Tiếng Đàn Quá Tải Decibel
Đêm kinh hoàng tại Phố Phàm Nhân của Thanh Vân Trấn bắt đầu từ canh ba, khi vầng trăng khuyết bị che khuất bởi những đám mây xám xịt. Đáng lẽ ra, đây là khoảng thời gian vạn vật chìm vào giấc ngủ để hồi phục thể lực sau một ngày lao động vất vả. Thế nhưng, mặt đất dưới chân những ngôi nhà tranh xập xệ của cư dân phàm nhân lại đang không ngừng rung chuyển nhẹ. Một luồng âm thanh u u, rền rĩ và sắc nhọn như hàng vạn mũi kim thép đang liên tục khoan vào màng nhĩ của họ, dội thẳng từ hướng Quán Trọ Mã Phu Nhân ở cuối phố.
Tại khu dân cư, cảnh tượng thảm hại diễn ra khắp nơi. Những lão già phàm nhân tóc bạc phơ phải dùng hai chiếc gối bông quấn chặt lấy đầu, mặt mũi nhăn nhó vì đau đầu kinh niên. Những người mẹ trẻ bất lực ôm đứa con nhỏ đang khóc ngặt nghẽo vì giật mình, còn lũ chó cỏ đầu ngõ thì không ngừng hú lên những tiếng thê lương hướng về phía tòa nhà ba tầng bằng gỗ thông của quán trọ.
“U u u... tùng... tùng... két...!”
Tiếng đàn tranh linh lực rít lên một quãng cao vút, mang theo luồng linh khí phong hệ bạt mạng, khiến những ô cửa sổ bằng giấy bồi của dãy nhà đối diện rách toạc.
Ở ngay dưới lòng đường, tuần tra viên phàm nhân A Lang đang đứng thở dốc. Gương mặt hắn lộ rõ vẻ mệt mỏi với hai quầng thâm mắt đen sì như gấu trúc do mất ngủ ba đêm liên tiếp. Tay hắn cầm chiếc loa tre phóng thanh sơn sọc vàng đen dã chiến, cố gắng hít một hơi thật sâu để hét to hướng lên tầng ba của quán trọ:
“Yêu cầu đồng chí ở tầng ba giảm âm lượng! Đã quá mười một giờ đêm! Đồng chí đang vi phạm nghiêm trọng quy định yên tĩnh chung của khu dân cư!”
Thế nhưng, đáp lại tiếng hét cơ học của hắn là một tiếng *từng* cực mạnh từ dây đàn. Một luồng sóng âm linh lực màu hồng nhạt, vô hình nhưng mang theo áp suất không khí cực lớn, quét vút qua cửa sổ quán trọ, dội thẳng xuống mặt đường.
*Bụp!*
Chiếc loa tre trên tay A Lang khẽ chấn động. Lớp màng giấy bồi chịu lực dán ở đầu loa tre lập tức bị sóng âm linh lực xé rách toạc thành trăm mảnh vụn bay lả tả. Giọng hét của A Lang bị bóp nghẹt ngay trong cổ họng, hắn lảo đảo lùi lại hai bước, kinh hoàng nhìn chiếc loa tre thứ nhất bị hủy hoại hoàn toàn.
“Trưởng ban ơi! Không ổn rồi!” A Lang hớt hải chạy ngược về phía đầu phố, nơi Vương An Toàn đang lững thững bước tới cùng đội tuần tra. “Sóng âm linh lực của tên nhạc sĩ điên kia mạnh quá! Đệ tử vừa mới hét lên một câu đã bị hắn chém rách mất màng loa tre rồi! Đây đã là chiếc loa thứ hai bị rách trong đêm nay!”
Vương An Toàn dừng bước chân phàm nhân của mình lại. Anh đứng nghiêm trang dưới ánh đèn bão lờ mờ, mặc bộ đồng phục bảo hộ màu cam phản quang nổi bật dệt sợi tơ thạch anh cách điện. Trên đầu anh, chiếc mũ bảo hiểm màu vàng cát có đỉnh nhọn dẫn sét khẽ nghiêng đi khi anh quan sát hiện trường. Đôi mắt mang chứng ám ảnh cưỡng chế (OCD) cực nặng của anh khẽ giật liên hồi khi nhìn thấy những vệt sóng âm linh lực làm méo mó nhẹ không khí xung quanh quán trọ.
“Đồng chí A Lang, ghi nhận tổn thất: hai chiếc loa tre phóng thanh bị rách màng loa do chấn động sóng âm linh lực bạo lực,” Vương An Toàn lạnh lùng rút cây bút lông ngỗng dắt tai ra, ghi chép nhanh vào tờ giấy báo cáo sự cố dắt bên hông. “Tuy nhiên, hành vi của đối thủ không chỉ là hủy hoại công cụ tuần tra. Đây là hành vi bạo hành màng nhĩ hàng loạt, gây mất an toàn dịch tễ và suy nhược thần kinh nghiêm trọng cho toàn bộ cư dân Phố Phàm Nhân.”
Đi ngay bên cạnh anh là trợ lý Lý Tiểu Bảo. Bàn tay phải của Tiểu Bảo vẫn quấn băng gạc trắng xóa do vết bỏng hỏa độc hôm trước, nhưng tay trái hắn vẫn ôm khư khư cuốn Sổ biên bản phạt vi phạm màu đỏ mộc tri phủ. Chiếc mũ bảo hộ của hắn lúc này đã được dán lại dải phản quang mới tinh nhờ lớp keo dán thạch anh dã ngoại chịu nhiệt từ nhà rèn Thiết Trụ, phát ra ánh sáng vàng rực rỡ dưới màn đêm.
“Trưởng ban,” Lý Tiểu Bảo nuốt nước bọt, giọng run rẩy: “Đệ tử vừa thám thính được, kẻ đang gảy đàn trên tầng ba quán trọ chính là Tiêu Dao Tử – thiên tài âm nhạc của một tông môn lớn lân cận. Hắn đang ở cảnh giới Luyện Khí Trung Kỳ, nghe nói đã thuê phòng kín của Mã Phu Nhân suốt ba ngày ba đêm nay để gảy đàn ngộ đạo. Mã Phu Nhân đã vào khuyên ngăn ba lần nhưng đều bị sóng âm của hắn thổi bay ra ngoài cửa.”
Hứa Thanh Thanh bước lên một bước, thanh trường kiếm bọc đầu bảo hộ cao su màu đỏ dắt hông khẽ rung lên nhè nhẹ. Cô dứt khoát nói: “Để ta lên chém đứt dây đàn của hắn. Kiếm khí của ta có thể dập tắt sóng âm phong hệ này.”
“Không được, đồng chí Thanh Thanh,” Vương An Toàn đưa tay ngăn lại. “Sử dụng bạo lực kiếm khí trong không gian kín của quán trọ bằng gỗ dễ cháy như Quán Trọ Mã Phu Nhân sẽ gây ra rung chấn kết cấu nghiêm trọng, vi phạm Luật phòng cháy chữa cháy Thanh Vân Trấn về bảo đảm an toàn công trình. Chúng ta phải giải quyết việc này bằng quy chuẩn kỹ thuật và pháp lý hành chính.”
Anh vỗ nhẹ vào chiếc túi da đeo hông, rút ra một thiết bị kỳ lạ làm bằng đồng thau phối hợp với thạch anh mài mịn. Thiết bị này có một chiếc loa thu âm nhỏ ở đầu, thân máy gắn một mặt đồng hồ cơ học với chiếc kim chỉ số màu đỏ, phía dưới có tay cầm dạng súng phàm trần. Đây chính là “Súng đo decibel thạch anh” do Vương An Toàn tự chế tạo dựa trên nguyên lý dao động cơ học.
“Tiến vào hiện trường. Chúng ta sẽ tiến hành đo đạc nồng độ tiếng ồn thực tế để lập luận chứng xử phạt,” Vương An Toàn dứt khoát ra lệnh, dẫn đầu đội tuần tra tiến thẳng về phía Quán Trọ Mã Phu Nhân.
***
Sảnh chính của quán trọ lúc này trống vắng không một bóng khách. Toàn bộ các cột gỗ thông chịu lực của tòa nhà ba tầng đang không ngừng phát ra tiếng *ken két* khe khẽ do cộng hưởng sóng âm tần số cao. Mã Phu Nhân – bà chủ quán trọ quyến rũ – đang ngồi gục đầu bên quầy lễ tân, hai tay bịt chặt lỗ tai, gương mặt phờ phạc vì thiếu ngủ trầm trọng. Thấy Vương An Toàn bước vào, bà như thấy cứu tinh, vội vàng chạy lại khóc ròng:
“Trưởng ban Vương! Cuối cùng ngài cũng đến rồi! Tên điên Tiêu Dao Tử kia cứ gảy đàn liên tục không ngừng. Ta đã dọa báo quan nhưng hắn nói tiếng đàn của hắn là ‘Thiên Âm Thao Túng Quyết’, phàm nhân nghe được là phúc phận ngàn năm. Khách trọ của ta đã trả phòng chạy sạch rồi, tòa nhà gỗ này mà cứ rung lắc thế này thì sập mất thôi!”
Vương An Toàn không trả lời ngay. Anh nâng khẩu súng đo decibel thạch anh lên, hướng thẳng về phía trần nhà tầng ba, nơi tiếng đàn đang rít lên dồn dập.
*Tích... tích... tích...*
Viên tinh thạch thạch anh ở đầu súng đo khẽ rung lên liên tục dưới tác động của sóng âm. Chiếc kim chỉ số màu đỏ trên mặt đồng hồ cơ học lập tức nhảy vọt qua vạch màu xanh an toàn, lao thẳng vào vùng cảnh báo màu đỏ đậm.
“Tám mươi lăm... chín mươi... chín mươi lăm decibel!” Vương An Toàn lạnh lùng đọc to thông số hiển thị. “Biên độ dao động sóng âm đạt tới chín mươi lăm decibel vào lúc nửa đêm! Theo Luật phòng cháy chữa cháy và an toàn đô thị Thanh Vân Trấn, giới hạn tiếng ồn tối đa trong khu dân cư vào ban đêm từ mười giờ tối đến sáu giờ sáng chỉ là năm mươi lăm decibel. Đồng chí Tiêu Dao Tử đã vượt ngưỡng cho phép tới bốn mươi decibel!”
Anh quay sang giải thích cho Mã Phu Nhân và Lý Tiểu Bảo với giọng điệu hành chính khô khốc:
“Về mặt sinh lý học phàm trần, tai người tiếp xúc với tiếng ồn trên tám mươi lăm decibel liên tục trong tám tiếng sẽ gây tổn thương tế bào lông của ốc tai, dẫn đến suy giảm thính lực mãn tính. Ở mức chín mươi lăm decibel này, nó sẽ kích thích hệ thần kinh giao cảm, làm co mạch máu, tăng huyết áp, gây mất ngủ diện rộng và suy nhược thần kinh cấp tính cho toàn bộ cư dân xung quanh. Đây không phải là nghệ thuật ngộ đạo, đây là hành vi đầu độc môi trường âm thanh quy mô lớn!”
Lý Tiểu Bảo vừa ghi chép loang loáng vào Sổ biên bản phạt màu đỏ bằng tay trái, vừa gật đầu lia lịa: “Đúng thế! Đệ tử quét phân trâu ở Thanh Vân Tông cách đây ba con phố còn nghe thấy tiếng đàn nhức cả óc!”
“Đồng chí Thanh Thanh, bảo vệ vòng ngoài. Tiểu Bảo, mang theo dây niêm phong vàng và sổ đỏ. Chúng ta lên tầng ba cưỡng chế đình chỉ hoạt động vi phạm!” Vương An Toàn dắt súng đo decibel vào hông, tay cầm gậy chỉ huy sọc vàng đen dứt khoát bước lên cầu thang gỗ đang rung bần bật.
***
Tại căn phòng thượng hạng trên tầng ba, cánh cửa gỗ dày đã bị sóng âm linh lực chấn động làm nứt nẻ nhiều đường dọc ngang. Vương An Toàn không thèm gõ cửa, anh dùng gậy chỉ huy cách điện gỗ sồi gạt mạnh vào chốt cửa gỗ đã bị lỏng lẻo do rung chấn, đạp cửa bước thẳng vào bên trong.
Trong phòng, một luồng sương mù linh lực màu hồng nhạt và xanh lá cây nhạt đang cuồn cuộn bay lượn lờ, tạo ra những ảo ảnh mơ hồ về những đóa hoa sen đang nở rộ và những thanh phi kiếm hư ảo đang bay lượn trên không trung. Đây chính là ảo giác sóng âm do “Thiên Âm Thao Túng Quyết” tạo ra để mê hoặc tâm trí người nghe.
Giữa làn sương mù ấy, Tiêu Dao Tử đang ngồi xếp bằng trên một chiếc đệm lụa mềm mại. Hắn là một thanh niên lãng tử mặc áo lụa xanh nhạt, mái tóc dài đen nhánh xõa bồng bềnh trên vai, gương mặt tuấn tú nhưng lộ rõ vẻ tự phụ tột cùng. Hai mắt hắn nhắm nghiền, mười ngón tay thon dài thâm kim đang múa lượn như rồng bay phượng múa trên những sợi chỉ đỏ của cây đàn tranh bằng gỗ ngô đồng cổ kính đặt trên đùi.
*Từng... tùng... tùng... két...!*
Một quãng âm dồn dập, sắc nhọn như tiếng sấm rền bất ngờ bộc phát từ cây đàn, tạo ra một luồng sóng âm hình quạt màu hồng nhạt lao thẳng về phía cửa phòng.
“Cẩn thận!” Hứa Thanh Thanh lập tức bước lên trước che chắn cho Vương An Toàn. Cô vung mạnh chiếc Lá chắn phản quang chịu lực bọc thép phàm trần lên phía trước.
*Boong!!!*
Luồng sóng âm linh lực va đập dữ dội vào bề mặt lá chắn bọc thép bọc lớp sơn phản quang màu cam nổi bật. Lực va đập vật lý cực mạnh khiến Hứa Thanh Thanh phải lùi lại nửa bước, đôi ủng da của cô miết mạnh xuống sàn gỗ phát ra tiếng *két* chói tai. Tuy nhiên, nhờ kết cấu thép chịu lực rèn nguội đạt chuẩn của xưởng Thiết Trụ, lá chắn đã phân tán hoàn toàn 100% lực tác động vật lý của sóng âm hình quạt, không để một tia chấn động nào lọt ra phía sau.
“Yêu cầu đồng chí Tiêu Dao Tử dừng ngay hành vi gảy đàn quá tải decibel trái phép!” Vương An Toàn đứng vững vàng phía sau lá chắn, giơ cao gậy chỉ huy sọc vàng đen, giọng nói của anh vang lên lạnh lùng, nghiêm nghị xuyên qua tiếng đàn.
Tiêu Dao Tử vẫn nhắm nghiền hai mắt, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười khinh bỉ đầy kiêu ngạo. Ngón tay hắn không hề dừng lại, ngược lại còn tăng tốc độ gảy đàn nhanh hơn gấp đôi, tạo ra những âm thanh dồn dập, réo rắt như mưa bão trút xuống mái nhà tranh:
“Lũ phàm nhân tục tử ngu muội! Các ngươi biết cái gì là đại đạo âm nhạc? Tiếng đàn của bản tiên nhân là thanh âm thông thiên, giúp tu sĩ rèn luyện tâm tính, đột phá cảnh giới Luyện Khí Trung Kỳ! Việc các ngươi được nghe tiếng đàn của ta là phúc phận ba đời tích lũy. Cút ngay đi trước khi Thiên Âm Diệt Hồn của ta chấn nát màng nhĩ phàm trần của các ngươi!”
Hắn vừa dứt lời, mười ngón tay đột ngột vuốt mạnh một đường ngang qua toàn bộ mười sáu sợi chỉ đỏ trên mặt đàn tranh gỗ ngô đồng.
*Hưu hưu hưu hưu!*
Hàng loạt luồng sóng âm linh lực hình quạt màu xanh lục nhạt bộc phát liên tục, đan chéo vào nhau tạo thành một mạng lưới ảo giác sóng âm dồn dập, lao vút về phía đội tuần tra với áp suất không khí nén chặt cực kỳ khó chịu.
“A Lang! Loa dự phòng!” Vương An Toàn ra lệnh.
A Lang từ phía sau Hứa Thanh Thanh dũng cảm bước lên, giơ chiếc loa tre phóng thanh thứ hai lên miệng hét lớn hòng dùng âm lượng cơ học áp chế tiếng đàn:
“Đồng chí vi phạm luật hành chính đô thị...!”
Thế nhưng, hắn chưa kịp nói hết câu, mạng lưới sóng âm linh lực của Tiêu Dao Tử đã quét qua.
*Bụp! Rắc!*
Chiếc loa tre thứ hai trên tay A Lang lập tức bị chấn động sóng âm băm nát thành nhiều mảnh tre vụn bay tung tóe khắp phòng. Sức ép âm thanh mạnh mẽ khiến A Lang bị nghẹt thở, ngã nhào ra đất ôm tai đau đớn. (Hai chiếc loa tre phóng thanh bị rách màng loa và phá hủy hoàn toàn - Cost Paid).
“Hahaha! Đồ chơi phàm trần mà đòi so với Thiên Âm của ta?” Tiêu Dao Tử cười lớn hống hách, mười ngón tay vẫn tiếp tục múa lượn điên cuồng trên dây đàn.
“Đồng chí Tiêu Dao Tử, hành vi cố tình sử dụng sóng âm linh lực cường độ cao để phá hoại công cụ thi hành công vụ của thanh tra viên là tình tiết tăng nặng trong khung hình phạt!” Vương An Toàn bước lên trước lá chắn của Hứa Thanh Thanh, gương mặt phàm nhân hoàn toàn bình thản, không hề bị ảo giác sóng âm làm lung lay ý chí.
Anh chỉ tay vào cây đàn tranh gỗ ngô đồng, dứt khoát thuyết minh vật lý:
“Đồng chí tự phụ vào cái gọi là ‘Thiên Âm’, nhưng thực chất tiếng đàn của đồng chí chỉ là dao động cơ học của dây đàn truyền qua hộp cộng hưởng bằng gỗ ngô đồng để làm dao động các phân tử không khí xung quanh. Đồng chí dùng linh lực để cưỡng bức biên độ dao động đạt tới ngưỡng cực đại chín mươi lăm decibel, tạo ra các sóng hài bậc cao có tần số cộng hưởng cực kỳ gây hại cho kết cấu chịu lực của tòa nhà gỗ này! Nếu đồng chí tiếp tục gảy thêm nửa canh giờ, tần số cộng hưởng cơ học sẽ làm đứt gãy các liên kết mộng gỗ của quán trọ, gây sập đổ công trình xây dựng!”
Tiêu Dao Tử mở choàng mắt ra, đôi mắt hắn lóe lên tia sáng lạnh lùng đầy kiêu ngạo của một thiên tài âm nhạc tông môn: “Nói nhảm! Tiếng đàn của ta là thanh nhã vô song! Ngươi là một tên phàm nhân không có tu vi, lấy tư cách gì đòi đo đạc đại đạo thanh âm của ta bằng cái hộp đồng rách nát kia?”
Hắn gầm lên một tiếng, hai tay giơ cao, toàn bộ linh lực Luyện Khí kỳ tầng năm bộc phát hừng hực quanh thân, chuẩn bị vuốt mạnh một chiêu cuối cùng để chấn bay toàn bộ đoàn thanh tra ra khỏi phòng.
Thế nhưng, Vương An Toàn đã nhanh hơn một bước. Anh không hề vận hành một chút linh lực nào, bởi vì anh hoàn toàn không có tu vi. Anh chỉ đưa tay lên ngực, nắm chặt lấy chiếc Còi đồng thổi phạt treo trước cổ áo phản quang màu cam, ngậm vào miệng và thổi một hơi thật mạnh mẽ bằng toàn bộ dung tích phổi phàm nhân khỏe mạnh của mình.
*TOÉT!!!*
Luồng âm thanh cơ học tần số cực cao, chói tai và sắc nhọn như tiếng kim loại rạch trên mặt kính đột ngột bộc phát từ chiếc còi đồng thau phàm trần.
Vì chiếc còi đồng này được Vương An Toàn thiết kế đặc biệt có cấy mảnh ngọc thạch cộng hưởng âm tần số cao, nó phát ra một dải sóng âm cơ học có tần số dao động cực kỳ đặc biệt, hoàn toàn lệch pha và triệt tiêu với tần số dao động linh lực phong hệ của cây đàn tranh gỗ ngô đồng.
*Oành!*
Hai luồng sóng âm – một bên là linh lực ảo giác màu hồng, một bên là sóng âm cơ học tần số cao màu đồng thau va chạm dữ dội giữa không trung phòng trọ.
Không hề có vụ nổ ma pháp nào xảy ra, nhưng theo quy luật vật lý về giao thoa và triệt tiêu sóng âm, luồng sương mù linh lực ảo giác màu hồng nhạt của Tiêu Dao Tử lập tức bị sóng âm tần số cao của còi đồng đập tan nát thành từng mảnh vụn linh khí vô hại bay biến vào không trung.
*Phụt!*
Tiếng đàn tranh đang dồn dập đột ngột bị cắt đứt gãy giữa chừng. Sự ngắt quãng âm thanh đột ngột ở tần số cao tạo ra một luồng phản phệ linh lực ngược dòng (acoustic feedback). Tiêu Dao Tử đang vận khí gảy đàn bỗng cảm thấy lồng ngực đau nhói như bị búa tạ nện trúng, kinh mạch đan điền bị nghẽn mạch linh lực bạo loạn đột ngột.
Hắn nghẹn họng, mặt mũi đỏ bừng lên vì ngạt thở, mười ngón tay đang chuẩn bị vuốt đàn lập tức bị đông cứng hoàn toàn giữa không trung, không thể cử động nổi một ngón tay.
“Lý Tiểu Bảo! Dán niêm phong!” Vương An Toàn dứt khoát ra lệnh ngay khi tiếng còi đồng vừa dứt.
“Có đệ tử!”
Lý Tiểu Bảo từ phía sau lá chắn lao vút ra như một mũi tên. Mặc dù bàn tay phải đang quấn băng gạc trắng xóa, nhưng tay trái của hắn vẫn cực kỳ lanh lẹ và chính xác. Hắn rút phắt cuộn Dây vàng niêm phong cấm địa phản quang màu vàng cát dắt bên hông, vung tay quăng mạnh một đường chéo hoàn mỹ.
*Xoạt! Bạch!*
Dải băng vải màu vàng phản quang có chữ ‘Cấm vào - Đang thanh tra’ lập tức quấn chặt ba vòng quanh thân cây đàn tranh gỗ ngô đồng thêu chỉ đỏ. Lý Tiểu Bảo nhanh như chớp đập mạnh một lá bùa niêm phong mộc đỏ hành chính chữ X lên ngay giữa mặt đàn, đè chặt lên mười sáu sợi chỉ đỏ vi phạm.
*Uỳnh!*
Lá bùa niêm phong mộc đỏ phát ra một luồng hào quang màu đỏ rực rỡ được Thiên đạo bảo chứng pháp lý tối cao. Toàn bộ dòng chảy linh khí phong hệ bạt mạng đang tích tụ trên mười sáu sợi chỉ đỏ lập tức bị hấp thụ hoàn toàn bởi bột thạch anh cách điện tẩm trên dây niêm phong. Cây đàn tranh gỗ ngô đồng quý giá của Tiêu Dao Tử lập tức trở nên nguội lạnh, xám xịt và hoàn toàn im lặng, không thể phát ra bất kỳ một tiếng động linh lực nào nữa.
Căn phòng thượng hạng tầng ba đột ngột rơi vào một trạng thái yên tĩnh tuyệt đối đến mức nghe rõ cả tiếng gió thổi xào xạc bên ngoài cửa sổ.
Tiêu Dao Tử ngồi đờ đẫn trên đệm lụa, mười ngón tay vẫn giữ nguyên tư thế gảy đàn giữa không trung. Hắn trợn tròn mắt nhìn cây đàn tranh ngàn năm dệt chỉ đỏ của mình lúc này đang bị quấn chặt bởi dải băng vải màu vàng phản quang có sọc đen cảnh báo tầm thường của phàm nhân, đầu óc hắn hoàn toàn trống rỗng và hoang mang tột độ.
“Ngươi... ngươi...”
Tiêu Dao Tử lồm cồm bò dậy, mái tóc dài lãng tử rũ rượi xộc xệch, gương mặt tuấn tú đỏ bừng lên vì tức giận và uất ức tột cùng. Hắn chỉ ngón tay run rẩy thẳng vào gương mặt bình thản của Vương An Toàn, gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ:
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!