Liên Minh Hoa Hồng Ba Mươi Phần Trăm
Ánh hoàng hôn của tiết lập thu nhuộm đỏ rực bầu trời Thanh Vân Trấn, kéo dài chiếc bóng của Vương An Toàn trên nền đất đá lổm chổm. Trước cửa văn phòng Ban An Toàn, gã tán tu Lý Càn vừa ôm cái mông cháy sém vừa khóc mếu máo lết đi, trên tay ôm chặt mảnh giấy biên bản rách nát đã được dán băng keo phản quang chắp vá.
Tri phủ Lý Đại Nhân lúc này mới dám thò cái đầu mập mạp ra khỏi kiệu phàm nhân, vừa lau mồ hôi hột vừa run rẩy nói: "An Toàn... bản quan thấy con tim mình vừa nhảy ra khỏi lồng ngực rồi. Con phạt hắn một trăm linh thạch thô, hắn là tiên nhân đấy! Ngộ nhỡ hắn điên lên, gọi đồng bọn đến san bằng nha môn của ta thì sao? Chưa kể... Lý Càn là con nợ lớn của Hắc Sa Bang. Con chặn đường kiếm tiền của hắn, tức là động vào túi tiền của đám ác bá đầu gấu kia rồi!"
Vương An Toàn khẽ chỉnh lại chiếc áo khoác bảo hộ màu cam phản quang tự chế, gương mặt không một chút gợn sóng: "Đại nhân, pháp luật phàm trần có thể bị họ khinh nhờn, nhưng quy chuẩn kỹ thuật an toàn lao động thì được Thiên đạo bảo chứng. Kẻ nào xé biên bản phạt của Ban An Toàn sẽ bị sét đánh, đó là quy luật vật lý khách quan của thế giới này. Tuy nhiên..."
Anh dừng lại một chút, cúi đầu nhìn bàn tay phàm nhân không một chút linh lực của mình. Trận chiến vừa rồi với Lý Càn tuy thắng nhờ Thiên đạo lôi phạt, nhưng Vương An Toàn tự hiểu rõ điểm yếu chí mạng của mình: anh là một phàm nhân hoàn toàn vô tu vi. Nếu gặp phải một kẻ liều mạng, ra tay nhanh hơn tốc độ anh múa bút lập biên bản, hoặc một kẻ bỏ chạy mà không thèm xé giấy phạt, anh sẽ hoàn toàn bất lực trong việc cưỡng chế thực thi pháp luật.
"Ta cần một lực lượng enforcement... một đội ngũ cưỡng chế hành chính có tu vi," Vương An Toàn lầm bầm, đôi mắt OCD của anh khẽ nheo lại khi nhìn thấy một tia lửa nhỏ bay ra từ ống khói lò đan lậu phía xa. "Một đội tuần tra có thể bay ngự kiếm để chặn đầu những kẻ phóng nhanh vượt ẩu, và có đủ sức mạnh vật lý để giữ chặt các đan sư bướng bỉnh trong lúc ta dán dây niêm phong."
Lão tuần tra Trần Nghiêm dắt cây bút lông tre sau tai, khẽ vuốt râu cười khổ: "Ý tưởng của trưởng ban rất tốt, nhưng tu sĩ kiêu ngạo vô cùng, ai lại chịu đi làm lính tuần tra, gác cổng cho một phàm nhân? Nha môn của tri phủ cũng không đủ ngân lượng để thuê tiên nhân đâu."
"Không cần nha môn bỏ tiền," Vương An Toàn khẽ nhếch môi, lật cuốn sổ đỏ sang một trang mới. "Chúng ta sẽ dùng mô hình chia sẻ doanh thu phạt vi phạm. Có một nơi đang nghèo đến mức phải ăn cháo loãng qua ngày, nhưng lại có sẵn nhân lực tu tiên chính quy."
Nửa canh giờ sau, dưới sự dẫn đường của Trần Nghiêm, Vương An Toàn đi bộ lên ngọn đồi lộng gió phía Tây trấn, nơi đặt Trụ sở Thanh Vân Tông.
Gọi là "trụ sở tông môn", nhưng đập vào mắt vị cựu kỹ sư an toàn lao động là một cảnh tượng khiến chứng ám ảnh cưỡng chế của anh suýt nữa bùng phát: Cánh cổng gỗ của tông môn bị mục nát một nửa, tấm hoành phi ghi chữ 'Thanh Vân Tông' treo lệch góc 15 độ, chỉ chực chờ rơi xuống đầu người đi qua. Tệ hơn nữa, mái ngói của tòa đại điện trung tâm đã sụp đổ một góc lớn, để lộ ra những cây xà gồ gỗ thông mục nát, hoàn toàn không đạt chuẩn chịu lực tối thiểu đối với thiên tai bão gió.
"Kết cấu chịu lực này... quả thực là một vụ tai nạn lao động đang chờ xảy ra," Vương An Toàn lắc đầu, lấy gậy chỉ huy sọc vàng đen gõ nhẹ vào một cây cột gỗ bị mối mọt đục rỗng.
"Kẻ nào dám đến Thanh Vân Tông giở trò phá hoại?"
Một giọng nói lanh lảnh nhưng đầy uy áp vang lên. Từ trên mái nhà dột nát, một bóng dáng thanh tú nhảy vút xuống. Đó là Hứa Thanh Thanh, nữ kiếm sĩ mạnh mẽ của tông môn. Cô mặc một bộ võ phục màu xám vá víu nhiều chỗ, mái tóc đuôi ngựa buộc cao bằng một dải dây phản quang màu cam mà cô lén nhặt được trước cửa văn phòng của anh hôm qua. Hông cô đeo một thanh trường kiếm rỉ sét, nhưng điều kỳ lạ là đầu mũi kiếm lại được bọc một chiếc bao bảo hộ bằng cao su màu đỏ nổi bật.
"Hóa ra là Vương trưởng ban," Hứa Thanh Thanh hạ kiếm, gương mặt anh tuấn khẽ đỏ lên khi thấy anh nhìn chằm chằm vào dải dây phản quang trên tóc mình. Cô vội vàng ho nhẹ: "Huynh lên ngọn đồi hoang này làm gì? Tông môn của ta tuy lụn bại, nhưng không có lò luyện đan lậu để huynh phạt tiền đâu."
"Ta đến đây để mang lại một thương vụ kinh tế nghìn năm có một cho cha cô," Vương An Toàn nghiêm túc nói, tay chỉnh lại cổ áo phản quang của mình.
Trong đại điện dột nát, Chưởng môn Hứa Vô Tiền đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ sồi gãy một chân, bên cạnh là một đĩa khoai lang luộc nguội ngắt. Lão già gầy gò này mặc một chiếc đạo bào rách nát vá víu đến mức không còn nhìn ra màu gốc, trên tay cầm một chiếc bàn tính gỗ rụng mất ba hạt quan trọng. Đôi mắt lão thâm quầng vì lo lắng cho bữa ăn ngày mai của mười mấy đệ tử ngoại môn.
"Cái gì? Ngươi muốn Thanh Vân Tông của ta đi làm chó săn cho quan phủ phàm trần?" Hứa Vô Tiền đập mạnh chiếc bàn tính xuống bàn, hét lên đầy phẫn nộ. "Ta là tu sĩ Luyện Khí kỳ tầng 9! Chỉ còn một bước nữa là Trúc Cơ! Thanh Vân Tông ta tuy nghèo, nhưng có cốt khí! Ta thà ăn khoai lang luộc qua ngày chứ quyết không để một phàm nhân vô tu vi chỉ tay năm ngón!"
Đứng sau lưng lão, đệ tử tập sự nhát gan Lý Tiểu Bảo cũng cố lấy can đảm, rút thanh phi kiếm sứt mẻ của mình ra, run rẩy vận một tia kiếm khí mỏng manh như sợi chỉ: "Đúng... đúng thế! Sư tôn nói phải! Tiên nhân có tôn nghiêm của tiên nhân! Ngươi... ngươi mau đi đi, kẻo ta dùng kiếm khí chém bay màu chiếc áo cam của ngươi!"
Vương An Toàn không hề chớp mắt trước mũi kiếm của Lý Tiểu Bảo. Anh lạnh lùng đưa chiếc còi đồng thổi phạt lên miệng, thổi một hơi thật mạnh.
*Túttt... tút... tút!!!*
Âm thanh tần số cao chói tai từ chiếc còi đồng phàm trần vang dội khắp đại điện dột nát. Sóng âm cơ học đột ngột làm nhiễu loạn dòng tuần hoàn linh khí yếu ớt của Lý Tiểu Bảo. Gã đệ tử nhát gan giật mình ngắt chiêu, kiếm khí tiêu tán lập tức, hai chân run rẩy suýt ngã quỵ xuống đất.
Trước khi hai cha con chưởng môn kịp phản ứng, Vương An Toàn đã rút nhanh cây bút lông ngỗng dắt tai, mở Sổ biên bản phạt vi phạm màu đỏ, múa tay viết loang loáng với tốc độ chóng mặt:
"Hành vi của đệ tử Lý Tiểu Bảo: Mang vũ khí sắc nhọn không có bao bảo hộ đầu nhọn đi lại nơi công cộng, tự ý thi triển kiếm khí nguy hiểm trong khu vực kết cấu xây dựng yếu (đại điện dột nát), đe dọa trực tiếp đến tính mạng của thanh tra viên đang thi hành công vụ. Vi phạm khoản 2 điều 15 Luật phòng cháy chữa cháy và an toàn đô thị Thanh Vân Trấn. Mức phạt: 2 linh thạch thô."
"Ngươi... ngươi dám phạt ta ngay tại đại điện của ta?" Hứa Vô Tiền trợn tròn mắt, định vận khí áp chế phàm nhân.
"Chưởng môn bớt giận!" Lý Tiểu Bảo xanh mặt, vội vàng giữ tay sư tôn lại, khóc không ra nước mắt: "Con lạy sư tôn! Đừng động vào hắn! Tán tu Lý Càn hôm qua chỉ vì xé tờ giấy đỏ của hắn mà bị Thiên lôi đánh trúng mông, đến giờ vẫn phải nằm úp mặt dọn chuồng trâu kia kìa! Luật của hắn được Thiên đạo bảo chứng, ai chống đối là bị sét đánh đấy sư tôn ơi!"
Hứa Vô Tiền nghe vậy thì khựng lại, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng. Lão nhìn kỹ chiếc mũ bảo hiểm màu vàng cát của Vương An Toàn, rồi nhìn sang cuốn sổ đỏ phát ra uy áp hành chính mơ hồ, lòng kiêu ngạo lập tức giảm đi một nửa.
Vương An Toàn khẽ đóng cuốn sổ lại, thong thả ngồi xuống chiếc ghế đối diện, đẩy đĩa khoai lang luộc sang một bên rồi trải ra một bản đồ quy hoạch đô thị Thanh Vân Trấn dán sọc vàng đen:
"Hứa chưởng môn, hãy nói chuyện bằng những con số kinh tế thực tế. Hiện tại, Thanh Vân Trấn có tổng cộng 42 lò luyện đan lậu đang hoạt động không phép trên Hỏa Đan Lộ. Tất cả đều vi phạm quy chuẩn TCVN-01 về van an toàn áp suất và hệ thống thông gió. Theo Luật PCCC mới ban hành, mức phạt tối thiểu cho mỗi lò đan vi phạm là 50 linh thạch thô."
Anh gõ nhẹ gậy chỉ huy xuống bàn tính của Hứa Vô Tiền, làm chiếc bàn tính lạch cạch vang lên:
"Tổng doanh thu phạt tiềm năng trong tháng này là 2100 linh thạch thô. Ban An Toàn chúng tôi là cơ quan hành chính phàm trần, thiếu lực lượng cưỡng chế vật lý. Nếu Thanh Vân Tông đồng ý ký hợp đồng liên kết hành chính, cử đệ tử làm lực lượng tuần tra bảo vệ đoàn thanh tra, ta sẽ trích lại hoa hồng... ba mươi phần trăm tổng số tiền phạt thu được."
"Ba mươi phần trăm..." Đôi mắt híp của Hứa Vô Tiền lập tức sáng lên như hai viên linh thạch thượng phẩm. Lão bắt đầu gõ bàn tính liên tục, miệng lẩm bẩm tính toán: "Ba mươi phần trăm của hai ngàn mốt... là sáu trăm ba mươi linh thạch thô! Trời đất ơi, bằng cả ba năm thu nhập của tông môn ta cộng lại!"
"Chưa hết," Vương An Toàn bồi thêm một đòn tâm lý cực nặng: "Nếu có sáu trăm linh thạch, chưởng môn có thể sửa lại mái nhà đại điện đang dột nát này theo đúng quy chuẩn chịu lực, mua mười bao gạo linh thực cho đệ tử, và quan trọng nhất... ngài sẽ có đủ tiền mua một viên Trúc Cơ Đan để đột phá cảnh giới mà không sợ bị nổ lò do dùng thiết bị cũ nát."
Hứa Thanh Thanh đứng bên cạnh khẽ nắm chặt chuôi kiếm, ánh mắt đầy vẻ chính trực: "Cha! Con ủng hộ Vương trưởng ban. Bọn Hỏa Đan Tông cậy mạnh thường xuyên luyện đan lậu xả khí độc làm hại phàm nhân xung quanh, vụ nổ lò của chúng còn làm rung chuyển cả ngọn đồi của chúng ta. Chúng ta đi tuần tra an toàn, vừa có tiền mua gạo, vừa tích lũy công đức bảo vệ chúng sinh, có gì là sai?"
"Nhưng... nhưng làm thế thì mất mặt kiếm tu quá..." Hứa Vô Tiền vẫn còn chút do dự cuối cùng của một tu sĩ truyền thống.
Vương An Toàn lạnh lùng rút từ trong túi áo ra một chiếc túi vải thô, đổ lạch cạch lên bàn mười viên linh thạch thô sáng lấp lánh: "Đây là mười linh thạch thô ứng trước từ quỹ phòng chống cháy nổ của nha môn tri phủ làm tiền đặt cọc thiết lập liên minh. Chỉ cần chưởng môn ký tên điểm chỉ vào bản hợp đồng này, mười viên linh thạch này lập tức thuộc về Thanh Vân Tông."
Nhìn mười viên linh thạch thô tỏa ra linh khí tinh khiết ngay trước mắt, mọi tôn nghiêm kiếm tu, mọi cốt khí tiên nhân của Hứa Vô Tiền lập tức bay biến sạch sẽ vào hư không. Lão lao tới như một con hổ đói, vớ lấy cây bút lông ngỗng, ký tên rồng bay phượng múa và ấn dấu vân tay đỏ chói lên bản hợp đồng liên kết hành chính.
"Ký! Ta ký ngay! Đồng chí Vương An Toàn, từ nay về sau, Thanh Vân Tông ta chính là lá chắn bạo lực vững chắc nhất của Ban An Toàn! Đứa nào dám vi phạm quy chuẩn an toàn lao động, ta sẽ ngự kiếm chặn đầu xích lò đan của chúng nó lại!" Hứa Vô Tiền cười ngoác miệng tới mang tai, ôm chặt mười viên linh thạch vào lòng như ôm bảo vật gia truyền.
"Rất tốt," Vương An Toàn gật đầu hài lòng, đứng dậy trao cho Hứa Thanh Thanh một chiếc băng tay màu cam phản quang có chữ 'Hộ Vệ Tuần Tra' và một chiếc bao bảo hộ đầu nhọn kiếm bọc cao su mới tinh. "Hứa cô nương, từ hôm nay cô là Đội trưởng đội bảo vệ đoàn thanh tra. Lý Tiểu Bảo, ngươi đeo băng tay trợ lý hành chính, chịu trách nhiệm ôm sổ biên bản đi sau ta."
Lý Tiểu Bảo tuy còn nhát gan nhưng thấy sư tôn đã nhận tiền, lại được đeo chiếc băng tay màu cam trông cực kỳ oai phong lẫm liệt, lập tức ưỡn ngực nhận lệnh: "Rõ! Trợ lý Lý Tiểu Bảo sẵn sàng nhận nhiệm vụ!"
Ban An Toàn Giao Không và Phòng Chống Cháy Nổ Thanh Vân Trấn chính thức có lực lượng cưỡng chế tu tiên đầu tiên! Vương An Toàn dẫn theo Hứa Thanh Thanh và Lý Tiểu Bảo hiên ngang bước xuống đồi, chuẩn bị tiến hành chiến dịch dẹp loạn các lò đan lậu.
Tuy nhiên, ngay khi họ vừa bước chân đến rìa Chợ Trung Tâm Thanh Vân, Lý Tiểu Bảo – người được phân công đi trinh sát thực địa vòng ngoài – bỗng nhiên hớt hải chạy ngược trở lại, gương mặt cắt không còn giọt máu, hai chân líu ríu vào nhau suýt ngã nhào.
"Trưởng ban! Sư tỷ! Không xong rồi!" Lý Tiểu Bảo thở không ra hơi, tay chỉ về phía khu chợ trung tâm sầm uất đang nghi ngút khói bụi. "Con... con vừa phát hiện một lò luyện đan lậu quy mô vừa đang ngang nhiên hoạt động không phép, không có van an toàn hay rào chắn gì cả, ngay giữa Chợ Trung Tâm Thanh Vân! Xung quanh toàn là gian hàng gỗ dễ cháy của phàm nhân!"
Gương mặt Vương An Toàn lập tức đanh lại, đôi mắt OCD của anh trợn lên đầy sát khí hành chính: "Cái gì? Luyện đan lậu ngay giữa khu vực giao thương mật độ dân cư cao? Đây là hành vi coi thường mạng sống con người cực hạn! Đội tuần tra đâu, mang theo bình chữa cháy và dây niêm phong, xuất quân khẩn cấp!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!