Nhạc nềnSakuya2

Phản Bội Trong Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió tuyết gầm rú như vạn con dã thú đói khát rống lên giữa đêm đen lạnh giá của vùng biên thùy phía Bắc. Trên con đường mòn phủ đầy tuyết xốp dẫn từ Hắc Phong Lâm ngược về phía tây, hai bóng người đang điên cuồng lao đi trong màn sương lạnh buốt. Tiêu Lạc Hành gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, bước chân gã lảo đảo nhưng dứt khoát nện sâu xuống lớp tuyết dày.


Cơ thể gã thiếu niên mười mươi tuổi lúc này đã chạm đến giới hạn chịu đựng cuối cùng. Cánh tay phải buông thõng bất động bên hông, lạnh ngắt như một khúc gỗ mục dưới lớp băng gạc thấm đẫm máu đen hoại tử. Sáu phần mười kinh mạch tay phải đã chết vĩnh viễn, không còn một chút cảm giác nóng lạnh hay đau đớn. Để giữ cho thanh thần binh Tịch Hàn Kiếm rỉ sét không bị rơi mất, gã phải dùng sợi xích sắt huyền thiết quấn chặt nhiều vòng từ chuôi kiếm, nối liền qua bả vai phải tê dại sang tận lòng bàn tay trái lành lặn. Thế nhưng, bàn tay trái của gã lúc này cũng đang rỉ máu đầm đìa, những thớ thịt rách nát do ma sát cực hạn với xích sắt trong trận chiến với sát thủ Vô Ảnh trước đó giờ đây bị bão tuyết đóng băng thành một lớp vảy đỏ đen thô ráp. Má phải gã nhói lên từng cơn bỏng rát buốt nhọn từ vết cắt nhỏ do tơ kịch độc sượt qua. Tệ hơn cả, mắt phải của gã hoàn toàn là một màn sương mù xám đục, mờ mịt không thấy rõ nổi năm ngón tay trước mặt. Mỗi hơi thở hít vào lồng ngực gã đều mang theo cảm giác đau rát phế phủ như bị thiêu sống do di chứng khó thở kinh niên của cổ độc trào ngược.


"Lạc Hành, nhanh lên một chút! Ta ngửi thấy mùi khói lửa từ phía miếu hoang!" Bạch Chỉ vội vã thốt lên từ phía sau. Nàng gầy gò trong tà y phục trắng đã rách nát, đôi bàn tay lạnh buốt ôm chặt lấy túi gấm bảo mệnh đeo bên hông, nơi đóa Tuyết Liên Hoa ngàn năm lấp lánh ánh bạc vẫn được bảo quản nguyên vẹn.


Vân Trung Hạc lặng lẽ lướt đi bên cạnh họ như một bóng ma xám, đôi mắt sắc lẹm của lão hướng về phía sườn núi phía tây. Nơi đó, giữa màn tuyết trắng xóa của đêm tối, một quầng lửa đỏ rực quái dị đang bốc lên nghi ngút, nhuộm hồng cả một khoảng trời đêm u ám.


Đó chính là Miếu Sơn Thần đổ nát, nơi ẩn náu tạm thời của Lão Du tử và những người dân làng sơn thôn Hàn Thủy tội nghiệp.


Khi Tiêu Lạc Hành áp sát đến rìa đá bên ngoài ngôi miếu hoang phế, cảnh tượng tàn khốc hiện ra trước mắt khiến mắt trái gã co rút lại kịch liệt, sát ý trong lòng bùng lên như núi lửa phun trào. Ngôi miếu cổ nứt nẻ, hoang tàn giờ đây đang bị bao vây chặt chẽ bởi hơn hai mươi lâu la Huyết Sa Bang trang bị thiết côn và đao kiếm sắc bén. Những ngọn đuốc tẩm dầu cháy bừng bừng bốc khói đen nghi ngút được ném thẳng lên mái ngói mục nát, bắt đầu liếm láp những cây xà gỗ khô khốc, tạo nên một trận hỏa hoạn miếu Sơn Thần kinh hoàng.


Giữa khoảng sân đầy tuyết tan nhầy nhụa máu và bụi than, Lão Du tử – lão ăn mày già yếu từng chia sẻ cho Lạc Hành nửa chiếc bánh bao khô – đang bị xích sắt trói chặt vào một cột đá đổ nát. Khuôn mặt nhăn nheo của lão be bét máu tươi, hơi thở thoi thóp dưới những trận đòn roi tàn bạo của đám thảo khấu. Đứng cạnh lão là Mã Lục – gã dân làng tham lam với khuôn mặt láo liên đầy vẻ lo sợ nhưng lại lộ rõ sự hám lợi điên cuồng. Gã đang khúm núm chỉ tay về phía đống củi khô mục nát ở góc miếu hoang, nơi Tiêu Lạc Hành vẫn thường giấu cuốn Tàn Dương Kiếm Phổ.


"Đại nương! Đúng là chỗ đó! Thằng ranh con đó luôn giấu đồ ở góc củi khô kia! Lão ăn mày này chắc chắn biết đóa Tuyết Liên Hoa đang ở đâu! Xin đại nương sớm ban thưởng cho tiểu nhân một ngàn lượng vàng!" Mã Lục quỳ rạp dưới đất, giọng nói run rẩy đầy hèn hạ sủa lên trước mặt một nữ tử mặc y phục dạ hành màu đen bó sát.


Đó chính là Độc Cô Nhạn – sát thủ đệ nhất Huyết Sa Bang. Nàng đứng tĩnh lặng như một thân cây khô giữa bão tuyết, tay cầm chiếc ống tiêu tre giấu kịch độc châm, ánh mắt lạnh lùng như rắn độc nhìn chằm chằm vào Lão Du tử đang thoi thóp.


"Lão già, ta hỏi lại lần cuối. Thằng ranh con đeo mặt nạ sắt và đóa Tuyết Liên Hoa đang ở đâu? Nếu không nói, ta sẽ dùng Vô Ảnh Châm cắm từng cây một vào tử huyệt của ngươi, khiến ngươi sống không bằng chết," Độc Cô Nhạn khẽ gõ ống tiêu tre vào lòng bàn tay, giọng nói lạnh lẽo không một chút hơi người.


Lão Du tử ngước khuôn mặt đầy máu lên, lão nhổ một ngụm huyết đờn xuống tuyết, cười khàn đặc: "Khạc... Lũ thảo khấu các ngươi... Đừng hòng... Kiếm Quỷ đại nhân... sẽ quay lại... băm vằm các ngươi thành trăm mảnh..."


"Rầm!" Một tên lâu la vạm vỡ vung chân đá mạnh vào mạng sườn Lão Du tử, tiếng xương sườn gãy giòn giã vang lên khô khốc giữa đêm đông lạnh giá. Lão già gào lên một tiếng đau đớn rồi gục đầu xuống xích sắt, máu tươi không ngừng rỉ ra từ khóe miệng.


Nấp sau bức tường đá đổ nát ngoài rìa miếu, bàn tay trái của Tiêu Lạc Hành siết chặt lấy sợi xích sắt huyền thiết đến mức máu tươi từ lòng bàn tay rách nát lại trào ra, nhuộm đỏ cả tuyết trắng dưới chân. Gã dằn vặt tột cùng. Tay phải gã đã phế vĩnh viễn, tay trái bị thương nặng, mắt phải mờ hoàn toàn, gã không thể rút kiếm lần thứ ba nếu không muốn kinh mạch tự bạo tức thời. Nhưng gã không thể đứng nhìn người ân nhân từng cứu mạng mình bị hành hạ dã man đến chết bởi sự phản bội hèn hạ của Mã Lục.


*Ta phải áp sát ám sát chúng trước khi chúng phát hiện ra Bạch Chỉ...*


Lạc Hành quay sang ra hiệu cho Bạch Chỉ ẩn nấp kỹ sau hốc đá tuyết phủ, còn gã thì từ từ nhắm mắt trái lại. Gã bắt đầu đọc nhẩm khẩu quyết Quy Tức Chú trong tâm trí.


"Tâm nhược băng tuyền, khí ngưng đan điền. Quy tức vô tung, sinh tử nhất niệm..."


Theo khẩu quyết ẩn thân tàn khốc, dòng chân khí độc cực lạnh trong tim gã đột ngột thu hồi hoàn toàn vào sâu trong đan điền. Nhịp tim của Lạc Hành chậm dần, chậm dần từ năm mươi nhịp xuống còn một nhịp duy nhất sau mỗi mười hơi thở. Hơi thở của gã hoàn toàn ngừng lại, nhiệt độ cơ thể giảm sâu xuống mức lạnh ngắt như một xác chết đông cứng giữa bão tuyết. Khí tức của gã hoàn toàn biến mất khỏi thế gian, khiến ngay cả những con chó săn nhạy bén nhất của Huyết Sa Bang cũng không thể đánh hơi thấy.


Lạc Hành lướt đi như một bóng ma vô hình dưới màn bão tuyết gầm rú. Gã áp sát vào bức tường phía sau ngôi miếu hoang, luồn lách qua đống đổ nát một cách không tiếng động nhờ thính giác nhạy bén định vị từng bước chân lính tuần tra bên ngoài.


"Xoẹt!"


Tay trái Lạc Hành vung xích sắt huyền thiết ra ngoài không tiếng động, quấn chặt lấy cổ họng của một tên lâu la đang canh gác góc tối. Không để hắn kịp phát ra một tiếng rên rỉ, gã dùng lực tay trái bẻ gãy cổ hắn, kéo xác hắn giấu vào hốc tối. Tiếp tục dùng bộ pháp chiến trường ziczac ngắn, gã âm thầm hạ gục thêm hai tên lính gác ngoài cửa miếu một cách thầm lặng.


Thế nhưng, khi Lạc Hành lách thân hình gầy gò ẩn mình sau bức tượng thần Sơn Thần đổ nát bằng đất sét nứt nẻ bên trong đại điện, sự nhạy bén của Độc Cô Nhạn đã vượt qua tính toán của gã.


Nữ sát thủ chợt nhướng mày, khứu giác của nàng ngửi thấy một mùi máu tươi đen nhạt đặc trưng của vết thương hoại tử hòa lẫn trong mùi khói lửa nồng nặc. Nàng khẽ xoay người, ánh mắt sắc lẹm quét qua các góc tối âm u của ngôi miếu hoang.


"Có chuột nhắt lẻn vào sao?" Độc Cô Nhạn cười lạnh.


Nàng vung nhẹ ống tiêu tre, ngón tay thon dài gảy nhẹ vào cơ quan nhỏ trên thân ống.


"Hưu! Hưu! Hưu!"


Ba cây độc châm cực mảnh màu xanh lam – Vô Ảnh Châm tẩm kịch độc – đồng loạt phóng ra, xé rách màn khói lửa mịt mù, lao thẳng về ba góc tối khuất sau bức tượng thần Sơn Thần đổ nát để thăm dò.


Tiêu Lạc Hành đang nín thở vận Quy Tức Chú sau tượng thần. Gã nghe thấy tiếng gió rít siêu vi của ba cây độc châm đang lao tới. Mắt phải mờ mịt hoàn toàn, gã chỉ có thể dùng mắt trái còn lại nhìn thấy vệt sáng mờ nhạt của độc châm. Không thể vận chân khí quá mạnh để tránh lộ khí tức, gã khẽ nghiêng người né tránh hai cây châm đầu tiên ghim chặt vào vách đất sét của tượng thần phát ra tiếng *xèo-xèo* ăn mòn rùng rợn. Thế nhưng, cây châm thứ ba sượt sát qua bả vai trái của gã, làm rách thêm vệt áo vải xám tro bám máu đen.


"A! Kiếm Quỷ đại nhân! Chạy đi! Đừng lo cho lão già này! Chúng có bẫy..." Lão Du tử đột ngột gào khóc hét lớn khi nhìn thấy bóng xám mờ nhạt sau tượng thần. Lão biết Lạc Hành đã quay lại cứu mình và quyết dùng chút tàn lực cuối cùng để cảnh báo gã.


"Bốp!"


Tên lâu la bên cạnh vung thiết côn đập mạnh vào miệng Lão Du tử, chặn đứng tiếng hét của lão bằng một ngụm máu tươi đầm đìa.


Sự ẩn nấp của Lạc Hành đã bị phá vỡ hoàn toàn bởi tiếng hét của Lão Du tử. Độc Cô Nhạn lập tức khóa chặt mục tiêu sau tượng thần, nàng cười gằn, mười ngón tay đã cầm sẵn năm cây độc châm tiếp theo.


Biết không thể ẩn nấp được nữa, Tiêu Lạc Hành buộc phải bước ra ngoài ánh sáng để ngăn cản việc tàn sát tiếp tục. Gã chậm rãi bước ra từ sau bức tượng thần đổ nát, tà áo vải xám tro rách nát bay phần phật trong gió tuyết tràn vào từ mái miếu sụp đổ. Gương mặt gã trắng bệch không sắc máu, mắt trái sắc lạnh như băng vĩnh cửu nhìn thẳng vào Độc Cô Nhạn, tay trái gã vẫn nắm chặt sợi xích sắt huyền thiết quấn quanh tay phải tê liệt buông thõng.


Sự xuất hiện đột ngột của gã kiếm thủ đeo mặt nạ sắt rỉ sét tỏa ra một luồng sát khí lạnh buốt khiến Độc Cô Nhạn bất giác giật mình lùi lại nửa bước. Đám lâu la xung quanh cũng đồng loạt vung đao kiếm thủ thế, run rẩy trước danh tiếng 'Kiếm Quỷ' từng chém cụt tay phó bang chủ của chúng.


"Mã Lục, ngươi quả thực đã lập công lớn," Độc Cô Nhạn nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh, nàng nhìn chằm chằm vào cánh tay phải bất động và bả vai trái rỉ máu đen của Lạc Hành, nụ cười tàn nhẫn nở rộng trên môi. "Nhìn xem, Tàn Dương Kiách lừng danh giờ đây chỉ còn là một kẻ phế nhân tàn phế cả hai tay, ngay cả một mắt cũng đã hỏng. Ngươi lấy cái gì để đấu với ta?"


Mã Lục nhìn thấy Lạc Hành bước ra, gã vừa sợ hãi vừa mừng rỡ, trốn sau lưng đám lâu la hét lớn: "Đại nương! Giết hắn đi! Giết hắn rồi lấy kiếm phổ dâng cho bang chủ!"


Tiêu Lạc Hành không hề để ý đến lời sủa hèn hạ của kẻ phản phản thôn làng. Gã bước từng bước nặng nề tiến về phía Lão Du tử, giọng nói khàn đặc khẽ vang lên: "Lão già, ta đến muộn."


"Chạy... chạy đi..." Lão Du tử thoi thóp lắc đầu, nước mắt hòa lẫn máu tươi lăn dài trên đôi má nhăn nheo.


Độc Cô Nhạn cười lạnh một tiếng cắt ngang bầu không khí bi tráng. Nàng tiến sát lại bên cạnh Lão Du tử, tay phải cầm ống tiêu tre đặt ngay sát tử huyệt bách hội trên đỉnh đầu lão già tội nghiệp. Ánh mắt nàng lộ rõ vẻ xảo quyệt và tàn độc tột cùng:


"Tiêu Lạc Hành, ta biết kiếm pháp của ngươi rất nhanh. Nhưng tay phải ngươi đã phế, tay trái ngươi đang bị thương nặng. Giờ đây, ta cho ngươi một cơ hội duy nhất để cứu mạng lão già này."


Nàng dừng lại một nhịp, ánh mắt dán chặt vào cánh tay trái lành lặn duy nhất của Lạc Hành đang quấn xích sắt rỉ máu:


"Tự phế cánh tay trái của ngươi ngay lập tức! Nếu không, ta chỉ cần vận nhẹ kình lực, cây độc châm này sẽ cắm thẳng vào tử huyệt của lão già, khiến lão hóa thành một vũng máu đen ngay trước mắt ngươi! Chọn đi, kiếm khách chính trực!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!