Thiên Tài Lôi Pháp Và Cột Thu Lôi
Sương sớm của ngày lập thu vừa mới bị xua tan bởi hơi nóng tàn dư từ cuộc đối đầu ở phố Hỏa Đan Lộ, nhưng Vương An Toàn còn chưa kịp về tới văn phòng Ban An Toàn để uống một hớp trà gừng ấm thì bầu trời Thanh Vân Trấn đột ngột biến sắc. Từ phía ngoại ô hướng về phía Sân tập Lôi Pháp Thanh Vân Tông, những đám mây đen kịt không biết từ đâu cuồn cuộn kéo đến, che lấp cả mặt trời buổi sớm. Tiếng sấm sét nổ đùng đoàng liên hồi, những tia chớp màu tím đậm rạch ngang dọc bầu trời như những con mãng xà khổng lồ đang giận dữ gầm rú.
"Báo... báo cáo Trưởng ban!"
A Tèo, kỹ thuật viên cột lôi của Ban An Toàn, hớt hải chạy xộc vào ngõ nhỏ, hơi thở đứt quãng, thắt lưng đeo đầy kìm sắt và cuộn dây đồng kêu lách cách. Gương mặt thanh niên phàm nhân này tái mét, chỉ tay về phía ngoại ô: "Sự cố lôi điện cực kỳ nghiêm trọng! Lôi Vô Song, đại đệ tử của Lôi Đình Đường, đang điên cuồng phóng lôi để đột phá tu vi ngay tại sân tập trống. Sét đánh lạc hướng lung tung, đã thiêu rụi hoàn toàn ba mái nhà tranh của phàm nhân ở khu vực ngoại vi rồi! Người dân đang hoảng loạn sơ tán, nhưng mặt đất xung quanh vũng nước đều có điện áp rò rỉ, không ai dám lại gần!"
Nghe đến hai từ "sét đánh" và "thiêu rụi", đôi mắt mang chứng ám ảnh cưỡng chế (OCD) của Vương An Toàn khẽ giật mạnh. Anh lập tức rút cây bút lông ngỗng dắt tai ra, lật nhanh cuốn Sổ biên bản phạt vi phạm màu đỏ, gương mặt đanh lại đầy sát khí hành chính:
"Lại là Lôi Đình Đường! Bọn họ coi mạng sống của phàm nhân và hệ thống an toàn điện đô thị là trò đùa sao? Luyện lôi pháp cường độ cao ngay sát khu dân cư mà không lắp đặt hệ thống tiếp địa dẫn dòng! Tiểu Bảo, tay ngươi còn đau không?"
Lý Tiểu Bảo đang lóng ngóng xoa thuốc mỡ làm mát lên bàn tay phải bị bỏng nhẹ từ sự cố lò đan lúc sáng, nghe hỏi liền vội vàng đứng thẳng người, mếu máo: "Báo cáo Trưởng ban, tay đệ tử đã đỡ nhiều nhờ thuốc của Lưu Lang Trung, nhưng tay phải vẫn chưa thể cầm nắm vật nặng để dán niêm phong được!"
"Ngươi ở lại văn phòng giữ sổ sách và tiếp nhận khai báo thiệt hại của người dân," Vương An Toàn ra lệnh dứt khoát. Anh quay sang A Tèo và Hứa Thanh Thanh đang đứng bên cạnh: "A Tèo, mang theo bốn cọc sắt rèn nguội dài hai mét và hai cuộn dây đồng trần loại dày nhất. Thanh Thanh, mang theo Lá chắn phản quang chịu lực. Chúng ta xuất quân khẩn cấp!"
Đúng lúc này, Tôn Ngốc Tử – gã tán tu từng được Vương An Toàn cứu mạng khỏi một trận lôi kích nhờ chiếc áo mưa cách điện tự chế – hớn hở chạy tới. Hắn đang khoác trên người một chiếc áo mưa dệt từ xơ mướp tẩm nhựa cách điện màu cam nổi bật, đầu đội nón lá quấn băng phản quang sọc vàng đen, tay cầm một thanh tre thử điện tự chế. Hắn tự phụ vỗ ngực bộp bộp:
"Trưởng ban Vương! Đệ tử nghe tin có sự cố lôi điện liền chạy tới ngay! Đệ tử đã chuẩn bị sẵn chiếc áo mưa xơ mướp cách điện này để xông pha vào trận pháp cứu dân cùng ngài!"
Vương An Toàn liếc nhìn chiếc áo mưa của Tôn Ngốc Tử, chân mày khẽ nhíu lại. Anh bước tới, dùng gậy chỉ huy gõ nhẹ vào lớp xơ mướp đang sũng nước mưa lác đác bên ngoài, nghiêm giọng hỏi:
"Tôn Ngốc Tử, ta hỏi ngươi, quy chuẩn an toàn điện TCVN-ĐiệnÁp quy định thế nào về vật liệu cách điện trong điều kiện ẩm ướt?"
"Dạ... dạ..." Tôn Ngốc Tử gãi đầu gãi tai, lúng túng.
"Vật liệu cách điện chỉ có tác dụng khi nó hoàn toàn khô ráo!" Vương An Toàn nghiêm khắc giáo huấn. "Chiếc áo mưa xơ mướp của ngươi tuy có tẩm nhựa, nhưng lớp xơ mướp bên ngoài đã bị thấm nước mưa. Nước mưa ở giới tu tiên này chứa đầy linh khí tạp chất, là một chất dẫn điện cực kỳ tốt! Ngươi khoác cái thứ sũng nước này đi vào vùng lôi điện rò rỉ thì không khác gì tự biến mình thành một sợi dây dẫn điện di động để sét đánh nướng chín! Cởi ra ngay cho ta, đổi sang mang ủng cao su cách điện phàm trần và mũ bảo hộ đạt chuẩn!"
Tôn Ngốc Tử nghe xong thì mặt cắt không còn giọt máu, vội vàng cởi phăng chiếc áo mưa xơ mướp ra dốc ngược nước, miệng lẩm bẩm đầy kính phục: "Hóa ra là vậy... Thần kỳ quá, suýt chút nữa đệ tử lại bị sét đánh thành than rồi. Trưởng ban Vương quả là am hiểu thiên địa định luật!"
Sau khi cả đội đã trang bị đầy đủ thiết bị bảo hộ cá nhân (PPE) đạt chuẩn gồm Ủng cao su cách điện phàm trần dày màu đen và Mũ bảo hiểm cách điện lôi pháp màu vàng cát có đỉnh nhọn bằng sắt dẫn dòng, Vương An Toàn dẫn đầu đoàn tuần tra tiến thẳng về phía Sân tập Lôi Pháp Thanh Vân Tông.
Càng đến gần hiện trường, không khí càng trở nên căng thẳng. Tiếng sét đánh "ầm ầm" chấn động đến mức màng nhĩ người ta muốn vỡ ra. Ba ngôi nhà tranh của phàm nhân ở bìa rừng đã bị thiêu rụi hoàn toàn, chỉ còn trơ lại những cột gỗ cháy sém đen thui và làn khói xám bốc lên nghi ngút. Mặt đất xung quanh vũng nước mưa loang lổ bắt đầu xuất hiện những tia điện màu tím nhạt chạy lẹt xẹt trên cỏ, phát ra tiếng kêu "tê tê" ghê rợn.
Đây chính là hiện tượng Điện áp lôi pháp dư thừa cực kỳ nguy hiểm. Khi một luồng lôi điện khổng lồ đánh xuống đất mà không có hệ thống tiếp địa dẫn dòng, dòng điện sẽ lan truyền trên mặt đất ẩm ướt tạo ra sự chênh lệch điện áp giữa hai chân của người đi bộ. Chỉ cần bước một bước rộng, dòng điện sẽ chạy ngược từ chân này qua tim lên chân kia, gây tê liệt tim và tử vong ngay lập tức.
Hàng chục phàm nhân và tu sĩ cấp thấp đang đứng ríu rít ở khoảng cách xa, không ai dám bước qua vũng nước ẩm ướt để dập tắt tàn lửa đang bén vào ngôi nhà tranh thứ tư.
Ở trung tâm bãi đất trống, một thanh niên mặc áo cộc tay da thú hở ngực đang lơ lửng giữa không trung. Mái tóc hắn dựng đứng màu xanh tím do nhiễm điện nặng, xung quanh người luôn có những tia chớp tím lẹt xẹt liên tục. Hắn chính là Lôi Vô Song, thiên tài lôi pháp của Lôi Đình Đường. Gương mặt hắn tràn đầy vẻ cuồng ngạo, hai tay liên tục ngưng tụ những quả lôi cầu khổng lồ ném mạnh xuống mặt đất để biểu diễn uy phong đột phá.
"Ha ha ha! Cửu Thiên Lôi Đình Quyết của ta đã đạt đến tầng thứ sáu! Thần thông sấm sét này ai có thể cản được?" Lôi Vô Song cười lớn đầy tự phụ.
"Đồng chí Lôi Vô Song! Tắt ngay nguồn phát lôi điện và hạ cánh xuống đất lập tức để phục vụ công tác thanh tra!"
Một giọng nói lạnh lùng, khô khốc nhưng vang dội nhờ chiếc loa tre phóng thanh cầm tay vang lên cắt ngang tiếng sấm sét.
Lôi Vô Song khựng lại giữa không trung, cúi đầu nhìn xuống. Hắn lập tức nhìn thấy một gã phàm nhân mặc áo khoác phản quang màu cam chói mắt, đầu đội chiếc mũ bảo hộ màu vàng cát có đỉnh nhọn kỳ dị, chân đi đôi ủng cao su đen dày cộm đang hiên ngang bước đi trên nền đất ẩm ướt đầy tia điện rò rỉ.
"Ồ, hóa ra là tên thanh tra phàm nhân điên khùng chuyên đi quấy rối các lò đan," Lôi Vô Song khinh bỉ cười lớn, tay phải khẽ xoay, ngưng tụ một tia sét nhỏ phóng thẳng xuống khoảng đất ngay trước chân Vương An Toàn để cảnh cáo: "Tránh ra chỗ khác chơi, tên phàm nhân kia! Sân tập lôi pháp của Lôi Đình Đường ta là nơi thần thánh đột phá, không có chỗ cho đống luật lệ rác rưởi của ngươi! Ngươi bước thêm một bước nữa vào vùng điện áp bước này, lôi điện dư thừa dưới đất sẽ giật ngươi thành tro bụi!"
*Đùng!*
Tia sét đánh xuống mặt đất ẩm sát vách chân Vương An Toàn, bắn tung tóe những tia lửa điện màu tím lẹt xẹt chạy dọc vũng nước. Quần chúng xung quanh đều nhắm mắt không dám nhìn, tưởng rằng gã thanh tra phàm nhân sẽ bị giật chết ngay lập tức.
Nhưng không! Vương An Toàn vẫn bước đi một cách bình thản, bước chân vững chãi nện trên mặt đất đầy điện rò rỉ mà không hề có một chút biểu hiện tê liệt hay đau đớn nào.
"Cái... cái gì? Ngươi không sợ điện áp bước sao?" Lôi Vô Song trợn tròn mắt kinh ngạc, suýt chút nữa rơi từ trên không xuống đất.
Hắn đâu biết rằng đôi Ủng cao su cách điện phàm trần của Vương An Toàn được chế tạo với lớp đế gỗ sồi ngâm dầu và cao su lưu hóa dày tới ba phân, có khả năng cách ly hoàn toàn cơ thể anh với điện thế mặt đất lên tới mười vạn vôn linh lực. Đối với Vương An Toàn, đống lôi điện rò rỉ lẹt xẹt dưới đất kia chỉ giống như một vũng nước mưa bình thường không hơn không kém.
"Đồng chí Lôi Vô Song," Vương An Toàn giơ chiếc gậy chỉ huy bằng gỗ sồi ngâm dầu lên chỉ thẳng vào mặt đối thủ, giọng nói nghiêm nghị vang qua loa tre: "Hành vi phóng sét bừa bãi của đồng chí đã gây ra Sự cố lôi điện nghiêm trọng, thiêu rụi hoàn toàn ba mái nhà dân phàm nhân, vi phạm nghiêm trọng khoản 3 điều 15 Luật bảo vệ an toàn khu dân cư và quy chuẩn kỹ thuật phòng chống thiên tai lôi kích TCVN-ĐiệnÁp. Yêu cầu đồng chí lập tức ngừng vận khí phóng lôi!"
"Khốn kiếp! Ta không ngừng đấy, ngươi làm gì được ta?" Lôi Vô Song điên tiết gầm lên. Hắn cảm thấy tôn nghiêm của một thiên tài lôi pháp bị sỉ nhục nặng nề bởi một gã phàm nhân không có tu vi.
Hắn đột ngột vung tay, một quả lôi cầu màu tím đậm to bằng cái đấu nhanh chóng ngưng tụ, phóng vút đi trong không trung, mang theo vệt sáng chói mắt chém thẳng về phía ngực Vương An Toàn.
"Trưởng ban cẩn thận!" Hứa Thanh Thanh hét lớn, định lao lên dùng kiếm bọc cao su bảo vệ.
Nhị nhịp đối đầu điện từ bắt đầu bùng phát kịch liệt.
"Không cần!" Vương An Toàn bình tĩnh hét lớn ra hiệu cho Hứa Thanh Thanh đứng yên. Anh không hề né tránh quả lôi cầu đang lao tới với tốc độ cực nhanh.
Trong khoảnh khắc quả lôi cầu chỉ còn cách ngực anh ba thước, Vương An Toàn đột ngột vung chiếc gậy chỉ huy cách điện bằng gỗ sồi lên, thực hiện một cú gạt ngang vật lý chuẩn xác vào luồng tia sét rò rỉ xung quanh quả lôi cầu.
*Keng! Cạch!*
Chiếc gậy sồi cách điện hoạt động như một thanh gạt dòng điện trở cực cao, làm chệch hướng nhẹ quỹ đạo bay của quả lôi cầu. Quả lôi cầu sượt qua vai anh, chém trúng ngay vào chiếc đỉnh nhọn bằng sắt rèn nguội trên chiếc Mũ bảo hiểm cách điện lôi pháp của Vương An Toàn.
*Ầm!!!*
Một tiếng nổ lôi kích kinh hoàng vang lên ngay trên đầu Vương An Toàn, ánh sáng tím chói lòa bao phủ toàn bộ cơ thể anh. Quần chúng xung quanh đều la hét thất thanh, tưởng rằng Trưởng ban vĩ đại của họ đã bị sét đánh nát đầu.
Nhưng thần kỳ thay! Dòng điện lôi kích siêu cao áp từ quả lôi cầu khi chạm vào đỉnh nhọn sắt rèn nguội của mũ bảo hộ, thay vì chạy vào cơ thể phàm nhân của Vương An Toàn, lại lập tức đi theo nguyên lý lồng Faraday và hệ thống dây đồng tiếp địa dã chiến nối từ mũ bảo hộ kéo lê dưới mặt đất ẩm ướt phía sau lưng anh.
*Xẹt xẹt xẹt...*
Toàn bộ luồng lôi điện khổng lồ bị bẻ cong hoàn toàn, chạy dọc theo sợi dây đồng trần dày bọc quanh người anh và dẫn thẳng xuống lòng đất sâu ẩm ướt phía sau lưng, phát ra những tiếng nổ ngầm dưới bùn đất mà không hề gây tổn thương cho Vương An Toàn dù chỉ một sợi tóc.
"Cái... cái gì? Đỡ trực tiếp một chiêu Cửu Thiên Lôi Đình Quyết của ta mà không hề hấn gì? Đây là loại phòng ngự thần thông gì?" Lôi Vô Song kinh ngạc tột độ, gương mặt vặn vẹo vì hoang mang nghi ngờ nhân sinh. Hắn chưa từng thấy một loại pháp bảo phòng ngự nào nực cười như chiếc mũ bảo hiểm sọc vàng đen và sợi dây đồng kéo lê dưới đất kia, lại càng không thể tin nổi sức mạnh sấm sét kiêu ngạo của mình lại bị một gã phàm nhân vô hiệu hóa dễ dàng như vậy.
"Đồng chí Lôi Vô Song!" Vương An Toàn thản nhiên phủi phủi chút muội than bám trên vai áo phản quang màu cam, lạnh lùng đọc to thông số kỹ thuật:
"Theo định luật dòng điện vật lý phàm trần, dòng điện luôn chọn con đường có điện trở thấp nhất để truyền dẫn. Hệ thống dây đồng tiếp địa và đỉnh nhọn sắt rèn của mũ bảo hộ của ta có điện trở gần như bằng không, thấp hơn hàng vạn lần so với điện trở cơ thể người phàm hay tu sĩ của ngươi. Sức mạnh lôi pháp của ngươi dù có mạnh đến đâu, gặp phải tiếp địa hoàn hảo cũng chỉ là dòng điện dư thừa vô hại mà thôi!"
Nói xong, Vương An Toàn quay sang A Tèo đang đứng cảnh giới bên ngoài vũng nước: "A Tèo! Ném cọc sắt tiếp địa cho ta!"
"Dạ! Có ngay Trưởng ban!" A Tèo nhanh nhẹn ném mạnh chiếc cọc sắt rèn nguội dài hai mét bọc dây đồng trần về phía Vương An Toàn.
Vương An Toàn chụp gọn lấy chiếc cọc sắt rèn bằng đôi găng tay dệt sợi tơ tằm cách điện dày. Anh sải bước tiến thẳng về phía tâm trận pháp lôi điện nơi Lôi Vô Song đang lơ lửng bấn loạn.
Lôi Vô Song thấy đối thủ tiến gần, hoảng hốt dồn toàn bộ linh lực hỏa lôi song hệ còn lại trong cơ thể, ngưng tụ một quả lôi cầu khổng lồ màu tím đỏ rực hừng hực hơi nóng hỏa độc, định phóng sát chiêu cuối cùng để hủy diệt trạm gác.
Nhưng Vương An Toàn đã nhanh hơn một bước. Anh bước tới vũng nước ẩm ướt sát vách trận pháp tích lôi, dùng hết sức lực phàm nhân cắm mạnh chiếc cọc sắt rèn nguội sâu xuống lòng đất bùn ẩm ướt.
*Phập!*
Chiếc cọc sắt rèn nguội cắm sâu xuống lòng đất ẩm hai mét, kết nối trực tiếp cuộn dây đồng trần loại dày nhất với nguồn nước ngầm dẫn điện dưới lòng đất.
Đây chính là kỹ năng Dẫn sét tiếp địa dã chiến hoàn hảo.
Ngay trong khoảnh khắc chiếc cọc sắt tiếp địa chạm xuống lòng đất ẩm, một thần tích vật lý điện từ học đã xảy ra trước mắt toàn bộ tu sĩ và phàm nhân Thanh Vân Trấn.
*Xẹt... xì xì xì...*
Toàn bộ luồng linh lực lôi điện tím đỏ đang cuồn cuộn tích tụ xung quanh cơ thể Lôi Vô Song và quả lôi cầu khổng lồ trên tay hắn đột ngột bị bẻ cong quỹ đạo một cách cưỡng chế. Dòng điện lôi pháp bạo loạn lập tức bị hút sạch về phía chiếc cọc sắt rèn nguội và dẫn thẳng xuống lòng đất sâu vô hại, phát ra những tiếng nổ ngầm lách tách dưới bùn đất.
Mây đen kịt trên bầu trời bỗng chốc tan biến nhanh chóng, tiếng sấm sét gầm rú im bặt trong vòng ba nốt nhạc. Bầu trời Thanh Vân Trấn trở lại màu xanh trong lành của ngày lập thu.
Lôi Vô Song đứng lơ lửng giữa không trung, hai tay vẫn đang xòe ra trong tư thế phóng lôi cầu, nhưng trên tay hắn lúc này... hoàn toàn trống rỗng, không còn lấy một tia điện nhỏ lẻ nào.
Hắn hoàn toàn bị "mất điện" đột ngột do dòng lôi điện bị dẫn sạch xuống đất, tu vi Luyện Khí tầng 6 bị ngắt chiêu bẻ gãy dòng tuần hoàn linh lực đột ngột khiến hắn bị phản phệ nhẹ, rơi bịch xuống mặt đất ẩm ướt, thở dốc đầy bất lực.
"Đàn... đàn của ta... lôi lực của ta đâu rồi?" Lôi Vô Song ngơ ngác nhìn hai bàn tay trống rỗng của mình, gương mặt dựng tóc gáy đầy vẻ hoang mang tột độ.
Vương An Toàn thản nhiên bước tới trước mặt Lôi Vô Song, rút cây bút lông ngỗng ra, lạnh lùng lật trang Sổ biên bản phạt màu đỏ có đóng dấu mộc đỏ hành chính của tri phủ nha môn, bắt đầu múa bút viết loang loáng trước sự kinh ngạc tột độ của thiên tài lôi pháp:
"Đồng chí Lôi Vô Song, hành vi phóng sét bừa bãi không lắp đặt hệ thống cột thu lôi tiếp địa đạt chuẩn kỹ thuật đã được ghi nhận đầy đủ vật chứng tàn phá vật lý ba ngôi nhà dân. Lập biên bản xử phạt hành chính đồng chí mức phạt năm ngàn linh thạch thô vi phạm an toàn điện đô thị và cưỡng chế đình chỉ hoạt động Sân tập Lôi Pháp Thanh Vân Tông cho đến khi lắp đặt hoàn thành hệ thống cột thu lôi tiếp địa đạt chuẩn kỹ thuật TCVN-ĐiệnÁp! Yêu cầu đồng chí ký tên điểm chỉ vào biên bản!"
Lôi Vô Song nghe thấy con số năm ngàn linh thạch phạt và lệnh đình chỉ hoạt động sân tập thì trợn mắt há mồm, uất ức tột đỉnh. Hắn là đại đệ tử của Lôi Đình Đường hống hách thường ngày, nay lại bị một gã phàm nhân không có tu vi làm nhục và bắt phạt tiền ngay trước mặt đám đông phàm nhân đang reo hò.
Sự kiêu ngạo của thiên tài bị chà đạp, linh lực lôi pháp bị dẫn sạch xuống đất vô hại khiến hắn mất sạch lý trí. Hắn đột ngột nghiến răng nghiến lợi, gương mặt vặn vẹo đầy sát khí, nắm chặt hai nắm đấm vật lý vạm vỡ định lao thẳng vào Vương An Toàn để dùng bạo lực phàm trần đập nát chiếc mũ bảo hộ màu vàng cát kia:
"Tên phàm nhân khốn kiếp! Không có sấm sét, ta vẫn có thể dùng nắm đấm thể lực của tu sĩ Luyện Khí để bẻ cổ ngươi! Chết đi!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!