Nhạc nềnSakuya2

Thính Phong Sát Ảnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió tuyết của vùng biên thùy phía Bắc chưa bao giờ buông tha cho những sinh mệnh tàn tạ. Khi bước chân của Tiêu Lạc Hành nện xuống lớp tuyết xốp ngoài rìa Hắc Phong Lâm, bóng tối của khu rừng thông cổ thụ lập tức nuốt chửng chút ánh sáng tàn cuối cùng của ngày đông lạnh giá. Những thân cây thông đen đúa, cao vút như những thanh tiêu bản khổng lồ cắm thẳng lên bầu trời mờ đục, tàn lá kim rậm rạp đan xen vào nhau che khuất hoàn toàn ánh trăng, chỉ để lại những khoảng sáng loang lổ, xám xịt trên nền tuyết lạnh.


Cơ thể của gã thiếu niên mười tám tuổi đang gánh chịu sự tàn phá khủng khiếp của tạo hóa. Cánh tay phải của Lạc Hành buông thõng bất động bên hông, hoàn toàn mất đi cảm giác nóng lạnh. Hoại tử sáu phần vĩnh viễn – cái giá tàn khốc của hai lần rút kiếm trước đó – đã biến cánh tay cầm kiếm của gã thành một khúc gỗ chết. Vết hoại tử đen kịt rùng rợn như mạng nhện độc lan rộng từ cổ tay phải, bò ngược lên bả vai, liên tục rỉ ra thứ huyết dịch màu đen nhạt hôi tanh thấm đẫm lớp áo vải xám tro thô rách. Vết thương cũ ở bả vai trái do mũi giáo rỉ sét sượt qua từ trận chiến dưới hầm ngầm mỏ muối nay lại bị nứt rộng do cú trượt chân trên vách đá Vạn Trượng Nhai, rỉ máu đen nhạt không ngừng.


Không chỉ có vậy, mắt phải của Lạc Hành lúc này chỉ còn là một màn sương xám đục ngầu, mờ mịt hoàn toàn không thấy rõ năm ngón tay. Độc tính của cổ trùng Hàn Tịch trong tim gã đang âm thầm xâm lấn hệ thần kinh thị giác, tước đi một nửa tầm nhìn của gã thiếu niên. Lồng ngực gã phập phồng một cách nhọc nhằn, chứng khó thở kinh niên do phế phủ bị hàn độc gặm nhấm khiến mỗi hơi thở hít vào đều mang theo cảm giác rát bỏng như bị thiêu sống, nhưng khi thở ra lại hóa thành một làn khói trắng lạnh buốt.


Bên cạnh gã, Bạch Chỉ bước đi một cách mệt mỏi nhưng kiên cường, đôi bàn tay thanh khiết của nàng ôm chặt lấy túi gấm đeo bên hông chứa đóa Tuyết Liên Hoa ngàn năm vừa hái được trên đỉnh núi hiểm trở. Vân Trung Hạc – vị ẩn sĩ hái thuốc gầy gò như hạc dại – lặng lẽ đi phía trước mở đường, đôi mắt sắc lẹm như chim ưng liên tục quét qua những bụi rậm bám đầy tuyết lạnh dọc lối mòn vách đá phía tây.


"Khựng lại."


Tiêu Lạc Hành đột ngột lên tiếng, giọng nói khàn đặc, nhỏ đến mức gần như bị tiếng gió rít của rừng thông nuốt chửng. Gã dùng bàn tay trái lành lặn – vốn đang bị bỏng lạnh nghiêm trọng, rách da chảy máu đen và được đắp lớp lá thuốc xanh làm dịu của Vân Trung Hạc – nắm chặt lấy sợi xích sắt huyền thiết quấn quanh cổ tay phải tê liệt nối liền với chuôi kiếm Tịch Hàn Kiếm dắt ngang hông.


"Có chuyện gì vậy, Lạc Hành?" Bạch Chỉ vội vã hỏi, giọng nàng run rẩy vì cái lạnh thấu xương của rừng đêm.


Lạc Hành không trả lời bằng lời nói. Mắt trái sắc lạnh còn lại của gã nheo lại, dán chặt vào khoảng tuyết xốp dưới chân một gốc thông cổ thụ cách đó năm bước. Dưới ánh trăng mờ nhạt rọi qua kẽ lá, có những vệt máu đen rỉ ra từ dưới lớp tuyết trắng xóa, tạo thành một đường vệt dài uốn lượn rùng rợn dẫn thẳng vào bóng tối âm u của rừng sâu. Đó không phải là máu thú. Đó là máu người bị nhiễm kịch độc của Vô Ảnh Các.


"Lùi lại dắt Bạch Chỉ ẩn nấp sau hốc đá," Lạc Hành nói với Vân Trung Hạc, mắt gã không hề rời khỏi khoảng tối trước mặt.


Vân Trung Hạc nhướng mày, lão lập tức cảm nhận được luồng sát khí thầm lặng nhưng vô cùng nguy hiểm đang bao phủ xung quanh. Lão không nói một lời, nhanh chóng nắm lấy bả vai Bạch Chỉ, kéo nàng lùi lại ẩn nấp sau một tảng đá lớn bám đầy băng vĩnh cửu.


"Hưu!"


Một âm thanh rít nhẹ vô cùng mảnh, vô cùng thầm lặng đột ngột xé rách không khí lạnh giá.


Từ bốn phía bóng tối của những cành thông cổ thụ, hàng chục sợi tơ huyền thiết cực mảnh tẩm kịch độc màu xanh lam – Vô Ảnh Tơ Thuật của Vô Ảnh Các – đồng loạt được giật mạnh, giăng khắp các lối đi, khóa chặt bốn phía xung quanh Tiêu Lạc Hành trong phạm vi mười bước chân. Những sợi tơ mảnh đến mức gần như vô hình dưới ánh trăng mờ, nhưng sức căng cực đại của chúng khiến không khí xung quanh phát ra những tiếng rung động *zzt-zzt* siêu vi cực kỳ ghê rợn.


"Khà khà khà... Không ngờ truyền nhân của Tiêu gia lại có thể phát hiện ra dấu vết của lão phu. Nhưng đã bước chân vào Hắc Phong Lâm này, ngươi chỉ có nước làm mồi cho tơ độc của Vô Ảnh Các mà thôi."


Một giọng nói lạnh lùng, vô diện vang lên từ phía trên tán thông đen đúa. Sát thủ Vô Ảnh – kẻ săn mồi máu lạnh của Vô Ảnh Các – đang ẩn mình hoàn toàn trong bóng tối cây cối, di chuyển không tiếng động trên các cành cao để điều khiển trận pháp tơ độc.


Tiêu Lạc Hành đứng im bất động giữa trận đồ tơ độc giăng kín. Gã biết, mắt phải bị mờ hoàn toàn và bóng tối mịt mùng của rừng đêm khiến gã không thể dùng thị giác để đối phó với những sợi tơ vô hình này. Nếu gã di chuyển sai một bước, những sợi tơ huyền thiết sắc lẻm tẩm kịch độc kia sẽ cắt đứt da thịt gã vĩnh viễn.


Gã từ từ nhắm mắt trái lại.


Trong bóng tối tuyệt đối của tâm trí, Tiêu Lạc Hành vận dụng Thính phong pháp – kỹ năng lắng nghe tiếng gió rẽ ngang mà gã đã rèn luyện gian khổ dưới sự chỉ điểm của Độc Cô Cô bên hiên nhà trúc. Gã loại bỏ hoàn toàn mọi tạp âm của tiếng gió bão gầm rú bên ngoài, tập trung tinh thần cao độ vào khoảng không gian mười bước chân xung quanh thân thể.


Không gian mười bước chân lập tức được tái hiện một cách chi tiết trong não bộ của gã qua thính giác cực hạn. Gã nghe thấy tiếng tuyết rơi rụng nhẹ nhàng trên tán thông, tiếng nhịp tim dồn dập đầy lo lắng của Bạch Chỉ sau hốc đá, và đặc biệt là tần số rung động siêu vi của những sợi tơ huyền thiết đang căng cứng trong không khí.


*Một sợi cách ngực ba tấc... Một sợi ngang tầm cổ bên trái... Ba sợi chính đang được giữ bởi gã sát thủ trên cành thông phía đông bắc...*


"Hưu!"


Sát thủ Vô Ảnh đột ngột giật mạnh mười ngón tay thon dài. Ba sợi tơ tẩm độc từ phía trên lao thẳng về phía cổ và ngực của Lạc Hành với tốc độ nhanh như chớp giật.


Lạc Hành không hề mở mắt. Nương theo tiếng gió rít siêu vi mỏng manh xé gió của sợi tơ, gã khẽ nghiêng đầu sang trái đúng nửa tấc.


"Xoẹt!"


Sợi tơ độc thứ nhất sượt sát qua má phải của gã, để lại một vết cắt nhỏ mảnh như sợi chỉ. Má phải gã nhói lên một cơn bỏng rát nhẹ do độc tính màu xanh lam ăn mòn da thịt (*cost paid*). Thế nhưng, gã không màng đến vết thương, nhanh chóng hạ thấp trọng tâm cơ thể theo bộ pháp Hàn Băng Bộ Pháp để né tránh hai sợi tơ tiếp theo đang quét ngang tầm ngực.


*Thử nghiệm thất bại thứ nhất...*


Lạc Hành dùng bàn tay trái lành lặn vung chiếc vỏ kiếm gỗ đào rách nát dắt bên hông chém mạnh vào sợi tơ độc bên trái hòng giải vây (*failed attempt*).


"Cốp!"


Một tiếng va chạm khô khốc vang lên. Chiếc vỏ gỗ đào bị chém sứt một mảng lớn, nhưng sợi tơ huyền thiết cực mảnh kia không hề bị đứt, ngược lại còn quấn chặt lấy vỏ kiếm, truyền chất độc xanh lam ăn mòn lớp gỗ đào bốc khói đen xì. Lạc Hành nhận ra sợi tơ huyền thiết quá dẻo dai và sắc bén, không thể bị chém đứt bằng vỏ gỗ thông thường.


"Khà khà! Ngu xuẩn! Vô Ảnh tơ của lão phu được rèn từ huyền thiết lạnh, chém sắt như chém bùn, ngươi muốn dùng vỏ gỗ để chống cự sao?!" Sát thủ Vô Ảnh cười lạnh từ trên cao, gã giật mạnh tay trái hòng kéo đứt cánh tay trái của Lạc Hành qua sợi tơ đang quấn vào vỏ kiếm.


Lạc Hành không hề hoảng loạn. Nhờ phản xạ thính giác đạt cảnh giới Thính Phong Định Vị, gã nghe thấy tiếng ma sát của khớp xương ngón tay gã sát thủ khi gã gồng lực kéo tơ.


*Chính là lúc này!*


Lạc Hành vứt bỏ chiếc vỏ kiếm gỗ đào đã bị ăn mòn rách nát sang một bên. Tay trái gã bỗng vung mạnh sợi xích sắt huyền thiết quấn quanh cổ tay phải tê liệt ra ngoài.


"Keng! Keng! Keng!"


Tiếng xích sắt va chạm vào nhau phát ra những âm thanh lanh lảnh lạnh buốt. Dưới sự điều khiển điêu luyện bằng lực tay trái, sợi xích sắt huyền thiết mỏng nhưng dẻo dai vô song bay lượn trong bóng tối như một con hắc xà, chính xác quấn chặt ba vòng quanh ba sợi tơ huyền thiết chính đang căng cứng dẫn thẳng lên cành thông nơi sát thủ đang ẩn nấp.


"Cái gì?!" Sát thủ Vô Ảnh kinh hoàng thốt lên.


Kịch độc màu xanh lam trên ba sợi tơ lập tức bám chặt lấy xích sắt huyền thiết của Lạc Hành, phát ra những tiếng *xèo-xèo* ăn mòn ghê rợn, làm bề mặt xích sắt bị rỉ sét nhẹ và biến dạng (*counter-chain*). Thế nhưng, sợi xích rèn từ quặng huyền thiết dẻo dai của lão thợ rèn câm vẫn chịu lực cực tốt, không hề bị đứt gãy.


Lạc Hành xoắn chặt đầu xích sắt còn lại vào cổ tay trái lành lặn đang bị bỏng lạnh rách da của mình. Gã dùng hai gót chân làm trụ bám chặt vào hốc đá bám đầy tuyết theo bộ pháp Hàn Băng Bộ Pháp để giữ thăng bằng tuyệt đối.


Gã xoay người một vòng cực nhanh, gồng toàn lực cánh tay trái lành lặn và cơ vai trái đang bị rách cơ rỉ máu đen nhạt, dùng kình lực giật mạnh sợi xích sắt hướng xuống dưới đất.


"Rắc!"


Cành thông cổ thụ nơi sát thủ Vô Ảnh đang đứng bị kình lực khủng khiếp kéo gãy đôi. Thân hình gầy gò của gã sát thủ bị kéo tuột từ trên độ cao ba trượng rơi thẳng xuống đất, đập mạnh lưng vào một tảng đá bám đầy tuyết.


"Hự!"


Sát thủ Vô Ảnh thổ ra một ngụm máu tươi, gã hoảng loạn muốn giật đứt các sợi tơ để trốn chạy. Thế nhưng, Tiêu Lạc Hành di chuyển lướt nhanh theo bộ pháp Hàn Băng Bộ Pháp, áp sát gã sát thủ trong vòng một nốt nhạc.


Tay trái Lạc Hành vung xích sắt quấn chặt lấy cổ họng của gã sát thủ, dùng chính những sợi tơ độc vô hình đang quấn quanh xích sắt để siết chặt cổ hắn.


"Khẹc... Khẹc..."


Sát thủ Vô Ảnh trợn trừng hai mắt, kịch độc màu xanh lam từ chính sợi tơ của hắn ăn mòn vào da thịt cổ họng, khói độc bốc lên nghi ngút làm gã đau đớn tột cùng.


"Nói... Ai phái ngươi đến?" Lạc Hành khàn giọng hỏi, mắt trái gã nhìn thẳng vào khuôn mặt đang biến dạng của gã sát thủ.


Sát thủ Vô Ảnh gầm lên những tiếng khàn đặc trong cổ họng bị siết chặt, gã biết mình đã rơi vào tử lộ, nụ cười méo mó đầy tàn nhẫn xuất hiện trên môi gã:


"Khà... Khà... Ngươi... Ngươi nghĩ ngươi thắng sao?... Kẻ phản bội... Mã Lục... Dân làng tham lam của ngươi... Đã dẫn đường cho Sa Hắc Hổ và quân Huyết Sa Bang... Đột kích vào Miếu Sơn Thần đổ nát rồi... Toàn bộ lũ dân làng... Sẽ bị tàn sát... Khà khà..."


"Ầm!"


Sát thủ Vô Ảnh ngã gục xuống tuyết, đôi mắt trợn ngược trắng dã, tắt thở hoàn toàn dưới chính sợi tơ độc của mình.


Tiêu Lạc Hành đứng lặng giữa bão tuyết đang gầm rít trở lại, tay trái gã run rẩy kịch liệt, chiếc Trâm gỗ đào Tiêu Lạc Anh trong ngực áo gã như tỏa ra một sự lạnh buốt thấu xương. Miếu Sơn Thần đổ nát – nơi Lão Du tử và những người dân làng sơn thôn Hàn Thủy đang ẩn náu – đang bị bao vây tàn sát vì sự phản bội của Mã Lục.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!