Nhạc nềnLaid_Back3

Vụ Án Giếng Cổ Nhiễm Độc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sáng hôm sau vụ ám sát hụt của Độc Cô Nhất Kiếm, trời đã tạnh mưa nhưng không khí Thanh Vân Trấn không hề yên bình. Vương An Toàn ngồi bên bàn làm việc trong văn phòng Ban An Toàn, tỉ mỉ dùng một miếng vải thô lau chùi chiếc mũ bảo hiểm cách điện lôi pháp màu vàng cát của mình. Chiếc mũ bị sém đen một góc do tàn lửa lôi kích từ quả lôi cầu của Lôi Vô Song lúc trước, nay đã được anh gia cố lại bằng một miếng sắt rèn nguội cách điện.


Anh khẽ vuốt ve vết sém, thở dài: "Cái giá của việc bảo dưỡng thiết bị bảo hộ cá nhân (PPE) chưa bao giờ là rẻ. May mà thu được năm ngàn linh thạch phạt của Lôi Đình Đường, nếu không quỹ an toàn lao động của trấn đã thâm hụt nghiêm trọng."


Đúng lúc này, Lý Tiểu Bảo hớt hải lao vào phòng, bàn tay phải quấn băng gạc trắng xóa do vết bỏng hỏa độc hôm trước vung vẩy loạn xạ: "Trưởng ban! Không xong rồi! Toàn bộ phàm nhân khu đang náo loạn. Nguồn nước sinh hoạt chính của cả trấn – Giếng Cổ Linh Tuyền rò rỉ bỗng nhiên bốc mùi hôi thối nồng nặc, nước múc lên nổi đầy váng dầu đen ngòm!"


Vương An Toàn đứng bật dậy, đôi mắt mang chứng ám ảnh cưỡng chế (OCD) cực nặng của anh khẽ giật giật. Đối với một kỹ sư an toàn lao động, việc ô nhiễm nguồn nước sinh hoạt của hàng vạn cư dân là một thảm họa dịch tễ cấp quốc gia. Anh lập tức khoác chiếc áo bảo hộ màu cam phản quang tự chế dệt sợi tơ thạch anh cách điện, dắt cây bút lông ngỗng và Sổ biên bản phạt vi phạm màu đỏ vào thắt lưng, tay cầm gậy chỉ huy sọc vàng đen dứt khoát ra lệnh:


"Tiểu Bảo, gọi thêm Hứa Thanh Thanh mang theo Lá chắn phản quang chịu lực. Chúng ta tiến thẳng đến Y Quán Lưu Lang Trung trước để nắm bắt tình hình thương vong!"


***


Tại y quán của Lưu Lang Trung, khung cảnh hỗn loạn như một bệnh viện dã chiến thời chiến. Hàng chục phàm nhân, từ người già đến trẻ nhỏ, nằm la liệt trên các phản gỗ và cả nền đất ẩm, ôm bụng rên rỉ, gương mặt xanh mét vì những cơn tiêu chảy cấp dữ dội. Lưu Lang Trung – lão già râu dê gầy gò, mặc áo y sĩ màu xám nhạt, mắt đeo kính gọng tròn cổ kính – đang bận rộn chạy đôn chạy đáo, mồ hôi đầm đìa trên trán.


Ở giữa sảnh, Phùng Dược Sư – đan sư chính quy của triều đình về hưu – đang cầm chiếc thìa bạc thử độc linh lực nhúng vào một xô nước giếng cổ múc lên. Chiếc thìa bạc lập tức hóa đen xì, tỏa ra một luồng khói xám có mùi hắc lẹt.


"Độc tính hỏa hệ cực mạnh! Đây là chất độc sinh ra từ cặn bã thảo mộc bị đốt cháy quá nhiệt!" Phùng Dược Sư nghiêm nghị nói. Lão lập tức vận hành linh lực mộc hệ, định thi triển Thảo Mộc Tinh Khiết Quyết để trung hòa nước giếng.


"Ngừng ngay hành vi can thiệp hóa học trái phép đó lại!"


Một tiếng hét lớn vang lên qua chiếc loa tre phóng thanh cầm tay. Vương An Toàn bước nhanh vào y quán, đôi mắt OCD của anh trừng lên đầy sát khí hành chính. Anh bước tới giật phăng nắm thảo dược trên tay Phùng Dược Sư, lạnh lùng nói:


"Đồng chí Phùng! Đồng chí cậy mình là đan sư Trúc Cơ mà hành sự cẩu thả thế sao? Nước giếng này bị nhiễm dầu cặn luyện đan – một loại chất thải lỏng chứa hydrocarbon linh lực cực kỳ độc hại và có tính axit cao. Thảo dược mộc hệ của đồng chí khi gặp axit mạnh sẽ xảy ra phản ứng xà phòng hóa và kết tủa hóa học thứ cấp, tạo ra các hạt keo dẻo màu xám không thể hòa tan, làm tăng độc tính của nước lên gấp ba lần!"


Phùng Dược Sư ngớ người, chiếc thìa bạc trên tay suýt rơi xuống đất: "Xà... xà phòng hóa? Kết tủa thứ cấp? Ngươi là một gã phàm nhân không có tu vi, sao dám nghi ngờ y thuật mộc hệ của ta?"


"Ta không nghi ngờ y thuật, ta chỉ tin vào hóa học thực nghiệm phàm trần!"


Vương An Toàn không thèm giải thích nhiều. Anh rút từ trong túi áo bảo hộ ra một mẩu giấy quỳ phàm trần màu vàng nhạt – một công cụ đo độ axit cơ học hoàn toàn không chứa linh lực. Anh nhúng nhẹ đầu giấy quỳ vào xô nước giếng cổ Linh Tuyền rò rỉ.


*Xèo...*


Mẩu giấy quỳ lập tức chuyển sang màu đỏ đậm như máu.


"Độ pH dưới ba! Axit cực mạnh!" Vương An Toàn giơ cao mẩu giấy quỳ trước mặt Phùng Dược Sư và Lưu Lang Trung, giọng nói đanh thép vang lên: "Đây là bằng chứng khoa học không thể chối cãi. Nguồn nước đã bị nhiễm độc nặng bởi Dầu cặn luyện đan xả thải trái phép. Lưu Lang Trung, lập tức dùng than hoạt tính phàm trần nghiền mịn phối hợp với cát thạch anh để lọc nước khẩn cấp cho người dân uống tạm. Nha môn sẽ chi trả năm mươi linh thạch phạt để mua vật tư này!"


Lưu Lang Trung nhìn mẩu giấy quỳ màu đỏ, lại nhìn hàng chục ca ngộ độc đang nằm rên rỉ, lập tức cúi đầu bái phục: "Trưởng ban Vương nói cực kỳ có lý! Linh lực mộc hệ quả thực không thể tẩy sạch thứ váng dầu hôi thối này. Ta sẽ cho đệ tử đi nghiền than hoạt tính ngay!"


***


"Nhưng nguồn xả thải từ đâu ra?" Hứa Thanh Thanh bước tới, tay nắm chặt chuôi kiếm bọc cao su đỏ, nhíu mày hỏi: "Giếng cổ Linh Tuyền nằm sâu dưới lòng đất, xung quanh đều có trận pháp phòng ngự phàm trần bảo vệ, kẻ nào có thể lén lút xả thải vào đó?"


"Muốn biết nguồn xả thải, phải hỏi người quản lý địa tầng ở đây,"


Vương An Toàn bình thản đáp. Anh bước ra sân sau y quán, đứng trước một góc đất trống ẩm ướt, dùng gậy chỉ huy gõ mạnh xuống đất ba tiếng theo nhịp điệu quy chuẩn kỹ thuật.


*Cộc! Cộc! Cộc!*


"Thần đất Thanh Vân Trấn đâu, yêu cầu xuất hiện để phục vụ công tác điều tra môi trường đô thị!"


Mặt đất bỗng nhiên rung nhẹ. Một làn khói xám nhạt bốc lên, và từ dưới lòng đất, một lão già lùn tịt cao chưa đầy ba thước chui lên. Lão có mái tóc và bộ râu dài chạm đất, nhưng gương mặt lại đen thui như vừa chui ra từ ống khói lò rèn, mặc bộ áo đất sẫm màu rách nát. Lão liên tục ho sặc sụa:


"Khụ khụ... Trưởng ban Vương! Ngài không gọi thì ta cũng phải chui lên cầu cứu ngài đây! Miếu thờ Thổ Địa của ta nằm sát mạch nước ngầm, nay đã bị khói độc và dầu cặn của Hỏa Đan Tông hun cho đen thui cả mặt mũi rồi! Khụ khụ..."


"Thổ Địa Thần!" Vương An Toàn nghiêm giọng: "Đồng chí là thần linh địa phương, có nghĩa vụ giám sát an toàn địa tầng. Hãy chỉ rõ vị trí chôn lấp chất thải lậu của Hỏa Đan Tông dưới lòng đất!"


Thổ Địa Thần uất ức dùng cây gậy gỗ đào gắn mảnh đất thiêng chỉ thẳng về hướng Đông Bắc, nơi có ngọn núi của Hỏa Đan Tông sừng sững: "Lũ đệ tử vô lương tâm của Cổ Độc Cô! Chúng lén lút đào một đường ống ngầm chôn lậu dưới lòng đất, dẫn trực tiếp dầu cặn luyện đan từ đáy các lò đan rỉ sét xả thẳng vào mạch nước ngầm dẫn ra giếng cổ Linh Tuyền để tiết kiệm chi phí xử lý chất thải! Lối vào đường ống ngầm nằm ngay dưới gốc cây đa cổ thụ ở bãi chôn lấp phía sau đan tông!"


"Hỏa Đan Tông! Lại là Cổ Độc Cô!" Đôi mắt OCD của Vương An Toàn bùng lên ngọn lửa giận dữ của một kỹ sư bảo vệ môi trường. Anh quay sang Hứa Thanh Thanh và Lý Tiểu Bảo: "Lập tức kéo quân đến gốc đa cổ thụ! Hôm nay, Ban An Toàn sẽ triệt phá tận gốc bãi xả thải lậu này!"


***


Tại khu vực bãi chôn lấp chất thải lậu phía sau Hỏa Đan Tông, dưới bóng râm của cây đa cổ thụ ngàn năm, ba đệ tử ngoại môn của đan tông đang đứng cảnh giới. Chúng mặc đạo bào màu đỏ nhạt dính đầy vết dầu mỡ bẩn thỉu, tay lăm lăm cầm kiếm sắt rèn.


Ngay bên cạnh gốc đa, một nắp cống bằng đồng rỉ sét đang được ngụy trang khéo léo dưới đống lá khô. Từ khe nắp cống, những luồng hơi nóng hôi thối bốc lên nghi ngút.


"Đứng lại! Đây là khu vực cấm địa của Hỏa Đan Tông, phàm nhân không có phận sự cấm lại gần!" Một tên đệ tử hống hách hét lớn khi thấy Vương An Toàn dẫn đội tiến đến.


Đúng lúc này, Kim Giáp Vệ – tên lính canh tri phủ cao lớn mặc giáp sắt mạ vàng sáng loáng – bước ra từ sau thân cây đa. Hắn là kẻ đã nhận hối lộ của Hỏa Đan Tông để làm rò rỉ lịch trình tuần tra của Ban An Toàn. Hắn vuốt râu, cười khẩy nhìn Vương An Toàn:


"Trưởng ban Vương, ngài quản hơi rộng rồi đấy. Đây là đất tư gia của Hỏa Đan Tông, nha môn phàm trần không có quyền can thiệp. Khôn hồn thì mang đống dây niêm phong vàng của ngài biến đi, kẻo các tiên nhân nổi giận thì tri phủ Lý Đại Nhân cũng không giữ nổi cái ghế của ngài đâu!"


"Kim Giáp Vệ!" Vương An Toàn lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt hắn: "Hành vi bao che cho cơ sở xả thải chất thải nguy hại trái phép ra nguồn nước sinh hoạt đô thị của đồng chí đã vi phạm nghiêm trọng luật phòng chống dịch tễ và bảo vệ môi trường Đại Hạ quốc. Đồng chí nghĩ cái giáp sắt mạ vàng kia có thể chống lại lệnh bãi chức của tri phủ không?"


"Hừ! Ngươi lấy bằng chứng gì bảo đây là chất thải lậu?" Kim Giáp Vệ hất hàm thách thức.


"Bằng chứng ở đây!"


Một giọng nói uy nghiêm nhưng run rẩy vang lên từ phía sau. Tri phủ Lý Đại Nhân bước ra từ chiếc kiệu quan, gương mặt béo mập của ông cắt không còn giọt máu, mồ hôi nhễ nhại. Theo sau ông là hàng chục nha dịch phàm nhân đang khiêng những chiếc phản gỗ chở các nạn nhân ngộ độc tiêu chảy cấp nằm la liệt.


"Kim... Kim Giáp Vệ! Ngươi nhìn xem!" Lý Đại Nhân chỉ tay vào đống người bệnh đang rên rỉ, gầm lên giận dữ: "Hàng trăm phàm nhân trong trấn đang đứng trước ranh giới sinh tử vì nguồn nước nhiễm độc! Ngươi dám nhận hối lộ của đan tông để bao che cho tội ác hủy hoại môi trường này sao? Lập tức lùi lại cho Ban An Toàn hành sự, nếu không ta sẽ lột sạch giáp sắt của ngươi ngay tại chỗ!"


Kim Giáp Vệ mặt biến sắc, hốt hoảng quỳ sụp xuống đất: "Tri phủ đại nhân bớt giận! Đệ tử... đệ tử chỉ là hành sự theo lệnh của Đại trưởng lão Cổ Độc Cô..."


"Tránh ra!" Vương An Toàn dứt khoát gạt Kim Giáp Vệ sang một bên. Anh bước tới sát nắp cống đồng rỉ sét dưới gốc đa cổ.


Nhìn xuống hầm ngầm tối tăm, anh dùng gậy chỉ huy gạt đống lá khô, lộ ra một chiếc van xả áp bằng đồng thau cỡ lớn đang được kết nối trực tiếp với đường ống dẫn nhiệt ngầm của lò đan trung tâm Hỏa Đan Tông. Chiếc van đang mở hoàn toàn, xả ra từng luồng dầu cặn luyện đan đen ngòm, nóng bỏng trực tiếp vào mạch nước ngầm Linh Tuyền bên dưới.


"Hành vi phá hoại môi trường cực kỳ dã man!"


Vương An Toàn rít qua kẽ răng. Anh lập tức rút cuộn Dây vàng niêm phong cấm địa ra khỏi túi áo bảo hộ. Sợi dây dệt bằng tơ tằm cổ ngọc thạch cách điện phát ra ánh sáng vàng phản quang rực rỡ dưới ánh nắng ngày mới.


Anh múa tay nhanh như chớp, áp dụng Phương pháp dán niêm phong hành chính, quấn chặt sợi dây vàng quanh tay quay của chiếc van xả lậu. Sau đó, anh rút một tờ bùa niêm phong mộc đỏ chữ X từ Sổ biên bản phạt vi phạm màu đỏ, đập mạnh lên mặt van.


*Bộp!*


"Cưỡng chế niêm phong đường ống xả thải lậu! Khóa chặt dòng chảy linh hỏa dẫn nhiệt!" Vương An Toàn hét lớn.


Ngay khi bùa niêm phong được dán lên, Thiên đạo tự động nhận diện hành vi thực thi công lý hành chính. Hào quang đỏ rực từ bùa niêm phong bùng phát, quấn chặt lấy chiếc van đồng.


Sợi dây vàng niêm phong tự động thắt chặt lại với lực siết tĩnh khổng lồ, cưỡng chế quay ngược tay van đóng chặt đường ống xả thải lậu lại hoàn toàn.


*Rầm... rầm... rầm...*


Tiếng bùn cặn và dầu luyện đan bị chặn đứng đột ngột vang lên dữ dội bên trong đường ống ngầm. Do chiếc van xả lậu bị khóa chặt, luồng dầu cặn luyện đan nóng bỏng đang chảy mạnh từ lò đan trung tâm không thể thoát ra mạch nước ngầm được nữa, bắt đầu tích tụ áp suất cực lớn và tràn ngược lại theo đường ống dẫn nhiệt ngầm.


*Ầm ầm ầm!*


Mặt đất dưới chân gốc đa cổ thụ khẽ rung chuyển liên tục do dòng dầu cặn bạo loạn tràn ngược dòng với tốc độ cực nhanh.


Lý Tiểu Bảo trợn tròn mắt kinh ngạc nhìn dòng đất đá nhấp nhô: "Trưởng ban! Bùn cặn đang tràn ngược lại phía ngọn núi của Hỏa Đan Tông rồi!"


"Phải!" Vương An Toàn lạnh lùng thu hồi gậy chỉ huy, gương mặt đanh lại đầy sát khí hành chính: "Gieo nhân nào gặt quả nấy. Dầu cặn luyện đan tràn ngược sẽ chảy thẳng vào hệ thống kho chứa phế thải của chúng dưới lòng đất."


Đột ngột, một tiếng nổ ngầm cực lớn vang lên từ phía ngọn núi Hỏa Đan Tông sát vách. Khói đen bốc lên nghi ngút từ phía sau bếp ăn của đan tông.


Trương Đại Tráng – lính cứu hỏa hoàn lương – hốt hoảng từ phía xa chạy lại, mặt đầy muội than hét lớn: "Trưởng ban Vương! Nguy to rồi! Dầu cặn luyện đan nóng bỏng tràn ngược dòng đã tràn thẳng vào kho chứa linh thạch nổ lậu nằm sát vách bếp ăn của Hỏa Đan Tông! Nhiệt độ kho chứa đang tăng vọt vượt ngưỡng cực hạn, hàng tấn linh thạch nổ lậu sắp sửa bị kích nổ dây chuyền!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!