Nhạc nềnLaid_Back3

Mười Lăm Mét Sinh Tử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương sớm chưa kịp tan trên phố Hỏa Đan Lộ, nhưng bầu không khí đã đặc quánh một thứ hỗn hợp mùi vị khiến người ta muốn tắt thở: mùi lưu huỳnh linh lực nồng nặc, muội than đen kịt bám đầy các bức tường, và thứ dầu cặn luyện đan bốc lên từ những chiếc ống khói tự chế đang phì phò nhả khói xám xịt vào không trung. Đây chính là trung tâm sản xuất đan dược lậu lớn nhất vùng Đông Vực hoang dã, nơi mà các đan sư coi mạng sống của phàm nhân xung quanh như cỏ rác, và coi các quy chuẩn an toàn lao động như một trò đùa vô hại.


Sải bước trên con đường nhầy nhụa vết dầu đen, Vương An Toàn khẽ chỉnh lại chiếc áo khoác phản quang màu cam chói mắt dệt sợi tơ thạch anh cách điện. Đôi mắt mang chứng ám ảnh cưỡng chế (OCD) cực nặng của anh liên tục giật giật khi nhìn thấy những đường dây dẫn linh lực chằng chịt, rách nát vắt ngang qua các mái nhà tranh phàm nhân.


Đi ngay phía sau anh là Lý Tiểu Bảo, gã trợ lý hành chính của Ban An Toàn. Tiểu Bảo hôm nay trông thảm hại hơn thường lệ, chiếc mũ bảo hộ màu vàng cát trên đầu hắn bị móp nhẹ một góc ở phía bên trái – di chứng của cú va chạm nảy lửa với cây xà gồ gỗ lim đêm qua tại quán trọ Mã Phu Nhân. Hắn ôm khư khư cuốn sổ biên bản màu đỏ trước ngực, hai chân run cầm cập như cầy sấy.


"Trưởng... Trưởng ban ơi," Lý Tiểu Bảo thì thầm, giọng méo xệch: "Chúng ta vừa mới phạt Mã Đan Sư đêm qua, giờ lại trực tiếp xông vào sào huyệt Hỏa Đan Lộ của Hỏa Đan Tông thế này sao? Đệ tử nghe nói Triệu Hỏa Vương – trưởng phòng sản xuất lậu ở đây – là một kẻ cực kỳ hung bạo. Tu vi Luyện Khí tầng 8 của hắn không phải để trưng bày đâu!"


"Tiểu Bảo," Vương An Toàn không quay đầu lại, giọng nói lạnh lùng và nghiêm nghị như một vị thanh tra tổng cục: "Một con ốc vít rỉ sét có thể làm sập một cây cầu vạn trượng. Một lò luyện đan đặt sai vị trí có thể thiêu rụi cả một con phố. Trước quy chuẩn kỹ thuật, tu vi Luyện Khí tầng 8 hay Trúc Cơ kỳ đều bình đẳng như nhau. Nếu chúng ta lùi bước, ai sẽ bảo vệ những phàm nhân vô tội đang sống sát vách những quả bom nổ chậm kia?"


Đứng bên cạnh Vương An Toàn, Hứa Thanh Thanh khẽ vuốt ve bao kiếm bọc đầu bảo hộ màu đỏ nổi bật ở hông. Nữ kiếm sĩ anh tuấn của Thanh Vân Tông khẽ mỉm cười, đôi mắt sáng ngời đầy chính khí nhìn nghiêng sườn mặt kiên định của gã phàm nhân không có một chút tu vi kia. Cô tiến lên một bước, chắn giữa Vương An Toàn và những ánh mắt dòm ngó đầy sát khí của các đan đồng xung quanh, giọng nói giòn giã:


"Tiểu Bảo, ngươi nhát gan vừa thôi. Có ta ở đây, kẻ nào dám dùng bạo lực với Trưởng ban sẽ phải hỏi thanh kiếm của ta trước!"


Đoàn thanh tra dừng lại trước một xưởng luyện đan tạm bợ được dựng bằng gạch chịu nhiệt cũ nát. Ngay sát vách tường của xưởng luyện đan này, chỉ cách đúng một khoảng hẹp nhầy nhụa, là bức tường gạch mỏng manh của một ngôi nhà tranh phàm nhân nghèo khó. Bên trong xưởng, tiếng lửa linh hỏa gầm rú và tiếng rít áp suất từ chiếc lò đan bằng đồng thau phát ra lạch cạch đầy đe dọa.


Vương An Toàn dừng bước. Đôi mắt anh nheo lại, các lưới kỹ thuật tưởng tượng màu đỏ lập tức hiện lên trong đầu anh, đo đạc khoảng cách thực địa chỉ bằng một ánh mắt.


"Sai lệch nghiêm trọng," Vương An Toàn trầm giọng. "Tiểu Bảo, rút thước dây!"


Lý Tiểu Bảo luống cuống thò tay vào túi da, rút ra cuộn Thước đo khoảng cách an toàn bằng thép rèn nguội phàm trần dài 50 mét. Cuộn thước này hoàn toàn không chứa một chút linh lực nào, lạnh lẽo và xám xịt, nhưng độ chính xác của nó đã được nhà rèn Thiết Trụ kiểm định đến từng milimet.


"Kéo từ chân lò đan đến mép tường gạch nhà dân bên cạnh," Vương An Toàn chỉ huy.


Lý Tiểu Bảo vừa mới cúi người kéo đầu thước dây chạy đi thì từ bên trong xưởng luyện đan, một bóng người vạm vỡ bước ra. Đó là một người đàn ông trung niên béo chắc, mặc đạo bào màu đỏ nhạt đầy vết dầu mỡ đen đúa, mặt mũi đỏ hồng do hơi nóng hỏa lò bốc lên hừng hực. Tay hắn cầm một chiếc kìm sắt rèn cán gỗ cáu bẩn – thứ công cụ hắn chuyên dùng để siết chặt các van xả áp bị rò rỉ bất chấp cảnh báo cháy nổ để kịp tiến độ giao hàng cho chợ đen.


Kẻ đó chính là Triệu Hỏa Vương, Trưởng phòng sản xuất lậu của Hỏa Đan Tông.


"Kẻ nào dám mang đống sắt vụn phàm trần đến quấy rối xưởng luyện đan của ta?" Triệu Hỏa Vương gầm lên, giọng nói mang theo luồng linh lực hỏa hệ nóng bức khiến không khí xung quanh khẽ dao động. Lão khinh bỉ nhìn chiếc thước thép trên tay Lý Tiểu Bảo, rồi quét mắt qua bộ đồng phục phản quang màu cam của Vương An Toàn.


"Ồ, ta tưởng là ai, hóa ra là tên phàm nhân điên khùng chuyên đi dán giấy vàng phạt tiền ở Thanh Vân Trấn," Triệu Hỏa Vương cười khẩy, gương mặt béo húp híp đầy vẻ ngạo mạn. "Mã Đan Sư đêm qua bị các ngươi hù dọa là vì hắn nhát gan. Còn ta, Triệu Hỏa Vương, đang vận hành lò đan phục vụ cho đại nghiệp của Hỏa Đan Tông dưới sự chỉ thị trực tiếp của Đại trưởng lão Cổ Độc Cô! Các ngươi khôn hồn thì cút ngay, trước khi ta biến đống sắt vụn và cái mạng phàm nhân của các ngươi thành tro bụi!"


"Đồng chí Triệu Hỏa Vương," Vương An Toàn không hề chớp mắt trước uy áp Luyện Khí tầng 8 của đối thủ. Anh đứng nghiêm trang, rút cây bút lông ngỗng dắt tai ra, lạnh lùng đọc to điều khoản luật pháp:


"Theo quy chuẩn kỹ thuật an toàn quốc gia TCVN-KhoảngCách về quy hoạch đô thị an toàn, Khoảng cách an toàn tối thiểu ly cảnh bắt buộc giữa một lò luyện đan hoạt động có áp suất và nhà ở của phàm nhân tối thiểu phải là 15 mét. Quy tắc khoảng cách an toàn dân cư này nhằm mục đích ngăn chặn thảm họa cháy lan và giảm thiểu bán kính sát thương khi xảy ra sự cố nổ áp suất lò đan. Hiện tại, lò đan của đồng chí đang đặt sát vách nhà dân phàm nhân. Tiểu Bảo, đọc thông số đo đạc thực địa!"


Lý Tiểu Bảo đứng ở góc tường, run rẩy nhìn vạch chia trên thước thép rồi hét lớn: "Báo... báo cáo Trưởng ban! Khoảng cách thực tế từ chân lò đan đến vách tường nhà dân chỉ có... ba mét lẻ hai mươi phân! Vi phạm nghiêm trọng quy chuẩn ly cảnh tối thiểu mười hai mét!"


"Ba mét!" Vương An Toàn đập mạnh chiếc gậy chỉ huy sọc vàng đen xuống đất, gương mặt đanh lại đầy sát khí hành chính: "Đồng chí Triệu Hỏa Vương, đồng chí đang đặt một quả bom nổ chậm có bán kính tàn phá hai mươi mét ngay sát vách phòng ngủ của một gia đình phàm nhân! Đây là hành vi coi thường mạng sống con người cực hạn, vi phạm nghiêm trọng khoản 1 điều 12 Luật phòng cháy chữa cháy!"


"Hahaha! Quy chuẩn? Khoảng cách ly?" Triệu Hỏa Vương ngửa cổ cười lớn, tiếng cười đầy sự mỉa mai và khinh nhờn. "Phàm nhân các ngươi yếu ớt như kiến cỏ, chết vài mạng thì có sao? Lò đan của ta đặt ở đây là để hấp thụ địa hỏa ngầm chảy dưới lòng đất! Dời đi mười lăm mét? Ngươi bảo ta dời địa hỏa ngầm đi sao? Đúng là ngu xuẩn! Ta không dời đấy, ngươi làm gì được ta?"


Nói xong, Triệu Hỏa Vương đột ngột vận động linh lực hỏa hệ trong cơ thể. Một luồng uy áp nóng rực từ người hắn bùng phát, hóa thành một cơn gió lốc vô hình quét mạnh qua mặt đất, hướng thẳng về phía thước dây thép đang kéo căng.


Hắn muốn dùng uy áp linh lực để đẩy lùi và bẻ gãy chiếc thước thép phàm trần kia hòng tiêu hủy công cụ đo đạc.


*Vù vù...*


Luồng gió linh lực nóng bỏng thổi tới, khiến bụi đất bay mù mịt. Chiếc thước thép phàm trần không chứa một chút linh lực nào, vì vậy nó hoàn toàn miễn dịch với các trận pháp ảo ảnh hay các loại bùa chú bẻ cong không gian linh lực. Tuy nhiên, dưới sức gió vật lý mạnh mẽ từ uy áp Luyện Khí tầng 8, sợi dây thước thép bắt đầu rung lắc dữ dội và có nguy cơ bị thổi bay khỏi vạch mốc.


"Tiểu Bảo! Giữ chặt đầu thước!" Vương An Toàn hét lớn.


"Đệ... đệ tử không giữ nổi! Gió nóng quá!" Lý Tiểu Bảo la oai oái, hai tay bị hơi nóng làm đỏ rực, định buông tay chạy trốn.


Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Vương An Toàn bước lên một bước dài. Đôi ủng cao su cách điện của anh nện mạnh xuống nền đất nhầy nhụa dầu cặn. Anh giơ chiếc gậy chỉ huy bằng gỗ sồi ngâm dầu cách điện sơn sọc vàng đen lên, đè mạnh đầu nhọn bọc cao su của gậy xuống ngay trên vạch mốc số 3 của thước thép, đóng chặt nó xuống nền đất đá.


*Cộp!*


Chiếc gậy sồi cách điện hoạt động như một điểm neo chịu lực tĩnh vật lý hoàn hảo. Sức gió linh lực của Triệu Hỏa Vương thổi qua gậy gỗ sồi bọc cao su chỉ giống như gió thổi qua cột đá, hoàn toàn không thể làm lay chuyển đầu thước dây dù chỉ một milimet.


"Cái gì? Một tên phàm nhân không có tu vi lại có thể đứng vững trước uy áp của ta?" Triệu Hỏa Vương trợn tròn mắt kinh ngạc. Hắn không thể hiểu nổi tại sao luồng linh lực nóng rực của mình lại không thể làm nóng chảy hay đẩy lùi chiếc gậy gỗ tầm thường kia.


Lão đâu biết rằng gỗ sồi ngâm dầu và cao su lưu hóa là những chất cách điện cách nhiệt tự nhiên có hệ số dẫn nhiệt gần như bằng không theo vật lý hiện đại. Uy áp linh lực hỏa hệ của lão dù có nóng đến đâu, khi gặp phải rào cản vật lý cách nhiệt hoàn hảo này cũng chỉ giống như nước đổ lá khoai.


"Đồng chí Triệu Hỏa Vương," Vương An Toàn lạnh lùng nhìn đối thủ qua vành mũ bảo hộ màu vàng cát: "Hành vi dùng uy áp linh lực cản trở công tác đo đạc thực địa của thanh tra viên đã được ghi nhận. Theo điều 5 Luật hành chính, mức phạt của đồng chí đã tăng thêm mười phần trăm."


"Khốn kiếp! Ngươi dám trêu đùa ta sao?" Triệu Hỏa Vương điên tiết gầm lên. Sự kiêu ngạo của một tu sĩ hỏa hệ Luyện Khí tầng 8 bị một phàm nhân chà đạp ngay trước mặt các đan đồng khiến hắn mất sạch lý trí.


Hắn đột ngột xòe bàn tay béo chắc ra, linh hỏa hỏa hệ màu đỏ rực nhanh chóng ngưng tụ trên lòng bàn tay hắn, hóa thành một quả hỏa cầu nóng bỏng to bằng nắm tay. Luồng linh hỏa tỏa ra hơi nóng kinh hoàng, thiêu cháy cả những chiếc lá khô bay ngang qua.


"Ta xem cái thước rác rưởi của ngươi chịu được mấy giây dưới ngọn lửa linh hỏa của ta!" Triệu Hỏa Vương gầm lên đầy sát khí, vung tay ném mạnh quả hỏa cầu nóng bỏng thẳng về phía chiếc thước thép và Vương An Toàn.


Quả hỏa cầu bay vút đi trong không trung, mang theo vệt lửa đỏ rực rạch đôi màn sương sớm, hướng thẳng về phía ngực Vương An Toàn. Phàm nhân xung quanh chứng kiến cảnh tượng này đều hốt hoảng la hét bỏ chạy tán loạn.


Nhưng Vương An Toàn vẫn đứng im như một pho tượng đá phản quang. Anh không hề né tránh, bởi vì anh biết rõ phía sau mình luôn có một lá chắn bảo vệ tuyệt đối.


*Keng!!!*


Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên giữa phố Hỏa Đan Lộ.


Bóng dáng thanh mảnh của Hứa Thanh Thanh đột ngột xuất hiện chắn ngay trước mặt Vương An Toàn. Thanh trường kiếm của cô đã được rút ra khỏi bao, nhưng điều kỳ lạ là trên đầu mũi kiếm sắc bén kia lại được bọc một chiếc bao bảo hộ bằng cao su màu đỏ nổi bật dán băng keo phản quang.


Cô không dùng kiếm khí sắc bén để chém đôi quả hỏa cầu, bởi vì cô nhớ kỹ lời dạy của Vương An Toàn: chém đôi hỏa cầu trong không gian hẹp sẽ gây ra hiện tượng tán xạ nhiệt, làm tàn lửa bắn tung tóe gây cháy lan sang các mái nhà tranh xung quanh.


Thay vào đó, Hứa Thanh Thanh nghiêng người, sử dụng mặt phẳng của thanh kiếm bọc cao su chịu nhiệt làm lá chắn, thực hiện một cú gạt ngang vật lý cực kỳ chuẩn xác.


*Bùm!*


Quả hỏa cầu đập mạnh vào mặt kiếm bọc cao su chịu nhiệt, lập tức bị lực đàn hồi vật lý chệch hướng quỹ đạo bay, dội ngược trở lại và nổ tung trên khoảng đất trống không người bên cạnh, bắn ra những tia lửa đỏ rực làm sém đen một góc bức tường gạch của nhà dân phàm nhân.


"Cái gì? Kiếm bọc cao su lại có thể đỡ được linh hỏa của ta?" Triệu Hỏa Vương sững sờ, hai mắt lồi ra như mắt cá cảnh. Hắn chưa từng thấy một kiếm tu nào chiến đấu bằng một thanh kiếm bọc cao su đỏ nực cười như vậy, lại càng không thể tin nổi ngọn lửa linh hỏa kiêu ngạo của mình lại bị gạt phăng đi một cách dễ dàng như thế.


"Triệu Hỏa Vương!" Hứa Thanh Thanh đứng thẳng người, mũi kiếm bọc cao su chỉ thẳng vào mặt gã trưởng phòng sản xuất lậu, giọng nói lạnh lùng đầy uy nghiêm: "Ngươi dám phóng hỏa mưu sát thanh tra viên đang thi hành công vụ sao?"


Ngay phía sau cô, Vương An Toàn vẫn thản nhiên cầm cây bút lông ngỗng, cúi đầu viết loang loáng lên trang Sổ biên bản phạt màu đỏ. Giọng anh vang lên đều đều, khô khốc nhưng mang theo một áp lực tâm lý cực lớn:


"Ghi nhận hành vi vi phạm thứ ba: Cố tình sử dụng vũ khí hỏa pháp nguy hiểm cấp 1 tấn công thanh tra viên đang làm nhiệm vụ phòng cháy chữa cháy. Vi phạm nghiêm trọng điều 8 Luật an toàn công vụ quốc gia. Tăng mức xử phạt hành chính lên mười vạn linh thạch thô, tịch thu toàn bộ công cụ luyện đan vi phạm và tạm giữ phương tiện lò đan để phục vụ điều tra mỏi kết cấu mỏi kim loại!"


"Mười... mười vạn linh thạch thô?" Triệu Hỏa Vương nghe thấy con số khổng lồ kia thì suýt chút nữa thổ huyết tại chỗ. Con số này tương đương với toàn bộ doanh thu sản xuất đan lậu của hắn trong suốt ba năm qua!


"Tên phàm nhân khốn kiếp! Ngươi mơ đi! Ai cho ngươi quyền tịch thu lò đan của ta?" Triệu Hỏa Vương điên cuồng gầm lên, tay cầm chiếc kìm sắt rèn định lao lên liều mạng vật lý với Vương An Toàn.


Đúng lúc này, Lý Tiểu Bảo đứng bên cạnh chiếc lò luyện đan đang phì phò nhả khói nóng hổi, thấy không khí căng thẳng bèn muốn lập công chuộc tội. Hắn rút một tờ giấy niêm phong màu vàng phản quang từ trong túi ra, định lao lên dán thẳng vào nắp lò đan đang nóng đỏ.


"Tiểu Bảo! Dừng lại ngay!" Vương An Toàn hét lớn cảnh báo.


Nhưng đã quá muộn. Lý Tiểu Bảo vì quá nôn nóng và nhát gan nên đã quên mất một quy chuẩn an toàn lao động cơ bản tối thiểu.


*Xèo xèo... Aaaa!!!*


Ngay khi bàn tay trần của Lý Tiểu Bảo vừa chạm sát vào vỏ lò đan bằng đồng thau đang hoạt động quá công suất nhiệt độ lên tới hơn 600 độ C, hơi nóng rò rỉ từ vết nứt vỏ lò lập tức làm bỏng rát da tay hắn. Lý Tiểu Bảo hét lên một tiếng đau đớn, vội vàng rụt tay lại, tờ giấy niêm phong bị tàn lửa thiêu rụi một góc rơi xuống đất.


"Đồ ngu xuẩn!" Vương An Toàn sải bước tới, giật mạnh tay Lý Tiểu Bảo ra kiểm tra vết bỏng: "Quy trình an toàn lao động chương 2 điều 4 quy định gì về thiết bị bảo hộ cá nhân (PPE)? Khi tiếp xúc với thiết bị áp lực nhiệt độ cao trên 100 độ C, bắt buộc phải mang găng tay bảo hộ chịu nhiệt dệt sợi tơ tằm cách nhiệt! Ngươi dám dùng tay trần đi dán niêm phong lò đan đang hoạt động sao? Muốn rụng tay à?"


Lý Tiểu Bảo mếu máo ôm bàn tay đỏ ửng: "Đệ... đệ tử xin lỗi Trưởng ban! Tại đệ tử vội quá..."


"Lui ra phía sau, bôi ngay thuốc mỡ làm mát của Lưu Lang Trung vào!" Vương An Toàn mắng nhẹ, rồi quay sang Triệu Hỏa Vương đang đứng ngơ ngác.


Gương mặt Vương An Toàn lạnh lùng như băng tuyết. Anh giơ cao cuốn Sổ biên bản phạt màu đỏ có đóng dấu mộc đỏ hành chính của tri phủ nha môn lên trước mặt Triệu Hỏa Vương, giọng nói vang dội khắp con phố Hỏa Đan Lộ:


"Triệu Hỏa Vương! Biên bản vi phạm hành chính đã được lập hoàn chỉnh với đầy đủ chứng cứ đo đạc thực địa 3 mét sai lệch khoảng cách ly an toàn, hành vi tấn công thanh tra viên và che giấu lỗi rò rỉ hỏa độc gây sém đen nhà dân phàm nhân. Yêu cầu đồng chí ký tên điểm chỉ vào biên bản và nộp phạt mười vạn linh thạch thô trong vòng ba ngày!"


"Ký tên? Ta ký cái đầu ngươi ấy!" Triệu Hỏa Vương nghiến răng nghiến lợi, gương mặt béo húp híp vặn vẹo vì tức giận. Hắn biết rõ nếu mình ký tên vào cuốn sổ đỏ được Thiên đạo bảo chứng kia, linh lực của hắn sẽ bị khóa chặt 30% nhân quả ngay lập tức cho đến khi nộp đủ tiền phạt.


Hắn nhìn thanh kiếm bọc cao su chịu nhiệt đầy đe dọa của Hứa Thanh Thanh, lại nhìn thấy toán nha dịch của tri phủ nha môn đang lục tục kéo đến đầu phố dưới sự chỉ đạo từ xa của tri phủ Lý Đại Nhân để hỗ trợ phong tỏa hiện trường.


Biết rõ hôm nay mình không thể dùng bạo lực để giải quyết gã phàm nhân cứng đầu này, Triệu Hỏa Vương hằn học nhổ một bãi nước bọt xuống đất, giận dữ hét lớn:


"Vương An Toàn! Ngươi cứ đợi đấy! Ta sẽ không nộp một cắc tiền phạt nào hết! Hỏa Đan Tông chúng ta sẽ không để yên cho cái Ban An Toàn rác rưởi của ngươi hoạt động! Sư tôn Cổ Độc Cô của ta sẽ bắt ngươi phải quỳ gối cầu xin!"


Nói xong, Triệu Hỏa Vương tức giận đá văng chiếc xô thiếc rỗng bên đường, xoay người dùng thân thủ tu sĩ Luyện Khí tầng 8 nhảy vút qua các mái nhà tranh, hoảng hốt bỏ chạy thẳng về phía tổng đàn Hỏa Đan Tông để cầu cứu Đại trưởng lão.


Đám đông phàm nhân xung quanh chứng kiến gã trưởng phòng sản xuất lậu hống hách thường ngày phải bỏ chạy trối chết thì đồng loạt reo hò vang dội. Nhiều người rơm rớm nước mắt nhìn bức tường nhà mình tuy bị sém đen nhẹ một góc do tàn lửa hỏa cầu, nhưng mối nguy hiểm sập lò nổ tung sát vách đã tạm thời được ngăn chặn.


Vương An Toàn không hề nở một nụ cười chiến thắng. Anh chậm rãi cất cây bút lông ngỗng vào tai, cúi xuống nhặt cuộn thước thép phàm trần lên, cẩn thận lau sạch bụi đất bám trên mặt thước. Đôi mắt anh nhìn về hướng ngọn núi Hỏa Đan Tông phía xa, nơi những luồng khói đen khổng lồ vẫn đang cuồn cuộn bốc lên đầy đe dọa.


"Trưởng ban... hắn bỏ chạy rồi. Chúng ta có tiến hành niêm phong lò đan của hắn ngay không?" Lý Tiểu Bảo vừa xoa thuốc mỡ vừa rụt rè hỏi.


"Lò đan của hắn đang ở nhiệt độ quá cao, cưỡng chế niêm phong lúc này mà không có đồ bảo hộ chịu nhiệt đầy đủ sẽ gây nguy hiểm cho nhân sự," Vương An Toàn trầm giọng ra lệnh: "Tiểu Bảo, ghi nhận vào kế hoạch: Hỏa Đan Tông đã chính thức đi vào danh sách đen vi phạm kỹ thuật đặc biệt nghiêm trọng. Áp lực từ đại trưởng lão Cổ Độc Cô của chúng sẽ sớm đổ dồn vào văn phòng chúng ta. Chúng ta cần chuẩn bị đầy đủ thiết bị bảo hộ chịu nhiệt và bình chữa cháy áp suất cao trước khi tiến hành tổng kiểm tra toàn bộ Hỏa Đan Lộ!"


Anh quay người sải bước đi ngược về phía văn phòng Ban An Toàn, chiếc áo khoác phản quang màu cam chói lọi trong ánh nắng sớm, để lại sau lưng một con phố Hỏa Đan Lộ đang xôn xao chấn động trước thần tích hành chính của gã phàm nhân không có tu vi.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!