Nhạc nềnLaid_Back3

Tranh Chấp Ranh Giới Cấm Địa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió chiều lập thu thổi qua cột mốc ranh giới giữa Thanh Vân Trấn và Vạn Thú Sơn, mang theo cái lạnh se sắt của vùng hoang dã. Vương An Toàn đứng nghiêm nghị, chỉnh lại chiếc áo bảo hộ màu cam phản quang dệt sợi tơ thạch anh cách điện. Ba lô chịu lực trên lưng anh căng phồng, bên trong chứa đầy các cuộn dây niêm phong và đặc biệt là hũ dưa cải muối chua bọc dây niêm phong vàng – món quà tiễn biệt đầy tính “phong ấn mùi vị” của bà nội Vương Lão Thái.


Ngay bên cạnh anh, Lý Tiểu Bảo – trợ lý hành chính trung thành – đang ôm khư khư cuốn Sổ biên bản phạt vi phạm màu đỏ, gương mặt vừa kiêu hãnh vừa có chút lưu luyến. Vương An Toàn đang dặn dò những điều khoản cuối cùng của quy trình dán niêm phong năm bước để chính thức bàn giao lại văn phòng Thanh Vân Trấn, thì từ phía con đường mòn dẫn lên đỉnh đồi phía Đông, hai bóng dáng nhỏ bé đang hớt hải chạy tới.


“Anh hai! Anh hai ơi! Nguy to rồi!”


Vương Tiểu Muội, cô em gái mười tuổi của anh, đầu đội chiếc mũ bảo hộ màu cam mini tự chế lệch sang một bên, hai má phúng phính đỏ bừng vì chạy gấp. Đi ngay sau cô bé là Nhị Cẩu, cậu bé chăn trâu ngoại ô, tay vẫn cầm chiếc roi tre quấn băng phản quang, thở không ra hơi:


“Đồng chí... đồng chí Trưởng ban! Có biến ở Cấm địa thử thách sơ cấp của Thanh Vân Tông! Lũ trẻ phàm nhân chúng em đi hái củi suýt nữa thì bị cắm thẳng đầu vào hố chông rỉ sét của cấm địa rồi!”


Đôi mắt mang chứng ám ảnh cưỡng chế (OCD) cực nặng của Vương An Toàn khẽ giật mạnh dưới vành mũ bảo hộ màu vàng cát. Anh lập tức bước tới, giữ vai Vương Tiểu Muội theo đúng khoảng cách an toàn năm mươi xăng-ti-mét, nghiêm giọng hỏi:


“Đồng chí Tiểu Muội, đồng chí Nhị Cẩu, bình tĩnh báo cáo theo đúng trình tự. Vị trí xảy ra sự cố nằm ở tọa độ nào? Có rào chắn bảo vệ hay biển cảnh báo nguy hiểm sọc vàng đen không?”


Nhị Cẩu nuốt nước bọt, chỉ tay về phía khu rừng rậm rạp nằm ngay sát ranh giới biên phòng:


“Dạ không có gì cả! Khu vực Cấm địa thử thách sơ cấp của Thanh Vân Tông nằm ngay sát lối đi công cộng của phàm nhân. Hôm nay bọn họ mở đợt sát hạch đệ tử mới, nhưng ban quản lý cấm địa cũ cẩu thả không hề lắp lan can hay lưới thép bảo vệ. Tiểu Muội suýt nữa trượt chân ngã xuống cái hố chứa đầy chông sắt rỉ sét mốc meo dưới lòng đất! May mà em kịp dùng roi tre gạt đi!”


“Cái gì?!” Hứa Thanh Thanh đứng bên cạnh khẽ biến sắc, thanh trường kiếm bọc đầu cao su đỏ ở hông cô khẽ rung lên. Cô quay sang Vương An Toàn, giọng đầy chính trực: “An Toàn, cấm địa thử thách sơ cấp đó tuy thuộc Thanh Vân Tông của cha ta, nhưng từ trước đến nay ban quản lý cũ luôn làm việc rất hời hợt, coi mạng sống đệ tử như cỏ rác để nhặt nhạnh trang bị rơi rớt. Không ngờ bọn họ dám để hố chông nguy hiểm sát lối đi của phàm nhân như vậy!”


Sát khí hành chính trong mắt Vương An Toàn bùng lên rực rỡ. Anh quay sang Lý Tiểu Bảo, dứt khoát ra lệnh:


“Đồng chí Tiểu Bảo, tạm hoãn quy trình bàn giao công vụ! Sứ mệnh an toàn lao động không cho phép chúng ta làm ngơ trước một cái bẫy giết người hàng loạt không phép nằm sát khu dân cư. Mang theo Sổ biên bản phạt màu đỏ và cuộn Dây vàng niêm phong cấm địa, chúng ta tiến hành thanh tra đột xuất hiện trường!”


“Rõ! Xuất quân!” Lý Tiểu Bảo hét lớn, hăng hái dẫn đầu đội tuần tra phàm nhân chạy thẳng về phía khu rừng.


***


Tại lối vào Cấm địa thử thách sơ cấp, một bầu không khí hỗn loạn đang diễn ra. Hàng chục thiếu niên tu sĩ từ các vùng lân cận đang háo hức xếp hàng để tham gia đợt sát hạch đệ tử ngoại môn của Thanh Vân Tông. Đứng trên bục gỗ cũ kỹ, lão chưởng môn nghèo Hứa Vô Tiền mặc đạo bào rách nát vá víu, tay cầm chiếc bàn tính gỗ rụng mất ba hạt, mắt sáng lên lấp lánh khi nhẩm tính số lệ phí thi cử thu được từ các thí sinh.


“Đợt sát hạch chính thức bắt đầu! Kẻ nào vượt qua được cấm địa, nhặt được cơ duyên sẽ được phong làm đệ tử ngoại môn! Hãy nhớ, tu tiên là nghịch thiên cải mệnh, sinh tử có số, phú quý tại thiên!” Hứa Vô Tiền lớn tiếng tuyên bố.


“Dừng lại ngay lập tức!”


Một giọng nói phàm nhân khô khốc, nghiêm nghị nhưng mang theo uy áp hành chính tối cao vang dội khắp khu rừng. Đám đông thí sinh ngơ ngác dạt ra hai bên, nhường đường cho Vương An Toàn đang thong thả bước tới. Theo sau anh là Hứa Thanh Thanh cầm lá chắn phản quang chịu lực và Trương Đại Tráng vác bồn nước cứu hỏa dã chiến.


“Đồng chí Hứa Vô Tiền!” Vương An Toàn trừng mắt nhìn lão chưởng môn, giọng điệu lạnh lùng như một vị thanh tra tổng cục. “Hành vi tổ chức sát hạch tại công trình cấm địa chưa qua kiểm định kỹ thuật chịu lực, hoàn toàn thiếu hệ thống rào chắn bảo vệ đạt chuẩn TCVN, là hành vi vi phạm nghiêm trọng khoản 3 điều 15 luật bảo vệ an toàn khu dân cư Đại Hạ quốc!”


Hứa Vô Tiền nhìn thấy Vương An Toàn, gương mặt lão lập tức méo xệch, chiếc bàn tính gỗ suýt nữa rơi xuống đất. Lão vội vàng chạy xuống bục, khom lưng cười xòa, thì thầm:


“Ôi, đồng chí Trưởng ban Vương! Ngài chuẩn bị đi Vạn Thú Sơn cơ mà? Sao lại quay lại đây làm gì? Cấm địa này là nơi rèn luyện sinh tử truyền thống của tông môn ta suốt trăm năm qua, tu sĩ muốn mạnh mẽ thì phải trải qua thử thách đẫm máu chứ! Một vài cái chông sắt rỉ sét thì có là gì...”


“Sinh tử có số cái gì?!” Vương An Toàn dứt khoát ngắt lời lão, rút chiếc Thước đo khoảng cách an toàn bằng thép phàm trần ra kéo căng. “Hãy nhìn vào số liệu thực tế! Tôi vừa tiến hành đo đạc thực địa. Cái hố chông rỉ sét kia chỉ cách lối đi công cộng của phàm nhân có đúng 1,2 mét! Theo quy chuẩn kỹ thuật xây dựng đô thị an toàn, khoảng cách ly tối thiểu đối với các khu vực thử thách nguy hiểm có khả năng gây sát thương chí mạng là mười lăm mét, hoặc bắt buộc phải có rào chắn chịu lực cao tối thiểu hai mét bọc lưới thép cách nhiệt!”


Anh chỉ tay vào cái hố sâu hoắm dưới đất, nơi những mũi chông sắt hoen rỉ mốc xanh đen đang chĩa ngược lên trời đầy đe dọa:


“Cái bẫy này hoàn toàn thiếu bảo trì định kỳ, kết cấu đất xung quanh miệng hố đã bị sụt lún nghiêm trọng do dư chấn luyện công. Chỉ cần một đứa trẻ phàm nhân đi ngang qua trượt chân, hoặc một thí sinh Luyện Khí sơ kỳ sẩy chân ngã xuống, tỷ lệ tử vong là một trăm phần trăm do nhiễm trùng uốn ván linh lực! Đây không phải là rèn luyện, đây là hành vi cố ý giết người do thiếu trách nhiệm kỹ thuật!”


Đám đông thí sinh xôn xao bàn tán. Nhiều thiếu niên tu sĩ trẻ nhìn cái hố chông rỉ sét mà mặt cắt không còn giọt máu, thầm cảm ơn vị thanh tra phàm nhân đã chỉ ra điểm nguy hiểm chết người này.


Đúng lúc đó, từ trong đám đông thí sinh, một thanh niên mặc y phục vải thô rách rưới xộc xệch, gương mặt bình thường dễ chìm vào đám đông nhưng đôi mắt thỉnh thoảng lóe lên tia sáng lạnh lùng, đang lén lút lách qua rào chắn gỗ mục nát để tiến sát vào cửa cấm địa.


Kẻ này chính là Diệp Hàn – một tán tu thiên tài thích giả heo ăn thịt hổ. Hắn đang che giấu tu vi thực sự của mình để lén lút đột nhập vào cấm địa Thanh Vân Tông nhằm nhặt lấy một viên “Hỗn Độn Thạch” cổ xưa sắp xuất thế vào giờ Ngọ hôm nay. Đối với hắn, luật lệ phàm nhân của Vương An Toàn chỉ là trò hề cản đường.


“Sư huynh, xin hãy cho một phàm nhân nghèo khổ như tôi đi qua,” Diệp Hàn giả vờ rưng rưng nước mắt, cúi đầu nói với Lý Tiểu Bảo đang đứng canh gác. “Mẹ già của tôi đang lâm bệnh nặng, tôi chỉ muốn vào cấm địa hái vài ngọn cỏ linh chi để cứu mạng mẹ, xin ngài thương tình!”


Lý Tiểu Bảo nhìn dáng vẻ tội nghiệp của Diệp Hàn, lòng trắc ẩn trỗi dậy, định vung gậy gỗ phàm trần cho hắn đi qua. Thế nhưng, Diệp Hàn vừa mới nhấc chân, chuẩn bị thi triển bộ pháp thần bí “Hỗn Độn Quy Nguyên Bộ” để lướt nhanh vào trong, thì một tiếng còi đồng chói tai bỗng nhiên vang lên.


*Toét! Toét!*


Tiếng còi đồng thổi phạt tần số cao chấn động không khí, bẻ gãy dòng tuần hoàn linh khí ngầm dưới chân Diệp Hàn, khiến hắn giật mình ngắt chiêu bộ pháp, lảo đảo suýt ngã nhào.


“Đứng im xếp hàng! Yêu cầu đồng chí đứng yên tại chỗ để phục vụ công tác kiểm tra hành chính!” Vương An Toàn lạnh lùng bước tới, gậy chỉ huy sọc vàng đen dứt khoát chặn ngay trước ngực Diệp Hàn.


Diệp Hàn khẽ biến sắc, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ tội nghiệp: “Trưởng ban vĩ đại, tôi chỉ là một phàm nhân vô tội...”


“Vô tội cái gì?” Vương An Toàn nheo mắt dùng quan sát hình học quét qua người Diệp Hàn. “Đồng chí mặc áo vải thô rách rưới, nhưng gót giày lại không hề dính bùn đất ẩm của lối đi phàm nhân, chứng tỏ đồng chí vừa sử dụng bộ pháp ngự khí phi hành cực nhanh. Hơn nữa, dưới lớp áo rách kia...”


*Vút!*


Vương An Toàn nhanh tay dùng đầu gậy chỉ huy gạt nhẹ vạt áo của Diệp Hàn, lộ ra một chiếc nhẫn trữ vật màu đen cũ kỹ nhưng tỏa ra linh lực dao động cực mạnh dắt ở thắt lưng.


“Một phàm nhân nghèo khổ đi hái thuốc cứu mẹ lại sở hữu chiếc nhẫn trữ vật cấp trung chứa đầy sắt rèn, bùa chú phá trận và kìm cắt sắt chịu lực sao?” Vương An Toàn lạnh lùng vạch trần. “Hành vi tàng trữ dụng cụ phá hoại rào chắn, âm mưu đột nhập trái phép vào khu vực cấm địa đang bị tạm đình chỉ hoạt động để thanh tra kỹ thuật, đồng chí đã vi phạm nghiêm trọng quy chế an toàn biên giới!”


Diệp Hàn uất ức tột đỉnh. Hào quang nhân vật chính giả heo ăn thịt hổ của hắn, vốn dĩ dùng để qua mặt các đại lão tu tiên, giờ đây lại bị một tên phàm nhân vô tu vi bóc trần sạch sẽ chỉ bằng một vài chi tiết vết bùn trên gót giày và chiếc nhẫn trữ vật!


“Ngươi... tên phàm nhân điên khùng kia! Ngươi có biết ta là...” Diệp Hàn nghiến răng, định vận hành linh lực Luyện Khí tầng năm để cưỡng chế xông qua.


“Đồng chí định dùng bạo lực chống đối người thi hành công vụ?” Vương An Toàn thản nhiên giơ cao Sắc Lệnh Thanh Tra Hoàng Gia cấp thấp phát hào quang chữ vàng nghiêm nghị. “Kẻ nào cố tình tấn công thanh tra viên đang làm nhiệm vụ sẽ bị Thiên đạo nhận diện là hành vi phá hoại trật tự công cộng, lôi kiếp tự nhiên sẽ giáng xuống ngay lập tức!”


Nhìn thấy sắc lệnh hoàng gia phát sáng và luồng uy áp Thiên đạo lờ mờ tích tụ trên bầu trời, Diệp Hàn run lên, không dám manh động. Hắn biết rõ lôi phạt của Thiên đạo không phải thứ hắn có thể chống đỡ lúc này.


“Đồng chí Tiểu Bảo, dán niêm phong phong tỏa toàn bộ lối vào cấm địa!” Vương An Toàn dứt khoát ra lệnh.


“Dạ có đệ tử!”


Lý Tiểu Bảo nhanh nhẹn chạy tới, rút cuộn Dây vàng niêm phong cấm địa dệt sợi tơ tằm cổ tẩm bột thạch anh cách điện. Hắn phối hợp cùng đội tuần tra phàm nhân căng dải dây phản quang màu vàng rực rỡ có chữ “Cấm vào - Đang thanh tra” chặn ngang lối vào duy nhất của cấm địa thử thách sơ cấp.


*Xoạt! Xoạt!*


Ngay khi dải dây vàng được căng lên và dán bùa niêm phong mộc đỏ hành chính chữ X lên hai cột gỗ sồi tiếp địa, một luồng hào quang đỏ rực bùng phát, tạo thành một bức màng mỏng linh khí cách điện cách nhiệt hoàn hảo, khóa chặt một trăm phần trăm dòng chảy linh lực dẫn vào cấm địa. Lối vào cấm địa lập tức phẳng lặng, mọi sương mù ma pháp đều bị đẩy lui.


Trong lúc tranh chấp căng dây, một đệ tử ngoại môn Thanh Vân Tông do bất cẩn đã va phải và làm gãy một tấm biển cảnh báo sọc vàng đen giới hạn tốc độ bay đặt cạnh lối đi.


“Một tấm biển cảnh báo bị gãy, ghi nhận thiệt hại tài sản công cộng năm mươi linh thạch phạt vào biên bản!” Vương An Toàn múa bút lông ngỗng viết loang loáng vào Sổ biên bản phạt vi phạm màu đỏ, rồi quay sang Hứa Vô Tiền đang khóc ròng:


“Đồng chí Hứa Vô Tiền! Cấm địa thử thách sơ cấp này chính thức bị niêm phong phong tỏa vô thời hạn từ hôm nay! Tông môn của đồng chí có ba ngày để lắp đặt hoàn chỉnh hệ thống rào chắn chịu lực cao hai mét dọc lối đi công cộng, bảo trì toàn bộ các bẫy chông rỉ sét, và bắt buộc phải mua Phiếu bảo hiểm tai nạn lao động cho toàn bộ đệ tử tham gia sát hạch mới được phép xin mở khóa hoạt động lại!”


“Ôi linh thạch của ta... Tiền lệ phí thi cử của ta...” Hứa Vô Tiền ôm chiếc bàn tính gỗ khóc ròng rĩ, uất ức nhìn lối vào cấm địa bị khóa chặt bởi sợi dây phản quang màu vàng bất khả xâm phạm.


Diệp Hàn đứng bên cạnh, hai nắm đấm siết chặt đến mức rỉ máu. Viên Hỗn Độn Thạch cổ xưa sắp xuất thế bên trong, nhưng lối vào đã bị phong tỏa hoàn toàn bởi lớp màng linh lực cách điện của dây niêm phong phản quang. Hào quang nhân vật chính của hắn hoàn toàn bị chặn đứng bởi một sợi dây phản quang phàm trần!


“Vương An Toàn... ngươi cứ đợi đấy!” Diệp Hàn ngoài mặt tỏ ra phục tùng, lủi thủi thối lui vào bóng tối, nhưng ánh mắt hắn lóe lên tia sáng tàn độc. “Ban ngày ngươi phong tỏa được lối vào, nhưng ban đêm ta sẽ lén lút chế tạo công cụ cách điện để cắt đứt sợi dây niêm phong kia đột nhập trái phép!”


Bóng tối dần buông xuống khu rừng biên giới hoang dã, cuộc đối đầu pháp lý ban ngày tạm thời khép lại, nhưng ngòi nổ phá hoại ban đêm của thiên tài giả heo đang âm thầm chuẩn bị kích hoạt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!