Nhạc nềnLaid_Back3

Niêm Phong Hỏa Đan Tông

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Khói đen cuồn cuộn bốc lên từ kho chứa linh thạch nổ lậu của Hỏa Đan Tông, nhuộm đen cả một khoảng trời phía Nam Thanh Vân Trấn. Nhiệt độ xung quanh tăng vọt, không khí vặn vẹo vì sức nóng cực hạn. Hàng tấn linh thạch nổ lậu – những khối tinh khoáng chứa năng lượng hỏa hệ bạo loạn không qua kiểm định – đang rục rịch tự kích nổ dây chuyền. Chỉ cần một tia lửa nhỏ bùng lên, toàn bộ ngọn đồi này sẽ bị thổi bay thành tro bụi.


"Trưởng... Trưởng ban! Bình chữa cháy bị hỏng van rồi!" Trương Đại Tráng hoảng hốt hét lên, gương mặt lấm lem muội than đầy vẻ bất lực. Trên tay A Hổ, chiếc bình sắt cứu hỏa khổng lồ chỉ còn phát ra những tiếng xì xì yếu ớt, bọt vôi bột dập lửa đã cạn kiệt hoàn toàn do đợt dập lửa lò đan trung tâm trước đó.


Đám đệ tử Hỏa Đan Tông hoảng loạn dẫm đạp lên nhau chạy trốn, la hét thất thanh. Giữa khung cảnh hỗn độn ấy, Vương An Toàn vẫn đứng vững trên đôi ủng cao su cách điện dày màu đen. Gương mặt anh lạnh lùng, đôi mắt nheo lại dưới vành kính bảo hộ chống bụi linh khí. Chứng ám ảnh cưỡng chế (OCD) cực nặng về an toàn lao động trong anh không cho phép anh lùi bước. Kiếp trước, anh đã chứng kiến đồng nghiệp tử vong vì tai nạn lao động; kiếp này, dù đối phương là tu sĩ kiêu ngạo hay phàm nhân yếu ớt, anh cũng quyết bảo vệ mạng sống của họ bằng mọi giá.


"Trương Đại Tráng! A Hổ! Không được hoảng loạn!" Giọng nói của Vương An Toàn vang lên, khô khốc và nghiêm nghị như một vị thanh tra tổng cục đang đọc quy trình ứng phó khẩn cấp. "Trong quy chuẩn TCVN-04 về phòng chống cháy nổ chất dễ cháy hỏa hệ, tuyệt đối nghiêm cấm dùng nước thường để dập lửa! Linh thạch nổ hỏa hệ gặp nước sẽ tạo ra phản ứng nổ hơi nước (steam explosion) cực kỳ nguy hiểm, sức công phá sẽ tăng gấp ba lần!"


Anh chỉ tay về phía những thùng gỗ sọc vàng đen đặt dọc lối đi: "Cát chữa cháy Thanh Vân! Mang toàn bộ cát mịn và vôi bột dã chiến ra đây! Rải liên tục vào gốc lửa để cách ly hoàn toàn oxy!"


"Rõ!"


A Hổ gầm lên một tiếng, dùng sức mạnh phàm nhân vạm vỡ vác hai thùng cát lớn lao về phía kho chứa đang bốc khói. Trương Đại Tráng cũng vận hành Hỏa Khống Chế Nghịch Chuyển Pháp, cố gắng hút bớt nhiệt lượng tỏa ra từ cửa kho.


*Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!*


Hàng chục xẻng cát mịn và vôi bột được đội tuần tra phàm nhân rải liên tục vào cửa kho chứa. Lớp cát dày nhanh chóng bao phủ lên những viên linh thạch nổ đang đỏ rực, ngăn cách chúng với không khí bên ngoài. Khói đen nhạt dần, tiếng rít áp suất bên trong kho nhỏ lại rồi tắt hẳn. Nguy cơ nổ tung dây chuyền đã tạm thời được khống chế trong gang tấc.


Vương An Toàn thở hắt ra một hơi, lồng ngực phập phồng. Anh mệt mỏi ho sặc sụa do hít phải một lượng khói bụi tàn dư vụ cháy. Thể chất phàm nhân không có tu vi khiến cơ thể anh rã rời sau những giây phút căng thẳng cực độ.


"Ai cho phép các ngươi chạm vào kho hàng của Hỏa Đan Tông?!"


Một tiếng gầm đầy uy áp Trúc Cơ kỳ từ trên trời giáng xuống, chấn động đến mức làm rung chuyển cả những vách đá xung quanh.


Từ trong luồng hồng quang chói mắt, Đại trưởng lão Hỏa Đan Tông – Cổ Độc Cô đáp xuống đất. Lão già gầy gò, mặc đạo bào màu đỏ sậm cháy xém nhiều chỗ, tóc tai bù xù xám xịt khói lò, đôi mắt híp gian xảo lúc này trợn ngược lên đầy sát khí. Uy áp của một tu sĩ Trúc Cơ kỳ tầng ba quét qua hiện trường, khiến đám đệ tử ngoại môn và nha dịch phàm nhân xung quanh sợ hãi quỳ rạp xuống đất, run rẩy không dám ngẩng đầu.


Cổ Độc Cô trừng mắt nhìn chiếc lò đan trung tâm khổng lồ đã nguội lạnh và kho chứa linh thạch nổ lậu bị phủ đầy cát trắng, rồi khóa chặt ánh mắt vào Vương An Toàn – kẻ phàm nhân duy nhất vẫn đang đứng thẳng người, tay cầm gậy chỉ huy sọc vàng đen.


"Tên phàm nhân vô tri kia!" Cổ Độc Cô bước từng bước tới, xung quanh người lão bùng lên những tia linh hỏa hừng hực. "Ngươi dám dẫn theo lũ phàm nhân rác rưởi này đến quấy rối Hỏa Đan Tông, niêm phong van xả thải, làm hỏng lò đan trung tâm của bản tọa? Hôm nay, nếu bản tọa không thiêu rụi cái gậy sọc vàng đen và cái mũ bảo hộ màu cam của ngươi thành tro bụi, thì danh tiếng Hỏa Đan Tông đặt ở đâu?!"


Uỷ áp Trúc Cơ kỳ đè nặng lên vai Vương An Toàn như một tảng đá ngàn cân. Đôi chân phàm nhân của anh khẽ run lên vì áp lực sinh học, nhưng gương mặt anh vẫn bình thản đến đáng sợ. Anh dắt chiếc kìm bọc cao su vào thắt lưng, lạnh lùng rút cuốn Sổ biên bản phạt vi phạm màu đỏ ra, lật mở một trang mới.


"Đồng chí Cổ Độc Cô," Vương An Toàn nghiêm giọng phát ngôn, giọng điệu hành chính khô khan của anh vang lên rõ ràng giữa bầu không khí căng thẳng: "Yêu cầu đồng chí giữ khoảng cách an toàn tối thiểu hai mét với thanh tra viên đang làm nhiệm vụ. Hành vi dùng uy áp tu vi để đe dọa công chức công vụ của đồng chí đã vi phạm khoản 2 điều 14 Luật trị an Thanh Vân Trấn."


"Pháp luật phàm trần cái rắm!" Cổ Độc Cô cười lớn đầy điên cuồng, ngón tay lão ngưng tụ một luồng hỏa diễm đỏ rực: "Bản tọa là tu sĩ Trúc Cơ! Ở cái Thanh Vân Trấn này, lời nói của bản tọa chính là luật pháp! Ngươi lấy cái gì đòi phạt bản tọa?!"


"Ta lấy Sắc lệnh tri phủ và Bản quy chuẩn kỹ thuật quốc gia TCVN-01!" Vương An Toàn giơ cao tấm sắc lệnh mộc đỏ của tri phủ Lý Đại Nhân, phát ra ánh sáng đỏ rực bảo chứng pháp lý.


Anh không hề nao núng trước luồng linh hỏa của đối thủ, tiến lên một bước, trừng mắt nhìn thẳng vào Cổ Độc Cô: "Đồng chí Cổ Độc Cô, đồng chí có biết vì sao chiếc lò đan trung tâm của đồng chí lại suýt nổ tung không? Đó không phải là do thiên tai, cũng không phải do dòng linh hỏa bạo loạn ngẫu nhiên. Đó là do nhân họa!"


Vương An Toàn lật nhanh các trang sổ đỏ, đọc to bằng giọng điệu đanh thép: "Theo sổ sách kiểm toán tài chính bảo trì thiết bị của Hỏa Đan Tông mà kế toán Tiểu Mỹ của chúng ta thu thập được, trong suốt ba năm qua, đồng chí đã bớt xén tổng cộng năm ngàn linh thạch thô từ quỹ bảo dưỡng van an toàn lò hơi để mua sắm pháp bảo cá nhân! Đồng chí cố tình cho đệ tử chặn van xả áp tự động bằng dây thép rỉ sét để tăng sản lượng đan dược lậu xả thải ra môi trường!"


Lời nói của Vương An Toàn như một quả bom dội thẳng vào lòng đám đệ tử và đan đồng Hỏa Đan Tông đang đứng xung quanh.


"Cái gì? Đại trưởng lão bớt xén quỹ bảo trì van an toàn?"

"Hèn chi cái van lò xo cứ bị kẹt liên tục, đợt trước đan đồng A Phúc suýt bị nổ bay mất một cánh tay!"

"Hóa ra chúng ta phải liều mạng luyện đan trong hầm kín thiếu thông gió là vì Đại trưởng lão muốn bớt xén linh thạch mua pháp bảo riêng sao?"


Tiếng bàn tán xôn xao, những ánh mắt hoài nghi và uất ức của đám đệ tử trẻ đổ dồn về phía Cổ Độc Cô. Lão già mặt đỏ bừng vì xấu hổ và tức giận, bí mật tham nhũng lớn nhất của lão bấy lâu nay lại bị một tên phàm nhân vạch trần trước bàn dân thiên hạ.


"Ngậm miệng! Lũ phản nghịch này!" Cổ Độc Cô gầm lên, luồng linh hỏa trên tay bùng phát dữ dội: "Bản tọa sẽ giết chết ngươi trước để bịt đầu mối!"


Lão vung tay, một quả hỏa cầu khổng lồ mang theo sức nóng kinh hoàng lao thẳng về phía Vương An Toàn.


"Bảo vệ Trưởng ban!"


Hứa Thanh Thanh hét lớn, thân ảnh thiếu nữ nhanh như chớp giật lao ra chắn trước mặt Vương An Toàn. Thanh trường kiếm trong tay cô – thanh kiếm đặc chế có bao bảo hộ bọc cao su đỏ ở đầu mũi – vung lên tạo thành một vòng kiếm khí sắc bén, chém đôi quả hỏa cầu của Cổ Độc Cô làm hai nửa dội ngược sang vách đá bên cạnh.


"Cổ Độc Cô! Ngươi dám tấn công thanh tra viên trước mặt cấm vệ quân Thanh Vân Tông sao?" Hứa Thanh Thanh trừng mắt, kiếm khí quanh thân cô dao động mạnh mẽ, sẵn sàng tử chiến.


"Tránh ra, nha đầu Thanh Vân Tông nghèo kiết xác kia!" Cổ Độc Cô định tiếp tục vận hành linh lực tấn công, nhưng ngay khi lão định ngưng tụ đợt linh hỏa tiếp theo, Vương An Toàn đã ra tay.


"Tiểu Bảo! Dán niêm phong khẩn cấp!" Vương An Toàn ra lệnh dứt khoát.


Anh rút nhanh cuộn Dây vàng niêm phong cấm địa đeo bên hông ra. Sợi dây dệt bằng tơ tằm cổ ngàn năm dẻo dai phối hợp với bột thạch anh cách điện lấp lánh phản quang dưới ánh mặt trời rực rỡ. Vương An Toàn sử dụng kỹ năng Dán niêm phong chớp nhoáng, múa tay ném cuộn dây vàng quấn liên tục ba vòng quanh nắp và thân chiếc lò đan trung tâm khổng lồ.


*Vút... Vút... Vút!*


Sợi dây vàng tự động thắt chặt lại quanh vỏ lò đan rỉ sét theo đúng Phương pháp dán niêm phong hành chính. Vương An Toàn bước tới, đập mạnh lá bùa niêm phong mộc đỏ chữ X lên cửa lò đan.


*Ầm!*


Một luồng hào quang màu đỏ rực từ lá bùa bùng lên, lan tỏa theo các sợi chỉ vàng dệt tơ tằm cổ. Ngay lập tức, dòng linh lực hỏa hệ bạo loạn đang âm ỉ dẫn nhiệt từ mạch hỏa ngầm dưới lòng đất bị chặn đứng hoàn toàn. Chiếc lò đan khổng lồ nguội lạnh đi với tốc độ mắt thường có thể thấy được, lớp vỏ đồng thau đỏ rực trở lại màu xám xịt rỉ sét vô hại.


"Cái gì?! Linh lực của lò đan bị khóa chặt rồi?" Cổ Độc Cô kinh hãi tột độ khi nhận ra sợi xích linh lực kết nối đan điền của lão với chiếc lò đan bị đứt đoạn hoàn toàn. Dây vàng cấp 1 đã phát huy hiệu lực phong tỏa tuyệt đối dưới sự bảo chứng của Thiên đạo.


Một tên đệ tử đan tông trung thành của Cổ Độc Cô tức giận lao lên: "Tên phàm nhân thối tha! Ta xé nát cái dây niêm phong này của ngươi!"


Hắn giơ tay định giật đứt sợi dây vàng phản quang trên thân lò.


"Nghiêm cấm hành vi tự ý phá hoại tài sản niêm phong công vụ!" Vương An Toàn lạnh lùng cảnh báo.


*Đoàng!*


Ngay khi ngón tay tên đệ tử vừa chạm vào sợi dây vàng, một tia sét lôi kiếp tự nhiên nhỏ màu xanh tím từ trên trời giáng xuống, đánh thẳng vào đầu hắn. Tên đệ tử giật nảy người, tóc dựng đứng bốc khói, sùi bọt mép ngã nhào xuống đất giãy giụa tê liệt. Thiên đạo đã thực thi hình phạt lôi kiếp trừng trị kẻ cản trở công lý.


Đám đông đệ tử Hỏa Đan Tông sợ hãi lùi lại ba bước, không một ai dám ho he hay bước lên thêm một bước nào nữa. Sức mạnh cưỡng chế của sợi dây niêm phong vàng là bất khả xâm phạm.


Cổ Độc Cô đứng ngây người tại chỗ, gương mặt già nua xám xịt như tro tàn. Lò đan trung tâm bị niêm phong vĩnh viễn, kho chứa chất nổ lậu bị tịch thu, toàn bộ đệ tử đan tông đều hoang mang mất lòng tin vào lão. Hỏa Đan Tông – thế lực luyện đan lớn nhất Thanh Vân Trấn – đã hoàn toàn bị tê liệt hoạt động.


"Biên bản xử phạt hành chính đối với Hỏa Đan Tông đã được lập xong," Vương An Toàn lạnh lùng gập cuốn sổ đỏ lại, dắt cây bút lông ngỗng vào tai. "Mức phạt là mười vạn linh thạch thô tiền vi phạm quy chuẩn an toàn và hủy hoại môi trường sinh thái nguồn nước. Đồng chí Cổ Độc Cô, yêu cầu đồng chí ký tên điểm chỉ vào đây để Thiên đạo ghi nhận nhân quả nợ nần."


Cổ Độc Cô run rẩy đặt dấu vân tay lên trang sổ đỏ, linh khí trong đan điền của lão lập tức bị khóa chặt 30% dưới sự chứng kiến của tri phủ nha dịch phàm nhân. Lão quỳ sụp xuống đất, uất ức khóc ròng vì sự nghiệp luyện đan lậu hái ra tiền bấy lâu nay đã hoàn toàn sụp đổ.


"Trưởng ban Vương... chúng ta niêm phong thế này..." Lý Tiểu Bảo ôm tập hồ sơ chạy lại, giọng nói run rẩy lo lắng: "Hỏa Đan Tông là nguồn cung cấp đan dược dưỡng nhan và bồi nguyên đan duy nhất cho các gia tộc tu tiên lớn trong trấn. Giờ cắt đứt nguồn cung, đệ tử sợ các gia tộc lớn sẽ không để yên cho chúng ta đâu."


Vương An Toàn chỉnh lại vành mũ bảo hộ màu vàng cát, đôi mắt anh nhìn về hướng con đường dẫn vào trung tâm trấn đầy vẻ kiên định:


"An toàn lao động không có vùng cấm. Bất kể là gia tộc lớn nào, nếu sử dụng đan dược không đạt chuẩn an toàn, ta cũng sẽ niêm phong sạch sẽ!"


Lời nói của anh chưa dứt, từ phía xa con lộ dẫn vào trấn, tiếng vó ngựa dồn dập vang lên. Một chiếc xe kiệu xa hoa thêu hoa văn cung đình lộng lẫy đang lao nhanh về hướng Thanh Vân Trấn dưới sự áp tải của cấm vệ quân hoàng gia. Đặc phái viên hoàng gia Chu Công Công đang trên đường đến trấn để tiến hành kiểm tra trị an.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!