Cột Thu Lôi Phản Đòn
Đêm lập thu, mưa bụi lất phất phủ một lớp màn mỏng lạnh lẽo lên những mái ngói rêu phong của Thanh Vân Trấn. Văn phòng Ban An Toàn Giao Thông và Phòng Chống Cháy Nổ – thực chất là một ngôi nhà tranh vách đất được gia cố bằng gạch chịu lực và gỗ sồi cách điện, bên ngoài sơn những sọc vàng đen nổi bật – chìm trong sự im ắng của canh khuya. Trước cửa, tấm biển hiệu bằng gỗ thông dầy ba tấc khắc tám chữ phàm trần sơn phản quang đỏ rực: "An toàn là bạn, tai nạn là thù" khẽ đung đưa theo gió.
Bên trong phòng, ánh đèn bão phàm trần tỏa ra luồng sáng vàng ấm áp nhưng khô khốc. Lý Tiểu Bảo đang ngồi trên chiếc ghế tre, gương mặt méo xệch vì đau đớn. Hắn lóng ngóng dùng tay trái mở hũ thuốc mỡ làm mát của Lưu Lang Trung, cố gắng bôi lên bàn tay phải đang quấn băng gạc trắng xóa. Đó là di chứng từ vụ nổ lò đan lậu lúc sáng, do hắn bất cẩn dùng tay trần chạm vào vỏ lò đang nóng đỏ.
"Đau... đau quá... Sư tôn Lưu Lang Trung chế thuốc kiểu gì mà bôi vào cứ như xát muối thế này," Lý Tiểu Bảo xuýt xoa, nước mắt chực trào.
Vương An Toàn đang ngồi nghiêm trang bên bàn làm việc, tỉ mỉ sắp xếp lại xấp biên bản xử phạt màu đỏ. Anh mặc bộ đồng phục bảo hộ màu cam phản quang tự chế dệt sợi tơ thạch anh cách điện, đầu vẫn đội chiếc mũ bảo hiểm màu vàng cát có đỉnh nhọn sắt rèn nguội. Nghe tiếng trợ lý rên rỉ, anh khẽ thở dài, đôi mắt mang chứng ám ảnh cưỡng chế (OCD) nghiêm trọng liếc nhìn dải băng gạc quấn lệch trên tay Tiểu Bảo, nghiêm giọng giáo huấn:
"Tiểu Bảo, ta đã nói bao nhiêu lần rồi? Quy trình trang bị bảo hộ cá nhân (PPE) quy định rõ: Khi tiếp cận hiện trường có nguồn nhiệt trên một trăm độ C, bắt buộc phải mang găng tay bảo hộ chịu nhiệt dệt sợi tơ tằm cách điện. Ngươi cậy mình có tu vi Luyện Khí tầng ba, dùng tay trần đi dán niêm phong. Đây là cái giá của việc coi thường quy chuẩn kỹ thuật!"
Lý Tiểu Bảo cúi đầu, tủi thân nói: "Trưởng ban, đệ tử biết sai rồi. Nhưng đệ tử chỉ là đệ tử ngoại môn nghèo đói của Thanh Vân Tông, trước giờ quen hành sự cẩu thả. Sau này đệ tử tuyệt đối không dám quên mang găng tay nữa."
Ngồi ở góc phòng, Hứa Thanh Thanh đang lẳng lặng dùng một miếng vải da gấu lau chùi thanh trường kiếm sắt rèn của mình. Thanh kiếm này vô cùng đặc biệt: đầu mũi kiếm nhọn hoắt vốn có thể đâm thủng giáp sắt nay đã được bọc chặt bằng một chiếc bao bảo hộ bằng cao su cách điện màu đỏ rực – một sáng chế bắt buộc của Vương An Toàn dành cho vệ sĩ của mình để tránh việc kiếm khí vô tình đâm thủng hệ thống dẫn điện hoặc gây cháy nổ phụ.
"An Toàn, huynh quá nghiêm khắc rồi," Hứa Thanh Thanh khẽ ngước đôi mắt phượng trong vắt nhìn anh, tóc đuôi ngựa buộc cao bằng dây phản quang khẽ dao động. "Tiểu Bảo dù sao cũng là người phàm tu tiên, thói quen liều mạng đột phá đã ăn sâu vào xương tủy của giới tu sĩ chúng ta rồi."
"Sự cẩu thả chính là con đường ngắn nhất dẫn đến nghĩa địa, bất kể là phàm nhân hay tiên nhân," Vương An Toàn lạnh lùng đáp, tay gõ gõ cây bút lông ngỗng xuống cuốn sổ đỏ. "Hôm nay chúng ta phạt Lôi Vô Song năm ngàn linh thạch thô vì tội phóng sét bừa bãi không lắp cột thu lôi. Các ngươi có nghĩ Lôi Đình Đường sẽ để yên không?"
"Hừ, bọn lôi hệ tu sĩ đó tuy nóng nảy nhưng cũng sợ lôi phạt của Thiên đạo," Hứa Thanh Thanh nhíu mày. "Nhưng ta lo lắng cho liên minh các tiệm thuốc lậu hơn. Việc huynh niêm phong lò đan của Hỏa Đan Tông và bắt phạt các đan sư lậu đã cắt đứt nguồn thu khổng lồ của Dược Vương Đường. Kẻ đứng sau là Dược Vô Lương nổi tiếng gian xảo tàn nhẫn."
Đúng lúc này, thần khuyển Vàng – chú chó cỏ màu vàng kim đang nằm ngủ dưới gầm bàn – đột ngột dựng đứng hai tai. Chiếc vòng cổ bằng da phản quang màu cam có gắn còi đồng nhỏ của nó phát ra tiếng kêu lách cách khi nó khẽ run lên. Vàng bước ra ngoài, hướng mũi về phía mái nhà tranh, khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ trong cổ họng.
"Có biến!" Hứa Thanh Thanh lập tức đứng bật dậy, tay nắm chặt chuôi kiếm bọc cao su đỏ.
Trên mái nhà tranh của văn phòng Ban An Toàn, một bóng đen mặc y phục bó sát màu đen đang nép mình dưới làn mưa bụi. Kẻ đó chính là Độc Cô Nhất Kiếm, sát thủ lôi điện Luyện Khí tầng chín được liên minh các chủ tiệm thuốc lậu Dược Vương Đường thuê với giá ngàn linh thạch để ám sát Vương An Toàn.
Độc Cô Nhất Kiếm khinh bỉ nhìn xuống ngôi nhà tranh sọc vàng đen bên dưới. Hông hắn đeo thanh phi kiếm bằng lôi thiết rỉ sét, xung quanh thắt lưng dắt đầy bùa nổ vật lý. Đối với một sát thủ đỉnh phong Luyện Khí như hắn, việc đi ám sát một gã phàm nhân không có tu vi đúng là một sự sỉ nhục cho danh tiếng của mình.
"Một gã phàm nhân rác rưởi dám dùng đống dây niêm phong vàng để chặn đường sống của giới tu tiên sao? Hôm nay ta sẽ dùng lôi kiếm khí băm vằm ngươi thành trăm mảnh," Độc Cô Nhất Kiếm thầm nghĩ, tay khẽ đặt lên chuôi kiếm.
Hắn khẽ nhún chân, định thi triển khinh công đáp xuống sân trước. Nhưng ngay khi chân hắn vừa chạm vào mép mái nhà, một tiếng *keng* thanh mảnh vang lên trong đêm tối.
Chân hắn đã vấp phải một sợi chỉ cước mảnh như tơ nhện, quấn quanh mái nhà tranh. Đó là hệ thống bẫy cảnh báo vật lý cơ học do Vương An Toàn tự tay thiết lập quanh văn phòng, hoàn toàn không chứa linh lực nên không thể bị phát hiện bởi thần thức tu sĩ.
*Reng reng reng!*
Chiếc chuông đồng nhỏ treo ở góc phòng làm việc lập tức rung lên dồn dập.
"Ám sát đột kích! Địch nhân ở hướng Tây Bắc, độ cao ba mét!" Vương An Toàn hét lớn qua chiếc loa tre phóng thanh cầm tay, giọng điệu vẫn chuẩn xác như một báo cáo viên quân sự.
Hứa Thanh Thanh không hề do dự, nàng đá văng cánh cửa gỗ sồi cách điện, lao vút ra sân trước như một tia chớp trắng.
Cùng lúc đó, Độc Cô Nhất Kiếm biết mình đã bị lộ, liền gầm lên một tiếng lạnh lùng, từ trên mái nhà lao xuống, vung tay phóng ra ba luồng phi đao mang theo tia điện tím lẹt xẹt chém thẳng vào cửa chính.
"Tránh ra sau lưng ta!" Hứa Thanh Thanh hét lớn. Nàng nâng chiếc Lá chắn phản quang chịu lực làm bằng gỗ sồi bọc thép phàm trần lên chắn trước ngực.
*Chan chát chát!*
Ba luồng phi đao lôi điện chém mạnh vào mặt lá chắn bọc thép, bắn ra những tia lửa điện chói mắt nhưng hoàn toàn bị phân tán lực va đập vật lý nhờ kết cấu gỗ sồi chịu lực cực tốt của lá chắn. Đồng thời, lớp sơn phản quang màu cam nổi bật trên lá chắn dưới ánh đèn bão đột ngột hắt ngược ánh sáng cực mạnh, làm lóa mắt Độc Cô Nhất Kiếm trong tích tắc.
"Ách! Mắt ta!" Độc Cô Nhất Kiếm kêu lên một tiếng đau đớn, bước chân khinh công hơi loạng choạng.
Không để mất cơ hội, hắn điên cuồng rút từ thắt lưng ra hai tấm bùa nổ vật lý màu vàng, định kích hoạt để ném thẳng vào phá hủy chiếc lồng sắt di động đang dựng ở góc sân – thứ mà hắn cho là pháp bảo tà môn của nha môn.
Nhưng ngay khi hắn vừa định niệm chú kích nổ bùa chú, hai tấm bùa trên tay hắn bỗng nhiên... xì xì vài tiếng rồi tắt ngấm, rã ra thành đống giấy lộn sũng nước.
"Cái gì? Bùa nổ của ta sao lại không kích hoạt được?" Độc Cô Nhất Kiếm trợn tròn mắt kinh ngạc.
Hắn đâu biết rằng chiếc Bình chữa cháy cơ học linh lực khổng lồ chứa đầy nước linh tuyết dập lửa của Ban An Toàn đặt sát vách tường đang bị rò rỉ hơi nước áp suất nhẹ do sự cố lúc chiều chưa kịp bảo dưỡng, tạo ra một vùng không khí có độ ẩm cực cao lên tới chín mươi phần trăm xung quanh góc sân. Bùa nổ làm bằng giấy tuyên thành thông thường gặp hơi nước ẩm ướt lập tức bị thấm đẫm nước, làm ẩm mốc toàn bộ bột thuốc nổ linh lực bên trong, vô hiệu hóa hoàn toàn cơ chế kích nổ hóa học.
"Đồng chí sát thủ!" Vương An Toàn đứng nghiêm trang bên trong văn phòng, dùng loa tre hét lớn giáo huấn: "Quy chuẩn an toàn kho hóa chất dễ cháy nổ quy định rõ: Tuyệt đối cấm lưu trữ và sử dụng chất nổ trong điều kiện độ ẩm không khí vượt quá bảy mươi phần trăm mà không có bao bì chống thấm đạt chuẩn! Hành vi sử dụng bùa nổ ẩm mốc của đồng chí là cực kỳ thiếu kiến thức an toàn cháy nổ!"
"Khốn kiếp! Ta không cần bùa nổ cũng có thể giết sạch các ngươi!"
Độc Cô Nhất Kiếm uất ức tột đỉnh, gương mặt vặn vẹo vì nhục nhã. Hắn dồn toàn bộ linh lực lôi hệ cuồn cuộn trong cơ thể vào thanh phi kiếm bằng lôi thiết rỉ sét trên tay. Thanh kiếm lập tức bùng phát những luồng kiếm khí sét màu tím đậm khổng lồ dài tới ba thước, tiếng sấm sét nổ đùng đoàng chấn động cả một vùng đêm tối.
"Lôi Điện Sát Kiếm Quyết! Chết đi cho ta!" Độc Cô Nhất Kiếm hét lớn, vung kiếm chém mạnh một đường kiếm khí sét kinh hoàng thẳng vào văn phòng Ban An Toàn.
Luồng kiếm khí lôi điện khổng lồ chém sượt qua không trung, phát ra sức nóng khủng khiếp thiêu rụi hoàn toàn tấm biển hiệu bằng gỗ thông dầy ba tấc treo trước cửa làm đôi, bắn tung tóe những mảnh gỗ cháy sém đen thui xuống đất.
"Biển hiệu của ta!" Vương An Toàn khẽ giật chân mày vì tiếc của, nhưng gương mặt anh vẫn bình thản đến đáng sợ. Anh nhanh nhẹn bước lùi lại một bước, đứng thẳng người bên trong chiếc Lồng sắt nối đất Faraday khổng lồ di động đặt ở góc phòng.
Chiếc lồng sắt này được đúc bằng lưới sắt rèn nguội dầy dặn, có một sợi dây đồng trần loại dày nhất nối thẳng từ vỏ lồng xuyên qua nền đất ẩm xuống độ sâu hai mét dưới lòng đất.
*Ầm!!!*
Luồng kiếm khí sét tím chém thẳng vào chiếc lồng sắt Faraday. Một tiếng nổ lôi kích kinh hoàng chấn động vang lên, ánh sáng tím chói lòa bao phủ toàn bộ văn phòng.
Nhưng thần kỳ thay! Toàn bộ năng lượng lôi điện khổng lồ từ kiếm khí khi chạm vào lưới sắt dẫn điện cực tốt của lồng Faraday, thay vì truyền vào bên trong để giật chết Vương An Toàn, lại lập tức chạy vòng quanh bề mặt lưới sắt bên ngoài và dẫn thẳng xuống sợi dây đồng tiếp địa chôn sâu dưới đất ẩm, tiêu tán hoàn toàn năng lượng vào lòng đất sâu vô hại.
Vương An Toàn đứng bên trong lồng sắt, thản nhiên đưa tay phủi nhẹ một chút bụi gạch bám trên vai áo bảo hộ màu cam, giọng nói khô khốc vang qua loa tre:
"Theo định lý Faraday phàm trần, điện trường bên trong một vật dẫn rỗng bằng kim loại luôn bằng không, bất kể điện tích bên ngoài có lớn đến đâu. Sát chiêu lôi điện của đồng chí gặp phải lồng Faraday tiếp địa hoàn hảo của ta cũng chỉ là một dòng điện dư thừa vô hại mà thôi!"
Độc Cô Nhất Kiếm thấy sát chiêu mạnh nhất của mình hoàn toàn vô tác dụng, gương mặt lạnh lùng của gã sát thủ bỗng chốc vặn vẹo vì hoang mang nghi ngờ nhân sinh tột độ. Hắn chưa từng thấy một loại pháp bảo phòng ngự nào nực cười như chiếc lồng sắt phàm trần kia, lại càng không thể tin nổi một gã phàm nhân không có tu vi lại có thể đứng vững trước đòn tấn công của sát thủ Luyện Khí tầng chín.
"Không... không thể nào! Ngươi là yêu quái phương nào?" Độc Cô Nhất Kiếm hoảng hốt thét lên.
Hắn điên cuồng dồn toàn bộ lôi lực còn lại trong đan điền vào thanh phi kiếm lôi thiết rỉ sét, định ngự kiếm phi hành lao thẳng vào đâm chết Vương An Toàn bằng lực vật lý.
Nhưng đúng lúc này, trên bầu trời Thanh Vân Trấn đột ngột vang lên một tiếng sấm nổ đùng đoàng dữ dội của thiên tai lôi kích tự nhiên mùa thu. Mưa bụi bỗng chốc hóa thành mưa rào nặng hạt, nước mưa xối xả tuôn rơi làm ướt đẫm toàn bộ mái nhà và sân trước văn phòng.
Do lôi lực bạo loạn của Độc Cô Nhất Kiếm phóng ra quá mạnh, nó vô tình kích hoạt hệ thống dẫn sét tự nhiên của chiếc cột thu lôi bằng sắt rèn nguội dầy dặn lắp trên đỉnh mái nhà văn phòng Ban An Toàn.
Một tia sét thiên tai khổng lồ màu trắng xóa từ trên trời cao đột ngột giáng xuống, chém trúng ngay vào đỉnh nhọn dẫn sét của cột thu lôi trên mái nhà.
Độc Cô Nhất Kiếm lúc này đang đứng ngự kiếm trên mái nhà ướt đẫm, tay cầm thanh phi kiếm bằng lôi thiết rỉ sét trần trụi không hề có bao tay hay tay cầm cách điện (các tu sĩ vốn thích tay cầm kim loại trần để 'linh khí lưu chuyển không bị cản trở').
Khi hắn vung kiếm chém thẳng vào cột thu lôi đang dẫn sét để phá hủy nó, thanh kiếm sắt rỉ của hắn vô tình chạm trực tiếp vào thân cột thu lôi đang dẫn dòng lôi kích khổng lồ.
*OÀNG!!!*
Một tiếng nổ thiên lôi kinh hoàng chấn động cả Thanh Vân Trấn vang lên.
Dòng điện siêu cao áp hàng vạn vôn từ tia sét thiên tai đang chạy dọc cột thu lôi xuống đất, gặp phải thanh kiếm sắt rỉ dẫn điện cực tốt của Độc Cô Nhất Kiếm, lập tức chia dòng dẫn ngược chém thẳng vào tay hắn.
Do kim loại dẫn điện tốt hơn cơ thể người gấp hàng vạn lần, và Độc Cô Nhất Kiếm đang cầm kiếm sắt trần đứng trên mái nhà ướt sũng nước mưa dẫn điện, hắn vô tình tự biến cơ thể mình thành một cực của mạch điện khép kín nối thẳng từ tia sét thiên tai xuống lòng đất.
*Xẹt xẹt xẹt... giật giật giật...*
Toàn bộ cơ thể Độc Cô Nhất Kiếm lập tức bị dòng điện siêu cao áp chạy qua liên tục. Hắn đứng chết trân trên mái nhà, toàn thân giật nảy lên liên hồi như một con cá trê mắc cạn, mái tóc dài màu đen dựng đứng lên như một chiếc bàn chải khổng lồ bốc khói nghi ngút. Đôi mắt hắn trợn trừng trắng dã, miệng há hốc phun ra từng bớp bọt mép màu trắng xóa dính đầy muội than đen thui.
"Giật... giật... giật... tê... tê... tê..." Độc Cô Nhất Kiếm lầm bầm không thành tiếng, hàm răng gõ vào nhau lạch cạch liên tục.
*Bịch!*
Sau mười giây bị điện giật liên tục, Độc Cô Nhất Kiếm cạn kiệt hoàn toàn linh lực phòng ngự, cơ thể cháy sém đen thui như một khúc củi khô, ngã nhào từ trên mái nhà xuống bãi đất bùn ẩm ướt trước sân văn phòng, bất tỉnh nhân sự ngay tại chỗ, khói đen vẫn bốc lên nghi ngút từ mười đầu ngón tay sém đen.
Quần chúng phàm nhân và tán tu xung quanh đứng xem từ xa đều nín thở kinh ngạc tột độ.
"Trời ơi! Sát thủ Luyện Khí tầng chín bị điện giật sùi bọt mép rồi!"
"Thần tích! Ban An Toàn quả là có thần thông tiếp địa tối cao! Tia sét thiên lôi cũng phải nghe lời Trưởng ban Vương!"
Tôn Ngốc Tử đứng bên cạnh reo hò phấn khích: "Ta đã bảo mà! Cầm kiếm sắt trần đứng dưới mưa chém cột thu lôi thì đúng là tự sát công nghệ! Sát thủ tu tiên quả là thiếu kiến thức vật lý điện từ cơ bản!"
Vương An Toàn thản nhiên bước ra khỏi chiếc lồng Faraday, tay cầm Sổ biên bản phạt màu đỏ tiến tới cạnh gã sát thủ đang nằm co giật nhẹ dưới đất. Anh dùng gậy chỉ huy gạt thanh phi kiếm lôi thiết rỉ sét ra xa, khẽ lắc đầu thở dài đầy thất vọng:
"Đồng chí sát thủ, hành vi cầm kiếm sắt trần không cách điện tay cầm đứng dưới trời mưa giông chém cột thu lôi của đồng chí đã vi phạm nghiêm trọng quy chuẩn kỹ thuật an toàn điện phàm trần. Đây là bài học đắt giá cho việc coi thường các định luật vật lý khách quan của tự nhiên."
Anh quay sang Hứa Thanh Thanh: "Thanh Thanh, dùng dây thừng phàm trần trói chặt hắn lại. Hắn đã bị dòng điện lôi kích làm cạn kiệt hoàn toàn linh lực trong đan điền, trong vòng ba ngày tới không khác gì một phàm nhân phế thải."
"Được!" Hứa Thanh Thanh nhanh nhẹn rút cuộn dây thừng bọc vải thô ra trói chặt Độc Cô Nhất Kiếm lại như trói giò.
Vương An Toàn ngồi xổm xuống, tiến hành lục soát người gã sát thủ để thu giữ tang vật vi phạm và tìm kiếm manh mối. Anh lén lút rút từ trong túi áo ngực cháy sém của hắn ra một cuộn giấy tuyên thành nhỏ dính đầy muội than đen nhưng vẫn còn nguyên vẹn chữ viết.
Lật cuộn giấy ra dưới ánh đèn bão, đôi mắt OCD của Vương An Toàn khẽ nheo lại. Gương mặt anh lập tức đanh lại đầy sát khí hành chính.
Đó là một bản danh sách ghi rõ tên tuổi, chức vụ và số lượng linh thạch đóng góp của hàng chục chủ tiệm thuốc lậu thuộc liên minh Dược Vương Đường – đứng đầu là Dược Vô Lương – gom tiền thuê Độc Cô Nhất Kiếm ám sát anh để bịt đầu mối thanh tra.
"Danh sách đóng góp ngân lượng ám sát... Dược Vương Đường," Vương An Toàn đọc to từng chữ, giọng nói lạnh lùng vang lên trong đêm mưa lất phất.
Lý Tiểu Bảo từ trong phòng ngó đầu ra, run rẩy hỏi: "Trưởng... Trưởng ban, chúng ta tìm thấy kẻ chủ mưu thực sự rồi sao?"
"Phải," Vương An Toàn đứng thẳng người, cuộn chặt bản danh sách đút vào túi áo phản quang màu cam, ánh mắt kiên định nhìn về phía con phố tập trung các tiệm thuốc lậu phía xa. "Dược Vương Đường dám thuê sát thủ ám sát thanh tra viên đang thi hành công vụ, t tàng trữ chất nổ và thảo dược mốc meo gây mất an toàn cháy nổ đô thị. Ngày mai, Ban An Toàn sẽ tiến hành chiến dịch tổng thanh tra và niêm phong toàn bộ các tiệm thuốc vi phạm! Kẻ chủ mưu Dược Vô Lương tuyệt đối không thể thoát khỏi lưới pháp luật hành chính phàm trần!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!