Niêm Phong Lò Bạch Ngọc Dược Cốc
Sương mù đêm lập thu tràn qua những rặng thông già, mang theo cái lạnh se sắt của vùng biên viễn ngoại ô Thanh Vân Trấn. Thế nhưng, khi đoàn tuần tra của Ban An Toàn tiến gần đến cửa ngõ Thung Lũng Sương Mù Độc, cái lạnh tự nhiên ấy nhanh chóng bị thay thế bởi một làn khí hôi hám, ngọt lịm đến gai người. Đó không phải là thứ chướng khí tự nhiên tích tụ ngàn năm, mà là một hỗn hợp khí thải hóa học nhân tạo, đậm đặc và nhớp nháp, lơ lửng như một tấm lụa độc màu xanh lục nhạt bao phủ toàn bộ lối vào.
Vương An Toàn đứng nghiêm nghị trên một tảng đá cao sát lối vào thung lũng. Chiếc áo bảo hộ màu cam phản quang tự chế dệt sợi tơ thạch anh cách điện của anh sáng rực lên dưới ánh đèn bão phàm trần. Trên đầu anh, chiếc mũ bảo hộ màu vàng cát – vừa được gia cố bằng một miếng sắt rèn nguội cách điện bóng loáng ở tập trước để bồi thường cho vết sém lôi kích – đội ngay ngắn, quai mũ cài chặt dưới cằm. Gương mặt phàm nhân của anh hoàn toàn bình thản, nhưng đôi mắt mang chứng ám ảnh cưỡng chế (OCD) cực nặng về an toàn lao động đang nheo lại đầy nghiêm khắc sau lớp kính bảo hộ chống bụi linh khí.
Anh đưa tay điều chỉnh chiếc Mặt nạ phòng độc than hoạt tính đang đeo che kín mũi miệng. Tiếng hít thở của anh qua màng lọc gáo dừa phàm trần vang lên đều đặn, trầm đục: “Đồng chí Đại Tráng, đồng chí Thanh Thanh, kiểm tra lại thiết bị bảo hộ cá nhân (PPE). Nồng độ hydrocarbon thơm và khí CO linh lực trong không khí ở đây đang tăng vọt theo chiều gió xả. Tuyệt đối không được tháo mặt nạ!”
“Rõ! Trưởng ban!” Trương Đại Tráng gầm lên một tiếng qua lớp mặt nạ phòng độc màu cam dày cộp. Gã vạm vỡ vác trên vai bồn chứa nước linh lực dã chiến, tay lăm lăm vòi phun vôi bột dập lửa.
Hứa Thanh Thanh đi bên cạnh anh, mái tóc đuôi ngựa buộc cao bằng dải băng phản quang khẽ đung đưa. Cô không đeo mặt nạ phòng độc vì linh lực Kiếm tu Luyện Khí tầng tám dồi dào giúp cô tự động bế khí trong vòng hai canh giờ, nhưng tay cô vẫn nắm chặt chuôi thanh trường kiếm bọc chiếc bao bảo hộ bằng cao su màu đỏ rực ở đầu mũi kiếm – thiết kế chống rung chấn kết cấu công trình độc quyền của Vương An Toàn. Cô quét mắt qua màn sương độc, khẽ nói: “Trưởng ban, phía trước có ánh lửa của y quán dã chiến. Lưu Lang Trung đang ở đó.”
Tại khu đất trống đầu thung lũng, một chiếc lều vải thô phàm nhân được dựng tạm bợ. Ánh lửa từ đống củi khô nhảy nhót, chiếu rõ khung cảnh hỗn loạn bên trong. Hàng chục đệ tử hái thuốc trẻ tuổi của các tông môn lân cận đang nằm la liệt trên những chiếc chiếu rách. Người thì ho khan rũ rượi, người thì lồng ngực phập phồng thở dốc, mặt mũi xanh xao xám xịt do nhiễm độc khí độc hại.
Lưu Lang Trung – lão y sĩ râu dê gầy gò đeo chiếc kính gọng tròn cổ kính – đang tất bật chạy qua chạy lại, tay cầm hòm thuốc gỗ hương dạt dào dược hương phàm trần. Lão vừa bôi thuốc mỡ làm mát da cho một đệ tử hái thuốc, vừa ho khan vì khói độc lọt vào lều.
“Lưu Lang Trung, tình hình thương vong thực tế thế nào?” Vương An Toàn bước vào lều, giơ gậy chỉ huy sọc vàng đen lên chào theo đúng tác phong hành chính.
Lưu Lang Trung ngẩng đầu lên, đôi mắt mệt mỏi sau tròng kính gọng đồng sáng lên khi thấy bóng dáng màu cam phản quang quen thuộc: “An Toàn! Cậu đến rồi! May quá! Từ canh tư đến giờ, đã có ba mươi hai đệ tử hái thuốc ngoại môn bị ngất xỉu trong thung lũng được đưa ra đây. Phổi của họ nóng như lửa đốt, niêm mạc mắt đỏ tấy, máu trong người nghẽn lại không thể vận hành linh lực. Đây chắc chắn là triệu chứng ngộ độc phổi cấp tính do hít phải khói độc luyện đan!”
Lão y sĩ run rẩy đưa ra một xấp chứng từ bệnh án dính đầy vết thảo dược mốc: “Đây là số liệu thống kê thương vong thực tế trong vòng ba ngày qua để cậu làm căn cứ pháp lý phạt tiền. Bọn đan sư vô lương tâm kia lại lén lút nhóm lò luyện đan lậu trong thung lũng hái thuốc công cộng rồi!”
Vương An Toàn nhận lấy xấp chứng từ, nheo mắt đọc lướt qua các thông số lâm sàng. Óc phân tích của một kỹ sư an toàn lao động kiếp trước lập tức hoạt động:
“Sắc mặt nhợt nhạt, niêm mạc đỏ tấy, nhịp thở nông... Đây chính là dấu hiệu điển hình của việc ngộ độc khí CO linh lực nồng độ cao! Khí CO không màu không mùi sẽ liên kết chặt chẽ với huyết hồng cầu của phàm nhân và tu sĩ cấp thấp, ngăn chặn quá trình vận chuyển oxy làm hoại tử tế bào phổi. Theo tiêu chuẩn TCVN-ĐộcTính về chất lượng không khí, chỉ cần nồng độ khí CO vượt ngưỡng năm trăm phần triệu (500ppm) trong vòng một giờ là đủ gây tử vong diện rộng!”
Anh quay sang tuần tra viên phàm nhân A Lang đang xách chiếc lồng tre nhỏ đi bên cạnh: “Đồng chí A Lang, chuẩn bị thiết bị cảnh báo khí độc sinh học dã chiến!”
“Có ngay, Trưởng ban!” A Lang hét lớn qua chiếc loa tre phóng thanh sơn sọc vàng đen. Gã giơ cao chiếc lồng tre chứa chú chim sẻ vàng lanh lợi đang nhảy nhót lách cách – chú chim sẻ được đặt tên là ‘Tiểu Hoàng Em’, công cụ cảnh báo khí độc sinh học nhạy cảm nhất của Ban An Toàn.
“Đoàn tuần tra tiến vào thung lũng! Trương Đại Tráng đi đầu rải cát dập lửa phòng hỏa, Hứa Thanh Thanh bảo vệ cánh sườn!” Vương An Toàn dứt khoát ra lệnh, gậy chỉ huy sọc vàng đen vung lên chỉ hướng đo đạc.
Đoàn người nhanh chóng bước vào màn sương mù màu xanh lục nhạt của Thung Lũng Sương Mù Độc. Càng đi sâu, không khí càng trở nên đặc quánh, ngọt lịm một cách đáng sợ. Trương Đại Tráng lầm lũi đi trước, thỉnh thoảng lại vung tay rải những nắm cát mịn chữa cháy Thanh Vân xuống những bụi cỏ khô ven đường để tạo ranh giới phòng hỏa dã chiến.
A Lang đi bên cạnh Vương An Toàn, vừa đi vừa tò mò rút từ trong túi áo ra một xấp giấy quỳ màu xanh đỏ phàm trần: “Trưởng ban, đệ tử thấy không khí ở đây bốc mùi chua loét, có cần dùng giấy quỳ này để đo độ độc hại của khói độc không ạ? Đệ tử thấy Lý Tiểu Bảo ở văn phòng hay dùng thứ này lắm.”
“Đồng chí A Lang, dừng tay ngay lập tức!” Vương An Toàn gõ nhẹ gậy chỉ huy vào tay A Lang, nghiêm giọng chỉnh đốn: “Sai lầm kỹ thuật nghiêm trọng! Giấy quỳ chỉ có tác dụng đo độ axit và độc tính của chất lỏng rò rỉ, hoàn toàn vô tác dụng trước chất khí! Đồng chí cố tình phơi giấy quỳ trong không khí ẩm sương mù chỉ làm hỏng mẫu thử và đưa ra thông số sai lệch! Lý Tiểu Bảo lần trước suýt làm hỏng mẫu thử giếng cổ cũng vì lỗi cẩu thả này! Muốn đo khí độc, chỉ có thể tin vào phản ứng sinh học của Tiểu Hoàng Em!”
A Lang hốt hoảng rụt tay lại, cất xấp giấy quỳ vào túi, mặt đỏ bừng hối lỗi: “Dạ... dạ đệ tử hiểu rồi! May có Trưởng ban chỉ dạy!”
*Lách cách... lách cách...*
Chú chim sẻ Tiểu Hoàng Em trong lồng tre bắt đầu nhảy nhót hỗn loạn. Đôi cánh nhỏ của nó đập liên tục vào nan lồng, mỏ há hốc ra để thở dốc. Chỉ trong vòng mười bước chân tiếp theo, chú chim sẻ bỗng lảo đảo, hai mắt nhắm nghiền rồi ngã lăn ra sàn lồng tre ngất xỉu.
“Báo cáo Trưởng ban! Tiểu Hoàng Em ngất xỉu rồi!” A Lang hét lên hoảng hốt.
“Nồng độ khí CO linh lực đã vượt ngưỡng năm trăm phần triệu (500ppm)! Thiết lập trạng thái khẩn cấp cấp độ hai!” Vương An Toàn lạnh lùng ra lệnh, bước chân của anh đẩy nhanh hơn trên nền đất ẩm ướt nhiễm hỏa độc. “Nguồn phát khí thải độc hại nằm ngay phía trước, khoảng cách không quá một trăm mét!”
Qua màn sương mù xanh lục nhạt bỗng hiện ra một tòa lầu các bằng gỗ bạch đàn trang nhã, rèm lụa xanh bay phấp phới trong gió nhẹ. Thế nhưng, khung cảnh thần tiên ấy hoàn toàn bị phá hủy bởi một luồng khói đen kịt, bốc mùi khét lẹt nồng nặc đang phun ra xối xả từ cửa sổ lầu các, xả thẳng xuống thung lũng hái thuốc bên dưới.
Ngay giữa lầu các, một thiếu nữ xinh đẹp thanh nhã mặc váy màu xanh lá cây thơm mùi thảo dược đang ngồi xếp bằng trên một chiếc bồ đoàn bằng ngọc thạch. Gương mặt nàng thanh tú, mắt phượng mày ngài, tay cầm chiếc quạt lụa khẽ phẩy nhẹ để điều phối linh lực mộc hệ. Trước mặt nàng là một chiếc lò luyện đan bằng bạch ngọc tinh xảo, chạm khắc hoa văn mây khói lộng lẫy.
Thế nhưng, chiếc lò bạch ngọc quý giá ấy hoàn toàn thiếu hệ thống ống khói dẫn khí thải và van xả áp tự động. Khói độc từ quá trình đốt cháy thảo dược ẩm mốc bên trong lò cứ thế phun ra tự do qua các khe hở của nắp lò, bao phủ toàn bộ căn phòng rồi tràn ra ngoài cửa sổ.
Đây chính là Hoa Mộng Dao – nữ thiên tài luyện đan dưỡng nhan kiêu kỳ của Dược cốc địa phương.
*Toét! Toét!*
Tiếng còi đồng thổi phạt dội thẳng vào lầu các gỗ bạch đàn. Luồng sóng âm tần số cao chấn động không khí, lập tức bẻ gãy dòng linh lực mộc hệ mà Hoa Mộng Dao đang vận hành để thúc lửa nhóm lò. Chiếc quạt lụa trên tay nàng khựng lại giữa không trung, ngọn lửa linh hỏa màu xanh lục dưới đáy lò bạch ngọc đột ngột tắt ngúm.
“Kẻ phàm nhân vô lễ nào dám làm loạn tại bãi luyện đan của bổn cô nương?” Hoa Mộng Dao nhíu mày đứng phắt dậy, đôi mắt phượng ngập tràn sát khí nhìn chằm chằm vào đoàn người mặc áo phản quang cam vừa đạp cửa xông vào.
Vương An Toàn bước lên một bước, gậy chỉ huy sọc vàng đen chỉ thẳng vào chiếc lò bạch ngọc đang bốc khói đen nghi ngút: “Yêu cầu đồng chí tắt lò luyện đan ngay lập tức để phục vụ công tác đo nồng độ khí CO độc hại! Đồng chí đang hành vi luyện đan trong phòng kín không có hệ thống lọc khí thải và ống dẫn khói đạt chuẩn kỹ thuật!”
Hoa Mộng Dao nhìn bộ trang phục bảo hộ màu cam kỳ dị của Vương An Toàn, khẽ cười khẩy một tiếng đầy khinh bỉ: “Nực cười! Bổn cô nương là thiên tài luyện đan của Dược cốc, đang luyện chế cực phẩm đan dược dưỡng nhan ‘Thần Nhan Hương’ trị giá hàng ngàn linh thạch thô! Khói bốc ra từ lò bạch ngọc của ta là nghệ thuật thanh nhã, là hương thơm ngào ngạt giúp làm đẹp nhan sắc phàm nhân xung quanh! Các ngươi là lũ phàm nhân ngu muội, biết gì về nghệ thuật luyện đan dưỡng nhan mà dám đến đây nói nhảm?”
Nói rồi, nàng vung chiếc quạt lụa lên, định thi triển một luồng cuồng phong mộc hệ để xua đuổi đoàn tuần tra phàm nhân ra ngoài.
“Đồng chí Hoa Mộng Dao, bớt nóng!” Vương An Toàn không hề né tránh, giọng nói của anh vang lên lạnh lùng, khô khốc và tràn đầy tính hành chính công vụ qua lớp mặt nạ phòng độc. “Về mặt pháp lý hành chính, ‘nghệ thuật’ của đồng chí không nằm ngoài phạm vi điều chỉnh của Quy định vệ sinh dịch tễ kho dược liệu và Luật bảo vệ an toàn khu dân cư Thanh Vân Trấn!”
Anh dứt khoát rút cây bút lông ngỗng dắt tai ra, lật nhanh một trang mới trong Sổ biên bản phạt vi phạm màu đỏ dắt bên hông, múa bút viết loang loáng:
“Căn cứ kết quả đo đạc thực địa bằng thiết bị cảnh báo sinh học Tiểu Hoàng Em, nồng độ khí CO linh lực bốc ra từ lò bạch ngọc của đồng chí hiện tại đạt ngưỡng tám trăm năm mươi phần triệu (850ppm), vượt ngưỡng an toàn cho phép gấp mười bảy lần! Đây không phải là hương thơm nghệ thuật, đây là chất thải khí hữu cơ độc hại chứa độc tính cực cao gây suy hô hấp mãn tính cho toàn bộ đệ tử hái thuốc trong thung lũng!”
Anh giơ chiếc lồng tre chứa chú chim sẻ đang nằm ngất xỉu ra trước mặt nàng: “Đây là chứng cứ sinh học không thể chối cãi! Chú chim sẻ này đã bị ngất xỉu chỉ trong vòng mười giây tiếp xúc với luồng khí thải của đồng chí! Đồng chí có biết hành vi xả thải chất độc hại chưa qua lọc khí ra môi trường công cộng là phạm tội hủy hoại môi trường sinh thái quốc gia không?”
Hoa Mộng Dao nhìn chú chim sẻ nằm im lìm dưới đáy lồng, sắc mặt kiêu kỳ khẽ biến đổi một chút, nhưng nàng nhanh chóng lấy lại vẻ ngạo mạn bẩm sinh:
“Hừ! Một con chim phàm trần yếu ớt thì liên quan gì đến bổn cô nương? Tu sĩ chúng ta có linh lực hộ thể, sợ gì chút khói độc này? Các ngươi không cút đi, ta sẽ dùng độc dược dưỡng nhan làm rụng sạch râu tóc của các ngươi!”
Nói rồi, nàng vận hành mười phần linh lực Luyện Khí tầng sáu, chiếc quạt lụa phát ra luồng mộc khí màu xanh lục bạt mạng, định thổi bay chiếc mặt nạ phòng độc của Vương An Toàn.
Thế nhưng, luồng mộc khí độc hại vừa mới chạm vào bề mặt Mặt nạ phòng độc than hoạt tính dệt sợi chống cháy của Vương An Toàn, lập tức bị lớp màng lọc chứa bột than hoạt tính gáo dừa phàm trần hấp phụ hoàn toàn. Các phân tử khí độc bị giữ chặt trong các lỗ rỗng siêu nhỏ của carbon vật lý, không thể xâm nhập vào đường hô hấp của anh dù chỉ một phần triệu.
Đồng thời, khi Hoa Mộng Dao cố tình dùng bạo lực linh lực tấn công thanh tra viên đang thi hành công vụ, Hào quang bảo hộ Thiên đạo tối cao lập tức được kích hoạt.
*Uỳnh! Ùng ùng!*
Một luồng uy áp vô hình từ trên bầu trời đột ngột giáng xuống qua mái lầu các gỗ bạch đàn, chấn động thẳng vào đan điền của Hoa Mộng Dao. Nàng rên rỉ một tiếng đau đớn, lùi lại hai bước, linh lực mộc hệ trong người bị Thiên đạo cưỡng chế khóa chặt ba mươi phần trăm nhân quả tạm thời, khiến nàng không thể vận khí tiếp tục.
“Cảnh báo lần cuối đối với hành vi cản trở công vụ hành chính!” Vương An Toàn lạnh lùng tuyên bố. Anh bước nhanh tới sát chiếc lò bạch ngọc đang nóng hổi, tay phải rút nhanh cuộn Dây vàng niêm phong cấm địa dắt hông.
“Dán niêm phong chớp nhoáng!”
Vương An Toàn múa tay nhanh như chớp. Sợi dây vàng tơ tằm dẻo dai tẩm bột thạch anh cách điện được ném vút ra, quấn chặt ba vòng quanh nắp lò bạch ngọc. Anh đập mạnh lá bùa niêm phong mộc đỏ chữ X lên vỏ lò đan.
*Xèo... xèo...*
Bùa niêm phong phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ của Thiên đạo bảo chứng pháp lý tối cao. Luồng linh hỏa mộc sinh hỏa đang cháy hừng hực dưới đáy lò bạch ngọc lập tức bị triệt tiêu hoàn toàn nguồn dẫn nhiệt linh khí, nguội lạnh và tắt ngúm trong vòng một nốt nhạc trước sự kinh ngạc tột độ của Hoa Mộng Dao.
“Lò luyện đan bạch ngọc của đồng chí chính thức bị niêm phong phong tỏa vĩnh viễn cho đến khi có phương án lắp đặt tháp hấp phụ than hoạt tính đạt chuẩn kỹ thuật TCVN-03!” Vương An Toàn dứt khoát xé biên lai phạt màu đỏ dán thẳng vào vỏ lò bạch ngọc. “Mức phạt áp dụng cho hành vi vi phạm xả thải độc hại và chống đối công vụ là năm vạn linh thạch thô!”
Hoa Mộng Dao nhìn chiếc lò đan quý giá của mình bị quấn chặt bởi dải băng sọc vàng đen dán bùa mộc đỏ nguội lạnh, tức giận đến mức toàn thân run rẩy, đôi mắt phượng đỏ ngầu phẫn nộ tột cùng:
“Ngươi... tên phàm nhân điên khùng kia! Ngươi dám niêm phong lò bạch ngọc của ta? Ta tuyên bố sẽ dùng độc dược dưỡng nhan cực độc của Dược cốc để làm rụng hết râu tóc, thối rữa da thịt của toàn bộ đoàn thanh tra các ngươi! Các ngươi tuyệt đối không thể rời khỏi thung lũng này an toàn!”
Lời đe dọa của nàng vừa dứt, từ sâu trong màn sương mù xanh lục nhạt phía sau lầu các, bỗng nhiên tràn ra một làn sương màu đỏ máu tanh hôi nồng nặc. Luồng sát khí lạnh lẽo, bạo liệt từ bóng tối khóa chặt lấy gáy Vương An Toàn, báo hiệu một nguy hiểm chết chóc cấp độ mới đang rình rập đột kích ban đêm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!