Nhạc nềnLaid_Back3

Cháy Rừng Tại Hang Dơi Lửa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió lập thu ở ngoại ô Thanh Vân Trấn thổi qua bãi rác linh thạch phế thải, mang theo cái nóng hừng hực của buổi trưa nắng gắt trộn lẫn với mùi khét lẹt của tro bụi luyện đan ẩm mốc. Vương An Toàn đứng nghiêm nghị cạnh vách đá rạn nứt, chiếc áo bảo hộ màu cam phản quang tự chế dệt sợi tơ thạch anh cách điện của anh sáng lên rực rỡ dưới ánh mặt trời. Đôi mắt mang chứng ám ảnh cưỡng chế (OCD) cực nặng của anh đang nheo lại, quét thẳng vào mảnh mật thư rách dính đầy muội than đang kẹp chặt giữa những ngón tay run rẩy của Diệp Hàn.


Diệp Hàn – thiên tài tán tu vốn mang dã tâm lớn lao nhưng đang phải mặc bộ đồng phục cam phản quang quét rác – đứng đờ người ra như tượng đá. Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán hắn, hòa cùng muội than tạo thành những vệt đen nham nhở trên mặt. Hắn thầm nguyền rủa cái khứu giác nhạy bén của tên phàm nhân vô tu vi trước mặt. Làm sao một tên phàm nhân không có lấy một sợi linh lực lại có thể xuất hiện đúng lúc, đúng chỗ như một hung thần đòi nợ như vậy?


“Đồng chí Diệp Hàn,” Vương An Toàn cất giọng lạnh lùng, khô khốc như một vị thanh tra tổng cục đang đọc báo cáo sự cố. “Hành vi tàng trữ vật thể lạ, không rõ nguồn gốc xuất xứ, dính đầy muội than độc hại tại bãi rác nguy hại cấp độ một là vi phạm nghiêm trọng Quy trình trang bị bảo hộ cá nhân (PPE). Yêu cầu đồng chí lập tức giao nộp vật thể lạ để phục vụ công tác kiểm định vệ sinh dịch tễ!”


“Vương Trưởng ban... đây... đây chỉ là một mảnh giấy vụn rác thải bình thường thôi mà!” Diệp Hàn cố nở một nụ cười gượng gạo, bàn tay run rẩy định nhét mảnh giấy vào túi áo phản quang.


*Toét! Toét!*


Tiếng còi đồng thổi phạt dội thẳng vào màng nhĩ Diệp Hàn. Luồng sóng âm tần số cao chấn động không khí, lập tức bẻ gãy dòng linh lực mà hắn đang định lén lút vận hành để thi triển bộ pháp tẩu thoát. Diệp Hàn lảo đảo, hai tai ù đi, suýt nữa ngã nhào xuống đống xỉ than.


“Đồng chí Diệp Hàn, tôi cảnh cáo lần thứ nhất!” Vương An Toàn nghiêm nghị giơ gậy chỉ huy sọc vàng đen lên, chỉ thẳng vào mảnh giấy. “Hành vi chống đối lệnh kiểm tra, cố ý che giấu tang vật nguy hại sẽ bị lập biên bản tăng gấp đôi mức phạt tài chính và kéo dài thời hạn lao động công ích thêm mười lăm ngày! Đồng chí muốn tiếp tục quét phân trâu cùng Bạch Vô Thường ở Thanh Vân Tông sao?”


Nghe đến ba chữ “quét phân trâu”, Diệp Hàn rùng mình một cái. Nghĩ đến cảnh gã đan sư kiêu ngạo Bạch Vô Thường ngày ngày khóc ròng rã dọn dẹp chuồng trâu đạt chuẩn TCVN, lòng tự tôn của thiên tài tán tu trong hắn lập tức bay sạch. Hắn cắn răng, uất ức đưa mảnh giấy rách dính muội than ra bằng hai ngón tay.


“Nha dịch A Sáng, dùng kẹp gắp y tế thu hồi tang vật, bảo đảm đúng quy trình chống phơi nhiễm hóa chất độc hại!” Vương An Toàn ra lệnh.


A Sáng – chuyên viên quét dọn hiện trường gầy gò nhưng bắp tay săn chắc – lập tức bước tới. Gã dùng chiếc kẹp sắt dài gắp lấy mảnh giấy rách từ tay Diệp Hàn, cẩn thận đặt vào một chiếc khay thiếc sạch bọc trong túi da.


Vương An Toàn nheo mắt dưới vành kính bảo hộ, bắt đầu đọc những dòng chữ viết bằng mực đen linh lực còn sót lại trên mảnh mật thư rách của Hắc Sa Bang:


“...gửi bang chủ Hắc Sa Bang... tiến hành kích nổ ngầm... tiêu diệt hoàn toàn Ban An Toàn... Vương An Toàn... thuốc nổ ngầm đã chôn dưới...”


Gương mặt Vương An Toàn lập tức đanh lại đầy sát khí hành chính. Đối với một kỹ sư an toàn lao động, hành vi cố ý chôn chất nổ lậu trái phép để phá hoại công trình công cộng không chỉ là hành vi vi phạm kỹ thuật xây dựng, mà là tội mưu sát hàng loạt cực kỳ nghiêm trọng. Anh quay sang Diệp Hàn, giọng nói lạnh lẽo như băng lập thu:


“Đồng chí Diệp Hàn, đồng chí phát hiện mảnh mật thư này ở tọa độ nào? Tại sao không lập tức báo cáo cho lực lượng tuần tra mà lại có ý đồ che giấu?”


Diệp Hàn nuốt nước bọt cái ực, lóng ngóng giải thích: “Tôi... tôi vừa mới quét chổi tre vào hốc đá rạn nứt kia thì thấy nó rơi ra từ một chiếc hòm gỗ sồi cũ nát bị cháy sém. Tôi chưa kịp đọc thì Trưởng ban đã tới rồi!”


“Hừ, hòm gỗ sồi cũ sém đen chính là tang vật từ vụ triệt phá mỏ quặng lậu của Hắc Sa Bang dạo trước.” Vương An Toàn lạnh lùng phân tích. “Bức mật thư thêu chỉ vàng này chứng minh tàn dư Hắc Sa Bang đang âm mưu kích nổ ngầm để trả thù Ban An Toàn. Đồng chí Diệp Hàn có công phát hiện manh mối, nhưng hành vi che giấu suýt nữa đã đồng lõa với tội ác. Ban An Toàn ghi nhận công lao giảm nhẹ án phạt lao động công ích xuống còn mười ngày, nhưng yêu cầu đồng chí tiếp tục quét dọn bãi rác nghiêm túc dưới sự giám sát của đồng chí A Sáng!”


“Cái gì? Vẫn phải quét rác sao?” Diệp Hàn uất ức kêu lên, nhưng dưới ánh mắt trừng trừng nghiêm khắc của A Sáng và thanh trường kiếm bọc đầu cao su đỏ của Hứa Thanh Thanh đang đứng cảnh giới phía sau, hắn chỉ biết lầm lũi cầm chổi quét sột soạt.


Vương An Toàn cẩn thận cất khay thiếc chứa mảnh mật thư vào ba lô bảo hộ màu cam của mình. Trong ba lô, hũ dưa cải muối chua do bà nội Vương Lão Thái lẩm cẩm dùng Dây vàng niêm phong cấm địa buộc chặt nắp vẫn đang nằm im lìm, tỏa ra một mùi chua dịu nhẹ bị khóa chặt hoàn hảo bởi hào quang phong tỏa Thiên đạo.


Đúng lúc Vương An Toàn định quay gót trở về văn phòng để lập phương án rà quét chất nổ ngầm toàn trấn, từ phía chân núi hướng Đông Bắc bỗng nhiên vang lên một tiếng nổ trầm đục.


*Uỳnh... uỳnh... uỳnh...*


Tiếng nổ không quá lớn như vụ nổ lò đan của Hỏa Đan Tông, nhưng mặt đất dưới chân bãi rác khẽ rung chuyển nhẹ. Ngay sau đó, một luồng khói đen kịt kèm theo ánh lửa đỏ rực bốc lên ngùn ngụt, nhuộm đỏ cả một góc trời phía rừng phòng hộ Thanh Vân Trấn.


*Toét! Toét! Toét!*


Tiếng còi báo động hỏa hoạn từ trạm gác biên phòng vang lên dồn dập, chói tai.


Trương Đại Tráng – đội trưởng đội cứu hỏa hoàn lương – mặc bộ giáp da chống cháy màu cam phản quang, mặt mũi lấm lem muội than hớt hải chạy từ đầu ngõ bãi rác vào, thở không ra hơi:


“Trưởng... Trưởng ban! Có biến lớn rồi! Hang Động Dơi Lửa bỗng nhiên bùng phát hỏa hoạn dữ dội! Đàn ma thú dơi lửa hỏa hệ bên trong hang bỗng nhiên bấn loạn, phun linh hỏa liên tục ra ngoài cửa hang. Gió lập thu đang thổi rất mạnh, ngọn lửa đã bén vào cánh rừng phòng hộ phía Đông Bắc rồi! Nếu không dập tắt khẩn cấp, đám cháy rừng sẽ thiêu rụi toàn bộ dãy nhà tranh của phàm nhân khu sát vách!”


Nghe đến hai từ “cháy rừng” và “dơi lửa không rọ mõm”, đôi mắt mang chứng ám ảnh cưỡng chế (OCD) của Vương An Toàn khẽ giật mạnh liên hồi dưới vành kính bảo hộ. Đối với một kỹ sư an toàn, cháy rừng phòng hộ kết hợp hỏa hoạn ma thú là thảm họa môi trường và nhân sinh cấp độ một.


Anh lập tức dắt cây bút lông ngỗng vào tai, giơ cao gậy chỉ huy sọc vàng đen dứt khoát ra lệnh:


“Kích hoạt Quy trình ứng phó khẩn cấp đối với thảm họa cháy nổ cấp độ một! Đội cứu hỏa Thủy Linh Bang hoàn lương lập tức xuất quân khẩn cấp! Đồng chí A Sáng, tiếp tục giám sát đồng chí Diệp Hàn quét rác đúng quy trình, tuyệt đối không cho phép rời khỏi vị trí! Đồng chí Đại Tráng, dẫn đường tiến thẳng đến Hang Động Dơi Lửa!”


“Rõ! Xuất quân cứu hỏa!” Trương Đại Tráng gầm lên một tiếng đầy khí thế, bắp tay cuồn cuộn vác lên chiếc bình chữa cháy khổng lồ bọc sắt chịu nhiệt, dẫn đầu chạy nhanh vượt địa hình.


***


Tại hiện trường khu rừng phòng hộ phía Đông Bắc sát vách Hang Động Dơi Lửa.


Khung cảnh hiện ra trước mắt đoàn tuần tra vô cùng kinh hoàng và hỗn loạn. Những cây thông và tre khô lôi trúc dọc sườn núi đang bùng cháy dữ dội, ngọn lửa linh hỏa màu đỏ sậm liếm láp thân cây, phát ra những tiếng nổ lép bép kinh người. Khói đen dày đặc mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc bốc lên nghi ngụt, che khuất cả tầm nhìn.


Hàng ngàn con dơi lửa ma thú hỏa hệ nhỏ bằng bàn tay đang bay loạn xạ ra khỏi cửa hang, miệng khạc ra những tia lửa nhỏ như những quả pháo bông bạt mạng. Gió lập thu thổi mạnh từ thung lũng lên, đẩy ngọn lửa lan nhanh về phía những ngôi nhà tranh của phàm nhân nghèo khó cách đó chưa đầy một trăm mét.


Hàng chục phàm nhân đi kiếm củi đang hoảng loạn la hét, chạy dẫm đạp lên nhau giữa những con đường rừng đầy khói bụi.


“Sơ tán đám đông khẩn cấp!” Vương An Toàn đưa chiếc loa tre phóng thanh sơn sọc vàng đen lên miệng, hét to bằng giọng điệu hành chính đanh thép vang dội cả cánh rừng. “Yêu cầu toàn bộ phàm nhân lập tức xếp hàng ngăn nắp, di chuyển nhanh chóng theo hướng gió ngược về phía Đường Hầm Thoát Hiểm Phàm Nhân! Tuyệt đối không được chen lấn, giữ khoảng cách an toàn một mét giữa người với người!”


Dưới sự điều phối dứt khoát của Vương An Toàn, đám đông phàm nhân đang hoảng loạn bỗng tìm thấy điểm tựa tinh thần. Họ nhanh chóng xếp thành hai hàng dọc, che mũi miệng bằng khăn ướt, di chuyển trật tự khuất sau rặng đá an toàn.


“Thủy Linh Bang hoàn lương đã có mặt! Đội hình sẵn sàng dập lửa!”


Thủy Linh Nhi – nữ thiên tài thủy pháp kiêu kỳ ngày nào, nay đang mặc bộ đồng phục cứu hỏa màu cam phản quang gọn gàng, trán lấm tấm mồ hôi – dẫn đầu mười tu sĩ thủy hệ tiếp cận hiện trường sườn dốc.


Một đệ tử thủy hệ trẻ tuổi của bang, thấy hỏa thế quá lớn, vội vàng vận hành linh lực đan điền, ngưng tụ một quả thủy cầu khổng lồ đường kính hai mét định bắn thẳng vào đám cháy rừng sát cửa hang dơi lửa.


“Dừng lại! Đồng chí kia, không được phun nước trực tiếp vào linh hỏa hóa học!” Vương An Toàn hét lớn qua loa tre, gậy chỉ huy gạt phăng tay đệ tử kia ra.


“Trưởng ban! Lửa cháy to thế này, không dùng nước dập thì dùng cái gì?” Đệ tử kia uất ức cãi lại.


“Coi thường quy trình kỹ thuật!” Vương An Toàn đanh mặt lại, giải thích van vách với giọng điệu nghiêm khắc của một kỹ sư thực nghiệm. “Nhiệt độ linh hỏa dơi lửa hỏa hệ vượt quá tám trăm độ C, lại chứa nhiều tạp chất lưu huỳnh hỏa độc. Đồng chí phun nước thường trực tiếp vào gốc lửa nhiệt độ cao, nước sẽ bốc hơi tức thì tạo ra hiện tượng nổ hơi nước (steam explosion) cực kỳ nguy hiểm, áp suất bùng phát ngược sẽ bắn linh hỏa bạt mạng gây bỏng hơi cho chính đồng chí và làm đám cháy lan rộng gấp ba lần!”


Đệ tử thủy hệ kia nghe vậy thì bán tín bán nghi, nhưng không chịu dừng tay, vẫn lén lút phóng quả thủy cầu vào một bụi cây đang cháy sát vách đá.


*Bùm! Xèo xèo! Bùng!*


Đúng như lời Vương An Toàn cảnh báo, quả thủy cầu vừa chạm vào linh hỏa hỏa độc lập tức bốc hơi thành một luồng hơi nước siêu nhiệt trắng xóa bùng phát mạnh mẽ. Áp suất hơi nước đẩy ngược những tia lửa bắn tung tóe ra xung quanh, găm thẳng vào tay áo của tên đệ tử kia.


“Á! Nóng quá! Bỏng hơi rồi!” Tên đệ tử hét lên đau đớn, hai tay phồng rộp lên, ngã nhào ra đất.


“Đồng chí Đại Tráng, lập tức đưa nạn nhân ra vùng thông gió, bôi thuốc mỡ làm mát da của Lưu Lang Trung!” Vương An Toàn dứt khoát chỉ huy, không hề biến sắc trước tai nạn giả định thực tế.


“Rõ! Đã đưa nạn nhân rút lui an toàn!” Trương Đại Tráng nhanh nhẹn cõng tên đệ tử bị bỏng chạy về phía sau.


Thủy Linh Nhi chứng kiến cảnh tượng đó thì thầm kinh ngạc. Sự am hiểu quy luật vật lý của tên phàm nhân này quả thực chuẩn xác đến đáng sợ. Cô quay sang Vương An Toàn, giọng nói bớt đi vẻ kiêu kỳ ban đầu: “Trưởng ban, vậy chúng tôi phải phối hợp thế nào?”


“Đồng chí Thủy Linh Nhi!” Vương An Toàn nheo mắt nhìn dòng đối lưu khói nóng. “Thi triển ‘Thủy Triều Khống Chế Quyết’ tạo ra màng sương nước (mist) mỏng bao phủ toàn bộ không trung phía trên cánh rừng phòng hộ! Nhiệm vụ của đồng chí là làm mát nhiệt độ không khí (cooling effect) và hấp thụ bức xạ nhiệt, ngăn chặn tàn lửa dơi lửa bay lên cao bén vào tán lá khô phía trên. Tuyệt đối không được phun nước trực tiếp xuống mặt đất!”


“Hiểu rồi! Màng sương nước làm mát, bắt đầu thi triển!”


Thủy Linh Nhi lướt đi thanh nhã, hai tay kết ấn vạch ra một đường cong tuyệt mỹ. Chiếc bình ngọc chứa nước linh tuyết không bao giờ cạn ở hông cô phát ra ánh sáng xanh dịu nhẹ. Một làn sương nước mát lạnh, mịn màng như dải lụa khổng lồ bốc lên, che phủ hoàn toàn bầu trời phía trên cánh rừng thông. Nhiệt độ hừng hực của đám cháy rừng lập tức bị kìm hãm, khói đen bị ép loãng dần ra.


“Rất tốt! Giữ nguyên tần số làm mát!” Vương An Toàn gật đầu hài lòng, rồi quay sang Trương Đại Tráng vừa quay lại hiện trường: “Đồng chí Đại Tráng! Đội cứu hỏa mang Bình chữa cháy cơ học linh lực tiến lên, nhắm thẳng vào gốc lửa hóa học dưới mặt đất, phun vôi bột dập lửa dã chiến để cách ly oxy!”


“Đội cứu hỏa tiến lên!”


Trương Đại Tráng cùng A Hổ vác những chiếc bình sắt khổng lồ xông thẳng vào sát ranh giới đám cháy sườn dốc.


*Rút chốt an toàn! Hướng vòi phun! Bóp cò!*


*Phụt... phụt... phụt...*


Những luồng vôi bột dập lửa dã chiến màu trắng mịn màng phun ra như rồng khói khổng lồ, bao phủ hoàn toàn lên những bụi cây lôi trúc đang cháy hừng hực. Vôi bột phàm trần được nghiền mịn nhanh chóng tạo thành một lớp màng cách ly triệt để oxy với chất cháy lưu huỳnh. Ngọn lửa linh hỏa hỏa độc dù cứng đầu đến đâu, khi bị vôi bột bao phủ lập tức tắt ngúm trong vòng vài nốt nhạc, không hề gây ra bất kỳ chấn động hay nổ hơi nước nào.


“Khống chế gốc lửa sườn dốc thành công!” A Hổ hét lớn đầy phấn khích, bắp tay cuồn cuộn liên tục siết cò phun bột.


Tuy nhiên, hỏa thế bên trong Hang Động Dơi Lửa vẫn đang bùng phát dữ dội. Hàng ngàn con dơi lửa liên tục khạc lửa phun ra ngoài cửa hang, hơi nóng hừng hực làm vôi bột dưới đất bắt đầu bị cuốn bay.


“Trưởng ban! Ba bình chữa cháy cơ học đã cạn kiệt bột vôi và áp suất linh thạch rồi! Linh thạch phế thải bên trong hết năng lượng!” Trương Đại Tráng lo lắng báo cáo khi chiếc bình trên vai phát ra tiếng rít xì xì vô hại.


“Không được hoảng loạn!” Vương An Toàn bình tĩnh rút chiếc Thước đo khoảng cách an toàn bằng thép dắt bên hông ra. Anh kéo căng thước thép, đo đạc ranh giới từ cửa hang dơi lửa đến rặng thông khô gần nhất.


“Khoảng cách ly an toàn tối thiểu theo Pháp quy quy hoạch xây dựng công trình tu tiên là mười lăm mét. Chúng ta bắt buộc phải tạo ranh giới cách ly vật lý (physical barrier) ngay tại cửa hang để ngăn ngọn lửa bén ra ngoài!”


Vương An Toàn quay sang A Hổ đang vác đống lưới thép bọc cách nhiệt: “Đồng chí A Hổ! Mang các tấm lưới thép bọc cách nhiệt tiến lên đóng chặt cửa hang dơi lửa theo đúng quy chuẩn kỹ thuật chịu nhiệt!”


“Đệ tử tuân lệnh!”


A Hổ dũng cảm vác hai tấm lưới thép khổng lồ lao vút qua làn khói nóng. Hứa Thanh Thanh lướt đi sát bên cạnh gã, thanh trường kiếm bọc đầu cao su đỏ vung lên loang loáng, kiếm khí sắc bén chém đôi những tia lửa do dơi dơi lửa khạc ra để bảo vệ an toàn cho lực sĩ phàm nhân.


*Rầm! Rầm!*


A Hổ dùng sức bình sinh đóng chặt hai chiếc cọc sắt xuống nền đá ẩm trước cửa hang, dựng cố định hai tấm lưới thép khổng lồ bịt kín lối ra vào của Hang Động Dơi Lửa. Tấm lưới thép bọc sợi tơ thạch anh cách nhiệt dẻo dai lập tức chặn đứng đường bay bạo loạn của đàn dơi lửa, giữ ngọn lửa hừng hực hoàn toàn bên trong lòng hang đá.


Ngọn lửa linh hỏa dơi lửa húc mạnh vào lưới thép bọc cách nhiệt bị dội ngược trở lại, không thể bén ra ngoài cánh rừng phòng hộ nữa.


Dưới sự phối hợp nhịp nhàng giữa màng sương nước làm mát của Thủy Linh Nhi và rào chắn cách nhiệt của Vương An Toàn, đám cháy rừng phòng hộ Đông Bắc cơ bản đã được dập tắt hoàn toàn. Bầu trời Thanh Vân Trấn dần trong xanh trở lại, chỉ còn lại những làn khói trắng vô hại bốc lên từ những gốc tre sém đen.


Thủy Linh Nhi đáp xuống đất, thu hồi bình ngọc, thở phào nhẹ nhõm. Cô nhìn Vương An Toàn với ánh mắt đầy nể phục: “Trưởng ban, quy trình dập lửa khoa học của ngài... thật sự cứu mạng cả cánh rừng này. Nếu là trước đây, chúng tôi chắc chắn sẽ dùng thủy pháp thô bạo làm sập nhà dân và nổ hơi nước thiêu rụi cả trấn rồi.”


“Đây là quy chuẩn kỹ thuật an toàn phòng cháy chữa cháy, không phải thần thông.” Vương An Toàn bình thản chỉnh lại chiếc mũ bảo hiểm màu vàng cát của mình. “Mạng sống của con người và môi trường sinh thái là vô giá, không thể phó mặc cho sự tùy tiện của pháp thuật.”


Đúng lúc đó, từ phía cửa hang dơi lửa, Trương Đại Tráng đang tiến hành kiểm tra rào chắn lưới thép bỗng nhiên kêu lên một tiếng kinh hãi:


“Trưởng ban! Mau đến xem! Hệ thống rào chắn lưới thép bảo vệ cũ ở cửa hang dơi lửa... nó không phải bị ma thú húc đổ!”


Vương An Toàn và Hứa Thanh Thanh lập tức biến sắc, nhanh chân bước tới sát vách đá rạn nứt cửa hang.


Trương Đại Tráng chỉ tay vào những sợi dây thép dày của hệ thống rào chắn cũ bị vứt lăn lóc dưới đất. Dưới ánh sáng ban ngày, Vương An Toàn nheo mắt dùng quan sát hình học kiểm tra kỹ lưỡng từng chi tiết.


Những sợi dây thép dày bằng ngón tay không hề bị kéo đứt hay nóng chảy do nhiệt độ linh hỏa. Ngược lại, bề mặt vết đứt cực kỳ phẳng phiu, sắc lẹm, mang theo dấu vết ăn mòn nhẹ của linh lực hỏa hệ.


“Đây không phải là vết đứt do ma thú húc hay linh hỏa thiêu cháy.” Vương An Toàn nghiêm giọng, ngón tay phàm nhân miết nhẹ lên vết cắt phẳng lỳ. “Vết cắt phẳng góc chín mươi độ, có dấu vết sử dụng kìm cắt sắt chịu lực hoặc kiếm khí hỏa hệ cực kỳ sắc bén để cắt phá có chủ đích.”


Hứa Thanh Thanh lạnh lùng rút kiếm bọc cao su đỏ, đôi mắt kiếm tu quét qua bụi rậm xung quanh: “Có kẻ đã cố tình dùng kiếm khí hỏa hệ cắt phá rào chắn từ trước, cố ý thả đàn dơi lửa ra ngoài để gây hỏa hoạn cháy rừng diện rộng!”


“Hành vi cố ý phá hoại công trình rào chắn an toàn công cộng cấp độ một, gây nguy hiểm cháy nổ đô thị nghiêm trọng...” Giọng nói của Vương An Toàn lạnh lẽo như băng lập thu, sát khí hành chính dâng cao tột đỉnh. “Đây là tội mưu sát hàng loạt có tổ chức!”


*Sột soạt... sột soạt...*


Từ trong bụi rậm rậm rạp cách ranh giới cách ly an toàn mười lăm mét, bỗng vang lên tiếng bước chân lén lút sột soạt cùng mùi dầu cặn luyện đan lậu hôi hám phảng phất bay ra.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!