Huyết Dạ Biên Thùy
Gió tuyết phương Bắc gào rít như hàng vạn con dã thú đói khát, điên cuồng cào xé rặng thông cổ thụ bao quanh sơn thôn Hàn Thủy. Trời đất một màu trắng xóa u ám, cái lạnh thấu xương tủy của những ngày đại hàn biên viễn có thể đóng băng huyết quản của bất kỳ kẻ lữ hành nào chỉ trong nửa canh giờ.
Tiêu Lạc Hành bước đi đơn độc trên nền tuyết dày ngập tới đầu gối. Thân hình gã gầy gò, khoác tấm áo vải thô màu xám tro rách nát bám đầy bông tuyết đông cứng. Trên vai gã gánh một bó củi khô thô mộc cùng vài con thú săn nhỏ da thịt đã lạnh ngắt. Gương mặt gã nhợt nhạt không một sắc máu, đôi môi mỏng tím tái vì hàn độc bẩm sinh đang âm thầm gặm nhấm phế phủ, nhưng đôi mắt phượng của gã lại sắc lạnh, tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng ngàn năm. Bàn tay phải của gã luôn quấn chặt nhiều lớp băng gạc thô dày, rỉ ra những vệt máu đen nhạt đã đông cứng lại thành những hạt băng nhỏ li ti.
Hướng mắt về phía bìa rừng hoang vu, nơi có ngôi nhà tranh đơn sơ rách nát lánh đời của hai cha con gã, bước chân Lạc Hành bỗng khựng lại. Hôm nay, không có ánh lửa ấm áp quen thuộc chờ gã trở về. Thay vào đó là một làn khói đen quánh đặc, khét lẹt bốc lên giữa màn bão tuyết gầm rú, mang theo mùi máu tanh nồng xé rách bầu không khí lạnh giá.
Tim gã thắt lại một nhịp đau đớn. Gã vứt bỏ bó củi thô xuống tuyết, thân hình gầy gò như một cái bóng xám lướt đi không tiếng động trong gió tuyết, áp sát về phía ngôi nhà tranh đang bốc cháy một góc.
Áp sát vào vách đất nứt nẻ bám đầy rêu phong, Lạc Hành nín thở, nhìn qua khe cửa gỗ nứt nẻ. Cảnh tượng bên trong tàn khốc đến mức khiến toàn thân gã run rẩy, máu trong người như đông cứng lại.
Nghĩa phụ của gã, Tiêu Trường Phong – người đã cứu gã ra khỏi đám cháy phủ tướng quân mười tám năm trước, người đã nuôi nấng gã bằng những bát cháo loãng vùng biên ải – đang bị trói chặt trên chiếc ghế gỗ nát giữa nhà. Thân hình cao lớn nhưng gầy gò của ông đầy vết roi chém dọc ngang, chiếc áo vải vá chằng vá đụp nhuộm đẫm máu tươi đỏ rực. Râu tóc ông bạc phơ xơ xác bết chặt vào những vết thương rách thịt rỉ máu.
Đứng trước mặt ông là Sa Hắc Hổ, phó bang chủ Huyết Sa Bang. Gã tráng niên hung tợn này có làn da ngăm đen, mái tóc cạo trọc nửa đầu rợn người, mặc tấm áo giáp da gấu thô dính đầy vết máu khô. Trên bàn gỗ bên cạnh gã là cặp song búa sắt khổng lồ nặng trịch, lưỡi búa rỉ sét loang lổ vết máu của những nạn nhân vô tội.
"Lão già ngoan cố!" Sa Hắc Hổ gầm lên, giọng nói vang lên như sấm rền át cả tiếng bão tuyết bên ngoài. Gã túm lấy mớ tóc bạc của Tiêu Trường Phong, giật mạnh ra sau. "Nói! Sắc chỉ mật thư hoàng gia năm xưa Tiêu tướng quân giao cho lão đang giấu ở đâu? Đừng để ta phải dùng đến cặp búa này chẻ đôi cái sọ cứng đầu của lão!"
Tiêu Trường Phong nhổ ra một ngụm máu tươi pha lẫn đờm đen thẳng vào mặt Sa Hắc Hổ. Ông ngẩng cao đầu, ánh mắt dù mờ đục nhưng vẫn quắc thước đầy vẻ khinh bỉ. "Lũ thảo khấu tàn bạo các ngươi... chỉ biết làm chó săn cho lũ ngụy quân tử Thiên Kiếm Minh. Muốn mật thư sao? Đến điện Diêm Vương mà lấy!"
"Rầm!"
Sa Hắc Hổ tức giận tột độ, vung nắm đấm thép nện thẳng vào ngực Tiêu Trường Phong. Tiếng xương sườn gãy rạn vang lên khô khốc trong gian nhà chật hẹp. Tiêu Trường Phong hự lên một tiếng đau đớn, đầu gục xuống, hơi thở yếu ớt dần nhưng khóe môi vẫn nở nụ cười ngạo nghễ.
Ngoài vách đất, Tiêu Lạc Hành siết chặt nắm tay trái đến mức móng tay đâm sâu vào da thịt, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ lớp tuyết dưới chân. Sát ý trong lòng gã dâng trào như núi lửa phun trào, gã muốn lao vào xé xác gã phó bang chủ tàn bạo kia ngay lập tức. Nhưng lý trí tàn nhẫn đã giữ gã lại. Gã nhớ rõ lời nghĩa phụ răn dạy mỗi đêm: "Kinh mạch tay phải của con mang cổ độc Hàn Tịch bẩm sinh, vô cùng tàn khuyết. Khi chưa luyện thành Tàn Dương Kiếm Pháp tầng thứ nhất, nếu con tự ý rút kiếm vận công, chân khí độc sẽ trào ngược phá hủy lục phủ ngũ tạng, tự bạo kinh mạch mà chết. Sự nhẫn nhịn của một kiếm thủ quan trọng hơn mạng sống."
Sa Hắc Hổ lau vết máu trên mặt, tức giận quát lớn với đám lâu la đang lục lọi xung quanh: "Lũ ăn hại! Lục soát khắp gian ngoài cho ta! Đốt sạch đống củi khô phía sau! Ta không tin lão già này có thể mang bức mật thư xuống đất!"
Gã vác cặp song búa sắt bước ra sân ngoài để chỉ đạo đám thuộc hạ phóng hỏa đốt phá xung quanh nhà tranh. Nhân lúc khói lửa mịt mù và đám thảo khấu đang hỗn loạn lục soát bên ngoài, Tiêu Lạc Hành nhanh như một tia chớp xám, lách mình qua cửa sau rách nát tiến vào trong phòng.
Gã quỳ sụp xuống bên cạnh Tiêu Trường Phong, tay trái nâng lấy bả vai run rẩy của nghĩa phụ. "Nghĩa phụ... con đã về..."
Tiêu Trường Phong thoi thóp mở mắt. Khi nhìn thấy Lạc Hành, ánh mắt ông không hề có sự cầu cứu hay yếu đuối, mà chỉ có sự nghiêm khắc tột cùng xen lẫn tình yêu thương bao la cuối đời. Ông dùng bàn tay đầy vết chai sần run rẩy nắm lấy tay trái của gã, cố sức thều thào bằng những hơi thở đứt quãng:
"Lạc Hành... không được khóc... Kiếm thủ... không được để nước mắt làm mờ lưỡi kiếm..."
"Nghĩa phụ, con sẽ giết sạch bọn chúng! Con sẽ rút kiếm!" Lạc Hành nghẹn ngào, giọng nói khản đặc chứa đựng nỗi đau thương tột cùng.
"Không được rút kiếm bừa bãi!" Tiêu Trường Phong đột ngột dùng tàn lực cuối cùng siết chặt tay gã, mắt trợn trừng. "Mỗi lần rút kiếm... tuổi thọ của con sẽ cạn dần... Con phải sống... để báo thù cho Tiêu gia... vạch trần ngụy triều... Hãy nhìn... chiếc quan tài trống góc phòng... Dưới đáy... ngăn bí mật... Tàn Dương Kiếm Phổ... Tịch Hàn Kiếm... Hãy đi ngay..."
Hơi thở của Tiêu Trường Phong lịm dần, bàn tay ông buông thõng xuống nền đất lạnh giá. Ông đã ra đi, mang theo danh dự của một cựu hộ pháp triều đình trung trực, chết trong tư thế hiên ngang không khuất phục trước tặc khấu.
Tiêu Lạc Hành đứng lặng người. Gã không hét lên, không khóc thành tiếng. Chỉ có những giọt lệ nóng hổi tràn ra khỏi hốc mắt phượng sắc lạnh, lăn dài trên đôi má nhợt nhạt rồi lập tức đông cứng thành những hạt băng nhỏ lạnh buốt dưới cái lạnh của căn phòng rách nát. Gã quỳ trước di thể nghĩa phụ, dập đầu ba cái thật mạnh xuống nền đất đóng băng, lập lời thề sinh tử bằng giọng nói lạnh lùng đến run người:
"Nghĩa phụ, con thề trước vong linh của người và gia tộc Tiêu gia. Con sẽ dùng mười hai nhát rút kiếm này để tiêu diệt sạch danh sách mười hai kẻ thù đã hại người và gia tộc, trả lại sự thanh sạch cho giang hồ, dù có phải trả giá bằng sợi huyết mạch cuối cùng kết nối với tim."
"Rầm!"
Tiếng chân dồn dập và tiếng cười hô hố của Sa Hắc Hổ vang lên sát bên ngoài. "Lũ rác rưởi, mau vào đây dọn xác lão già này rồi đốt rụi căn nhà cho ta!"
Thời gian không còn tính bằng khắc. Lạc Hành lập tức lao đến chiếc quan tài gỗ thông trống rỗng ở góc tối căn phòng – chiếc quan tài nghĩa phụ tự đóng cho mình từ nhiều năm trước. Gã dùng tay trái ấn mạnh vào một vết nứt ngụy trang khéo léo ở góc đáy quan tài. Một tiếng "cạch" nhỏ vang lên, tấm ván đáy trượt ra, lộ ra một ngăn hầm ngầm chật hẹp, ẩm ướt và lạnh lẽo bên dưới nền đất.
Nằm sâu trong ngăn tối là một cuốn da thú cổ bám đầy bụi tro – Tàn Dương Kiếm Phổ bản gốc, và bên cạnh nó là một thanh trường kiếm rỉ sét loang lổ, thân kiếm lạnh buốt tỏa ra làn sương muối mỏng – Tịch Hàn Kiếm cổ.
Lạc Hành vơ lấy kiếm phổ nhét vào ngực áo thô, tay trái ôm chặt lấy thanh Tịch Hàn Kiếm rỉ sét. Gã lách mình xuống hầm ngầm hẹp hòi dưới lòng đất, kéo tấm ván gỗ đáy quan tài đóng chặt lại ngay khi cửa phòng ngoài bị đám thảo khấu đạp tung ra.
Dưới hầm ngầm tối tăm và chật hẹp không ánh sáng, Lạc Hành nằm ép mình sát đất. Gã lập tức vận hành **Khẩu quyết Quy Tức Chú** được nghĩa phụ truyền dạy từ nhỏ. Chân khí lạnh buốt của Hàn Tịch Cổ bộc phát ngầm trong kinh mạch phụ, nhịp tim gã chậm lại cực hạn, hơi thở hoàn toàn ngừng lại. Cơ thể gã lạnh ngắt, không còn tỏa ra chút hơi ấm hay sinh khí nào, biến gã thành một xác chết thực sự hòa lẫn vào cái lạnh thấu xương của lòng đất biên thùy, vô hiệu hóa hoàn toàn mọi khả năng thính giác hay khứu giác nhạy bén của kẻ thù phía trên.
"Rầm! Rầm!"
Tiếng ủng da gấu nặng nề của Sa Hắc Hổ dẫm mạnh lên ván sàn gỗ ngay sát trên đầu Lạc Hành.
"Ủa? Lão già chết rồi sao?" Giọng gã phó bang chủ vang lên khàn khàn đầy thất vọng. "Mẹ kiếp, vẫn không tìm thấy bức mật thư hoàng lăng đâu cả! Lũ bay, dùng giáo sắt đâm nát mọi ngóc ngách, xó xỉnh trong căn phòng này cho ta! Đừng để sót một kẽ hở nào!"
"Vút! Vút! Vút!"
Tiếng những mũi giáo sắt sắc nhọn đâm xuyên qua các kẽ ván sàn gỗ vang lên liên tục đầy ghê rợn. Ánh sáng mờ nhạt từ ngọn lửa cháy ngoài sân lọt qua các khe ván sàn gỗ rọi xuống hầm tối, quét qua gương mặt tĩnh lặng như nước của Tiêu Lạc Hành.
Một mũi giáo sắt rỉ sét thình lình đâm xuyên qua khe ván gỗ sát sạt bả vai trái của Lạc Hành. Mũi giáo sắc nhọn rạch rách lớp áo vải thô, đâm sâu vào da thịt gã một phân. Máu tươi đỏ sẫm rỉ ra, thấm đẫm lớp băng gạc cũ. Cơn đau buốt thấu xương ập đến, nhưng nhờ Quy Tức Chú khống chế thần trí cực hạn, Lạc Hành không hề nhúc nhích dù chỉ một sợi tóc, nhịp tim vẫn duy trì ở mức một nhịp mỗi mười hơi thở thường. Gã nhắm mắt chịu đựng, tay trái ôm chặt lấy thanh Tịch Hàn Kiếm rỉ sét cổ.
Qua khe ván hẹp rỉ máu, gã hé mắt quan sát. Đôi ủng da gấu dính máu khô của Sa Hắc Hổ đang dừng lại ngay trên đầu gã, ván gỗ sàn nhà cong xuống dưới sức nặng của gã phó bang chủ hung tợn. Tiếng bước chân truy đuổi của Sa Hắc Hổ đang quay lại sát bên ngoài cửa gỗ nhà tranh...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!