Sinh Tử Nhai Đầu
Tiếng ngựa phi nước đại của Sa Hắc Hổ cùng đám lâu la tàn dư Huyết Sa Bang đã hoàn toàn chìm nghỉm vào tiếng gầm rú điên cuồng của bão tuyết biên thùy. Thế nhưng, lời đe dọa tàn độc về việc đồ sát toàn bộ sơn thôn Hàn Thủy để tế cờ vẫn còn vang vọng, vây hãm lấy tâm trí của Tiêu Lạc Hành như một gọng kìm vô hình.
Gã quỳ sụp trên nền tuyết lạnh ngoài cửa hang phía tây của mỏ muối, bàn tay trái rỉ máu đầm đìa do ma sát với sợi xích sắt huyền thiết. Từng giọt máu đỏ tươi rơi xuống tuyết trắng, nhanh chóng bị cái lạnh thấu xương đóng băng thành những hạt huyết ngọc nhỏ xíu, đỏ lòm rùng rợn.
"Lạc Hành! Ngươi không được vận công nữa!"
Một giọng nói dịu dàng nhưng đầy vẻ hoảng hốt vang lên qua màn tuyết mịt mù. Bạch Chỉ vội vã lao đến bên gã, tà áo trắng viền xanh lục của nàng tung bay trong gió lạnh. Nàng lập tức quỳ xuống bên cạnh Lạc Hành, không màng đến tuyết bẩn bám đầy gối, đôi tay thanh khiết nhanh chóng nâng lấy cánh tay trái đang rỉ máu của gã. Mùi hương thảo dược thanh mát của sen tuyết từ cơ thể nàng tỏa ra, thoáng chốc xoa dịu đi mùi máu tanh nồng và mùi muối mặn chát đang bốc lên từ hầm mỏ đổ nát.
Lạc Hành không trả lời, gã chỉ khẽ lắc đầu, mắt trái sắc lạnh khép hờ để che giấu cơn đau thắt tim đang trỗi dậy dữ dội. Trong lồng ngực gã, cổ trùng Hàn Tịch như đang phát điên trước sự kích ứng của ngoại lực và cái lạnh cực hạn. Mỗi nhịp đập của tim gã lúc này đều mang theo một luồng kịch độc lạnh buốt chạy dọc theo các kinh mạch phụ, gặm nhấm phế phủ khiến gã không thể hít thở bình thường. Chứng khó thở kinh niên do di chứng của đợt độc phát trước đó lại bắt đầu hành hạ gã, lồng ngực gã phập phồng một cách nhọc nhằn.
"Kinh mạch tay phải của ngươi..." Giọng Bạch Chỉ run rẩy khi nàng chạm vào cổ tay phải quấn băng gạc dày của Lạc Hành.
Dưới lớp băng gạc dính đầy máu đen đã khô cứng, gã hoàn toàn không có một chút cảm giác nào. Sự hoại tử của kinh mạch tay phải – cái giá tàn khốc vĩnh viễn của nhát rút kiếm thứ hai cứu mạng Bạch Chỉ tại dược điền – lúc này đang bộc phát một cách dữ dội chưa từng có. Những vệt đen rùng rợn như mạng nhện độc không những không dừng lại, mà dưới áp lực của trận chiến giật sập cột đá vừa rồi, chúng đã lan rộng thêm một tấc hướng về phía tim. Vệt hoại tử trên bả vai phải bộc phát đen kịt, rỉ ra những giọt huyết dịch màu đen nhạt hôi tanh, thấm đẫm cả một mảng áo vải xám tro.
"Đừng lo cho ta..." Lạc Hành khàn giọng nói, giọng gã nhỏ đến mức gần như bị tiếng gió rít nuốt chửng. "Dân làng... thôn Hàn Thủy..."
"Chúng ta không thể quay lại thôn nữa!" Bạch Chỉ cắt ngang, đôi mắt phượng của nàng ngập tràn sự lo lắng tột độ. "Sa Hắc Hổ đã chạy thoát về tổng đàn. Hơn nữa, tiếng nổ sập mỏ muối vừa rồi chắc chắn đã kinh động đến Biên phòng quân đồn trú gần đây. Tổng binh Lôi Hoành vốn đã cấu kết với Huyết Sa Bang để ăn chia lợi nhuận mỏ muối lậu, nay nguồn kinh tế của chúng bị ngươi phá hủy, hắn chắc chắn sẽ điều động toàn bộ giáp sĩ bao vây vây quét toàn bộ khu vực này. Trở lại thôn lúc này chỉ có con đường chết!"
Như để minh chứng cho lời nói của nàng, từ phía chân núi xa xôi, tiếng tù và bằng sừng trâu của quân đội triều đình đột ngột vang lên. Tiếng tù và trầm đục, dồn dập xuyên qua bão tuyết, báo hiệu Trận vây quét rừng tuyết của quan binh đã chính thức bắt đầu. Lôi Hoành đã ra lệnh phong tỏa toàn bộ các lối mòn dẫn xuống thung lũng biên thùy.
Bạch Chỉ nhanh chóng đưa ra quyết định. Nàng đeo chiếc túi gấm dược liệu lên hông, lấy ra một viên thuốc giảm đau tạm thời từ gốc Tuyết Liên Hoa cuối cùng nhét vào dưới lưỡi Lạc Hành để gã duy trì tỉnh táo, rồi dìu gã đứng dậy.
"Chúng ta phải đi lên phía bắc, vượt qua Vạn Trượng Nhai. Chỉ có địa hình hiểm trở nơi đó mới cản được kỵ binh của Biên phòng quân. Và quan trọng nhất..." Bạch Chỉ nhìn thẳng vào mắt trái của Lạc Hành, giọng nàng đanh lại đầy nghiêm túc. "Kinh mạch tay phải của ngươi đã hoại tử đến mức cực hạn. Nếu trong vòng ba ngày tới không tìm được Tuyết Liên Hoa ngàn năm mọc trên đỉnh Vạn Trượng Nhai để ta thực hiện Phương pháp phối dược hoãn độc, cánh tay cầm kiếm của ngươi sẽ vĩnh viễn thối rữa và rụng xuống! Lúc đó, ngươi sẽ không bao giờ có cơ hội rút kiếm lần thứ ba để trả thù cho nghĩa phụ!"
Lời nói của Bạch Chỉ như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm trí đang hỗn loạn của Tiêu Lạc Hành. Đúng vậy, gã chấp nhận cái chết đoản thọ, gã chấp nhận giới hạn mười hai lần rút kiếm sinh tử, nhưng gã không thể chết trước khi tiêu diệt được mười hai kẻ thù đã sát hại nghĩa phụ Tiêu Trường Phong. Cánh tay phải này không thể phế bỏ lúc này. Gã phải sống, ít nhất là cho đến khi nhát kiếm thứ mười hai được vung lên.
"Được, đi Vạn Trượng Nhai."
Lạc Hành cắn chặt Trâm gỗ đào Tiêu Lạc Anh dưới lớp áo để giữ vững lý trí, dùng tay trái lành lặn điều chỉnh lại sợi xích sắt huyền thiết quấn quanh cổ tay phải tê liệt nối liền với chuôi kiếm Tịch Hàn Kiếm dắt ngang hông. Thanh thần binh cổ rỉ sét vẫn nằm im trong vỏ gỗ đào rách nát, tỏa ra một luồng hàn khí lạnh buốt nhẹ như đang đồng điệu với ý chí quyết tử của chủ nhân.
Hai bóng người gầy gò nhanh chóng chìm vào màn bão tuyết gầm rú, bắt đầu cuộc hành trình trốn chạy đầy sinh tử hướng về phía cấm địa Vạn Trượng Nhai hoang dã.
***
Càng lên cao, bão tuyết càng trở nên hung hãn. Gió rít qua các khe đá nhọn hoắt của Vạn Trượng Nhai tạo thành những âm thanh rú rít như tiếng quỷ khóc thần gào. Mây mù che phủ hoàn toàn chân vực sâu không thấy đáy phía dưới, biến vách đá dựng đứng cao ngàn trượng này thành một thử thách cực hạn đối với bất kỳ kẻ tu luyện võ học nào.
Địa hình nơi đây hiểm trở vô song, vách đá trơn trượt bám đầy băng vĩnh cửu, không hề có một điểm bám chân chắc chắn. Lạc Hành và Bạch Chỉ phải dùng một sợi dây thừng leo núi thô sơ kết nối hai cơ thể với nhau để phòng hờ tai nạn.
Đối với một kiếm sĩ bình thường, việc leo lên Vạn Trượng Nhai đã là một thử thách gian nan, còn đối với Tiêu Lạc Hành lúc này, đó là một cuộc hành xác thực sự. Cánh tay phải của gã hoàn toàn buông thõng bất động, không hề có một chút cảm giác hay lực lượng nào. Gã buộc phải thực hiện cuộc leo núi mạo hiểm này bằng cách chỉ sử dụng duy nhất bàn tay trái lành lặn và lực bám của hai chân.
"Bám chặt vào các kẽ đá có rêu khô! Đừng bám vào những mảng băng màu xanh, chúng rất dễ vỡ!" Bạch Chỉ leo phía dưới, liên tục nhắc nhở.
Lạc Hành im lặng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán gã rồi lập tức đóng băng thành những vệt trắng xóa trên má. Mắt phải của gã hoàn toàn bị mờ mịt bởi màn sương xám, gã chỉ có thể dùng mắt trái để định vị các khe đá phía trước.
*Thử nghiệm thất bại thứ nhất...*
Trong một khoảnh khắc mất tập trung do cơn khó thở ở phổi bộc phát, Lạc Hành theo phản xạ cũ đưa bàn tay phải hoại tử ra định bám vào một gờ đá nhọn phía trên. Thế nhưng, các ngón tay phải của gã hoàn toàn không thể khép lại, chúng cứng đờ như những khúc xương khô của người chết.
"Trượt rồi!"
Thân hình gầy gò của gã lập tức mất đà, trượt dài xuống vách đá ba thước. Trọng lượng cơ thể gã giật mạnh sợi dây thừng nối với Bạch Chỉ, suýt nữa kéo cả nàng rơi xuống vực sâu vạn trượng. Bạch Chỉ cắn răng, vội vã dùng chân bám chặt vào một kẽ đá nhỏ, hai tay giữ chặt dây thừng để giảm lực kéo cho gã.
"Lạc Hành! Ngươi quên là tay phải ngươi không thể dùng được sao?!" Bạch Chỉ hét lên trong gió bão, giọng nàng mang theo cả sự sợ hãi lẫn xót xa.
Lạc Hành thở dốc, lồng ngực phập phồng nhọc nhằn, máu tươi màu đen nhạt rỉ ra từ bả vai phải thấm qua lớp áo thô xám rơi xuống mặt băng. Gã không trả lời, chỉ dùng tay trái bám chặt vào một gờ đá chịu lực để ổn định lại thân hình.
*Ta không thể dùng sức mạnh cơ bắp thông thường nữa. Phải dùng mưu trí chiến thuật và xích sắt huyền thiết.*
Gã đưa ra quyết định chiến thuật nhanh chóng. Tay trái gã vung mạnh, sợi xích sắt huyền thiết quấn quanh cổ tay phải bay vút ra, quấn chặt ba vòng quanh một gốc cây thông cổ thụ mọc ngược từ vách đá phía trên để làm điểm neo phụ bảo vệ cho cả hai.
Thế nhưng, thiên nhiên hoang dã của Vạn Trượng Nhai dường như muốn dồn ép đôi trẻ vào đường cùng. Một cơn bão tuyết cực đại bất ngờ ập tới, gió rít mạnh đến mức thổi bay toàn bộ các điểm bám tay bằng tuyết xốp trên vách đá trơn trượt, chỉ còn lại lớp băng cổ trơn như mỡ.
"Rắc!"
Một tiếng động trầm đục vang lên từ phía đỉnh núi. Trận lở tuyết đầu tiên từ đỉnh núi ập xuống, chôn vùi hoàn toàn lối đi cũ mà họ định leo lên.
"Nhảy sang vách đá hẹp bên trái! Mau lên!" Lạc Hành hét lớn qua lớp mặt nạ sắt.
Gã dùng tay trái giật mạnh sợi xích sắt quấn quanh gốc thông để lấy đà nhảy sang một rìa đá hẹp rộng chưa đầy nửa bàn chân bên cạnh. Bạch Chỉ cũng nhanh chóng nhảy theo nương theo lực kéo của sợi dây thừng.
Thế nhưng, ngay khi gã vừa đáp chân xuống rìa đá hẹp, một cơn ho dữ dội bất ngờ ập đến phế phủ gã. Luồng chân khí độc trào ngược dữ dội do gã vận công quá độ để giữ thăng bằng.
"Khục... Khục..."
Một vũng máu đen lớn phun ra từ miệng Lạc Hành, nhuộm đen cả một khoảng tuyết trắng dưới chân. Cơn ho dữ dội làm thân hình gã mất đà hoàn toàn, gã khụy gối xuống rìa đá trơn trượt, suýt nữa kéo cả hai rơi tự do vào khoảng không mây mù phía dưới.
Bạch Chỉ treo lơ lửng phía dưới vách đá, nhìn thấy Lạc Hành đang trong trạng thái suy kiệt cực hạn, nàng biết gã không thể trụ được lâu hơn nếu máu trong người bị đóng băng hoàn toàn do cái lạnh. Nàng dùng tay trái bám vào một gờ đá, tay phải nhanh chóng rút ra ba cây ngân châm bạc ròng, vươn người đâm mạnh vào ba huyệt đạo chính ở chân của Lạc Hành để kích thích lưu thông máu và giữ ấm cơ bắp chống lạnh tạm thời.
"Hự!"
Châm cứu nghịch hành kích thích cơ bắp khiến Lạc Hành bộc phát một luồng lực lượng ngắn ngủi, nhưng cái giá phải trả là nó đang tiêu hao sinh lực dự trữ vốn đã cạn kiệt của gã nhanh hơn gấp bội. Mái tóc đen của gã dưới bão tuyết dường như lại xuất hiện thêm vài sợi bạc trắng mờ nhạt.
"Ầm ầm ầm!"
Trận lở tuyết thứ hai, lớn hơn và hung hãn hơn, bất ngờ đổ ập xuống từ đỉnh núi. Mảng tuyết khổng lồ quét qua vách đá dựng đứng với sức mạnh vạn quân.
Để bảo vệ Bạch Chỉ, Lạc Hành dùng tay trái ôm chặt lấy nàng, ép sát cả hai vào một hốc đá nhỏ hẹp trên vách núi. Thế nhưng, sức càn quét khủng khiếp của trận lở tuyết đã cắt đứt sợi dây thừng leo núi nối kết giữa hai người.
"Bạch Chỉ!"
Lạc Hành hét lên trong tuyệt vọng khi nhìn thấy sợi dây thừng bị đứt đoạn. Bạch Chỉ trượt chân khỏi gờ đá trơn trượt, thân hình nhỏ nhắn của nàng rơi tự do xuống phía dưới.
May mắn thay, nàng kịp thời bám vào một rìa đá hẹp nhô ra phía dưới gã mười thước. Thế nhưng, toàn bộ túi lương thực và thuốc men dự phòng của họ đã bị rơi tuột xuống vực sâu vạn trượng không đáy.
Lạc Hành bị kẹt lại ở một rìa đá hẹp phía trên, tay phải tê liệt hoàn toàn, tay trái rỉ máu đầm đìa bám chặt vào xích sắt. Bạch Chỉ bị kẹt ở rìa đá hẹp phía dưới gã mười thước, không có dây thừng kết nối, không có lương thực, xung quanh chỉ có băng tuyết lạnh giá.
Họ bị mắc kẹt hoàn toàn giữa vách núi dựng đứng của Vạn Trượng Nhai, không thể lên cũng không thể xuống. Bão tuyết ngày càng lớn, nhiệt độ ban đêm bắt đầu giảm sâu xuống mức đóng băng máu người thường, đe dọa chôn vùi vĩnh viễn sinh mệnh tàn của Tàn Dương Kiếm Khách.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!