Nhạc nềnLaid_Back3

Thanh Tra Ban Đêm Tại Quán Trọ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm Thanh Vân Trấn tĩnh mịch đến lạ lùng. Sương mù mỏng tràn về từ dãy núi phía Tây, mang theo cái lạnh se sắt của tiết lập thu, nhưng bầu không khí bên trong những con ngõ nhỏ của khu phàm nhân vẫn nồng nặc mùi tro than và khói dầu.


Dưới ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn lồng phàm trần treo đầu ngõ, một bóng người mặc chiếc áo khoác phản quang màu cam chói mắt đang đứng thẳng lưng, tay cầm chiếc gậy chỉ huy sơn sọc vàng đen gõ nhè nhẹ xuống lòng đường đá dăm. Bên cạnh anh, Lý Tiểu Bảo – gã trợ lý hành chính mới tuyển của Ban An Toàn – đang run rẩy ôm khư khư cuốn sổ biên bản màu đỏ trước ngực, chiếc mũ bảo hộ màu vàng cát trên đầu cứ chốc chốc lại lệch sang một bên vì mồ hôi lạnh chảy ra quá nhiều.


"Trưởng... Trưởng ban à," Lý Tiểu Bảo nuốt nước bọt, giọng run run thì thầm: "Chúng ta đi tuần tra ban đêm thật sao? Giờ này các tiên nhân thường bế quan tu luyện hoặc luyện đan âm thầm. Chúng ta đột kích thế này, ngộ nhỡ chạm tự ái của đại lão nào đó, họ vung tay một chưởng thì đệ tử e là không còn mạng để về Thanh Vân Tông ăn cháo loãng đâu."


Vương An Toàn không quay đầu lại, đôi mắt anh dưới vành mũ bảo hộ vẫn chăm chú quan sát từng khe cửa, từng ống khói dọc con phố. Giọng anh lạnh lùng, nghiêm nghị như một vị thẩm phán tối cao đang đọc cáo trạng:


"Tiểu Bảo, ngươi phải nhớ kỹ: Tai nạn lao động không có khái niệm ngày hay đêm. Kẻ vi phạm quy chuẩn an toàn thường chọn bóng tối để hành sự hòng trốn tránh sự giám sát của pháp luật. Nếu chúng ta lơ là một phút, tính mạng của hàng trăm phàm nhân trong khu phố này sẽ bị treo trên sợi tóc. Ngươi có ngửi thấy gì không?"


Lý Tiểu Bảo hít hà một hơi, mũi hắn giật giật: "Mùi... mùi thảo dược? Hơi khét, lại có chút ngọt lịm giống như mật ong bị cháy?"


"Đó là mùi của sự chết chóc không màu không mùi đang bị ngụy trang," Vương An Toàn đanh mặt lại. "Khói độc Carbon Monoxide – gọi tắt là khí CO. Sinh ra từ quá trình đốt cháy thảo dược và hỏa thạch thiếu oxy trong không gian kín. Đi theo ta!"


Anh sải bước nhanh về phía cuối phố, nơi tòa nhà ba tầng bằng gỗ thông của Quán Trọ Mã Phu Nhân đang đứng im lìm trong bóng tối. Đây là quán trọ lớn nhất trấn, kết cấu hoàn toàn bằng gỗ thông sấy dễ cháy, chỉ cần một đốm lửa linh hỏa rò rỉ là có thể biến cả tòa nhà thành một ngọn đuốc khổng lồ trong vòng ba nốt nhạc.


Ngay góc khuất của quán trọ, Ngô Tiểu Nhị – gã chạy bàn phàm nhân mặc chiếc áo cộc tay xám bẩn – đang đứng đợi sẵn, vai vắt chiếc khăn lau dính đầy dầu mỡ. Thấy Vương An Toàn đến, gã vội vàng lao ra, thì thầm đầy hốt hoảng:


"Vương trưởng ban! Ngài đến rồi! Đúng như tôi báo tin mật, Mã Đan Sư – gã tán tu Luyện Khí tầng 7 thuê phòng hầm chữ Đinh ở dưới lòng đất – đã bế quan luyện đan liên tục suốt ba canh giờ. Tôi đi ngang qua khe thông gió của căn hầm, ngửi thấy mùi khét lẹt bốc lên, đầu óc quay cuồng suýt ngã nhào. Mã Phu Nhân không cho tôi báo quan, bảo rằng tiên nhân luyện đan là chuyện thường, nhưng tôi sợ cái quán trọ này nổ tung mất!"


"Ngươi làm tốt lắm, Tiểu Nhị. Đây là hành động dũng cảm bảo vệ an toàn phòng chống cháy nổ đô thị," Vương An Toàn vỗ vai gã chạy bàn, rồi quay sang Lý Tiểu Bảo: "Lập tức tiến hành thanh tra đột xuất ban đêm!"


Họ bước vào sảnh chính của quán trọ. Mã Phu Nhân – bà chủ quán trọ quyến rũ trung niên – đang mặc một bộ sườn xám thêu hoa mẫu đơn đỏ rực, tay cầm chiếc tẩu thuốc bằng ngọc thạch nhả khói mơ màng. Thấy Vương An Toàn dẫn theo đội tuần tra đeo băng tay cam xông vào, đôi mắt sắc sảo của mụ khẽ nheo lại, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt và châm biếm:


"Ối chà, Vương trưởng ban đại giá quang lâm ban đêm thế này làm quán trọ của ta sáng rực cả lên. Sao thế? Ban An Toàn phàm nhân các ngươi giờ lại rảnh rỗi đi kiểm tra phòng ngủ của các vị tiên nhân sao? Ta nói cho ngươi biết, Mã Đan Sư là khách quý của ta, đang ở giai đoạn ngưng tụ dược dịch quan trọng. Ngươi mà làm phiền hắn, hắn chỉ cần thổi một luồng linh hỏa là cái Ban An Toàn của ngươi thành tro bụi đấy!"


"Mã Phu Nhân," Vương An Toàn đứng nghiêm trang, giơ chiếc gậy chỉ huy sọc vàng đen lên chặn ngang tẩu thuốc của mụ: "Yêu cầu bà giữ trật tự và hợp tác công vụ. Theo Luật phòng cháy chữa cháy Thanh Vân Trấn đã được tri phủ đóng mộc đỏ, mọi cơ sở lưu trú có tu sĩ bế quan luyện đan hoặc đột phá Trúc Cơ bắt buộc phải đăng ký an toàn và lắp đặt hệ thống thông gió đạt chuẩn. Quán trọ của bà hoàn toàn thiếu quạt thông gió hầm ngầm, nồng độ khí CO đang rò rỉ vượt ngưỡng cực kỳ nguy hiểm. Tiểu Bảo, mở cửa hầm chữ Đinh!"


Lý Tiểu Bảo run rẩy bước xuống cầu thang dẫn vào tầng hầm tối tăm. Hầm chữ Đinh nằm sâu dưới lòng đất, cửa hầm bằng gỗ lim dày cộp đóng chặt, xung quanh các khe cửa bắt đầu có những luồng khói đen nhạt, mỏng manh nhưng mang theo mùi ngọt lịm chết chóc lọt ra ngoài.


Lý Tiểu Bảo lấy từ trong túi ra một tấm bùa gõ cửa phàm trần, đập mạnh lên cánh cửa gỗ: "Mã Đan Sư! Ban An Toàn Thanh Vân Trấn kiểm tra đột xuất! Yêu cầu đồng chí tắt lò luyện đan ngay lập tức để phục vụ công tác đo nồng độ khí độc hại!"


Bên trong hoàn toàn im lặng, không một tiếng trả lời, chỉ có tiếng rít khe khẽ của luồng hơi nóng áp suất cao đang tích tụ.


"Trưởng ban... không có phản hồi! Hay là hắn đang ở trạng thái ngộ đạo?" Lý Tiểu Bảo lo lắng ngoảnh lại hỏi.


Vương An Toàn không nói hai lời, anh thò tay vào chiếc túi da đeo hông, rút ra một chiếc lồng tre nhỏ bên trong có một chú chim sẻ vàng đang nhảy nhót. Anh đặt chiếc lồng sát vào khe cửa hầm nơi khói đen rò rỉ.


Chỉ trong vòng mười giây ngắn ngủi, chú chim sẻ vàng bỗng nhiên lảo đảo, đôi cánh rũ xuống, rồi lăn đùng ra đáy lồng, mắt nhắm nghiền, ngực phập phồng yếu ớt.


Gương mặt Vương An Toàn biến sắc, anh hét lớn: "Nồng độ khí CO linh lực đã vượt ngưỡng 500ppm! Đây là ngưỡng độc tính gây tử vong cực nhanh cho phàm nhân và gây suy kiệt kinh mạch chí mạng cho tu sĩ Luyện Khí kỳ! Hắn đã bị ngất xỉu do ngộ độc khí độc! Tiểu Bảo, đeo mặt nạ phòng độc khẩn cấp!"


Vương An Toàn nhanh nhẹn rút chiếc Mặt nạ phòng độc than hoạt tính dệt bằng vải bạt chống cháy do mẹ đẻ Lý Thị khâu vá, chụp nhanh lên mặt, siết chặt quai đeo bám sát vào da. Anh đưa một chiếc spare cho Lý Tiểu Bảo, nhưng gã trợ lý nhát gan vì quá hoảng loạn nên tay chân lóng ngóng, đeo ngược mặt nạ khiến quai đeo vướng vào chiếc mũ bảo hộ.


"Sư tôn ơi! Cứu con! Con không thở được!" Lý Tiểu Bảo la hét nghẹn ngào bên trong chiếc mặt nạ đeo ngược.


"Đồ ăn hại! Đứng im!" Vương An Toàn mắng nhẹ, một tay giữ chặt đầu Lý Tiểu Bảo, tay kia giật mạnh quai đeo chỉnh lại đúng quy chuẩn kỹ thuật ôm sát mũi miệng cho hắn. "Nghe đây! Khi vào trong, nhiệm vụ của ngươi là dùng cát dập lửa dập tắt lò đan ngay lập tức! Ta sẽ kéo người ra!"


Mã Phu Nhân đứng trên cầu thang thấy vậy, gương mặt quyến rũ lập tức biến cát trắng. Mụ hốt hoảng rút từ trong ngực áo ra một tấm "Tịnh Tâm Phù" phát ra ánh sáng xanh nhạt, định ném qua khe cửa: "Để ta dùng bùa chú tịnh tâm giải độc cho hắn! Tiên nhân bế quan không thể bị phàm nhân chạm vào!"


"Dừng tay lại!" Vương An Toàn gạt phăng tay mụ chủ quán trọ, giọng nói qua lớp mặt nạ phòng độc vang lên trầm đục nhưng đanh thép: "Vô tác dụng! Khí CO không phải là độc tố linh lực thông thường để bùa chú của bà giải được! Đây là phản ứng hóa học vật lý! Khí CO có ái lực liên kết với huyết hồng cầu phàm nhân và linh mạch tu sĩ mạnh gấp 200 lần so với oxy! Tấm bùa của bà không thể bẻ cong định luật hóa học khách quan của Thiên đạo! Tránh ra!"


Anh quay sang Lý Tiểu Bảo: "Phá cửa!"


Lý Tiểu Bảo nhắm mắt nhắm mũi, lấy đà tung một cú đá mạnh vào cánh cửa gỗ lim dính đầy khói độc.


*Rầm!!!*


Cánh cửa gỗ lim bị sụp đổ hoàn toàn. Nhưng do trần hầm quá thấp, đà lao tới của Lý Tiểu Bảo khiến chiếc mũ bảo hộ màu vàng cát của hắn va đập cực mạnh vào một cây xà gồ gỗ thông mục nát trên trần hang.


*Cốp!!!*


Một tiếng động khô khốc vang lên. Chiếc mũ bảo hộ bị móp nhẹ một góc, nhưng kết cấu chịu lực của mũ đã phân tán hoàn toàn lực va đập vật lý, bảo vệ hộp sọ của gã trợ lý nhát gan không bị vỡ nứt.


"Safety first! Thấy chưa?" Vương An Toàn hét lớn qua mặt nạ: "Nếu ngươi không đeo mũ bảo hộ đạt chuẩn TCVN, đầu ngươi giờ đã nở hoa rồi! Mau xông vào dập lửa!"


Họ bước vào bên trong căn hầm chữ Đinh. Khói độc CO dày đặc, không màu không mùi nhưng mang theo áp lực nghẹt thở bao trùm toàn bộ không gian. Ở trung tâm căn hầm, chiếc lò luyện đan nhỏ bằng đồng đen của Mã Đan Sư đang bốc cháy bạo loạn, linh hỏa hỏa hệ rò rỉ ra ngoài bàn rèn gỗ, thiêu rụi các cuộn giấy công thức xung quanh.


Dưới nền đất ẩm ướt, Mã Đan Sư – gã tu sĩ Luyện Khí tầng 7 – đang nằm co quắp, gương mặt xanh xao nhợt nhạt do thiếu oxy lâu ngày, khóe miệng sùi bọt mép trắng xóa, hai tay vẫn ôm chặt lấy một viên đan dược lỗi.


"Tiểu Bảo! Cát chữa cháy! Mau!" Vương An Toàn hét lớn, đồng thời cúi xuống nắm lấy hai nách của Mã Đan Sư, dùng toàn bộ sức lực phàm nhân của mình để kéo lê gã tu sĩ nặng trĩu ra ngoài cửa hầm.


Lý Tiểu Bảo run rẩy vác theo xô cát chữa cháy Thanh Vân do A Hổ chuẩn bị sẵn ở sảnh. Hắn nhắm mắt ném thẳng cả xô cát mịn vào chiếc lò đan đang bốc cháy bạo loạn. Cát mịn đổ ập xuống, phủ kín bề mặt lò đan và bàn rèn gỗ, cách ly hoàn toàn oxy triệt để, dập tắt tức thì ngọn lửa linh hỏa hỏa hực đang chực chờ bén vào vách gỗ thông quán trọ.


*Xèo xèo...*


Ngọn lửa tắt ngấm dưới lớp cát mịn. Vương An Toàn lúc này đã lôi được thân hình nặng nề của Mã Đan Sư lên đến sảnh chính của quán trọ, đặt nằm ngửa trên nền sàn gỗ thông thoáng gió. Cư dân quán trọ và các tán tu vãng lai nghe thấy tiếng động lớn đều chạy ra vây quanh, xì xào bàn tán đầy kinh ngạc:


"Trời đất ơi! Mã Đan Sư bị sao thế kia? Sùi bọt mép rồi!"


"Tên phàm nhân kia đang làm gì thế? Sao hắn lại cởi đạo bào của tiên nhân ra?"


Vương An Toàn quỳ sụp xuống bên cạnh Mã Đan Sư. Anh nhanh nhẹn giật phăng chiếc mặt nạ phòng độc của mình ra, ghé sát tai vào mũi gã tu sĩ để kiểm tra nhịp thở: "Không có nhịp thở! Đồng tử co giãn! Ngừng tuần hoàn hô hấp do ngộ độc khí CO cấp tính!"


Anh không do dự một giây, lập tức đan hai bàn tay vào nhau, đặt lên xương ức của Mã Đan Sư, dùng lực toàn thân ấn mạnh xuống liên tục đúng nhịp độ:


"Một, hai, ba, bốn... ba mươi!"


*Bịch! Bịch! Bịch!*


Mỗi nhịp ấn ngực phàm nhân của Vương An Toàn đều dứt khoát, mạnh mẽ, khiến lồng ngực của gã tu sĩ Luyện Khí tầng 7 lún xuống đúng quy chuẩn kỹ thuật y khoa hiện đại. Sau ba mươi nhịp ấn ngực, Vương An Toàn cúi xuống, một tay nâng cằm, một tay kẹp chặt mũi Mã Đan Sư, hít một hơi thật sâu rồi áp miệng mình vào miệng gã tu sĩ, thổi mạnh hai hơi liên tục.


Đám đông xung quanh lập tức ồ lên một tiếng kinh hoàng tột độ:


"Trời ơi! Tên phàm nhân điên khùng kia đang làm gì thế? Hắn đang... đang hôn Mã Đan Sư sao?"


"Hút dương khí! Chắc chắn hắn là ma tu phàm nhân đang lén lút hút lấy tu vi của tiên nhân!"


Mã Phu Nhân cũng tái mặt, định lao vào ngăn cản: "Ngươi... ngươi dám khinh nhờn cơ thể của tiên nhân ngay trước mặt ta sao?"


"Tránh ra! Tất cả đứng im xếp hàng dẹp đường thông thoáng gió cho ta!" Vương An Toàn trừng mắt hét lớn, sát khí hành chính dâng cao khiến mụ chủ quán trọ phải khựng lại bước chân. "Đây là quy trình sơ cứu ngạt khí CPR – hồi sức tim phổi phàm trần! Nếu ta dừng lại một giây, tim hắn sẽ ngừng đập vĩnh viễn, thần tiên cũng không cứu nổi!"


Anh tiếp tục chu kỳ ép ngực thứ hai.


*Bịch! Bịch! Bịch!*


"Mười lăm, mười sáu... ba mươi!"


Vương An Toàn cúi xuống thổi ngạt lần thứ hai. Luồng chính khí phàm trần mạnh mẽ đi vào phổi Mã Đan Sư, kích thích cơ hoành và đẩy luồng khí độc CO đen ngòm tích tụ sâu trong phế quản ra ngoài.


Đến chu kỳ thứ ba, lồng ngực của Mã Đan Sư bỗng nhiên giật mạnh một cái.


*Khụ... khụ... oẹ!!!*


Gã tu sĩ Luyện Khí tầng 7 đột ngột trợn tròn mắt, phun ra một ngụm dịch đen nồng nặc mùi hỏa độc khét lẹt. Hắn bắt đầu thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội, hít lấy hít để bầu không khí trong lành của sảnh chính quán trọ. Thần trí hắn mơ màng, đôi mắt xanh xao dần lấy lại tiêu cự, nhìn chằm chằm vào Vương An Toàn đang quỳ bên cạnh lau mồ hôi trán.


"Ta... ta chưa chết sao?" Mã Đan Sư thào thào hỏi, giọng yếu ớt.


"Đồng chí suýt chút nữa đã đi gặp tổ tiên dưới suối vàng vì tội luyện đan phòng kín thiếu hệ thống thông gió," Vương An Toàn lạnh lùng đứng dậy, phủi bụi bẩn trên chiếc áo phản quang màu cam của mình. Anh quay sang Lý Tiểu Bảo: "Tiểu Bảo, mở Sổ biên bản phạt vi phạm màu đỏ, lập hồ sơ xử lý nóng!"


Lý Tiểu Bảo lúc này đã tháo được chiếc mặt nạ phòng độc ra, gương mặt vẫn còn lấm lem muội than, nhanh nhẹn mở cuốn sổ da đỏ, rút bút lông ngỗng múa tay viết loang loáng:


"Hành vi vi phạm của Mã Đan Sư: Luyện chế đan dược trong không gian hầm ngầm kín hoàn toàn không có quạt thông gió và ống khói đạt chuẩn kỹ thuật, gây ra Vụ rò rỉ khí độc CO quán trọ Mã Phu Nhân vượt ngưỡng an toàn 500ppm, đe dọa trực tiếp tính mạng của bản thân và hàng chục khách trọ xung quanh. Vi phạm nghiêm trọng TCVN-ĐộcTính và Luật PCCC Thanh Vân Trấn. Mức phạt: 5000 linh thạch thô hoặc nộp phạt bằng hiện vật tương đương."


Nghe đến con số "5000 linh thạch thô", Mã Đan Sư vừa mới tỉnh lại từ cõi chết bỗng nhiên giật nảy mình như bị điện giật. Sự biết ơn cứu mạng chưa kịp hình thành đã bị lòng kiêu ngạo của một tu sĩ Luyện Khí tầng 7 và nỗi xót tiền đè bẹp hoàn toàn.


Hắn gượng dậy, gương mặt xanh xao lộ vẻ tức giận tột độ, chỉ tay vào mũi Vương An Toàn hét lớn:


"Cái gì? Năm ngàn linh thạch? Ngươi là cái thá gì mà dám phạt ta? Ta là tu sĩ Luyện Khí tầng 7! Ngươi chỉ là một tên phàm nhân nghèo kiết xác! Ta luyện đan bế quan là nghệ thuật tối cao, là cơ duyên đột phá! Ngươi dám xông vào phá hỏng lò đan của ta, dập tắt linh hỏa của ta, giờ lại còn dám đòi phạt tiền?"


Mã Đan Sư điên cuồng vận động linh lực hỏa hệ còn sót lại trong đan điền. Hắn xòe bàn tay gầy guộc ra, cố gắng ngưng tụ một luồng linh hỏa màu đỏ nhạt, đôi mắt hằn lên tia sát khí lạnh lùng:


"Hôm nay ta sẽ thiêu rụi cuốn sổ đỏ của ngươi, xem tên phàm nhân nhà ngươi làm gì được ta!"


Ngọn lửa linh hỏa bùng lên trên đầu ngón tay Mã Đan Sư, tỏa ra hơi nóng hừng hực hướng thẳng về phía cuốn sổ biên bản trên tay Vương An Toàn.


"Trưởng ban! Cẩn thận! Hắn định dùng hỏa pháp tiêu hủy chứng cứ!" Lý Tiểu Bảo sợ hãi hét lớn, định lùi lại phía sau.


Nhưng Vương An Toàn không hề lùi bước. Ánh mắt anh lạnh lùng, nghiêm nghị nhìn thẳng vào ngọn lửa đang bùng lên. Anh chậm rãi đưa chiếc Còi đồng thổi phạt treo trước ngực lên miệng, hít một hơi thật sâu bằng dung tích phổi phàm nhân khỏe mạnh, rồi thổi một hơi thật mạnh.


*TÚTTT... TÚTTT... TÚTTT!!!*


Âm thanh tần số cao chói tai từ chiếc còi đồng phàm trần vang lên ngắt quãng, tạo ra một luồng sóng âm cơ học chấn động mạnh mẽ lan tỏa trong không gian chật hẹp của sảnh quán trọ. Sóng âm tần số cao đột ngột làm nhiễu loạn và bẻ gãy dòng tuần hoàn linh lực hỏa hệ đang cực kỳ bất ổn định của Mã Đan Sư sau khi bị ngộ độc khí CO.


*Phụt!*


Ngọn lửa linh hỏa trên tay Mã Đan Sư lập tức bị dập tắt ngấm như một ngọn nến trước gió bão. Mã Đan Sư giật mình ngắt chiêu, linh lực bạo loạn ngược dòng khiến hắn đau đớn ôm ngực, lùi lại ba bước dập dồn, gương mặt càng thêm phần trắng bệch xanh xao.


"Ngươi... chiếc còi của ngươi là pháp bảo gì? Sao có thể cắt đứt linh lực của ta?" Mã Đan Sư hoảng hốt kêu lên.


"Đây không phải pháp bảo, đây là sóng âm cơ học cộng hưởng tần số cao làm rối loạn nhịp thở và dòng khí vận hành của đồng chí khi đang suy kiệt thể trạng," Vương An Toàn lạnh lùng hạ chiếc còi đồng xuống, tay rút cây bút lông ngỗng viết thêm một dòng chữ đỏ đanh thép vào trang sổ phạt:


"Ghi nhận thêm hành vi vi phạm: Cố tình dùng hỏa pháp tấn công thanh tra viên đang thi hành công vụ nhằm tiêu hủy chứng cứ pháp lý. Vi phạm Luật phòng chống chống đối công vụ hành chính Thanh Vân Trấn. Tăng gấp đôi mức phạt tài chính lên mười vạn linh thạch thô, hoặc tạm đình chỉ tư cách luyện đan vô thời hạn, tịch thu lò đan làm phương tiện dọn rác công cộng!"


"Ngươi... ngươi dám tịch thu lò đan của ta?" Mã Đan Sư tức run người, định lao lên liều mạng vật lý với Vương An Toàn.


Nhưng ngay lúc đó, Mã Phu Nhân – người nãy giờ chứng kiến toàn bộ quy trình cứu hộ hồi sức tim phổi CPR chuyên nghiệp và dập lửa nhanh gọn bằng cát chữa cháy của Ban An Toàn – bỗng nhiên bước tới, gõ mạnh chiếc tẩu thuốc bằng ngọc thạch xuống bàn gỗ thông phát ra tiếng *cốp* lớn.


Mụ chủ quán trọ trừng mắt nhìn Mã Đan Sư, giọng nói lạnh lùng răn đe:


"Câm miệng lại cho ta, Mã lão đầu! Ngươi suýt chút nữa đã thiêu rụi toàn bộ quán trọ của ta và làm ngạt chết tất cả khách trọ tầng hai rồi! Nếu không có Vương trưởng ban dùng cái gọi là CPR cứu mạng, ngươi giờ đã là một cái xác không hồn thối rữa dưới hầm ngầm kia rồi! Từ nay về sau, quán trọ của ta tuyệt đối cấm ngươi thuê phòng bế quan luyện đan lậu! Muốn luyện đan thì đi tìm nơi đạt chuẩn thông gió mà thuê!"


Mã Đan Sư bị mụ chủ quán trọ mắng cho vuốt mặt không kịp, lòng kiêu ngạo hoàn toàn sụp đổ trước áp lực của cả phàm nhân lẫn tu sĩ xung quanh đang đồng loạt chỉ trích hành vi mất an toàn của hắn.


Hắn ôm ngực thở dốc, đôi mắt hằn học nhìn Vương An Toàn, nghiến răng nghiến lợi đe dọa:


"Được... được lắm! Vương An Toàn! Ngươi cậy có luật tri phủ bảo vệ phàm nhân mà dám sỉ nhục tiên nhân! Ngươi có biết sư huynh của ta là ai không? Huynh ấy chính là Triệu Hỏa Vương – Trưởng phòng sản xuất lậu của Hỏa Đan Tông vĩ đại! Huynh ấy đang vận hành hàng trăm lò đan áp suất cao sát vách phàm nhân khu kia kìa! Để ta xem tên phàm nhân nhà ngươi có dám mang cái sổ đỏ rách của ngươi đến niêm phong lò đan của huynh ấy không! Huynh ấy sẽ thiêu rụi cái văn phòng Ban An Toàn của ngươi thành tro bụi!"


Nói xong, Mã Đan Sư ôm lấy ngực, lảo đảo lết thân hình suy kiệt chạy trốn vào bóng đêm, bỏ lại chiếc lò đan rỉ sét và đống tro tàn ngập cát dưới hầm ngầm chữ Đinh.


Vương An Toàn nhìn theo bóng lưng gã tu sĩ chạy trốn, gương mặt không một chút sợ hãi trước lời đe dọa bạo lực, đôi mắt OCD của anh khẽ nheo lại đầy sát khí hành chính:


"Triệu Hỏa Vương... Trưởng phòng sản xuất Hỏa Đan Tông sao? Rất tốt. Mục tiêu thanh tra tiếp theo của Ban An Toàn đã xuất hiện."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!