Nhạc nềnSakuya2

Mật Mưu Mỏ Muối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão tuyết phương Bắc gầm rú dữ dội, quất từng luồng gió buốt giá vào những mảng tường nứt nẻ của ngôi miếu Sơn Thần đổ nát ngoài rìa biên trấn. Bên trong miếu, bóng tối đặc quánh chỉ được xua tan bởi đốm lửa tàn nhỏ nhoi nơi góc bệ thờ. Tiêu Lạc Hành ngồi xếp bằng trên nền đất đóng băng, tấm lưng gầy gò tựa vào chân bức tượng thần bằng đất sét đã vỡ mất một bên vai. Chiếc Mặt nạ quỷ sắt rỉ sét đặt bên cạnh đùi gã, phản chiếu ánh lửa tù mù thành những vệt đỏ sẫm như máu khô.


Lạc Hành khẽ nhắm mắt trái, cố gắng điều hòa nhịp thở dồn dập. Mỗi hơi thở hít vào lúc này vẫn mang theo cảm giác rát bỏng nhẹ nơi phế phủ – di chứng của đợt độc phát dữ dội dưới cái nóng Đại Thử vẫn chưa hoàn toàn tiêu tán. Nhưng nhờ viên thuốc Tuyết Liên Hoa mà Bạch Chỉ bào chế cho gã ngậm dưới lưỡi từ đêm trước, luồng chân khí lạnh buốt của cổ trùng Hàn Tịch trong tim đã tạm thời ngủ yên, không còn điên cuồng cắn xé kinh mạch của gã nữa.


Gã đưa bàn tay trái lành lặn chạm vào cánh tay phải của mình. Cánh tay ấy buông thõng bất động dưới lớp băng gạc dày dính đầy những vệt máu đen nhạt đã khô cứng. Từ ngón tay cái ngược lên đến bả vai phải, một cảm giác lạnh ngắt và tê liệt hoàn toàn ngự trị. Gã thử vận một chút nội lực, nhưng kinh mạch tay phải như một khúc gỗ mục không hề có phản ứng. Hoại tử năm phần vĩnh viễn – cái giá tàn khốc của nhát rút kiếm thứ hai cứu mạng Bạch Chỉ là một sự thật vật lý không thể đảo ngược. Gã không còn cảm giác nóng lạnh ở cánh tay này nữa, và tầm nhìn bên mắt phải của gã giờ đây cũng chỉ còn là một màn sương xám đục ngầu, mờ mịt không thấy rõ năm ngón tay.


Bàn tay trái của Lạc Hành siết chặt lấy chiếc Trâm gỗ đào Tiêu Lạc Anh trong túi áo vải xám tro. Những thớ gỗ đào thô ráp, ấm áp là thứ duy nhất giúp gã neo giữ lại lý trí và nhân tính giữa cơn đau đớn âm ỉ đang gặm nhấm thể xác.


"Ngươi lại đang vận công tự tiện đúng không?"


Một giọng nói dịu dàng nhưng mang theo vẻ trách móc vang lên từ phía cửa miếu. Bạch Chỉ bước vào, tà áo trắng viền xanh lục của nàng bám đầy tuyết trắng. Nàng đặt hũ tro cốt của sư phụ Dược Ông được bọc cẩn thận trong tấm vải chàm xuống một góc sạch sẽ, rồi nhanh chóng tiến lại gần Lạc Hành. Mùi hương thảo dược thanh khiết, mát dịu như sen tuyết tỏa ra từ cơ thể nàng lập tức xua tan đi mùi ẩm mốc, lạnh lẽo của ngôi miếu hoang.


Bạch Chỉ ngồi xuống bên cạnh gã, đôi bàn tay thanh khiết khẽ chạm vào bả vai trái của Lạc Hành. Nàng cẩn thận kiểm tra vết rách cơ do mũi giáo rỉ sét sượt qua từ trận chiến dưới hầm ngầm trước đó. Vết thương đã được nàng bôi thuốc đông máu và bọc một lớp mỡ nhựa thông dịu mát, nhưng những thớ thịt vẫn còn đỏ hỏn, rỉ ra chút máu tươi nhạt khi gã cử động mạnh.


"Kinh mạch tay phải của ngươi đã phế một nửa," Bạch Chỉ khẽ thở dài, ngón tay nàng nhẹ nhàng miết qua lớp băng gạc trên tay gã. "Nếu ngươi không chịu tĩnh dưỡng, để độc tính lan vào tim, thì ngay cả Tuyết Liên Hoa ngàn năm cũng không cứu nổi ngươi. Từ giờ cho đến khi tìm được thảo dược kìm hãm mới, ngươi tuyệt đối không được rút kiếm."


Lạc Hành im lặng gật đầu. Gã biết nàng nói đúng. Thanh Tịch Hàn Kiếm cổ dắt ngang hông gã lúc này như một con thú dữ đang chực chờ nuốt chửng sinh mệnh của chủ nhân. Gã mới chỉ rút kiếm đúng hai lần, và mỗi lần rút kiếm là một lần gã bước gần hơn đến cái chết vĩnh viễn. Lời thề phục thù cho nghĩa phụ Tiêu Trường Phong chưa hoàn thành, gã phải giữ mạng sống này bằng mọi giá.


Đột nhiên, từ khoảng sân tuyết mịt mù bên ngoài miếu hoang, vang lên ba tiếng cú kêu ngắn ngủi và dồn dập. Đó là mật ký truyền tin của Cái Bang.


Lạc Hành lập tức cảnh giác, tay trái gã nắm chặt lấy chuôi kiếm rỉ sét dưới tà áo xám. Bạch Chỉ cũng nhanh chóng đứng bật dậy, tay kẹp sẵn ba cây ngân châm bảo mệnh phòng thủ.


Một bóng đen gầy gò, nhếch nhác lách qua cánh cửa gỗ mục nát của ngôi miếu. Đó là Phong Vô Kỵ, đệ tử Cái Bang ba túi tại biên trấn. Khuôn mặt thiếu niên của hắn đỏ bừng vì lạnh, hơi thở phả ra thành những làn khói trắng xóa.


"Tiêu huynh! Bạch cô nương! May quá hai người vẫn an toàn ở đây," Phong Vô Kỵ vừa nói vừa run rẩy đưa tay sưởi ấm bên đốm lửa tàn.


"Có tin tức gì từ Huyết Sa Bang không?" Lạc Hành khàn giọng hỏi, mắt trái sắc lạnh khóa chặt vào khuôn mặt Vô Kỵ.


Phong Vô Kỵ hít một hơi thật sâu, nét mặt trở nên vô cùng nghiêm trọng: "Huyết Sa Bang đang dồn toàn bộ lực lượng tinh nhuệ về phía mỏ muối Huyết Sa sâu trong lòng núi đá biên giới. Ta vừa dò la được, Sa Bá Thiên đang chuẩn bị vận chuyển một lô muối lậu khổng lồ trị giá vạn lượng bạc cho quan phủ địa phương – cụ thể là Triệu huyện lệnh. Đây là huyết mạch kinh tế duy nhất nuôi sống toàn bộ bang hội của chúng. Nếu chúng ta có thể phá hủy lô hàng này, Huyết Sa Bang sẽ hoàn toàn kiệt quệ tài chính, không còn tiền để thuê sát thủ truy sát hai người nữa."


Lạc Hành trầm ngâm. Mỏ muối Huyết Sa là một khu mỏ khổng lồ nằm sâu trong lòng núi đá hiểm trở, được canh phòng nghiêm ngặt bởi hàng trăm thảo khấu trang bị thiết côn và cung tên chắc chắn. Với thể trạng tàn phế tay phải và vết rách cơ vai trái hiện tại, việc đột kích trực diện vào mỏ muối không khác gì tự sát. Chưa kể, gã tuyệt đối không thể rút kiếm Tịch Hàn để chiến đấu với đám lâu la thông thường, nhằm bảo toàn số lần rút kiếm sinh tử còn lại.


"Chúng ta không thể đánh cứng," Lạc Hành nói, ánh mắt gã lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. "Muốn phá mỏ muối, phải phá từ bên trong. Hàng trăm phu mỏ ở đó đang bị Huyết Sa Bang bóc lột dã man như nô lệ. Họ chính là ngòi nổ tốt nhất."


"Tiêu huynh muốn kích động bạo động?" Phong Vô Kỵ kinh ngạc hỏi. "Nhưng lính canh gác mỏ muối được trang bị vũ khí rèn đúc rất tốt, lại có địa hình pháo đài che chắn. Phu mỏ tay không tấc sắt làm sao chống lại?"


"Họ có một thứ mà lính canh không có," Lạc Hành đứng dậy, tay trái cầm lấy chiếc Mặt nạ quỷ sắt đeo lên mặt. Giọng gã trở nên trầm đục và đầy sát khí sau lớp mặt nạ sắt: "Đó là sự căm hận tích tụ tận xương tủy. Ta cần một người dẫn đường bên trong mỏ muối để làm nội gián."


"Ta biết một người," Phong Vô Kỵ lập tức đáp. "Thập Nhất – người đại diện cho các phu mỏ nòng cốt. Gã là một tráng niên dũng cảm, rất có uy tín trong giới phu mỏ và cực kỳ căm ghét ác bá Huyết Sa Bang. Hiện gã đang bị bắt làm việc ở khu vực hầm ngầm phía tây mỏ muối."


Lạc Hành gật đầu quyết định: "Tốt. Đêm nay bão tuyết lớn, tầm nhìn của lính canh sẽ bị hạn chế. Ta sẽ ngầm đột nhập vào mỏ muối để tiếp cận Thập Nhất. Vô Kỵ, ngươi hãy chuẩn bị sẵn sàng bên ngoài để tiếp ứng dân nghèo khi bạo động bùng phát."


Bạch Chỉ bước đến bên cạnh gã, đôi mắt nàng đầy lo lắng nhưng biết không thể ngăn cản: "Ngươi đi phải cẩn thận. Tay phải ngươi hoàn toàn không thể cử động, vai trái lại đang rách cơ. Hãy mang theo túi gấm dược liệu này ngậm dưới lưỡi phòng thân."


Lạc Hành nhận lấy túi gấm dược liệu từ tay nàng, giấu vào ngực áo. Gã dùng tay trái vung sợi xích sắt huyền thiết mỏng nhưng cực kỳ chắc chắn do lão thợ rèn câm rèn riêng, quấn chặt nhiều vòng quanh cổ tay phải tê liệt của mình để nối liền với chuôi kiếm Tịch Hàn dắt ngang hông. Đây là cách gã bảo đảm thanh thần binh không bị rơi mất khi tay phải hoàn toàn mất đi cảm giác cầm nắm.


Bước ra ngoài bão tuyết gầm rú, Lạc Hành lướt đi như một cái bóng xám cô độc hướng về phía mỏ muối Huyết Sa.


Mỏ muối Huyết Sa hiện ra giữa thung lũng đá như một con quái vật khổng lồ đang nuốt chửng sinh mạng con người. Những ngọn đuốc cắm dọc các chòi canh bị gió tuyết thổi bạt đi, chỉ còn lại những đốm lửa đỏ lòm yếu ớt. Tiếng roi da vun vút hòa lẫn tiếng gào thét tàn bạo của lính gác và tiếng rên rỉ đau đớn của các phu mỏ vang vọng từ sâu trong lòng hầm tối tăm.


Lạc Hành nép mình sau một tảng đá lớn bám đầy tuyết lạnh ngoài rìa mỏ muối. M mắt phải bị mờ hoàn toàn khiến gã gặp khó khăn lớn trong việc phán đoán khoảng cách bên phải, buộc gã phải liên tục xoay nghiêng đầu để dùng mắt trái sắc lạnh quan sát đường đi của các toán tuần tra.


Phía trước gã, ngoài rìa khu vực hầm ngầm phía tây, một cảnh tượng tàn khốc đang diễn ra. Thập Nhất – người đại diện phu mỏ với dáng người gầy gò nhưng gân guốc, da ngăm đen bám đầy bụi muối trắng – đang bị hai tên lính gác Huyết Sa Bang trói chặt vào một cột gỗ. Một tên lính to béo đang điên cuồng vung chiếc roi da bò tẩm muối quất liên tiếp vào tấm lưng trần đẫm máu của gã.


"Con mẹ nó! Hôm nay ngươi dám xúi giục anh em phu mỏ đình công đòi thêm cháo loãng sao? Ta phải đánh chết cái loại rác rưởi nhà ngươi!" Tên lính gác gầm rú, roi da lại vung lên xé rách không khí.


Thập Nhất cắn chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe miệng, đôi mắt gầy gò ngập tràn sự phẫn nộ tột cùng nhưng quyết không mở miệng rên rỉ nửa lời.


Lạc Hành không thể chần chừ thêm nữa. Gã vận nhẹ chân khí lạnh của cổ trùng Hàn Tịch xuống gót chân trái, lướt nhanh như một bóng mờ xám tro áp sát từ phía sau tên lính gác. Vì tay phải bị liệt hoàn toàn, gã buộc phải dồn toàn bộ kình lực vào cánh tay trái lành lặn còn lại.


"Vút!"


Chiếc roi da bò của tên lính gác vừa vung lên giữa chừng thì đột ngột khựng lại. Tay trái của Lạc Hành đã nắm chặt lấy đầu roi sắt. Tên lính gác béo ú kinh ngạc quay đầu lại, chưa kịp định thần thì Lạc Hành đã vặn mạnh cổ tay trái.


"Rắc!"


Một tiếng gãy giòn giã vang lên. Thanh gỗ tay cầm của chiếc roi da bị kình lực tay trái của Lạc Hành bẻ gãy làm đôi. Gã vung tay trái đánh một đòn chưởng lực lạnh buốt vào đan điền của tên lính béo. Luồng hàn khí cực lạnh từ lòng bàn tay gã truyền thẳng vào huyết quản đối thủ, khiến tên lính gác lập tức đông cứng máu kinh mạch, ngã quỵ xuống tuyết không kịp phát ra tiếng kêu cứu.


Tên lính gác thứ hai hoảng sợ định rút đao giắt ngang hông, nhưng Lạc Hành đã nhanh hơn. Gã bước chân ziczac ngắn theo bộ pháp chiến trường thực dụng né tránh góc chém của đao, dùng tay trái rút sợi xích sắt huyền thiết quấn quanh tay phải vung mạnh ra. Sợi xích mỏng dẻo dai như một con rắn sắt quấn chặt lấy cổ họng tên lính thứ hai, Lạc Hành giật mạnh lùi lại, siết chặt khí quản khiến hắn nghẹt thở ngã gục ra sau.


Giải cứu thành công Thập Nhất, Lạc Hành nhanh chóng dùng tay trái bẻ gãy sợi dây thừng trói gã vào cột gỗ. Thế nhưng, khi gã đỡ Thập Nhất lùi lại vào bóng tối của vách đá trơn trượt phía sau, một tai nạn nhỏ đã xảy ra.


Do bả vai trái đang bị rách cơ rỉ máu tươi từ trước, lại phải dùng hoàn toàn lực lượng tay trái để nâng đỡ cơ thể Thập Nhất bám vào vách đá trơn trượt đóng băng, vết thương cũ của Lạc Hành bị rách rộng ra dưới áp lực cơ học cực lớn. Một cơn đau buốt nhói ập đến khiến gã mất đà, lòng bàn tay trái bám trực tiếp vào gờ đá sắc nhọn đóng băng để giữ thăng bằng.


"Xoẹt!"


Đá nhọn rạch sâu vào lòng bàn tay trái của Lạc Hành, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ mảng băng tuyết dưới tay gã. Cơn đau thắt ngực do cổ trùng trào ngược phế phủ bộc phát nhẹ khiến gã phải khựng lại thở dốc, mặt nạ sắt rỉ sét áp sát vào vách đá lạnh buốt để tìm điểm tựa.


"Ngươi... ngươi là ai?" Thập Nhất kinh ngạc nhìn người đàn ông đeo mặt nạ quỷ sắt vừa cứu mạng mình bằng những chiêu thức tàn bạo nhưng đầy tàn khuyết.


"Ta là kẻ đến để giúp các ngươi phá vỡ xiềng xích mỏ muối này," Lạc Hành khàn giọng đáp qua lớp mặt nạ sắt, tay trái gã khẽ lau đi vết máu trên gờ đá để xóa dấu vết.


Nghe đến đây, đôi mắt Thập Nhất bỗng sáng rực lên dưới ánh lửa mờ: "Ngươi chính là 'Kiếm Quỷ' đeo mặt nạ sắt tàn sát lâu la Huyết Sa Bang ở biên trấn?"


Lạc Hành không phủ nhận, gã nhanh chóng nói: "Huyết Sa Bang đang dồn lực lượng chuẩn bị vận chuyển lô muối lậu vạn lượng bạc cho quan phủ. Đây là cơ hội duy nhất để các ngươi nổi dậy giành lại tự do. Ta cần sơ đồ bố phòng và các kho chứa muối lậu bên trong hầm mỏ để lập kế hoạch phá hoại."


Thập Nhất không hề do dự, gã ghé sát tai Lạc Hành nói nhỏ: "Mỏ muối này chia làm ba khu vực chính. Kho chứa muối lậu nằm ở hầm ngầm trung tâm, nơi canh phòng cẩn mật nhất bởi đội tuần tra tinh nhuệ trang bị thiết giáp thô. Kho vũ khí chính của chúng nằm ở phía đông hầm mỏ, nơi lưu trữ đao kiếm rèn đúc chắc chắn để trang bị cho lính canh."


Lạc Hành trầm ngâm tính toán: "Nếu có thể cướp được kho vũ khí để trang bị cho phu mỏ, bạo động chắc chắn sẽ thành công. Ta sẽ ngầm lẻn vào kho vũ khí trước để vô hiệu hóa lính canh."


Nói là làm, Lạc Hành bảo Thập Nhất lẩn trốn vào góc tối của hầm phu mỏ để chờ tín hiệu, còn gã âm thầm di chuyển dọc theo vách đá hướng về phía kho vũ khí phía đông. Thế nhưng, hệ thống phòng ngự của Huyết Sa Bang nghiêm ngặt hơn gã tưởng.


Khi Lạc Hành vừa tiếp cận đến gần lối vào kho vũ khí chính tầm gần mười bước chân, một tiếng sủa dữ dội vang lên từ bóng tối hành lang đá. Hai con chó săn tuần phong khổng lồ bốc mùi tanh hôi của thịt thối lập tức lao ra từ góc khuất, mũi chúng hít hà điên cuồng khi ngửi thấy mùi máu tươi rỉ ra từ vết thương vai trái và bàn tay trái của Lạc Hành.


"Sủa! Sủa!"


Tiếng chó sủa vang dội báo động phá tan sự tĩnh lặng của khu vực kho vũ khí. Lạc Hành kinh biến, gã biết nếu lính tuần phong áp sát, kế hoạch đột kích ngầm sẽ hoàn toàn đổ bể. Không thể dùng tay phải cầm kiếm, gã buộc phải dùng tay trái nắm chặt xích sắt huyền thiết quấn quanh cổ tay phải giật mạnh lùi lại khẩn cấp, thân hình gầy gò lách nhanh vào khoảng trống chật hẹp giữa hai đống muối lậu khổng lồ cao lút đầu người để che giấu hơi ấm cơ thể.


Gã vận dụng Quy Tức Chú điều hòa nhịp tim xuống mức tối thiểu, ngừng thở hoàn toàn để tránh sự lùng sục của chó săn. Những con chó săn tuần phong chạy vòng quanh đống muối lậu sủa vang một hồi nhưng do mùi muối mỏ tinh khiết mặn chát quá nồng nặc đã che mắt khứu giác nhạy bén của chúng, buộc lính canh gác kho vũ khí phải dắt chúng bỏ đi sau khi chửi thề vài câu tức giận.


Lạc Hành lùi lại khu vực hầm ngầm phía tây gặp lại Thập Nhất, khuôn mặt gã nhợt nhạt và bả vai trái rỉ máu đen nhạt thấm đẫm lớp áo thô xám.


"Kho vũ khí canh phòng quá nghiêm ngặt, chó săn tuần phong có mặt khắp nơi," Lạc Hành trầm giọng nói với Thập Nhất. "Chúng ta không thể cướp vũ khí trước. Phải đổi chiến thuật. Chúng ta sẽ dùng chính tài nguyên của mỏ muối này để vô hiệu hóa lính canh tuần tra."


"Dùng muối mỏ?" Thập Nhất ngơ ngác hỏi.


"Phải," Lạc Hành chỉ tay vào những bao muối mịn chất đầy xung quanh hầm ngầm. "Lính canh gác mỏ muối có lợi thế về giáp sắt nặng và vũ khí dài chắc chắn, nhưng mắt của chúng vẫn là da thịt người thường. Khi bạo động nổ ra, các ngươi hãy rải muối mịn trực tiếp vào mắt lính canh gác để làm mù mắt và phá vỡ đội hình tuần tra của chúng."


Thập Nhất nghe xong, đôi mắt gã lóe lên sự thán phục trước mưu kế thực dụng của kiếm thủ đeo mặt nạ sắt: "Mưu kế này rất hay! Nhưng làm sao để thống nhất thời điểm bạo động đồng loạt của hàng trăm phu mỏ ở các khu vực hầm ngầm khác nhau?"


Lạc Hành rút từ trong túi áo ra chiếc sáo trúc đơn sơ của mục đồng A Ngưu trao cho Thập Nhất: "Đây là sáo trúc mục đồng. Khi tiếng sáo trúc vang lên bắt chước tiếng chim cú mèo đêm ba tiếng dài liên tiếp từ phía đỉnh núi tuyết bên ngoài, đó là hiệu lệnh bạo động chính thức. Các ngươi hãy đồng loạt rải muối mịn vào mắt lính canh gác và phá hủy các đồn bốt chứa muối lậu."


Thập Nhất nhận lấy chiếc sáo trúc, giấu cẩn thận vào ngực áo rách nát của mình, ánh mắt gã ngập tràn sự quyết tâm tử chiến giành tự do: "Được! Thề chết phối hợp với Tiêu huynh! Ta sẽ truyền đạt ký hiệu này đến toàn bộ anh em phu mỏ nòng cốt ngay trong đêm nay."


Thiết lập thành công mạng lưới liên kết nội gián phu mỏ và chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc bạo động lớn phá hủy huyết mạch kinh tế của kẻ thù, Lạc Hành khẽ gật đầu chào Thập Nhất rồi âm thầm rút lui ra ngoài cửa ngầm của mỏ muối.


Thế nhưng, ngay khi gã vừa bước chân ra ngoài cửa hang đá dẫn ra sườn núi tuyết hoang dã, một luồng sát khí lạnh buốt dữ dội từ phía trước ập đến khiến gã giật mình khựng lại.


Dưới ánh trăng mờ nhạt bị che phủ bởi bão tuyết gầm rú, một toán tuần tra đặc biệt của Huyết Sa Bang đang lầm lũi tiến sát về phía lối vào hầm ngầm phía tây mỏ muối. Đi đầu toán lính tuần tra là một gã đàn ông vạm vỡ mặc áo giáp da gấu thô dính đầy máu khô. Cánh tay phải của hắn đã bị chém cụt hoàn toàn tận bả vai, vết thương cụt tay được quấn băng vải thô dày dính đầy những vệt máu đen đóng băng lạnh ngắt.


Đó chính là Sa Hắc Hổ – phó bang chủ Huyết Sa Bang, kẻ mang mối thù cụt tay phải tột cùng đang điên cuồng dẫn đầu đội lính gác tuần phòng đặc biệt lùng sục khắp khu vực mỏ muối.


Lạc Hành đứng im bất động trong bóng tối của hốc đá lạnh giá. Gã đeo chiếc Mặt nạ quỷ sắt lên mặt, bàn tay trái gân guốc nắm chặt lấy sợi xích sắt huyền thiết quấn quanh cổ tay phải bị liệt vĩnh viễn của mình. Gã biết, chỉ cần một tiếng động nhỏ lúc này, Sa Hắc Hổ và hàng chục giáp sĩ tuần tra sẽ phát hiện ra gã, và trận bạo động chưa kịp bùng nổ sẽ bị dập tắt trong bể máu.


Bão tuyết gầm rú gào thét bên tai gã, hơi lạnh thấu xương tủy tràn ngập phế phủ khó thở, nhưng mắt trái của gã vẫn sắc lạnh như băng, kiên nhẫn đứng đợi kẻ thù bước qua trong đêm tối mịt mù biên giới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!