Huyết Nhuộm Miếu Hoang
Gió tuyết rít gào qua những kẽ ngói vỡ của ngôi miếu Sơn Thần đổ nát, cuốn theo những tàn tro đỏ rực từ trận hỏa hoạn đang liếm láp những cây xà gồ khô khốc. Khói độc xám xịt từ những ngọn đuốc tẩm dầu của toán lâu la Huyết Sa Bang cuộn xoắn lại, tạo thành một màn sương mù ngột ngạt che khuất cả bức tượng thần đất sét nứt nẻ. Giữa khoảng sân đầy tuyết tan nhầy nhụa máu và bụi than, bầu không khí đông cứng lại dưới lời đe dọa tàn nhẫn của Độc Cô Nhạn.
"Tiêu Lạc Hành, ta đếm tới ba." Giọng nói của nữ sát thủ lạnh lùng như băng vĩnh cửu, ống tiêu tre giấu kịch độc châm của nàng khẽ ấn sâu vào tử huyệt bách hội trên đỉnh đầu Lão Du tử. "Tự phế cánh tay trái của ngươi, hoặc nhìn lão già này hóa thành một vũng máu đen."
Mã Lục quỳ rạp phía sau đám lâu la, đôi mắt ti hí lộ rõ vẻ tham lam và hèn hạ, gã gầm ghè: "Đúng thế! Mau phế tay trái đi thằng ranh đeo mặt nạ sắt! Đại nương sẽ nương tay cho ngươi một con đường sống!"
Tiêu Lạc Hành đứng lặng giữa màn sương khói rực lửa. Mắt phải của gã hoàn toàn là một màn sương mù xám đục, mờ mịt không thấy rõ nổi năm ngón tay trước mặt. Nhưng bằng mắt trái sắc lạnh còn lại và thính giác nhạy bén đạt đến cảnh giới cực hạn, gã nghe thấy tiếng thở dốc đứt quãng của Lão Du tử, tiếng lửa cháy lách tách ăn mòn các cột gỗ, và cả nhịp tim đập dồn dập của đám thảo khấu xung quanh. Bả vai trái của gã nhói lên từng cơn đau buốt do vết thương cũ rách rộng, lòng bàn tay trái lành lặn quấn chặt xích sắt huyền thiết đang rỉ máu tươi đầm đìa. Gã biết, gã đang rơi vào tử lộ.
Nếu gã tự phế tay trái, cả gã, Bạch Chỉ và Lão Du tử đều sẽ chết dưới tay Độc Cô Nhạn. Nhưng nếu gã không ra tay, người ăn mày già từng chia sẻ cho gã nửa chiếc bánh bao khô giữa đêm đông đói khát sẽ phải chết oan uổng.
"Lạc... Lạc Hành đại nhân..." Lão Du tử thoi thóp ngước khuôn mặt be bét máu lên. Đôi mắt đục ngầu của lão không còn nỗi sợ hãi, chỉ còn một sự thanh thản kỳ lạ. Lão nhìn thấy gã thiếu niên mười tám tuổi đang dằn vặt trong đau đớn thể xác và tinh thần, lão nhìn thấy Bạch Chỉ đang lén lút sắc thuốc ở góc tối khuất sau tượng thần đổ nát. Lão biết, đó đóa Tuyết Liên Hoa ngọc bọc trong túi gấm chính là hy vọng sống duy nhất của gã thiếu niên chính trực này.
Lão già bỗng nở một nụ cười hiền hậu, nụ cười của một kẻ hành khất cả đời bị khinh rẻ nhưng đến phút cuối cùng lại tìm thấy tôn nghiêm của một con người. Lão nhìn thẳng vào mắt trái của Lạc Hành, hét lớn bằng chút tàn lực cuối cùng: "Sống... sống tốt... trả thù cho nghĩa phụ!"
Không đợi Độc Cô Nhạn kịp phản ứng, Lão Du tử đột ngột dùng hết sức bình sinh, lao mạnh đầu về phía trước, tự đâm đỉnh đầu mình vào ống tiêu tre đang găm sẵn độc châm của Độc Cô Nhạn.
"Phập!"
Một tiếng động khô khốc vang lên. Cây kịch độc châm Vô Ảnh Châm tẩm chất độc Huyết Sa màu đỏ gạch cắm sâu ngập vào đỉnh đầu lão già. Chất độc hoại tử cực mạnh lập tức phát tác, những vệt máu đen rùng rợn như mạng nhện độc lan rộng khắp khuôn mặt nhăn nheo của lão. Lão Du tử ngã gục xuống nền tuyết lạnh, đôi mắt khép lại với nụ cười thanh thản còn đọng trên môi. Lão đã dùng mạng sống rẻ mạt của mình để giải thoát cho gã kiếm thủ khỏi sự khống chế tàn nhẫn của kẻ thù.
"Lão già đáng chết!" Độc Cô Nhạn tức giận quát lên, nàng không ngờ một tên ăn mày hèn mọn lại dám tự sát để phá vỡ kế hoạch của mình.
Thế nhưng, tiếng quát của nàng lập tức bị nuốt chửng bởi một tiếng gầm phẫn nộ tột cùng phát ra từ dưới chiếc Mặt nạ quỷ sắt rỉ sét của Tiêu Lạc Hành.
"A!"
Sát ý ngút trời bùng phát như núi lửa phun trào, nhuộm đỏ cả mắt trái của gã thiếu niên. Nỗi căm hận tột cùng trước cái chết của Lão Du tử và sự phản bội của Mã Lục đã thiêu rụi hoàn toàn lý trí của gã. Trong lồng ngực Lạc Hành, cổ trùng Hàn Tịch như cảm nhận được sát khí cuồng bạo, điên cuồng cựa quậy, giải phóng một luồng chân khí lạnh buốt chạy dọc kinh mạch phụ.
Không thể rút kiếm bằng tay phải đã liệt hoàn toàn, Lạc Hành vung tay trái lành lặn quấn chặt xích sắt huyền thiết, bộc phát khinh công *Tuyết Ảnh Vô Tung*. Thân hình gầy gò của gã di chuyển nhanh như một ảo ảnh xám tro, lướt đi trên nền tuyết trơn trượt bằng *Hàn Băng Bộ Pháp* không để lại một dấu chân, tạo nên những bóng mờ màu trắng xám đánh lừa thị giác của đám thảo khấu.
"Giết hắn! Mau bắn tên! Giết hắn cho ta!" Độc Cô Nhạn kinh hoàng hét lên khi thấy tốc độ quỷ dị của Lạc Hành.
Toàn bộ toán lâu la Huyết Sa Bang hoảng loạn vung đao kiếm lao vào vây hãm. Nhưng Lạc Hành di chuyển quá nhanh. Gã lướt qua tên lâu la đi đầu, tay trái vung xích sắt huyền thiết quấn chặt lấy cổ họng hắn, mượn đà trượt bẻ gãy cổ hắn chỉ trong một tiếng *rắc* khô khốc. Tiếp tục xoay người, gã dùng tay trái cầm vỏ kiếm sắt lạnh đã rạn nứt nặng nề làm vũ khí, nện thẳng vào đan điền của hai tên tiếp theo, hàn khí lạnh buốt truyền qua vỏ kiếm đóng băng tức thời đan điền của chúng, khiến chúng thổ huyết đen ngã quỵ.
Độc Cô Nhạn cắn răng, nàng biết mình đã khinh suất. Nữ sát thủ vung ống tiêu tre, mười ngón tay thon dài gảy liên tiếp vào các cơ quan nhỏ.
"Hưu! Hưu! Hưu!"
Mười hai cây kịch độc châm Vô Ảnh Châm đồng loạt bắn ra, xé rách không khí tạo thành một lưới kim châm màu xanh lam bao phủ hoàn toàn mọi hướng rút lui của Lạc Hành.
Lạc Hành không hề lùi bước. Mắt trái gã khóa chặt quỹ đạo bay của độc châm. Gã vận *Tuyết Ảnh Vô Tung* di lướt cực nhanh sát mặt đất, để lại ba bóng mờ màu xám tro né tránh toàn bộ chín cây châm đầu tiên ghim chặt vào cột gỗ miếu hoang phát ra tiếng ăn mòn rùng rợn. Thế nhưng, ba cây châm cuối cùng đột ngột đổi hướng do gió bão thổi mạnh, lao thẳng về phía góc tối khuất sau bức tượng thần Sơn Thần đổ nát—nơi Bạch Chỉ đang dốc hết tâm lực dùng ngân châm bạc ròng bào chế thuốc hoãn độc từ đóa Tuyết Liên Hoa.
"Tránh ra!"
Lạc Hành hét lên, gã vung cánh tay trái cầm vỏ kiếm sắt lạnh rạn nứt quét ngang một đường cực mạnh để bảo vệ nàng.
"Keng! Keng! Keng!"
Ba cây độc châm bị đánh văng ra ngoài, nhưng kình lực va chạm quá lớn cộng với độc tính ăn mòn của chất độc Huyết Sa đã khiến chiếc vỏ kiếm sắt lạnh đặc chế—vốn đã rạn nứt từ trận chiến trước—vỡ vụn thành trăm mảnh sắt vụn lạnh lẽo rơi rớt xuống nền tuyết. Cánh tay trái của Lạc Hành cũng bị chấn động lực làm nứt vết rách cơ vai trái cũ, máu tươi rỉ ra thấm đẫm áo vải thô.
Không để Độc Cô Nhạn kịp phóng đợt châm tiếp theo, Lạc Hành sử dụng *Hàn Băng Bộ Pháp* trượt dài trên tuyết áp sát tầm gần sát thủ. Tay trái gã vung lên, vận dụng toàn bộ *Hàn Tịch Cổ Chân Khí sơ cấp* tụ vào lòng bàn tay trái rách da rỉ máu đen, đánh ra một đòn chưởng lực lạnh buốt mang theo hàn khí tột độ trực diện vào bả vai của Độc Cô Nhạn.
"Bùm!"
Một tiếng nổ lạnh buốt vang lên. Độc Cô Nhạn gầm lên một tiếng đau đớn, toàn bộ bả vai phải của nàng bị đóng băng thành một lớp sương muối trắng xóa, kinh mạch cánh tay cầm tiêu bị hàn độc phá hủy hoàn toàn. Nàng phun ra một ngụm máu đen nhợt, khuôn mặt gầy gò biến dạng vì sợ hãi. Nhận thấy sát ý điên cuồng và uy lực khủng khiếp của gã kiếm thủ tàn phế, Độc Cô Nhạn không dám lưu lại chiến đấu, nàng vội vã vứt một quả bom khói mù mịt xuống đất, mượn bóng tối và bão tuyết gầm rú để tẩu thoát khỏi ngôi miếu hoang.
Lạc Hành cố gắng dùng tay phải theo phản xạ cũ để tóm lấy áo choàng của nàng, nhưng kinh mạch tay phải bị co thắt dữ dội, hoàn toàn bất động và tê liệt lạnh ngắt. Cơn đau thắt ngực đột ngột trỗi dậy dữ dội—gã đã chạm đến *Ngưỡng bộc phát độc tính* sau khi vận chuyển chân khí liên tục vượt quá ba hơi thở chiến đấu dưới áp lực phẫn nộ tột cùng.
"Khặc..."
Lạc Hành quỳ sụp xuống tuyết, tay trái ôm chặt lồng ngực, thổ ra một vũng máu đen lớn nhuộm đỏ tuyết trắng. Mắt phải mờ mịt hoàn toàn, mắt trái cũng bắt đầu xuất hiện những vệt đen mờ mịt, tầm nhìn thu hẹp lại. Gã kiệt sức nặng nề, cơ thể lạnh ngắt như xác chết.
Trong khi đó, kẻ phản bội Mã Lục hoảng loạn nhìn thấy Độc Cô Nhạn tháo chạy và toán lâu la đã bị tiêu diệt sạch. Gã run rẩy bò lê trên tuyết, cố gắng lách qua cửa miếu để trốn chạy. Thế nhưng, gã không biết rằng Độc Cô Nhạn trước khi nhảy ra ngoài cửa sổ đã phóng một cây độc châm diệt khẩu gã vì gã không còn giá trị lợi dụng và để xóa sạch dấu vết.
"Phập!"
Cây châm độc ghim chặt vào gáy Mã Lục. Gã trợn trừng mắt, miệng sùi bọt mép đen kịt, giãy giụa đau đớn vài giây rồi tắt thở ngay cạnh xác Lão Du tử.
Ngôi miếu hoang phế lúc này đã bị ngọn lửa hỏa hoạn bao vây hoàn toàn. Những cây xà gỗ cháy đen bốc khói nghi ngút bắt đầu nứt gãy, đổ sập xuống xung quanh tạo thành những tiếng động kinh hoàng. Khói độc b bịt kín mọi lối thoát, nhiệt độ cực nóng của đám cháy tương khắc với hàn độc trong người Lạc Hành khiến kinh mạch gã bỏng rát như bị thiêu sống.
Lạc Hành nằm thoi thóp trên nền tuyết nóng chảy, ý thức gã mờ nhạt dần, gã chuẩn bị ngất lịm đi trong đống đổ nát rực lửa.
Đúng lúc này, từ phía sau bức tượng thần Sơn Thần đổ sập hoàn toàn, một bóng dáng tà y trắng viền xanh lục lao ra. Bạch Chỉ gương mặt lem luốc bụi than nhưng đôi mắt ngập tràn nước mắt lấp lánh sự kiên cường. Trên tay nàng, đóa Tuyết Liên Hoa ngàn năm lấp lánh ánh bạc đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một viên thuốc nhỏ màu trắng tỏa ra mùi hương thanh khiết, mát dịu của sen tuyết—nàng đã kịp thời hoàn thành *Phương pháp phối dược hoãn độc* khẩn cấp.
Nàng quỳ sụp bên cạnh Lạc Hành, dùng bàn tay run rẩy nâng đầu gã lên, ép viên thuốc giảm đau bảo mệnh vào khuôn miệng tím tái đầy máu đen của gã ngay khi gã đang ngất lịm đi.
"Lạc Hành! Nuốt đi! Ngươi không được chết!" Tiếng hét nghẹn ngào của nàng vang vọng giữa tiếng đổ sập kinh hoàng của ngôi miếu cổ đang chìm trong bão lửa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!