Nhạc nềnLaid_Back3

Hào Quang Giả Heo Quét Đường

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm tối như mực. Gió lập thu rít gào qua những tán lá rậm rạp của khu rừng biên giới Thanh Vân Trấn, mang theo cái lạnh se sắt của vùng hoang dã. Tại lối vào Cấm địa thử thách sơ cấp của Thanh Vân Tông, dải Dây vàng niêm phong cấm địa dệt bằng tơ tằm cổ tẩm bột thạch anh cách điện đang khẽ đung đưa, phát ra những luồng hào quang màu vàng cam mờ ảo dưới ánh trăng nhạt. Hai cột gỗ sồi tiếp địa chôn sâu hai mét xuống lòng đất đóng vai trò như những điểm neo vững chắc, bảo chứng cho sự phong tỏa hành chính tối cao được Thiên đạo thừa nhận.


Trong bụi rậm tối tăm cách đó không xa, một bóng người đang lặng lẽ áp sát. Diệp Hàn – thiên tài tán tu vốn mang dã tâm lớn lao nhưng luôn thích đóng giả làm một kẻ phàm nhân nghèo khổ – đang nheo mắt quan sát sợi dây phản quang. Gương mặt hắn lấm lem bùn đất cố ý, nhưng đôi mắt lại lộ ra những tia sáng tàn độc và đầy tự phụ.


“Hừ, một lũ phàm nhân ngu xuẩn dán một sợi dây vải màu mè mà đòi chặn đường ngự khí của ta sao?” Diệp Hàn thầm nghĩ, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười khinh bỉ. “Hôm nay viên Hỗn Độn Thạch bên trong cấm địa nhất định phải thuộc về ta. Kẻ nào cản đường ta nghịch thiên cải mệnh, kẻ đó phải chết!”


Hắn thò tay vào chiếc nhẫn trữ vật màu đen cũ kỹ dắt ở thắt lưng, cẩn thận rút ra một thanh đoản đao đặc chế. Đây chính là Dao linh sắt của Diệp Hàn, bảo vật được rèn từ linh sắt quý hiếm, có khả năng hấp thụ và phân tán linh lực dao động, chuyên dùng để lách qua các trận pháp phòng ngự. Hắn tin chắc rằng chỉ cần một nhát chém nhẹ, sợi dây niêm phong kia sẽ đứt làm đôi mà không hề kích hoạt bất kỳ cảnh báo nào.


Diệp Hàn nín thở, thi triển bộ pháp “Hỗn Độn Quy Nguyên Bộ” lướt đi không một tiếng động. Hắn tiến sát đến sợi dây niêm phong vàng, giơ cao thanh đoản đao linh sắt, nhắm thẳng vào điểm nối chữ X giữa dải băng phản quang và cột gỗ sồi.


“Chết đi, thứ luật lệ phàm nhân rác rưởi!” Diệp Hàn gầm khẽ trong lòng, vung đao chém xuống.


Thế nhưng, lưỡi đao linh sắt vừa chạm vào bề mặt sợi dây dệt tơ tằm cổ, một sự cố vật lý ngoài dự tính bùng phát.


*Xoẹt! Bùm!*


Một luồng điện áp lôi hệ dư thừa tích tụ từ trận pháp phòng ngự cũ của cấm địa, vốn đang bị sợi dây niêm phong vàng hấp thụ và khóa chặt, bỗng nhiên tìm thấy một vật dẫn kim loại hoàn hảo là thanh đoản đao linh sắt của Diệp Hàn. Luồng điện áp lôi kích chạy ngược dòng theo lưỡi đao, truyền thẳng vào lòng bàn tay hắn.


“Ái chà chà chà chà!”


Diệp Hàn rú lên một tiếng nghẹn họng, toàn thân giật nảy lên như cá gặp cạn, hai mắt trợn ngược, mái tóc dài bù xù bỗng chốc dựng đứng lên như một bụi gai rừng. Thanh đoản đao linh sắt văng vút ra ngoài, cắm phập xuống đất bùn.


Chưa kịp để hắn định thần sau cú giật điện tê tái, một bóng đen khổng lồ bỗng nhiên bước ra từ góc tối của thân cây cổ thụ sát vách.


*Sột soạt... sột soạt...*


Bóng đen cầm một cây chổi tre siêu lớn có cán bằng gỗ sồi cách điện dài gần ba mét, vai khoác một chiếc áo bảo hộ màu cam phản quang rộng thùng thình chói mắt. Dưới ánh trăng, dải phản quang màu bạc trên áo phát ra luồng sáng rực rỡ, trực tiếp làm lóa mắt Diệp Hàn đang đau đớn ôm tay.


“Đồng chí kia! Đang làm cái gì đó? Hành vi đột nhập cấm địa ban đêm, cố ý phá hoại tài sản công vụ và vi phạm Quy chế quản lý chất thải nguy hại từ linh thạch là hành vi phạm pháp cực kỳ nghiêm trọng!”


Giọng nói lầm lũi nhưng vô cùng chăm chỉ và nghiêm túc vang lên. Người bước ra chính là A Sáng – chuyên viên quét dọn hiện trường kiêm giám sát tuần tra đêm của Ban An Toàn. Đôi mắt mang chứng ám ảnh cưỡng chế cực nặng của gã quét rác nhìn chằm chằm vào thanh đoản đao linh sắt đang cắm dưới đất, rồi liếc nhìn vết sém đen trên sợi dây niêm phong vàng.


“Phá hoại niêm phong hành chính... rác thải kim loại rỉ sét xả bừa bãi... Đồng chí đã vi phạm khoản 2 điều 8 luật bảo vệ môi trường đô thị!” A Sáng lẩm bẩm ghi nhận lỗi với giọng điệu vô cùng cộc cằn.


“Ngươi... một tên phàm nhân quét rác hèn mọn mà dám...” Diệp Hàn tức giận tột độ, định vận hành linh lực đan điền Luyện Khí tầng năm để đập nát cây chổi tre của A Sáng.


*Toét! Toét!*


Tiếng còi đồng thổi phạt vang dội xé toạc màn đêm lạnh giá. Luồng âm thanh tần số cao chấn động không khí, dội thẳng vào màng nhĩ Diệp Hàn, khiến dòng tuần hoàn linh khí đang ngưng tụ trong đan điền của hắn lập tức bị nghẽn mạch, bẻ gãy hoàn toàn chiêu thức vận khí.


“Yêu cầu đồng chí tắt ngay linh lực bạo lực, giơ hai tay lên đầu để phục vụ công tác lập biên bản vi phạm hành chính!”


Vương An Toàn thong thả bước ra từ bụi rậm. Anh đội chiếc mũ bảo hiểm màu vàng cát dệt bằng sợi cách điện, khoác chiếc áo bảo hộ màu cam phản quang sạch sẽ đúng quy chuẩn, tay cầm gậy chỉ huy sọc vàng đen dứt khoát chỉ thẳng vào trán Diệp Hàn. Đi ngay sát bên cạnh anh là nữ hiệp Hứa Thanh Thanh, thanh trường kiếm bọc đầu cao su đỏ ở hông cô khẽ rung lên phát ra uy áp Luyện Khí tầng tám đầy đe dọa.


Diệp Hàn trợn tròn mắt nhìn Vương An Toàn, lồng ngực phập phồng vì uất ức: “Vương An Toàn! Lại là ngươi! Ta chỉ là một tán tu nghèo khổ đi ngang qua đây kiếm củi ban đêm, các ngươi cậy quyền thế nha môn để áp bức một phàm nhân vô tội sao?”


“Đồng chí Diệp Hàn, bớt diễn kịch.” Vương An Toàn thản nhiên dắt chiếc gậy chỉ huy vào thắt lưng, rút cây bút lông ngỗng dắt tai ra, lật mở cuốn Sổ biên bản phạt vi phạm màu đỏ với tốc độ ánh sáng. “Ban ngày đồng chí giả vờ hái thuốc cứu mẹ để xin vượt rào, ban đêm lại vác đoản đao linh sắt rèn nguội đi cắt phá dây niêm phong công vụ. Vết sém điện áp bước trên tay đồng chí còn đang bốc khói kìa, muốn chối cãi sao?”


Anh nheo mắt nhìn vết sém đen trên tay Diệp Hàn, rồi chỉ vào thanh đoản đao dưới đất:


“Căn cứ Quy chế quản lý chất thải nguy hại từ linh thạch và Chân tướng cấm địa thử thách sơ cấp đã được niêm phong, hành vi cố ý tiếp cận ranh giới nguy hiểm dưới mười lăm mét, sử dụng công cụ kim loại dẫn điện trái phép trong vùng rò rỉ lôi điện, đồng chí đã vi phạm nghiêm trọng quy chuẩn an toàn lao động!”


*Xoạt! Xoạt! Xoạt!*


Ngón tay phàm nhân của Vương An Toàn múa bút nhanh như chớp (Lập biên bản tốc độ cao), các ký tự hành chính cổ kính thêu sọc vàng cảnh báo hiện lên loang loáng trên trang giấy đỏ chói:


“Lỗi vi phạm gồm:

1. Cố ý phá hoại dây niêm phong công vụ được Thiên đạo bảo chứng: Phạt năm ngàn linh thạch thô.

2. Tàng trữ vũ khí sắc nhọn dẫn điện không có chốt an toàn chống cướp cò nơi công cộng: Phạt ba ngàn linh thạch thô.

3. Xả thải rác thải kim loại linh thạch phế thải trái phép ra môi trường: Phạt hai ngàn linh thạch thô.

Tổng mức phạt tài chính: Mười ngàn linh thạch thô!”


Diệp Hàn nghe thấy con số mười ngàn linh thạch thì suýt nữa thổ huyết tại chỗ. Hắn là một tán tu nghèo khổ, tích lũy cả đời trong chiếc nhẫn trữ vật cũng chưa chắc đã đủ con số lẻ của mức phạt này.


“Ta không phục! Các ngươi không có chứng cứ!” Diệp Hàn hét lớn.


“Không phục?” Vương An Toàn lạnh lùng gõ gậy chỉ huy xuống đất. “Đồng chí có biết tại sao sợi dây niêm phong này lại giật điện đồng chí không? Vì nó dệt bằng tơ tằm cổ hấp thụ lôi lực rò rỉ từ cấm địa để tự gia cố chịu lực. Đồng chí dùng dao kim loại chém vào, Thiên đạo tự động nhận diện hành vi phá hoại ranh giới an toàn, giáng dòng điện rò rỉ ngược để cảnh cáo. Chứng cứ vật lý rành rành trên đoản đao của đồng chí, đan điền còn đang bị nghẽn mạch linh lực kìa!”


Hứa Thanh Thanh bước lên một bước, thanh kiếm bọc cao su đỏ vạch một đường sắc lẹm sát cổ áo Diệp Hàn, giọng nói đầy chính trực: “Diệp Hàn, cấm địa này chứa đầy bẫy chông rỉ sét mốc meo sát lối đi phàm nhân, ban quản lý cũ của Thanh Vân Tông ta cố tình không bảo trì để nhặt nhạnh trang bị rơi rớt của đệ tử tử nạn. Ngươi lén lút đột nhập vào đây nhặt bảo vật, chẳng khác nào đồng lõa với sự thối nát coi thường mạng sống đó! Ký tên nộp phạt, hoặc chấp nhận bị cấm vệ quân tống giam!”


Nhìn lưỡi kiếm bọc cao su đỏ phát ra kiếm khí chịu lực cực mạnh và cuốn sổ đỏ chói của Vương An Toàn đang tỏa ra uy áp Thiên đạo lờ mờ, Diệp Hàn biết mình đã rơi vào thế bí. Hắn nghiến răng, run rẩy nhận cây bút lông ngỗng từ tay Lý Tiểu Bảo (vừa chạy tới hỗ trợ), ký tên và điểm chỉ dấu vân tay đỏ chói lên trang sổ da đỏ.


*Xoạt! Oàng!*


Ngay khi dấu vân tay của Diệp Hàn vừa chạm vào trang giấy, một luồng ánh sáng đỏ rực bùng phát từ cuốn sổ đỏ, hóa thành một vòng xích linh lực hư ảo quấn chặt lấy đan điền của hắn. Thiên đạo tự động kích hoạt cơ chế khấu trừ tài chính nhân quả, khóa chặt ba mươi phần trăm linh lực hoạt động của Diệp Hàn tạm thời.


“Linh lực của ta... đan điền của ta bị khóa rồi!” Diệp Hàn hoảng hốt kêu lên, cảm giác suy kiệt bủa vây cơ thể.


“Đó là cơ chế bảo chứng nộp phạt của Thiên đạo,” Vương An Toàn thản nhiên thu hồi sổ đỏ, dắt bút lông ngỗng vào tai. “Cho đến khi đồng chí nộp đủ mười ngàn linh thạch phạt, linh lực của đồng chí sẽ bị khóa vĩnh viễn. Ngoài ra, vì đồng chí không có tài sản thế chấp đạt chuẩn, Ban An Toàn quyết định áp dụng hình phạt bổ sung: Lao động công ích dọn dẹp vệ sinh môi trường!”


Anh quay sang A Sáng, dứt khoát ra lệnh: “Đồng chí A Sáng, áp giải phạm nhân Diệp Hàn đến Bãi rác linh thạch phế thải ở ngoại ô. Giám sát đồng chí ấy lao động công ích quét dọn rác thải nguy hại liên tục trong vòng mười lăm ngày để trừ nợ phạt!”


“Rõ! Bảo đảm dọn dẹp sạch sẽ đúng quy chuẩn!” A Sáng gầm gừ, vung cây chổi tre khổng lồ gõ cộc cộc xuống đất đầy uy hiếp.


Diệp Hàn uất ức đến mức muốn khóc ròng rĩ. Hắn là một thiên tài giả heo ăn thịt hổ, ôm mộng nhặt Hỗn Độn Thạch để xưng bá thiên hạ, giờ đây lại bị phạt đi quét rác phàm trần suốt mười lăm ngày dưới sự giám sát của một tên phàm nhân gầy gò!


***


Sáng hôm sau, tại Bãi rác linh thạch phế thải ngoại ô Thanh Vân Trấn.


Dưới cái nắng oi bức của buổi trưa lập thu, bãi rác khổng lồ hiện ra như một thung lũng chứa đầy những mảnh vỡ linh thạch vỡ vụn lấp lánh đủ màu sắc. Những mảnh vỡ này chứa năng lượng hỗn loạn rò rỉ từ các lò luyện đan lậu bị nổ của Hỏa Đan Tông và quặng sắt phế thải, cực kỳ dễ tự phát nổ nếu gặp nhiệt độ cao của mặt trời mùa hè.


Diệp Hàn lúc này đang mặc một chiếc áo bảo hộ màu cam phản quang quá khổ rộng thùng thình, đầu đội chiếc mũ bảo hiểm màu vàng cát nặng trịch, hai tay run rẩy cầm cây chổi tre khổng lồ rèn cán gỗ sồi cách điện. Gương mặt thiên tài kiêu ngạo ngày nào giờ đây xám xịt vì bụi mịn linh thạch, miệng lầm bầm chửi rủa không ngớt.


“Quét nhẹ tay! Đồng chí Diệp Hàn, tôi nhắc nhở lần thứ ba mươi mốt!”


A Sáng đứng trên một tảng đá cao cách đó đúng hai mét theo quy chuẩn khoảng cách ly an toàn, tay cầm thước gỗ sồi cách điện chỉ trỏ nghiêm khắc: “Hành vi quét mạnh tay của đồng chí đang làm tăng ma sát vật lý giữa các mảnh linh thạch hỏa hệ phế thải, dễ gây hiện tượng nổ bụi linh lực (dust explosion) cực kỳ nguy hiểm! Hãy quét nhẹ nhàng, gom rác vào hố cát ướt có rào chắn sơn sọc vàng đen kia theo đúng Quy chế quản lý chất thải nguy hại từ linh thạch!”


“Ta biết rồi! Tên phàm nhân lắm lời kia!” Diệp Hàn gầm lên, cố kìm nén ngọn lửa giận dữ đang thiêu đốt lồng ngực. Hắn vung chổi tre quét nhẹ một mảnh linh thạch vỡ màu đỏ vào hố cát ướt.


*Xèo... xèo...*


Mảnh linh thạch đỏ vừa chạm vào cát ướt lập tức nguội lạnh, tỏa ra luồng khói trắng vô hại. Diệp Hàn nhìn cảnh tượng đó mà thầm kinh ngạc. Quy trình quản lý chất thải phàm trần của Vương An Toàn quả thực có hiệu quả tột đỉnh trong việc dập tắt năng lượng bạo loạn của linh thạch vỡ, điều mà ngay cả các đại lão trận sư tu tiên cũng đau đầu tìm cách xử lý.


“Hừ, đợi đến khi ta mãn hạn lao động công ích, ta nhất định sẽ dùng ma công băm vằm tên Vương An Toàn kia thành vạn mảnh!” Diệp Hàn vừa quét rác vừa căm hận thề độc trong lòng.


Hắn vung chổi quét vào một đống rác thải hỗn hợp gồm xỉ than luyện đan và củi khô mục nát nằm sát vách đá rạn nứt. Cây chổi tre khổng lồ sột soạt gạt đi lớp bụi than đen ngòm, bỗng nhiên chạm phải một vật cứng phát ra tiếng kêu *cộc* nhẹ.


Diệp Hàn nheo mắt nhìn xuống. Dưới đống tro bụi luyện đan ẩm mốc, lộ ra một góc của một chiếc hòm gỗ sồi cũ nát bị cháy sém một nửa. Chiếc hòm này có vẻ như bị vứt bỏ vội vã từ đợt triệt phá đường dây quặng lậu của Hắc Sa Bang dạo trước.


“Cái gì thế này? Có bảo vật giấu kín sao?” Đôi mắt Diệp Hàn bỗng sáng lên lấp lánh dã tâm. Hắn lén liếc nhìn A Sáng đang bận rộn đo đạc độ ẩm của hố cát cách đó không xa, nhanh tay dùng mũi chổi tre gạt mạnh lớp tro bụi, nhặt lên một mảnh giấy tuyên thành sờn rách, dính đầy muội than đen ngòm nằm bên cạnh chiếc hòm vỡ.


Mảnh giấy này dường như là phần còn sót lại của một bức mật thư thêu chỉ vàng đã bị đốt cháy dở dang. Diệp Hàn cẩn thận mở mảnh giấy rách ra, đôi mắt hắn quét nhanh qua những dòng chữ viết bằng mực đen linh lực còn sót lại:


“...gửi bang chủ Hắc Sa Bang... tiến hành kích nổ ngầm... tiêu diệt hoàn toàn Ban An Toàn... Vương An Toàn... thuốc nổ ngầm đã chôn dưới...”


Diệp Hàn khẽ biến sắc, đồng tử co rút lại. Bức mật thư rách này rõ ràng chỉ ra một âm mưu ám sát và kích nổ ngầm khổng lồ nhằm tiêu diệt tận gốc Vương An Toàn và toàn bộ lực lượng tuần tra phàm nhân của Ban An Toàn!


“Ha ha ha! Vương An Toàn, hóa ra ngươi cũng có ngày hôm nay!” Diệp Hàn sung sướng cười thầm trong lòng, dã tâm báo thù bùng lên rực rỡ. Hắn định giấu mảnh mật thư rách vào túi áo phản quang để làm ngơ cho âm mưu kích nổ diễn ra, tiêu diệt tên thanh tra đáng ghét kia.


Thế nhưng, đúng lúc hắn vừa gấp mảnh giấy lại định nhét vào túi, một giọng nói phàm nhân khô khốc bỗng nhiên vang lên ngay sát vách đá phía sau lưng hắn:


“Đồng chí Diệp Hàn! Hành vi tàng trữ vật thể lạ chưa qua kiểm định vệ sinh dịch tễ tại bãi rác nguy hại là vi phạm quy trình PPE bảo hộ cá nhân!”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!