Nhạc nềnLaid_Back3

Đại Diễn Tập Và Lên Đường

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng ánh sáng xanh lam rực rỡ bốc lên ngùn ngụt ngay dưới chân Vương An Toàn, mây bão lôi điện bạo loạn bắt đầu xoáy tròn dữ dội, đe dọa nổ tung toàn bộ con ngõ trong vòng vài nốt nhạc!


“Không được hoảng loạn! Tất cả khép chặt hai chân lại, giữ đúng tư thế nhảy lò cò!”


Giọng nói phàm nhân của Vương An Toàn vang lên dứt khoát giữa tiếng sấm rền rĩ. Đôi mắt mang chứng ám ảnh cưỡng chế (OCD) cực nặng của anh khẽ nheo lại dưới vành chiếc mũ bảo hiểm màu vàng cát. Dù đế đôi ủng cao su dưới chân đang nóng lên hầm hập và mòn nhẹ do nhiệt lượng dòng điện cao áp từ vũng nước truyền dẫn, anh vẫn bình tĩnh đến đáng sợ. Anh biết rõ, trong bối cảnh điện áp bước đang lan truyền theo hình vòng tròn đồng tâm thế này, chỉ cần một nha dịch nào vô ý bước sải chân rộng, hiệu điện thế chênh lệch giữa hai điểm tiếp đất sẽ lập tức cưỡng bức dòng điện chạy xuyên qua tim, gây ngừng tuần hoàn ngay tại chỗ.


“Đồng chí A Hổ! Đóng cọc tiếp địa dã chiến!” Vương An Toàn giơ cao gậy chỉ huy cách điện bằng gỗ sồi ngâm dầu, gạt phăng một sợi chỉ lôi điện đang lòng thòng từ bức tường rào rỉ sét của Trầm Mặc.


“Dạ có đệ tử!”


A Hổ, lực sĩ phàm nhân của Ban An Toàn, nghiến răng nhảy lò cò bằng một chân tới sát mép vũng nước. Gã vận sức bình sinh của một gã thợ rèn lực lưỡng, vung chiếc búa tạ nặng ba mươi cân nện thẳng xuống đầu cọc sắt rèn nguội.


*Bùm! Bùm! Bùm!*


Cọc sắt cắm sâu hai mét xuống lòng đất ẩm ướt. Ngay lập tức, Vương An Toàn phối hợp cùng Hứa Thanh Thanh triển khai chiếc Lồng sắt nối đất Faraday di động. Chiếc lồng lưới thép rèn nguội, được gia cố bằng tơ thạch anh cách điện dã ngoại, được hạ vút xuống bao trùm hoàn toàn lên ngòi nổ lôi điện phụ ngầm dưới lòng đất đang phát sáng xanh lét của Trầm Mặc.


*Uỳnh! Ùng ùng!*


Luồng lôi kích bạo liệt bùng phát ngược từ lòng đất đập mạnh vào thành lồng sắt. Thế nhưng, tuân theo định luật vật lý điện từ cổ điển, toàn bộ dòng điện cao áp không thể xâm nhập vào khoảng không gian bên trong lồng, mà bị cưỡng bức phân bổ đều trên bề mặt ngoài lưới thép, rồi theo đường dây đồng trần dày dẫn thẳng xuống cọc sắt tiếp địa, tự triệt tiêu năng lượng ngầm dưới lòng đất ẩm. Vũng nước công cộng lập tức phẳng lặng trở lại, những tia sét màu xanh lam lẹt xẹt hoàn toàn biến mất.


Trầm Mặc – tên thiên tài trận pháp tự phong – đang đứng trên tường rào gầm rú, bỗng nhiên bị luồng linh lực phản phệ dội ngược do trận pháp bị ngắt mạch đột ngột. Hắn trợn tròn mắt sau lớp thấu kính tinh thạch gọng tre xộc xệch, hộc ra một ngụm máu nhỏ rồi lảo đảo ngã sụp xuống đất. Linh lực trong đan điền của hắn lập tức bị Thiên đạo cưỡng chế khóa chặt ba mươi phần trăm nhân quả do bùa niêm phong mộc đỏ của Ban An Toàn đã dán chặt trên lõi trận pháp tường rào.


“Đồng chí Trầm Mặc,” Vương An Toàn thong thả bước tới, rút cây bút lông ngỗng dắt tai ra, lật nhanh một trang mới trong Sổ biên bản phạt vi phạm màu đỏ do Lý Tiểu Bảo đang ôm khư khư bên cạnh, múa bút viết loang loáng. “Hành vi cố ý kích hoạt ngòi nổ lôi điện phụ ngầm gây mất an toàn lưới điện đô thị của đồng chí sẽ bị phạt thêm năm ngàn linh thạch thô. Chiếc la bàn trận pháp bằng đồng thau rỉ sét này chính thức bị tịch thu làm vật chứng vi phạm nghiêm trọng luật xây dựng không phép. Đồng chí có ba mươi ngày để nộp phạt và hoàn thành lớp giáo dục quy hoạch hạ tầng đô thị an toàn do tôi trực tiếp giảng dạy.”


Trầm Mặc nhìn chiếc la bàn rỉ sét bị Lý Tiểu Bảo nhanh tay tịch thu bỏ vào túi tang vật, lại cảm thấy dòng linh lực bị khóa chặt nghẽn mạch, uất ức đến mức ngất xỉu ngay tại chỗ.


***


Sáng hôm sau, tiết trời lập thu trong lành, nắng ấm rải nhẹ khắp Thanh Vân Trấn. Đây là một ngày lịch sử đối với thị trấn nhỏ hẻo lánh này. Sau chuỗi chiến dịch thanh tra không mệt mỏi của Vương An Toàn, Thanh Vân Trấn đã hoàn toàn sạch bóng các lò luyện đan lậu xả khí độc CO, tiệm thuốc bẩn Dược Vương Đường bị niêm phong vĩnh viễn, và các trận pháp phòng ngự rò rỉ điện đều được đại tu cách điện đạt chuẩn.


Tại Quảng Trường Trung Tâm, một bầu không khí náo nhiệt chưa từng có đang diễn ra. Hàng ngàn cư dân phàm nhân và tu sĩ cấp thấp xếp hàng ngăn nắp thành từng hàng thẳng tắp, không hề có cảnh chen lấn xô đẩy. Hôm nay là ngày Ban An Toàn tổ chức buổi “Đại diễn tập phòng cháy chữa cháy và cứu nạn cứu hộ khẩn cấp” trước khi Trưởng ban Vương An Toàn lên đường nhận nhiệm vụ mới.


Trên bục cao, Vương An Toàn mặc bộ đồng phục bảo hộ màu cam phản quang sạch sẽ, đầu đội chiếc mũ bảo hiểm màu vàng cát dệt sợi cách điện sáng loáng. Bên cạnh anh, Hứa Thanh Thanh đứng nghiêm trang, thanh trường kiếm dắt hông cô được bọc một chiếc bao cao su cách điện màu đỏ nổi bật ở đầu mũi kiếm để bảo đảm an toàn chịu lực tĩnh. Lý Tiểu Bảo, dù bàn tay phải vẫn quấn băng gạc trắng đang hồi phục tốt từ vết bỏng hỏa độc cũ, vẫn hăng hái dùng tay trái cầm xấp tài liệu phát cho người dân.


“Hỡi toàn thể cư dân phàm nhân và đồng chí tu sĩ Thanh Vân Trấn!” Vương An Toàn cầm chiếc loa tre phóng thanh sơn sọc vàng đen dã chiến mới tinh, giọng nói phàm nhân vang dội khắp quảng trường. “An toàn lao động không phải là trò đùa, càng không phải là thứ có thể đánh đổi bằng sự liều mạng đột phá tu vi. Hôm nay, chúng ta sẽ thực hiện giả định tai nạn lao động nổ bụi và quá áp lò đan.”


Nói rồi, Vương An Toàn châm ngòi một mô hình lò đan mini bằng giấy phàm trần chứa lượng nhỏ thuốc súng hữu cơ.


*Bùm!*


Một tiếng nổ lớn vang lên, nhưng không hề có mảnh kim loại hay hỏa độc nào bắn ra, chỉ có hàng vạn mảnh giấy vụn nhiều màu sắc kèm theo những dải ruy băng sọc vàng đen bay lả tả khắp không trung. Đám đông phàm nhân và tu sĩ trẻ bên dưới đồng loạt ồ lên kinh ngạc, vỗ tay rầm rộ.


“Các đồng chí thấy chưa? Nếu lò đan của các đồng chí không lắp đặt van an toàn lò xo đạt chuẩn kỹ thuật TCVN-01, khi áp suất linh khí bạo loạn vượt ngưỡng năm mươi Linh-Psi, chiếc lò đúc bằng đồng thau phế thải sẽ nổ tung tương tự như vậy, nhưng mảnh vỡ kim loại sắc nhọn sẽ găm thẳng vào đan điền của các đồng chí!” Vương An Toàn nghiêm giọng thuyết minh kỹ thuật.


Nghe đến đây, các đan sư trẻ của Hỏa Đan Tông đứng dưới bục khẽ rùng mình, vội vàng ôm chặt chiếc mũ bảo hộ màu vàng cát vừa được phát miễn phí. Ngay cả Cổ Độc Cô – cựu Đại trưởng lão Hỏa Đan Tông, nay đang mặc chiếc áo bảo hộ màu cam rộng thùng thình quét rác dọn dẹp bãi phế liệu để trừ nợ phạt mười vạn linh thạch – cũng gật đầu lia lịa đầy vẻ hối cải:


“Trưởng ban Vương nói đúng lắm! Kiếp trước lão phu làm ẩu, bớt xén năm ngàn linh thạch quỹ bảo trì van an toàn nên mới bị nổ lò trắng tay. Các ngươi phải học thuộc lòng cuốn cẩm nang này!”


Lý Tiểu Bảo nhanh nhẹn đi dọc các hàng người, phân phát hàng ngàn cuốn “Cẩm nang sử dụng thiết bị bảo hộ cá nhân (PPE)” do Tư Mã Tiên Sinh biên dịch sang văn Nho nhã nhặn dễ hiểu. Những tu sĩ kiêu ngạo ngày nào giờ đây tranh nhau nhận sách, cẩn thận dắt vào ngực áo như bí kíp thông thiên.


***


Sau buổi diễn tập, Vương An Toàn dẫn đội tuần tra trở về Văn phòng Ban An Toàn. Ngôi nhà tranh nhỏ sơn sọc vàng đen nổi bật hôm nay dọn dẹp ngăn nắp hơn thường lệ. Trên bàn làm việc bằng gỗ sồi, cuốn Sổ biên bản phạt vi phạm màu đỏ, cây bút lông ngỗng, và chiếc la bàn trận pháp bằng đồng thau rỉ sét của Trầm Mặc đã được xếp gọn gàng.


“Tiểu Bảo, bước lại đây,” Vương An Toàn ngoảnh lại, nhìn gã trợ lý hành chính trung thành của mình.


Lý Tiểu Bảo run rẩy bước lên, đôi mắt láo liên thường ngày hôm nay bỗng đỏ hoe. Hắn quỳ một gối xuống, hai tay nâng cao đón nhận cây bút lông ngỗng và cuốn sổ biên bản đỏ từ tay Vương An Toàn.


“Trưởng... Trưởng ban... Đệ tử nhát gan bẩm sinh, tu vi lại yếu nhất tông môn, làm sao gánh vác nổi trọng trách quản lý Ban An Toàn Thanh Vân Trấn này khi ngài đi vắng?” Giọng Lý Tiểu Bảo nghẹn ngào.


Vương An Toàn vỗ mạnh lên vành mũ bảo hộ của Tiểu Bảo, gõ nhẹ vào dải phản quang chịu nhiệt mới được gia cố chắc chắn bằng keo thạch anh dã ngoại, nghiêm giọng nói:


“Đồng chí Tiểu Bảo, an toàn lao động không phụ thuộc vào tu vi cao thấp, mà phụ thuộc vào tính kỷ luật và sự thượng tôn pháp luật hành chính. Tôi giao cho đồng chí văn phòng này, cùng đội tuần tra phàm nhân mẫn cán. Nhớ kỹ quy trình dán niêm phong năm bước không được bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Khi gặp tu sĩ vi phạm, cứ thổi còi phong tỏa và lập biên bản đỏ đúng quy chuẩn kỹ thuật. Thiên đạo sẽ luôn bảo chứng cho công lý hành chính của đồng chí.”


“Đệ tử... đồng chí Lý Tiểu Bảo xin hứa sẽ bảo vệ sự an toàn của Thanh Vân Trấn đến hơi thở cuối cùng!” Lý Tiểu Bảo đứng thẳng người, giơ tay chào theo đúng nghi thức tuần tra mà Vương An Toàn đã dạy.


Hứa Thanh Thanh đứng bên cạnh khẽ mỉm cười, đôi mắt phượng nhìn Vương An Toàn đầy vẻ dịu dàng và kiêu hãnh. Cô khẽ chạm vào chiếc bao bảo hộ cao su đỏ trên mũi kiếm của mình, thầm thề sẽ kề vai sát cánh bảo vệ anh trên mọi nẻo đường cấm địa đầy hiểm nguy phía trước.


***


Trước khi rời trấn, Vương An Toàn trở về ngôi nhà tranh nghèo khó của gia đình ở khu phàm nhân Phố Phàm Nhân để chào tạm biệt cha mẹ và bà nội.


Vương Đại Sơn – cha đẻ anh, thợ xây phàm nhân đang quấn băng gạc trắng ở cổ tay phải do bong gân cứu hộ hầm mỏ lò cũ – đứng tựa cửa, đôi mắt sạm nắng đầy vẻ lo âu nhưng miệng vẫn cười tự hào:


“An Toàn, con đi xa thanh tra cấm địa Vạn Thú Sơn phải cẩn thận. Nghe nói lũ tiên nhân trên đó nuôi thả ma thú khổng lồ không rọ mõm ghê gớm lắm. Cha đã gia cố lại lớp lót chịu lực cho chiếc ba lô bảo hộ của con bằng gạch chịu nhiệt rèn nguội rồi, nặng chút nhưng bảo đảm an toàn móng chịu lực tĩnh cực tốt!”


Mẹ đẻ anh, Lý Thị, tỉ mỉ dệt thêm những sợi tơ thạch anh phản quang màu cam rực rỡ vào chiếc áo khoác bảo hộ của con trai, vừa khâu vừa nhắc nhở con phải ăn chín uống sôi.


Đúng lúc đó, bà nội Vương Lão Thái – bà lão lẩm cẩm tám mươi tuổi, miệng móm mém nhai trầu – lật đật từ trong bếp chạy ra. Trên tay bà nâng niu một hũ sành màu nâu đất chứa đầy dưa cải muối chua thơm phức.


“An Toàn ơi... cháu đi làm thanh tra xa nhà, mang theo hũ dưa cải này mà ăn cho đỡ thèm cơm nhà nhé. Bà nội... bà nội sợ dưa bị đổ ra ngoài, nên đã tìm thấy một cuộn dây thừng màu vàng phản quang rất đẹp trong rương của cháu để buộc chặt nắp hũ rồi đây này!”


*Cái gì?! Dây thừng màu vàng phản quang trong rương?*


Vương An Toàn nhìn xuống hũ dưa cải, mắt anh trợn tròn, tim suýt nhảy ra khỏi lồng ngực phàm nhân.


Đó không phải là dây thừng bình thường! Đó chính là cuộn “Dây vàng niêm phong cấm địa” cấp một – pháp bảo hành chính tối cao được tẩm bột thạch anh cách điện dệt từ tơ tằm cổ ngàn năm dẻo dai của Lão Độc Cô! Lúc này, sợi dây vàng đang quấn chặt quanh nắp hũ sành, dán chéo hình chữ X hoàn hảo, phát ra một luồng hào quang chữ đỏ “Cấm vào - Đang thanh tra” mờ ảo để cưỡng chế phong tỏa hoàn toàn mùi vị và không khí bên trong hũ dưa cải muối!


“Bà... bà nội... bà dùng dây niêm phong cấm địa để buộc hũ dưa cải sao?” Vương An Toàn dở khóc dở cười, chứng OCD của anh bùng phát dữ dội khi thấy pháp bảo phong tỏa tối cao bị biến thành đồ gia dụng buộc dưa cải muối.


“Ôi dào, dây vàng của cháu dẻo dai lắm, buộc vào dưa cải muối ba năm cũng không sợ bay mùi hôi thối đâu con ạ!” Vương Lão Thái móm mém cười hiền hậu, hoàn toàn không biết rằng hành động lẩm cẩm của mình đã vô tình tạo ra một “pháp bảo phong ấn dưa cải” bất khả xâm phạm trước mọi loại ma khí rò rỉ.


Vương An Toàn chỉ biết cẩn thận nhận lấy hũ dưa cải muối bọc dây niêm phong vàng cất vào ba lô bảo hộ chịu lực, lòng dâng lên một luồng ấm áp phàm trần bình dị giữa thế giới tu tiên đầy bạo lực này.


***


Khi Vương An Toàn cùng Hứa Thanh Thanh và Trương Đại Tráng bước chân ra đến cột mốc biên giới hoang dã của Thanh Vân Trấn, toàn bộ cư dân phàm nhân và tu sĩ trẻ đứng xếp hàng dài hai bên đường vẫy tay chào tạm biệt.


*Vút!*


Đột ngột, từ trong túi áo bảo hộ màu cam phản quang của Vương An Toàn, tấm Sắc Lệnh Thanh Tra Hoàng Gia cấp thấp do đặc phái viên Chu Công Công ban tặng bỗng nhiên bay vút ra không trung, phát ra luồng hào quang chữ vàng rực rỡ chói lòa.


Luồng ánh sáng vương quyền ngưng tụ giữa hư không, phóng chiếu ra một bức bản đồ địa hình ngầm khổng lồ của khu vực cấm địa Vạn Thú Sơn hoang dã. Trên bản đồ, hàng loạt đốm đỏ cảnh báo nguy hiểm cháy nổ nhấp nháy liên tục, kèm theo những dòng thông số kỹ thuật rò rỉ linh lực ma thú vượt ngưỡng cực hạn.


Bản báo cáo tác động môi trường về “Tình trạng mất an toàn tại Vạn Thú Sơn” chính thức được kích hoạt, chỉ rõ các cấm địa thử thách nuôi thả ma thú khổng lồ cấp 5 trở lên hoàn toàn thiếu rọ mõm bảo hộ và rào chắn an toàn chịu lực đạt chuẩn kỹ thuật quốc gia.


“Sứ mệnh mới đã bắt đầu, các đồng chí,” Vương An Toàn nghiêm trang giơ tay chỉnh lại quai mũ bảo hiểm cách điện màu vàng cát, gậy chỉ huy sọc vàng đen dứt khoát chỉ về hướng thung lũng sương mù âm u phía trước. “Vạn Thú Sơn đang trong tình trạng mất an toàn lao động nghiêm trọng. Chúng ta lên đường dán niêm phong!”


Nhưng ngay khi gót giày ủng cao su của Vương An Toàn vừa bước qua ranh giới cột mốc biên phòng hoang dã, từ sâu trong rừng rậm âm u sâu thẳm của Vạn Thú Sơn, một tiếng gầm rú kinh hoàng, dồn dập và bạo liệt của một bầy ma thú khổng lồ không hề được rọ mõm bảo hộ đột ngột vang dội khắp thung lũng, kéo theo làn khói bụi linh lực mù mịt đang lao thẳng về phía họ với tốc độ cực nhanh!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!