Trận Pháp Rò Rỉ Điện Cao Áp
“Ngươi... tên phàm nhân điên khùng kia! Ngươi dám dùng dải băng rác rưởi này để niêm phong dây đàn của ta? Tiếng đàn của ta là nghệ thuật thanh nhã, là con đường thông thiên! Một tên phàm nhân như ngươi có tư cách gì mà đòi đo đạc decibel của đại đạo?!”
Tiếng gầm rú của Tiêu Dao Tử vang vọng khắp căn phòng thượng hạng tầng ba của Quán Trọ Mã Phu Nhân, làm rung chuyển cả những mảnh giấy bồi rách nát trên cửa sổ. Luồng linh lực phong hệ bạo loạn trong đan điền hắn tuy bị tiếng còi đồng tần số cao của Vương An Toàn đánh gãy nhịp độ vận khí, nhưng sự kiêu ngạo của một thiên tài âm nhạc tông môn vẫn khiến hắn đỏ bừng mặt, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn.
Vương An Toàn đứng nghiêm trang dưới ánh đèn bão lờ mờ. Anh khẽ đẩy vành chiếc mũ bảo hiểm màu vàng cát trên đầu, nhìn lướt qua cây đàn tranh gỗ ngô đồng đã bị quấn chặt bởi Dây vàng niêm phong cấm địa, rồi quay sang nhìn Tiêu Dao Tử với đôi mắt mang chứng ám ảnh cưỡng chế (OCD) cực nặng. Giọng nói của anh vang lên, lạnh lùng, khô khốc và tràn đầy tính hành chính:
“Đồng chí Tiêu Dao Tử, bớt nóng. Về mặt pháp lý hành chính, ‘đại đạo’ của đồng chí không nằm ngoài phạm vi điều chỉnh của Luật phòng cháy chữa cháy và an toàn đô thị Thanh Vân Trấn. Căn cứ khoản 4, điều 18 của bộ luật đã được tri phủ đóng mộc đỏ bảo chứng, hành vi gảy đàn tranh linh lực gây ô nhiễm tiếng ồn vượt ngưỡng chín mươi lăm decibel vào ban đêm, làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến giấc ngủ và sức khỏe thần kinh của hơn hai trăm hộ dân Phố Phàm Nhân lân cận, là hành vi vi phạm pháp luật hành chính đô thị.”
Anh dứt khoát rút cây bút lông ngỗng dắt tai ra, lật nhanh một trang mới trong Sổ biên bản phạt vi phạm màu đỏ do Lý Tiểu Bảo đang ôm khư khư bên cạnh, múa bút viết loang loáng:
“Mức phạt áp dụng cho hành vi vi phạm tiếng ồn đô thị cấp độ hai là năm ngàn linh thạch thô. Đồng thời, Ban An Toàn cưỡng chế tạm đình chỉ hoạt động biểu diễn của đồng chí tại quán trọ này trong vòng ba ngày. Yêu cầu đồng chí trong thời gian này phải phối hợp với Mã Phu Nhân lắp đặt hệ thống vách cách âm đạt chuẩn kỹ thuật TCVN-02 cho phòng tập nhạc của mình. Nếu không, cây đàn tranh này sẽ bị tịch thu vĩnh viễn để bán đấu giá công quỹ.”
“Năm ngàn linh thạch thô?! Vách cách âm? Ngươi điên rồi!” Tiêu Dao Tử trợn tròn mắt, hàm răng nghiến chặt kèn kẹt. Hắn nhìn sang Hứa Thanh Thanh đang lăm lăm chiếc Lá chắn phản quang chịu lực, lại nhìn thấy thanh trường kiếm bọc đầu cao su màu đỏ dắt hông cô đang khẽ rung lên nhè nhẹ đầy đe dọa. Linh lực trong người hắn lúc này đang bị nghẽn mạch do phản phệ âm thanh, hoàn toàn không thể thi triển được một phần mười sức mạnh.
“Ký tên hoặc điểm chỉ vào góc dưới bên phải biên bản đỏ này, đồng chí Tiêu Dao Tử,” Lý Tiểu Bảo bước lên một bước, tay trái giơ cao cuốn sổ đỏ, tay phải quấn băng gạc trắng khẽ chỉ vào dòng chữ ký. “Nếu đồng chí cố tình trốn nợ hoặc xé biên bản, Thiên đạo sẽ tự động nhận diện hành vi cản trở công lý và khóa thêm ba mươi phần trăm linh lực hoạt động của đồng chí đấy. Đừng để bị giật điện lôi phạt giống như Ngô Pháp hôm trước.”
Nhìn thấy dấu mộc đỏ chói của phủ tri phủ phát ra hào quang uy áp vương quyền mờ ảo trên trang sổ, lại nhớ đến thảm cảnh gãy mũi của Ngô Pháp khi đâm sầm vào biển cảnh báo tốc độ, Tiêu Dao Tử dù uất ức đến mức muốn thổ huyết, vẫn phải run rẩy đưa ngón tay cái dính mực ấn mạnh xuống góc biên bản.
*Uỳnh!*
Một luồng linh khí nhân quả vô hình từ hư không giáng xuống, nhập thẳng vào đan điền Tiêu Dao Tử, khiến dòng tuần hoàn linh lực của hắn lập tức bị nghẽn chặt thêm một tầng. Hắn ngã sụp xuống đệm lụa, đau khổ nhìn cây đàn ngàn năm bị niêm phong, trong lòng dâng lên một nỗi hoang mang tột độ trước thứ pháp luật phàm trần tà môn này.
“Cảm ơn sự hợp tác của đồng chí. Trạm tuần tra sẽ quay lại kiểm tra việc lắp đặt vách cách âm sau ba ngày,” Vương An Toàn lạnh lùng dắt bút lông ngỗng vào tai, dọn dẹp súng đo decibel thạch anh vào túi bảo hộ.
Nhưng ngay khi anh vừa xoay người định bước ra khỏi phòng, từ dưới cầu thang gỗ thông của quán trọ, tiếng bước chân chạy dồn dập rầm rập vang lên. Tuần tra viên phàm nhân A Lang hớt hải lao vào phòng, mặt mũi cắt không còn giọt máu, chiếc loa tre rách màng trên tay suýt rơi xuống đất:
“Trưởng ban Vương! Nguy... nguy to rồi! Ở ngõ phía Đông, ngay sát vách phủ đệ của Trầm Mặc, đàn trâu mười hai con của lão nông Trương Đại Tẩu đang đi qua vũng nước bỗng nhiên giãy giụa rồi ngã quỵ hàng loạt! Toàn thân chúng co giật liên hồi, tia chớp lẹt xẹt phóng ra xanh lét cả một vùng!”
Đôi mắt mang chứng OCD của Vương An Toàn khẽ giật mạnh dưới vành mũ bảo hộ. Anh lập tức quay ngoắt người lại, giọng nói đanh thép bộc phát sát khí hành chính:
“Giật điện bước! Điện áp lôi pháp dư thừa rò rỉ ra môi trường công cộng! Đồng chí A Lang, vị trí chính xác của vũng nước nằm ở đâu?”
“Dạ... ngay trên đường lộ dẫn vào Phố Phàm Nhân! Vũng nước mưa tích tụ từ chiều tối nay, sát vách tường rào của Trầm Mặc – tên thiên tài trận pháp tự phong của trấn!” A Lang thở hồng hộc báo cáo.
“Trầm Mặc? Kẻ chuyên vẽ trận pháp dịch chuyển lỗi làm người dân rơi xuống hố phân, kẻ đã ba lần từ chối nộp đơn xin giấy phép xây dựng và kiểm định an toàn kết cấu?” Vương An Toàn nghiêm giọng hỏi.
“Chính là hắn! Hắn mới lắp đặt một trận pháp phòng ngự lôi điện xung quanh tường nhà riêng để chống trộm, bất chấp cảnh báo khoảng cách an toàn của chúng ta!” Lý Tiểu Bảo vội vàng lật sổ đỏ tra cứu hồ sơ vi phạm.
“Hành vi xây dựng trận pháp không phép, thiếu thiết bị tiếp địa cách điện, gây rò rỉ dòng lôi điện cực lớn ra đường đi công cộng là hành vi coi thường mạng sống con người cực hạn!” Vương An Toàn dứt khoát chỉnh lại quai mũ bảo hộ màu vàng cát, tay cầm chặt chiếc Gậy chỉ huy cách điện bằng gỗ sồi ngâm dầu. “Đội tuần tra, mang theo Ủng cao su cách điện phàm trần và Lồng sắt nối đất Faraday, xuất quân cứu hộ khẩn cấp!”
***
Midnight, trời lác đác mưa phùn nhẹ làm ẩm ướt toàn bộ mặt đường đất của Thanh Vân Trấn. Nước mưa tích tụ tạo thành một vũng nước lớn loang lổ ngay giữa con ngõ dẫn vào Phố Phàm Nhân.
Khi Vương An Toàn dẫn đội tuần tra tiếp cận hiện trường, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt họ dưới ánh đèn bão lập lòe. Mười hai con trâu kéo xe của lão nông Trương Đại Tẩu đang nằm la liệt trên mặt đất ẩm ướt. Toàn thân những con vật tội nghiệp không ngừng co giật theo từng nhịp, bọt mép sùi ra trắng xóa, những tia chớp màu xanh lam lẹt xẹt liên tục phóng ra từ bốn móng guốc của chúng xuống vũng nước, phát ra tiếng *tách tách* chói tai.
Lão nông Trương Đại Tẩu đứng cách đó khoảng mười mét, khóc lóc thảm thiết, định lao vào cứu đàn trâu của mình:
“Đàn trâu của tôi! Tài sản cả đời của gia đình tôi! Ôi các tiên nhân ơi, cứu đàn trâu của tôi với!”
“Đứng im! Tuyệt đối không được lại gần vũng nước!” Vương An Toàn hét lớn, giọng nói phàm nhân vang dội đầy uy nghiêm cắt đứt tiếng khóc của lão nông. Anh giơ cao chiếc gậy chỉ huy sọc vàng đen chặn đứng đà lao của Trương Đại Tẩu.
“Trưởng ban Vương! Mau cứu chúng với! Tại sao chúng chỉ đứng trong vũng nước mà lại bị giật điện giãy giụa như vậy?” Lý Tiểu Bảo run rẩy hỏi, tay ôm khư khư sổ đỏ.
“Đây là hiện tượng Điện áp lôi pháp dư thừa tạo ra Điện áp bước (Step Voltage) cực kỳ nguy hiểm!” Vương An Toàn nghiêm túc giải thích, mắt nheo lại quan sát dòng điện lẹt xẹt trên mặt đất ẩm. “Khi dòng điện lôi pháp rò rỉ từ tâm trận pháp lan truyền vào lòng đất, nó tạo ra một trường điện thế giảm dần theo hình vòng tròn đồng tâm tính từ điểm rò rỉ. Khoảng cách giữa chân trước và chân sau của con trâu quá lớn – lên tới hơn một mét rưỡi. Sự chênh lệch vị trí này tạo ra một hiệu điện thế cực lớn giữa hai điểm tiếp đất của móng guốc, cưỡng bức dòng điện chạy ngược từ móng chân trước, xuyên qua tim, rồi truyền xuống móng chân sau để thoát ra ngoài!”
Anh chỉ tay vào đàn trâu đang co giật:
“Trâu là loài có khoảng cách bước chân lớn, lại có móng guốc dẫn điện tốt, nên chúng là nạn nhân đầu tiên của điện áp bước. Chúng ta là con người, nếu bước đi bình thường trong vùng này, khoảng cách giữa hai bàn chân cũng sẽ tạo ra điện áp bước chí mạng chạy thẳng qua tim gây ngừng tim lập tức!”
Đám nha dịch phàm nhân nghe vậy liền hốt hoảng lùi lại ba bước, gương mặt ai nấy đều đầy vẻ sợ hãi trước thứ ‘ma pháp rò rỉ’ vô hình mà đáng sợ này.
“Mọi người nghe lệnh! Tất cả mang Ủng cao su cách điện phàm trần vào!” Vương An Toàn dứt khoát ra lệnh. Anh tự mình xỏ chân vào đôi ủng cao su dày màu đen có đế gỗ sồi ngâm dầu cách điện đạt chuẩn kỹ thuật.
“Trưởng ban, chúng ta phải di chuyển thế nào để tiếp cận nguồn rò rỉ mà không bị giật điện?” Hứa Thanh Thanh hỏi, tay cầm chắc chiếc khiên bọc thép bọc lớp sơn phản quang màu cam.
“Khi di chuyển trong vùng có điện áp bước, tuyệt đối nghiêm cấm bước đi bình thường!” Vương An Toàn nghiêm giọng hướng dẫn kỹ thuật bảo hộ lao động. “Mọi người phải khép chặt hai chân lại, dùng tư thế nhảy lò cò bằng một chân, hoặc kéo lê hai bàn chân sát nhau trên mặt đất không được nhấc lên, đảm bảo khoảng cách giữa hai điểm tiếp xúc gần như bằng không để triệt tiêu hoàn toàn hiệu điện thế chênh lệch!”
Nói rồi, vị trưởng ban Ban An Toàn – một phàm nhân hoàn toàn không có tu vi – bắt đầu khép chặt hai chân, thực hiện tư thế nhảy lò cò một chân cực kỳ nghiêm túc tiến về phía vũng nước.
Hình ảnh một vị thanh tra oai nghiêm, khoác chiếc áo phản quang màu cam rực rỡ dưới màn đêm mưa phùn, đầu đội mũ bảo hiểm vàng cát, lại đang... nhảy lò cò từng bước một cách tỉ mỉ, tạo ra một cảnh tượng vừa absurd vừa buồn cười tột độ giữa hiện trường căng thẳng. Thế nhưng, không một ai dám cười, bởi vì mỗi bước nhảy của anh đều tuân thủ hoàn hảo định luật vật lý bảo vệ sinh mạng.
Lý Tiểu Bảo và các nha dịch cũng vội vàng bắt chước, khép chặt chân nhảy lò cò theo sau tạo thành một đoàn người nhảy nhót ngăn nắp dưới đêm mưa.
Khi tiếp cận sát bức tường rào bằng gạch chịu lực của phủ đệ Trầm Mặc, Vương An Toàn nheo mắt dùng kỹ năng quan sát hình học phát hiện ra nguồn phát thải. Trận pháp phòng ngự ‘Lôi Vân Hộ Thể’ lắp đặt không phép quanh tường rào đang bị rỉ sét mỏi kim loại nghiêm trọng do mưa phùn ẩm ướt lâu ngày. Những sợi dây đồng dệt chỉ linh lực dẫn dòng lôi điện bị đứt gãy, thòng lòng xuống chạm thẳng vào vũng nước công cộng, phóng ra những tia sét màu xanh lam lẹt xẹt liên tục.
“Trận pháp bị rỉ sét rạn nứt kết cấu, hoàn toàn thiếu hệ thống cột thu lôi dẫn dòng tiếp địa!” Vương An Toàn lạnh lùng kết luận. “Điện áp lôi pháp rò rỉ đo được vượt quá hai trăm hai mươi vôn linh lực! Đồng chí A Hổ, chuẩn bị cọc sắt tiếp địa và dây đồng trần!”
“Có đệ tử!” A Hổ nhảy lò cò tới, vai vác chiếc búa tạ và cọc sắt rèn nguội nặng ba mươi cân.
“Đóng mạnh cọc sắt tiếp địa sâu hai mét xuống nền đất ẩm sát vách tường!” Vương An Toàn ra lệnh, tay dùng Gậy chỉ huy cách điện gỗ sồi gạt mạnh sợi dây đồng rò rỉ lôi điện ra khỏi vũng nước, giữ cố định trên không trung.
*Bùm! Bùm! Bùm!*
Sức khỏe phi thường của lực sĩ phàm nhân A Hổ bộc phát, chiếc búa tạ nện liên tiếp xuống đầu cọc sắt, đóng chặt nó sâu vào lòng đất ẩm ướt.
“Nối nhanh dây đồng trần từ cọc sắt lên sợi dây lôi điện rò rỉ!” Vương An Toàn dứt khoát chỉ huy.
Ngay khi sợi dây đồng tiếp địa phàm trần vừa chạm vào sợi chỉ linh lực rò rỉ lôi điện, một thần tích vật lý lập tức xảy ra trước mắt toàn bộ tu sĩ và phàm nhân đang đứng xem.
*Xẹt xẹt xẹt... Ùng!*
Toàn bộ luồng sét màu xanh lam bạo loạn đang phóng bừa bãi ra vũng nước bỗng nhiên bị bẻ cong góc độ vật lý, đi theo đường dây đồng trần có điện trở gần như bằng không, dẫn thẳng xuống cọc sắt tiếp địa chôn sâu dưới lòng đất sâu. Tiếng nổ lẹt xẹt biến mất, vũng nước công cộng lập tức trở nên nguội lạnh, phẳng lặng và hoàn toàn an toàn.
Mười hai con trâu kéo xe đang co giật bỗng ngừng giật mình, chúng thở phì phò, lồm cồm bò dậy từ vũng nước bùn, hoàn toàn thoát khỏi tử thần lôi kích.
“Đàn trâu của tôi sống lại rồi! Trưởng ban Vương quả là thần tiên hạ thế!” Lão nông Trương Đại Tẩu quỳ sụp xuống đất vái lạy liên tục.
“Không phải thần tiên, đây là nguyên lý tiếp địa chống sét vật lý phàm trần,” Vương An Toàn bình thản chỉnh lại chiếc mũ bảo hiểm, đế đôi ủng cao su cách điện dưới chân anh lúc này đã bị mòn nhẹ và hơi nóng lên do nhiệt lượng dòng điện cao áp sinh ra (Cost Paid).
Nhưng ngay khi dòng lôi điện vừa bị dập tắt, cánh cửa gỗ của phủ đệ Trầm Mặc bỗng nhiên bị đạp tung ra kịch liệt. Trầm Mặc – tên thiên tài trận pháp tự phong – lao thẳng ra ngoài ngõ. Hắn là một thanh niên gầy gò, mắt cận thị nặng đeo thấu kính tinh thạch gọng tre xộc xệch, tay cầm chiếc la bàn trận pháp bằng đồng thau rỉ sét lạch cạch, gương mặt lầm lì đầy vẻ tức giận tột cùng:
“Tên phàm nhân kiêu ngạo kia! Ngươi dám dùng thứ gậy gỗ rách nát để phá hỏng đại trận phòng ngự ‘Lôi Vân Hộ Thể’ mà ta vừa mới tốn hàng ngàn linh thạch để lắp đặt sao? Ngươi có biết hành vi của ngươi là đang xâm phạm tài sản tư nhân hợp pháp của một trận sư tu tiên không?”
“Đồng chí Trầm Mặc!” Vương An Toàn bước lên một bước, giơ cao chiếc gậy chỉ huy sọc vàng đen chỉ thẳng vào mặt đối thủ, giọng nói lạnh lùng đanh thép bộc phát uy áp hành chính tối cao. “Hành vi lắp đặt trận pháp phòng ngự lôi điện không phép xây dựng, thiếu kiểm định chất lượng chịu lực và mỏi kim loại, gây rò rỉ điện áp lôi pháp dư thừa vượt quá hai trăm hai mươi vôn linh lực ra đường đi công cộng, làm giật tê liệt đàn trâu phàm nhân, vi phạm nghiêm trọng khoản 3 điều 15 Luật an toàn xây dựng đô thị!”
Anh quay sang Lý Tiểu Bảo: “Lập biên bản xử phạt hành chính! Tịch thu tang vật vi phạm là chiếc la bàn trận pháp lỗi của đồng chí Trầm Mặc vô thời hạn! Đình chỉ hoạt động toàn bộ hệ thống trận pháp không phép này cho đến khi đồng chí hoàn thành lớp giáo dục quy hoạch hạ tầng đô thị an toàn do tôi trực tiếp đứng lớp!”
“Rõ!” Lý Tiểu Bảo nhanh tay viết loang loáng vào sổ đỏ, tay trái giật phắt chiếc la bàn đồng thau rỉ sét trên tay Trầm Mặc trước khi hắn kịp phản ứng. Đồng thời, Tiểu Bảo vung cuộn dây niêm phong vàng quấn chặt ba vòng quanh lõi trận pháp gắn trên tường rào, đập mạnh bùa niêm phong mộc đỏ chữ X lên trên.
*Uỳnh!*
Hào quang mộc đỏ phát sáng rực rỡ khóa chặt hoàn toàn dòng tuần hoàn linh lực của trận pháp phòng ngự. Trầm Mặc cảm thấy linh lực đan điền của mình bị Thiên đạo cưỡng chế khấu trừ nhân quả, nghẽn chặt ba mươi phần trăm hoạt động lập tức.
“Các ngươi... lũ phàm nhân rác rưởi!” Trầm Mặc tức điên người, hai mắt trợn ngược lên sau lớp thấu kính tinh thạch gọng tre. Sự kiêu ngạo của một thiên tài trận pháp bị chà đạp thảm hại trước mặt đám đông phàm nhân khiến hắn hoàn toàn mất đi lý trí. “Tịch thu la bàn của ta? Niêm phong trận pháp của ta? Các ngươi nghĩ một sợi dây vải phản quang tầm thường có thể chặn được lôi hỏa của thiên tài trận pháp sao? Ta sẽ chứng minh cho các ngươi thấy trận pháp của ta hoạt động hoàn hảo!”
Hắn gầm lên một tiếng điên cuồng, bàn tay gầy gò thọc sâu vào túi áo bào, bấm mạnh vào một chiếc nút cơ học thạch anh bí mật gắn trên ngòi nổ lôi điện phụ ngầm dưới lòng đất (underground backup lightning detonator) mà hắn đã âm thầm chôn lấp từ trước để chuẩn bị đối phó với kẻ thù.
*Ầm ầm ầm...!*
Mặt đất ẩm ướt dưới chân toàn bộ đội tuần tra và vũng nước công cộng bỗng nhiên rung chuyển dữ dội như một trận động đất linh mạch nhỏ. Từ sâu dưới những kẽ nứt của nền đất bùn, một luồng ánh sáng màu xanh lam đậm đặc bỗng nhiên bùng phát rực rỡ, phát ra tiếng rít áp suất lôi điện chói tai dồn dập rền rĩ dưới lòng đất.
“Trưởng ban Vương! Nguy rồi! Trận pháp phụ ngầm dưới đất đang tự động tích tụ áp suất lôi điện cực hạn! Dòng lôi điện cao áp sắp sửa bộc phát ngược từ lòng đất lên bề mặt!” Lý Tiểu Bảo kinh hoàng hét lên, cuốn sổ đỏ trên tay suýt rơi xuống vũng nước bùn.
Luồng ánh sáng xanh lam rực rỡ bốc lên ngùn ngụt ngay dưới chân Vương An Toàn, mây bão lôi điện bạo loạn bắt đầu xoáy tròn dữ dội, đe dọa nổ tung toàn bộ con ngõ trong vòng vài nốt nhạc!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!