phong Vô Kỵ thở dốc, quỳ sụp xuống bên cạnh xe gỗ kéo dã chiến. "Hắn nhận được tin Sa Độc Nhãn bị tiêu diệt và mỏ muối Huyết Sa bị sụp đổ hoàn toàn. Tức giận tột cùng, hắn đã điều động hàng trăm thảo khấu trang bị giáp nặng, bắt giữ toàn bộ già trẻ lớn bé còn sót lại của sơn thôn Hàn Thủy. Hắn đang giam giữ họ tại Huyện phủ Biên Thùy, dựng giàn hành quyết công khai nhằm ép 'Kiếm Quỷ' đeo mặt nạ sắt phải ra hàng trước bình minh ngày mai!"


Lồng ngực Lạc Hành nghẹn lại. Chứng khó thở kinh niên do phế phủ bị hàn độc gặm nhấm khiến gã phải hít thở một cách nhọc nhằn. Già trẻ lớn bé của sơn thôn Hàn Thủy... Những người dân nghèo khổ đã che giấu cha con gã suốt mười tám năm qua, những đứa trẻ như mục đồng A Ngưu luôn mật báo tin tức cho gã. Sa Bá Thiên muốn dùng máu của họ để tế cờ cho Huyết Sa Bang.


"Ta phải đi." Lạc Hành chống tay trái xuống đất, gượng dậy. Nhưng bả vai trái nứt rộng rỉ máu khiến gã khụy xuống, đầu gối phải tê dại vì bỏng lạnh vấp vào gờ đá.


Bạch Chỉ vội vã đỡ lấy gã, nước mắt nàng chực trào ra: "Ngươi đi bằng cách nào? Tay phải của ngươi đã phế vĩnh viễn, tay trái bỏng lạnh chưa lành. Đối phương có hàng trăm giáp sĩ trang bị hạng nặng, ngươi định rút kiếm lần thứ ba sao? Ngươi biết rõ giới hạn mười hai lần rút kiếm của mình, mỗi lần rút là một bước tiến sát cái chết!"


Lạc Hành im lặng nhìn thanh Tịch Hàn Kiếm cổ dắt ngang hông. Thanh kiếm vẫn nằm im trong vỏ gỗ đào rách nát, tỏa ra luồng hơi lạnh buốt rò rỉ mạnh mẽ do mất đi vỏ sắt lạnh đặc chế bảo vệ bên ngoài. Đúng, gã mới chỉ rút kiếm đúng hai lần. Gã còn mười lần rút kiếm để tiêu diệt mười hai kẻ thù sát hại nghĩa phụ Tiêu Trường Phong. Gã không thể lãng phí nhát kiếm thứ ba chỉ để cận chiến hỗn loạn với đám lâu la giáp nặng, chân khí của gã cũng không thể duy trì quá ba hơi thở liên tục nếu không muốn độc tính trào ngược vào tim tự bạo.


Gã cần một phương pháp chiến đấu không cần rút kiếm, không cần vận chuyển chân khí đan điền, nhưng vẫn có thể di chuyển cận chiến né tránh mưa đao búa của đám đông.


"Biên thùy phía Bắc có một người có thể giúp gã," Phong Vô Kỵ chợt lên tiếng, mắt sáng lên. "Tần Thiết Đao. Cựu tổng tiêu đầu của Tần gia tiêu cục giải thể. Lão từng là chiến tướng thủ biên ải, sống sót qua hàng trăm trận chiến giáp trận với ngoại tộc. Lão đang sống ẩn dật bằng nghề bán thịt ngựa thuê ở góc khuất phía tây biên trấn. Lão sở hữu một bộ bộ pháp thực chiến vô song chuyên dùng cho lính bộ binh chiến trường."


Nửa canh giờ sau, dưới màn đêm bão tuyết gầm rít, Bạch Chỉ kiên cường đẩy chiếc xe gỗ chở Lạc Hành lách qua các trạm gác ngầm của quan binh, tiến sâu vào góc khuất tồi tàn nhất của biên trấn.


Căn nhà của Tần Thiết Đao sực nức mùi máu ngựa và rượu rẻ tiền. Lão tiêu đầu ngoài sáu mươi tuổi, vai rộng ngực nở như một con gấu già, mắt trái đeo băng đen, mặc chiếc áo giáp da cũ kỹ bám đầy vết chém rách nát. Lão đang ngồi mài một thanh đại đao bản rộng trên tảng đá nhám, tiếng kim loại cọ xát vang lên những âm thanh ghê rợn.


Lạc Hành bước xuống xe gỗ, tay trái quấn xích sắt huyền thiết giữ chặt thanh Tịch Hàn Kiếm dắt hông, mắt trái nhìn thẳng vào lão già quắc thước.


"Ngươi là 'Kiếm Quỷ' đeo mặt nạ sắt đang bị truy nã?" Tần Thiết Đao không ngẩng đầu, giọng nói vang lên như sấm rền. "Huyết Sa Bang đang lùng sục ngươi khắp nơi. Ngươi đến đây tìm cái chết sao?"


"Ta đến đây để học cách giết Sa Bá Thiên mà không cần rút kiếm," Lạc Hành khàn giọng trả lời, tiếng thở dốc nhọc nhằn lộ rõ sự suy kiệt phế phủ.


Tần Thiết Đao khựng lại, lão ngẩng khuôn mặt đầy sẹo lên, ánh mắt sắc bén như chim ưng nhìn chằm chằm vào cánh tay phải buông thõng bất động của Lạc Hành. Lão cười lạnh một tiếng, đột ngột vung tay phải chụp lấy một thanh đao gỗ nặng nề trên giá vũ khí, ném mạnh về phía ngực Lạc Hành.


"Đỡ lấy!"


Lạc Hành không dùng tay phải đỡ đòn. Gã vận *Tuyết Ảnh Vô Tung* khinh công di lướt nhanh sang bên trái để né tránh thanh đao gỗ. Thế nhưng, ngay khi gã vừa chạm chân xuống đất, cơn co thắt đan điền đột ngột trỗi dậy dữ dội do dòng chân khí nóng lạnh tương khắc kích ứng. Lạc Hành hụt hơi, quỳ sụp xuống tuyết, ho khan dữ dội ra một ngụm máu đen nhạt.


Tần Thiết Đao bước đến, dùng mũi đại đao chỉ thẳng vào mặt gã, lắc đầu khinh bỉ: "Khinh công giang hồ hoa mỹ nhưng tiêu hao quá nhiều chân khí đan điền. Trên chiến trường ngập tràn giáp sĩ, ngươi bay lên trời chỉ làm mồi cho mưa tên nỏ hạng nặng. Một hơi thở sai biệt là mất đầu. Thể xác của ngươi đã rách nát như một cái giẻ lau, đan điền kiệt quệ, ngươi định dùng khinh công đó để đi chịu chết sao?"


Lạc Hành gạt vệt máu đen trên môi, mắt trái không chút dao động: "Xin tiền bối chỉ điểm."


Tần Thiết Đao thu đao, nghiêm giọng nói: "Bộ binh biên ải chúng ta đối mặt với kỵ binh giáp nặng và tiễn trận tầm xa, không có chân khí dồi dào để bay lượn. Chúng ta chỉ có hai bàn chân bám chặt vào đất bùn. Đây là *Bộ pháp chiến trường*—cách di chuyển ziczac ngắn, hạ thấp trọng tâm nương theo đà búa đao của đối thủ để né tránh và phản sát, hoàn toàn dựa vào lực ma sát của bắp chân và xương khớp vật lý, không tốn một giọt chân khí đan điền nào."


Lão tiêu đầu bước ra giữa khoảng sân đầy tuyết, hai chân đứng hình chữ Đinh, đầu gối hơi khụy xuống, thân hình lắc lư uyển chuyển một cách kỳ lạ. Lão bước những bước ziczac cực ngắn, di chuyển nhanh như một con rắn hổ mang trườn trên tuyết, mỗi bước đi đều tạo ra tiếng rít gió nhỏ do lực ma sát của đế giày da.


"Nhìn kỹ đây!" Tần Thiết Đao đột ngột vung đao gỗ chém mạnh liên tiếp mười nhát đao bổ dọc cực mạnh nhắm thẳng vào Lạc Hành.


Lạc Hành cắn răng đứng dậy. Gã cố gắng kết hợp bộ pháp chiến trường mới học với khinh công *Tuyết Ảnh* sẵn có để tăng tốc độ. Thế nhưng, hai luồng lực lượng tương khắc—một bên đòi hỏi bám chặt đất bùn hạ thấp trọng tâm, một bên đòi hỏi lướt nhẹ ảo ảnh bay bổng—đã va chạm mạnh mẽ bên trong cơ thể gã.


"Phập!"


Khớp gối phải vốn đã bị bỏng lạnh của Lạc Hành đột ngột phát ra một tiếng *rắc* đau đớn. Gã mất thăng bằng, ngã khuỵu gối xuống nền tuyết lạnh giá, bả vai trái rách cơ rỉ máu tươi đầm đìa. Khớp gối phải lập tức sưng tấy nghiêm trọng dưới cái lạnh thấu xương của biên thùy.


"Ngu xuẩn!" Tần Thiết Đao quát lớn, vung đao gỗ gõ mạnh vào bả vai trái của gã. "Đã bảo không được vận chân khí! Hãy vứt bỏ toàn bộ võ học giang hồ hoa mỹ của ngươi đi! Hãy dùng trọng lực tự nhiên của thể xác, cảm nhận độ trơn trượt của tuyết và lực ma sát của bắp chân trái lành lặn!"


Bạch Chỉ định chạy lại đỡ gã, nhưng Lạc Hành đưa tay trái lên ngăn cản. Mắt trái gã đỏ rực sát ý căm hận. Gã nhìn vào bắp chân trái của mình, rồi nhìn vào đao gỗ của Tần Thiết Đao.


*Vứt bỏ chân khí... Vứt bỏ khinh công... Chỉ dùng cơ học vật lý...*


Lạc Hành gượng dậy bằng một chân trái dẻo dai bẩm sinh. Gã hạ thấp trọng tâm xuống mức tối đa, mắt trái khóa chặt hướng vung đao của lão già.


Tần Thiết Đao không nương tay, lão gầm lên một tiếng, vung đao gỗ chém liên tiếp mười nhát đao cực nhanh, tạo thành một lưới đao nặng nề bao phủ hoàn toàn thân hình gầy gò của gã thiếu niên.


Lần này, Lạc Hành không vận một giọt chân khí nào. Gã hoàn toàn dựa vào lực ma sát của bắp chân trái, thực hiện những bước ziczac cực ngắn sát mặt đất trơn trượt. Mỗi lần đao gỗ của Tần Thiết Đao chém xuống sát sạt bả vai, Lạc Hành khẽ nghiêng người nương theo luồng kình phong xé gió, trượt nhẹ gót chân trái để né tránh trong gang tấc.


Nhát thứ nhất... nhát thứ hai... nhát thứ năm... rồi nhát thứ mười.


Lạc Hành di chuyển uyển chuyển như một cái bóng xám không trọng lượng, né tránh hoàn toàn mười nhát chém sấm sét của lão tiêu đầu mà không cần vận dụng một hơi thở chân khí đan điền nào, lồng ngực gã hoàn toàn bình lặng không hề ho khan.


"Tốt! Khá lắm!" Tần Thiết Đao thu đao gỗ, ánh mắt quắc thước hiện lên một sự kinh ngạc và cảm phục tột độ trước ngộ tính và ý chí sắt đá của gã thiếu niên mười mười tám tuổi tàn phế. Lão bước vào trong nhà, cầm ra một tấm bản đồ da dê cổ bám đầy bụi đất và ném mạnh lên bàn gỗ.


"Đây là bản đồ bố phòng chi tiết của Huyết Sa Bang Tổng Đàn do Tần gia tiêu cục chúng ta tích lũy nhiều năm qua." Giọng Tần Thiết Đao trầm xuống, đầy vẻ nghiêm trọng. "Nhưng ngươi phải nhớ kỹ, bộ pháp này chỉ giúp ngươi tiếp cận Sa Bá Thiên mà không bị đám đông lâu la bao vây tiêu diệt. Sa Bá Thiên sở hữu ngoại môn công phu Huyết Sa Thiết Giáp Công cực kỳ thâm hậu, và thanh Thiết côn trăm cân của Sa Bá Thiên là một hung khí tàn bạo. Thiết côn của hắn có thể đập nát chiếc vỏ kiếm gỗ đào rách nát của ngươi chỉ trong một đòn chém bổ dọc. Nếu ngươi không thể tìm được một vỏ kiếm sắt lạnh khác để trấn áp hàn độc, hoặc nếu ngươi rút kiếm lần thứ ba một cách khinh suất, ngươi sẽ tự bạo kinh mạch ngay tại chỗ trước khi chạm vào người hắn."


Lạc Hành tay trái đón lấy tấm bản đồ da dê, mắt trái nhìn về phía Huyện phủ Biên Thùy—nơi thời gian sống của những người dân làng sơn thôn Hàn Thủy đang đếm ngược từng canh giờ dưới giàn treo cổ của Sa Bá Thiên.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!