Vân Trung Hái Thuốc
Tiếng gió rít trên đỉnh Vạn Trượng Nhai gầm rú như tiếng vạn quỷ khóc than, từng luồng hơi lạnh thấu xương buốt tủy cuộn theo những bông tuyết sắc nhọn như dao cạo, điên cuồng quất thẳng vào da thịt. Trên vách đá dựng đứng cao ngàn trượng quanh năm mây mù bao phủ, cái lạnh của biên thùy phía Bắc vào ban đêm đã hạ xuống mức có thể đóng băng huyết quản của người thường chỉ trong vài hơi thở.
Tiêu Lạc Hành đang nằm ép mình trên một gờ đá hẹp, nửa thân người nhô ra ngoài khoảng không vô định. Cánh tay phải của gã buông thõng, hoàn toàn bất động dưới lớp băng gạc dày dính máu đen đã đông cứng. Hoại tử sáu phần vĩnh viễn – cái giá tàn khốc của hai lần rút kiếm cứu người trước đó – đã biến cánh tay cầm kiếm của gã thành một khúc gỗ thối lạnh ngắt. Vết hoại tử đen kịt như mạng nhện độc đã bò ngược lên bả vai phải, rỉ ra thứ huyết dịch màu đen nhạt hôi tanh, thấm đẫm một mảng áo vải xám tro thô rách. Không chỉ vậy, vết thương cũ ở bả vai trái do mũi giáo rỉ sét sượt qua từ trận chiến dưới hầm ngầm mỏ muối nay lại bị nứt rộng do cú trượt chân vừa rồi, liên tục rỉ máu đen nhạt xuống tuyết trắng.
"Lạc Hành... Đừng... Đừng kéo nữa... Sợi xích sẽ đứt mất..."
Phía dưới gã mười thước, giọng nói của Bạch Chỉ vang lên yếu ớt, gần như bị tiếng bão tuyết gào rú nuốt chửng. Nàng đang bị kẹt trên một rìa đá hẹp nhô ra ngoài vực sâu, hai bàn tay thanh khiết trần trụi bám chặt vào vách băng cổ ngàn năm trơn trượt, các ngón tay đã chuyển sang màu tím tái vì bỏng lạnh. Sợi dây thừng leo núi thô sơ nối giữa hai người đã bị trận lở tuyết trước đó cắt đứt đôi, giờ đây sợi dây duy nhất giữ mạng cho nàng chính là sợi xích sắt huyền thiết mỏng nhưng dẻo dai vô song đang quấn chặt quanh cổ tay trái của Tiêu Lạc Hành.
Lạc Hành không trả lời. Mắt phải của gã đã bị mờ mịt hoàn toàn bởi một màn sương xám đục ngầu do độc tính của cổ trùng Hàn Tịch trong tim xâm lấn hệ thần kinh thị giác. Gã chỉ còn có thể dùng một con mắt trái sắc lạnh còn lại để nhìn xuống bóng hình trắng viền xanh lục đang run rẩy dưới vực sâu. Lồng ngực gã phập phồng một cách nhọc nhằn, chứng khó thở kinh niên do phế phủ bị hàn độc gặm nhấm khiến mỗi hơi thở của gã đều mang theo cảm giác rát bỏng như bị thiêu sống, nhưng khi thở ra lại hóa thành một làn khói trắng lạnh buốt.
*Ta không thể buông tay. Nghĩa phụ đã mất, dân làng sơn thôn Hàn Thủy đang bị truy sát, ta đã hứa sẽ bảo vệ nàng thoát khỏi biên thùy này. Nếu nàng chết, lời thề mười hai lần rút kiếm của ta còn có ý nghĩa gì?*
Ý chí sinh tồn điên cuồng bùng lên trong lòng thiếu niên mười mười tám tuổi. Lạc Hành cắn chặt chiếc Trâm gỗ đào Tiêu Lạc Anh – kỷ vật duy nhất của người chị gái đã khuất – vào giữa hai hàm răng để ngăn chặn cơn đau thắt tim đang trỗi dậy dữ dội. Gã dùng bàn tay trái lành lặn duy nhất, gồng lực kéo mạnh sợi xích sắt huyền thiết.
"Két... Két..."
Tiếng xích sắt ma sát vào gờ đá đóng băng phát ra những âm thanh ghê rợn. Lòng bàn tay trái của Lạc Hành bị rách da chảy máu đầm đìa do lực kéo quá lớn, máu tươi đỏ rực rỉ ra, lập tức bị cái lạnh đóng băng thành những hạt huyết ngọc đỏ lòm trên nền tuyết trắng. Gã không màng đến đau đớn, vận dụng Hàn Băng Bộ Pháp dưới chân, dùng hai gót chân làm trụ bám chặt vào hốc đá nhỏ để giữ thăng bằng tuyệt đối, ngăn không cho trọng lượng của cả hai kéo gã lao xuống vực sâu.
Nương theo một khoảng lặng ngắn ngủi giữa hai cơn gió rít lớn của vực sâu – một phản xạ thính giác nhạy bén mà gã đã rèn luyện được qua Thính phong pháp – Lạc Hành gầm lên một tiếng nghẹn ngào trong cổ họng, dùng toàn lực tay trái giật mạnh sợi xích sắt hướng lên trên. Thân hình nhỏ nhắn của Bạch Chỉ bị kéo vút lên, nàng nhanh chóng rướn người, dùng hết chút sức tàn bám vào rìa đá hẹp nơi Lạc Hành đang nằm. Lạc Hành vươn tay trái ra, tóm chặt lấy bả vai nàng, kéo mạnh nàng vào trong hốc đá nhỏ hẹp khuất gió.
Cả hai ngã nhào vào nhau, thở dốc trong hơi lạnh buốt giá. Bạch Chỉ run rẩy ôm lấy lồng ngực Lạc Hành, mùi hương thảo dược thanh khiết, mát dịu như hoa sen tuyết tỏa ra từ cơ thể nàng thoáng chốc xoa dịu đi mùi máu tanh nồng đang bốc lên từ các vết thương của gã. Nàng vội vã lấy tay che miệng gã khi gã lại bắt đầu ho khan dữ dội, rỉ ra những giọt máu đen nhạt trên tuyết.
"Ngươi điên rồi... Tay trái của ngươi cũng sẽ phế mất..." Bạch Chỉ khóc nghẹn, đôi mắt phượng ngập tràn nước mắt lập tức bị đóng băng thành những hạt lệ nhỏ trên mi.
"Ta... vẫn chưa chết..." Lạc Hành khàn giọng nói, giọng gã nhỏ đến mức gần như vô thanh. Gã đưa bàn tay trái rách da rỉ máu vào túi áo, ngón tay khẽ chạm vào Mảnh ngọc bội vỡ của Tiêu gia để tự trấn an bản thân.
"Khà khà khà... Một lũ ranh con bướng bỉnh. Đã đến bước đường này mà vẫn còn tình thâm nghĩa trọng, thật khiến lão phu mở mang tầm mắt."
Một tiếng cười khàn khàn, lập dị đột ngột vang lên từ phía trên đỉnh đầu họ, xuyên qua tiếng gầm rú của bão tuyết.
Lạc Hành giật mình, mắt trái sắc lạnh lập tức ngước lên. Từ trên vách đá dựng đứng trơn trượt bám đầy băng vĩnh cửu phía trên, một bóng người gầy gò như hạc dại đang di chuyển xuống dưới một cách nhẹ nhàng vô song. Lão nhân đó mặc một bộ áo vải xám tro rách nát, lưng đeo một chiếc giỏ tre lớn bám đầy tuyết, di chuyển trên vách đá thẳng đứng bằng các ngón tay gân guốc, gầy guộc nhưng cứng cáp như móng vuốt của loài chim hạc. Đó chính là ẩn sĩ hái thuốc Vân Trung Hạc, người duy nhất có thể sinh tồn trên cấm địa Vạn Trượng Nhai này.
Vân Trung Hạc lướt xuống, nhẹ nhàng đáp chân lên rìa đá hẹp cách họ chưa đầy ba bước. Đôi mắt sắc lẹm như chim ưng của lão quét qua vết thương hoại tử đen kịt trên tay phải của Lạc Hành, rồi dừng lại ở sợi xích sắt huyền thiết quấn quanh tay trái gã, cuối cùng là chiếc trâm gỗ đào gã đang ngậm chặt trong miệng.
"Hàn Tịch Cổ Chân Khí?" Vân Trung Hạc nhướng mày, giọng lão lộ rõ sự ngạc nhiên xen lẫn thích thú. "Thiếu niên, trong tim ngươi nuôi dưỡng một con cổ trùng Hàn Tịch cực độc bẩm sinh, kinh mạch tay phải đã thối rữa đến tận xương tủy, bả vai trái nứt rộng rỉ máu đen, vậy mà ngươi vẫn có thể dùng tay trái kéo một nữ tử lên khỏi vực sâu vạn trượng? Ý chí sinh tồn của ngươi thật đáng nể, nhưng cũng thật ngu xuẩn."
Bạch Chỉ vội vã quỳ rạp xuống tuyết, hướng về phía lão nhân dập đầu:
"Tiền bối! Cầu xin tiền bối cứu mạng gã! Gã là Tiêu Lạc Hành, truyền nhân duy nhất còn lại của Tiêu gia biên ải. Kinh mạch tay phải của gã đã hoại tử đến cực hạn do tác dụng phụ của Tàn Dương Kiếm Pháp. Nếu không tìm được Tuyết Liên Hoa ngàn năm để bào chế thuốc hoãn độc, gã sẽ chết trong vòng ba ngày!"
Vân Trung Hạc cười lạnh, lão khoanh tay trước ngực, phong thái ngạo nghễ bất cần đời:
"Cứu gã? Lão phu cả đời ẩn cư ở Vạn Trượng Nhai này, ghét nhất là lũ giang hồ tranh đoạt ân oán bẩn thỉu. Hơn nữa, Tuyết Liên Hoa ngàn năm là bảo vật vô giá, lão phu phải mất mười năm mới tìm được một đóa duy nhất mọc trên rìa băng nhọn hoắt ngoài kia. Tại sao lão phu phải đem thần dược cứu một kẻ đoản thọ mang huyết hải thâm thù như gã?"
Lạc Hành gượng dậy, dùng tay trái vịn vào vách đá để đứng thẳng người lên. Mắt trái gã nhìn thẳng vào Vân Trung Hạc, ánh mắt không hề có một chút van nài hay sợ hãi, chỉ có một sự tĩnh lặng kiên định như nước hồ thu vạn năm không gợn sóng:
"Tiền bối không cần cứu ta. Ta chỉ cần Tuyết Liên Hoa để kéo dài mạng sống thêm một trăm ngày. Ta phải rút kiếm đủ mười hai lần để tiêu diệt mười hai kẻ thù đã sát hại nghĩa phụ Tiêu Trường Phong. Sau khi hoàn thành, mạng này tiền bối muốn lấy lúc nào cũng được."
Vân Trung Hạc nhìn chằm chằm vào mắt Lạc Hành, nụ cười lập dị trên môi lão dần tắt hẳn. Lão cảm nhận được luồng sát khí lạnh buốt nhưng vô cùng thanh khiết tỏa ra từ thanh Tịch Hàn Kiếm cổ vẫn đang nằm im trong vỏ gỗ đào rách nát dắt ngang hông gã. Đó là một luồng kiếm ý quyết tử, không hề bị lòng tham hay danh lợi vẩn đục.
"Được! Khá cho một câu 'rút kiếm mười hai lần'!" Vân Trung Hạc đột ngột vung tay, chỉ thẳng về phía rìa băng nhọn hoắt nhô ra ngoài vực sâu cách đó mười bước chân.
Nơi đó, giữa màn mây mù che phủ và bão tuyết gầm rú, có một đóa sen trắng tinh khiết, lấp lánh ánh sáng bạc huyền ảo dưới ánh trăng mờ nhạt. Đóa hoa sen tuyết mọc đơn độc trên một gờ băng mỏng manh, rộng chưa đầy nửa bàn chân, xung quanh là những rìa băng nhọn hoắt như những thanh gươm của tử thần sẵn sàng đâm xuyên qua bất kỳ kẻ nào dám tiếp cận.
"Đóa Tuyết Liên Hoa ngàn năm duy nhất nằm ở đó." Giọng Vân Trung Hạc vang lên lạnh lùng, mang theo sự thử thách tàn khốc. "Lão phu sẽ không hái hộ ngươi. Nếu ngươi thực sự có nghị lực sắt đá để phục thù, hãy tự mình dùng tay trái vượt qua vách băng trơn trượt kia để hái nó. Nhưng hãy nhớ kỹ, gờ băng kia đã rạn nứt từ trận lở tuyết trước, chỉ cần một bước chân sai lầm hoặc vận nội lực quá mạnh làm rung động vách đá, gờ băng sẽ sụp đổ và ngươi sẽ tan xương nát thịt dưới vực sâu vạn trượng! Ngươi có dám cược mạng sống tàn của mình không?"
Bạch Chỉ kinh hoàng hét lên:
"Tiền bối! Như vậy là ép gã vào đường chết! Tay phải gã đã phế, tay trái đang rách da chảy máu, làm sao gã có thể giữ thăng bằng trên gờ băng mỏng manh đó dưới sức gió cực đại này?!"
Lạc Hành đưa tay trái ngăn Bạch Chỉ lại. Gã tháo sợi xích sắt huyền thiết quấn quanh cổ tay phải tê liệt ra, quấn chặt nhiều vòng quanh cổ tay trái lành lặn của mình.
"Ta dám cược."
Giọng nói của gã ngắn gọn, dứt khoát, không một chút do dự.
Lạc Hành bước ra khỏi hốc đá khuất gió, đối mặt trực diện với cơn bão tuyết đang gầm rú trên đỉnh Vạn Trượng Nhai. Gió rít mạnh từ vực sâu thổi tới, mang theo sức mạnh khủng khiếp muốn hất văng thân hình gầy gò, gân guốc của thiếu niên mười mười tám tuổi ra ngoài khoảng không vô định.
Gã hít vào một hơi thật sâu, nén chặt cơn đau thắt ở phổi, vận dụng Hàn Băng Bộ Pháp dưới chân. Từng bước chân của gã di chuyển một cách trơn tru, lướt nhanh trên mặt tuyết đóng băng trơn trượt mà không hề để lại dấu chân hay phát ra bất kỳ tiếng động nào. Đây là bộ pháp giữ thăng bằng tuyệt đối mà gã đã luyện tập gian khổ dưới sự chỉ dẫn của Lý Ngư sư phó.
Gã tiếp cận gờ đá hẹp rộng chưa đầy nửa bàn chân dẫn ra phía gờ băng nhọn hoắt. Dưới chân gã, vực sâu vạn trượng đen ngòm, mây mù cuồn cuộn như một con quái thú đang há miệng chờ sẵn.
*Bước thứ nhất...*
Lạc Hành đặt chân trái lên gờ đá. Gió bão từ phía dưới thốc lên mạnh mẽ, suýt nữa làm gã lệch trọng tâm cơ thể. Mắt phải bị mờ hoàn toàn khiến gã mất đi khả năng phán đoán khoảng cách vật lý bằng thị giác thông thường.
*Thử nghiệm thất bại thứ nhất...*
Lạc Hành cố gắng dùng tay trái vung sợi xích sắt huyền thiết ra xa, định quấn lấy thân đóa Tuyết Liên Hoa từ khoảng cách năm bước chân để kéo nó về. Thế nhưng, một cơn gió rít mạnh đột ngột thổi tới, làm lệch hướng bay của sợi xích sắt. Đầu xích sắt suýt nữa đập trúng cánh hoa sen tuyết quý giá.
"Ngu xuẩn! Tuyết Liên Hoa cực kỳ mỏng manh, chỉ cần một lực chấn nhẹ của kim loại cũng sẽ làm nó nát vụn và mất sạch dược tính!" Tiếng Vân Trung Hạc cảnh báo vang lên từ phía sau.
Lạc Hành cắn răng, thu hồi sợi xích sắt lại. Gã biết mình không thể dùng lực lượng vật lý thô bạo từ xa. Chỉ có một cách duy nhất: áp sát và tự tay hái nó.
Gã nhắm mắt hoàn toàn.
Trong bóng tối tĩnh lặng của tâm trí, tiếng gầm rú của bão tuyết xung quanh không còn là nỗi đe dọa, mà hóa thành những luồng dao động không khí cụ thể. Áp dụng kỹ năng Thính phong biện vị rèn luyện từ Độc Cô Cô, Lạc Hành lắng nghe tiếng gió rít xé ngang qua các rìa băng nhọn hoắt để phán đoán hướng gió và tìm kiếm khoảng lặng ngắn ngủi giữa các cơn gió lớn.
*Gió thổi từ hướng đông nam... Chu kỳ ba hơi thở sẽ có một khoảng lặng ngắn nửa giây...*
*Bước thứ hai... Bước thứ ba...*
Lạc Hành di chuyển lướt nhanh theo nhịp gió, thân hình gầy gò của gã như hòa làm một với bão tuyết lạnh giá, lướt đi trên gờ đá hẹp trơn trượt một cách kỳ diệu. Gã đã áp sát gờ băng nhọn hoắt nơi đóa Tuyết Liên Hoa đang mọc, chỉ còn cách đúng ba bước chân.
"Rắc... Rắc..."
Tiếng băng nứt rạn rùng rợn đột ngột vang lên dưới chân gã. Sức nặng của Lạc Hành cùng với lực chấn của gió bão đã kích hoạt các vết rạn nứt cũ trên gờ băng mỏng manh. Gờ băng bắt đầu nghiêng dần ra phía vực sâu, chuẩn bị sụp đổ hoàn toàn.
"Lạc Hành! Mau nhảy lại!" Bạch Chỉ hét lên trong tuyệt vọng.
Thế nhưng, Tiêu Lạc Hành không lùi. Mắt trái gã đột ngột mở ra, sắc lạnh và quyết tuyệt.
*Khoảng lặng nửa giây đã tới!*
Gã vận nhẹ chân khí lạnh xuống lòng bàn chân trái, bộc phát tốc độ cực hạn của Hàn Băng Bộ Pháp, lướt thẳng ra rìa băng nhọn hoắt.
Bàn tay trái lành lặn của gã vươn dài ra, bám trực tiếp vào tảng băng cổ ngàn năm cực lạnh đang bao bọc quanh gốc đóa Tuyết Liên Hoa để lấy điểm tựa. Cái lạnh tột độ của băng cổ – thứ lạnh giá tích tụ qua hàng vạn năm trên đỉnh núi cao – lập tức truyền qua da thịt tay trái gã.
"Xèo..."
Một tiếng xèo nhỏ vang lên. Da thịt lòng bàn tay trái của Lạc Hành lập tức bị bỏng lạnh nghiêm trọng, đông cứng lại và rách toạc ra dưới cái lạnh cực hạn, rỉ ra những giọt máu đen nhạt do độc tính cổ trùng trong người gã bị kích ứng dữ dội. Cơn đau bỏng lạnh tột cùng như hàng vạn kim châm đâm sâu vào tủy xương cánh tay trái, khiến bả vai trái của gã co thắt dữ dội, vết thương cũ rách rộng thêm rỉ máu đầm đìa.
Lạc Hành cắn chặt Trâm gỗ đào Tiêu Lạc Anh đến mức răng rỉ máu tươi, gã không hề buông tay. Ngón tay trái gã khéo léo bứt đứt phần cuống hoa sen tuyết một cách nhẹ nhàng, bảo toàn nguyên vẹn đóa hoa lấp lánh ánh bạc.
Ngay khoảnh khắc đó, gờ băng dưới chân gã hoàn toàn vỡ vụn, sụp đổ tan tành xuống vực sâu vạn trượng không đáy.
"Ầm!"
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Lạc Hành dùng chân trái đạp mạnh vào vách đá thẳng đứng phía sau làm điểm tựa, mượn lực phản chấn của cú đạp kết hợp với việc giật mạnh sợi xích sắt huyền thiết quấn quanh cổ tay trái đang bám vào một khe đá nhỏ phía trên để thực hiện cú nhảy lùi khẩn cấp hướng về phía rìa đá an toàn.
Thân hình gầy gò của gã bay lộn một vòng giữa bão tuyết, đáp mạnh xuống rìa đá hẹp nơi Bạch Chỉ đang đứng.
"Bịch!"
Lạc Hành ngã khuỵu gối xuống tuyết, tay trái run rẩy dữ dội nhưng vẫn nâng niu ôm chặt đóa Tuyết Liên Hoa ngàn năm nguyên vẹn trước ngực. Lòng bàn tay trái của gã đã bị hoại tử lạnh rách da chảy máu đen đầm đìa, các ngón tay co quắp lại vì bỏng lạnh cực hạn.
Bạch Chỉ vội vã lao đến đỡ lấy gã, nước mắt nàng rơi lã chã xuống khuôn mặt nhợt nhạt của gã. Nàng nhanh chóng đón lấy đóa Tuyết Liên Hoa, rồi dùng ngân châm bảo mệnh châm cứu khẩn cấp vào các huyệt đạo tay trái của Lạc Hành để ngăn chặn vết bỏng lạnh hoại tử lan rộng.
"Ngươi hái được rồi... Ngươi thực sự hái được rồi..." Bạch Chỉ nghẹn ngào.
Vân Trung Hạc đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ quá trình, đôi mắt sắc lẹm của lão lộ rõ sự chấn động tột độ. Lão không ngờ một thiếu niên tàn phế một bên tay, mang trọng bệnh trong người lại có thể hoàn thành thử thách tàn khốc này bằng một ý chí sắt đá và bộ pháp di chuyển thăng bằng hoàn hảo đến vậy.
"Khá lắm! Thật là một kiếm khách điên cuồng!" Vân Trung Hạc gật đầu công nhận, giọng lão không còn vẻ lập dị khinh thường mà mang theo sự kính trọng chân thành của một tiền bối võ học dành cho một hiệp khách chính trực. "Lão phu cả đời hái thuốc trên Vạn Trượng Nhai, chưa từng thấy kẻ nào có ý chí quyết tử mạnh mẽ như ngươi. Ngươi xứng đáng có được đóa Tuyết Liên Hoa này."
Lão nhân gầy gò bước tới, lấy từ trong giỏ tre ra một ít lá thuốc màu xanh lục dập nát đắp thẳng lên lòng bàn tay trái đang rỉ máu của Lạc Hành để làm dịu cơn bỏng lạnh khẩn cấp. Lão nhìn Bạch Chỉ và nói:
"Nữ娃 (cô bé), y thuật của ngươi rất khá, nhưng thể chất của gã đã suy kiệt đến mức cực hạn. Hãy nhanh chóng dùng Tuyết Liên Hoa này kết hợp với Hàn Cổ Thảo để bào chế thuốc hoãn độc cho gã. Nhưng hãy nhớ kỹ, Tuyết Liên Hoa chỉ giúp gã duy trì mạng sống và kìm hãm hoại tử kinh mạch tay phải thêm một trăm ngày. Sau một trăm ngày, nếu gã tiếp tục rút kiếm lần thứ ba, độc tính sẽ ăn sâu vào tim và không thần y nào cứu nổi gã."
Bạch Chỉ cúi đầu cảm tạ:
"Đa tạ tiền bối chỉ điểm! Bạch Chỉ suốt đời không quên ơn này."
Lạc Hành gượng dậy, mắt trái sắc lạnh khẽ gật đầu chào Vân Trung Hạc. Gã cảm nhận được lòng bàn tay trái dưới lớp lá thuốc của lão nhân đang dần ấm áp trở lại, cơn đau thắt tim cũng dịu đi đôi chút nhờ mùi hương thanh khiết của đóa Tuyết Liên Hoa đang được Bạch Chỉ cẩn thận bọc trong túi gấm.
"Chúng ta phải xuống núi ngay lập tức." Lạc Hành khàn giọng nói, gã quấn lại sợi xích sắt huyền thiết quanh cổ tay phải tê liệt nối liền với chuôi kiếm Tịch Hàn Kiếm dắt ngang hông. "Sa Hắc Hổ đã chạy thoát, Biên phòng quân của Lôi Hoành chắc chắn đang lùng sục chân núi."
"Để lão phu dẫn đường cho các ngươi đi lối mòn vách đá phía tây, nơi đó kỵ binh triều đình không thể tiếp cận được." Vân Trung Hạc vung tay áo xám tro, chuẩn bị lướt đi mở đường.
Thế nhưng, ngay khi cả ba vừa bước ra khỏi rìa đá hẹp chuẩn bị di chuyển xuống núi dưới bão tuyết bắt đầu giảm nhẹ, Tiêu Lạc Hành đột ngột khựng bước chân lại.
Mắt trái sắc lạnh của gã nheo lại, thính giác nhạy bén cực hạn của gã nghe thấy một âm thanh rít nhẹ vô cùng mảnh, vô cùng thầm lặng lướt qua lớp tuyết xốp phía trước.
Dưới ánh trăng mờ nhạt rọi xuống sườn núi tuyết trắng xóa, Lạc Hành phát hiện dưới lớp tuyết trắng có những vệt máu đen rỉ ra, tạo thành một đường vệt dài uốn lượn rùng rợn dẫn thẳng vào khu rừng thông phía dưới – đó chính là dấu vết độc tính của những sợi tơ huyền thiết cực mảnh tẩm kịch độc đang mai phục sẵn dưới lớp tuyết dày, chặn hoàn toàn đường xuống núi duy nhất của họ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!