Ngự Kiếm Vượt Tốc Độ Cho Phép
Ánh nắng ban mai của tiết lập thu trải dài trên khu vực chuồng trâu Thanh Vân Tông, mang theo bầu không khí trong lành hiếm hoi sau khi tiệm thuốc lậu Dược Vương Đường bị niêm phong vĩnh viễn. Thế nhưng, sự yên bình ấy không kéo dài được lâu đối với lỗ tai của các cư dân phàm nhân dưới chân núi.
“Quét lệch góc năm độ so với rãnh thoát nước rồi! Quét lại!”
Tiếng hét lanh lảnh của Lý Tiểu Bảo vang lên bên cạnh chuồng trâu. Hắn đang ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế gỗ sồi, tay trái cầm thước đo khoảng cách bằng thép gõ lạch cạch xuống thành ghế, tay phải quấn băng gạc trắng tinh do vết bỏng hỏa độc hôm trước vẫn đang trong quá trình hồi phục. Trên đầu hắn, chiếc mũ bảo hộ màu vàng cát dệt bằng sợi cách điện vốn bị sém đen và chảy loang lổ lớp keo dán phản quang cũ, nay đã được dán lại một dải băng phản quang mới tinh, bóng loáng nhờ lớp keo dán thạch anh dã ngoại chịu nhiệt cực kỳ chắc chắn.
Dưới chuồng trâu, Bạch Vô Thường – gã đan sư Luyện Khí tầng bảy kiêu ngạo ngày nào – đang mặc chiếc áo bảo hộ màu cam phản quang rộng thùng thình, mặt mếu máo cầm chổi tre quét phân trâu. Lão vừa quét vừa lén liếc nhìn Vương An Toàn đang đứng cách đó không xa.
Vương An Toàn đang kiểm tra lại chiếc mũ bảo hộ của Lý Tiểu Bảo. Anh dùng ngón tay phàm nhân gõ nhẹ vào dải phản quang mới được gia cố, gật đầu hài lòng:
“Keo dán thạch anh dã ngoại chịu nhiệt này quả nhiên danh bất hư truyền. Triệu Thiết Trụ đúc rèn thủ công rất đạt chuẩn. Với độ bám dính này, dù đồng chí Tiểu Bảo có bị hỏa cầu của tu sĩ sượt qua lần nữa, dải phản quang cảnh báo cũng không thể bị bong tróc. Năm mươi linh thạch phạt tịch thu từ Kim Giáp Vệ chi cho khoản bảo dưỡng thiết bị bảo hộ cá nhân (PPE) này hoàn toàn xứng đáng.”
“Cảm ơn Trưởng ban! Đệ tử cảm thấy đầu mình bây giờ an toàn như một tòa thành trì!” Lý Tiểu Bảo hớn hở gõ gõ vào vành mũ bảo hộ, ánh mắt tràn đầy sự sùng bái dành cho Vương An Toàn.
Đúng lúc đó, từ hướng Phố Phàm Nhân dưới chân núi, một tiếng động kinh hoàng đột ngột dội thẳng lên đỉnh đồi.
*Vút! Ào ào ào!*
Đó là tiếng rít xé gió của linh lực phong hệ, kèm theo tiếng la hét thất thanh của người dân phàm nhân và tiếng đổ vỡ của các sạp hàng tre trúc ven đường. Vương An Toàn lập tức đanh mặt lại. Đôi mắt mang chứng ám ảnh cưỡng chế (OCD) cực nặng của anh khẽ giật liên hồi dưới vành mũ bảo hộ màu vàng cát.
“Tốc độ xé gió này... ít nhất cũng phải đạt tới sáu mươi dặm một giờ trong ngõ hẹp dưới bốn mét!” Vương An Toàn lạnh lùng rút cây bút lông ngỗng dắt tai ra, lật nhanh cuốn Sổ biên bản phạt vi phạm màu đỏ dắt bên hông, nghiêm giọng nói: “Hành vi ngự kiếm phi hành phóng nhanh vượt ẩu, lạng lách đánh võng trong khu dân cư mật độ cao! Đây là hành vi coi thường mạng sống con người cực hạn! Đồng chí Thanh Thanh, Tiểu Bảo, lập tức xuất quân!”
“Rõ!” Hứa Thanh Thanh đứng bên cạnh dứt khoát đáp lời. Cô lướt thân pháp nhẹ nhàng, thanh trường kiếm bọc đầu bảo hộ cao su màu đỏ dắt hông khẽ rung lên, sẵn sàng che chắn cho Vương An Toàn.
***
Tại Phố Phàm Nhân, cảnh tượng hỗn loạn không khác gì một bãi chiến trường dã chiến.
Một dải ánh sáng xanh lục chói mắt đang lao vút điên cuồng giữa con phố chật hẹp. Trên dải ánh sáng ấy là Ngô Pháp – đệ tử ngự kiếm của một tông môn lân cận, tu vi Luyện Khí tầng sáu. Hắn mặc chiếc đạo bào màu xanh gió lộng lẫy xộc xệch, mái tóc dài bay ngược ra sau do tốc độ phi hành cực cao. Gương mặt hắn tràn đầy vẻ kiêu ngạo, cười lớn hống hách:
“Tránh ra! Lũ phàm nhân ngu muội kia! Phi Kiếm Tốc Độ Quyết của bản tiên nhân hôm nay đã đột phá giới hạn! Ai dám cản đường phi kiếm của ta?”
*Rầm! Bốp!*
Thanh phi kiếm bằng lục thạch ngọc sáng loáng dưới chân hắn lướt sát sạt qua mái nhà tranh của một hộ dân phàm nhân, luồng gió linh lực bạo liệt lập tức thổi bay nửa mái tranh khô, khiến bụi đất mù mịt cát bụi bay tứ tung. Một bà lão phàm nhân đang xách rổ rau hoảng hốt ngã nhào ra đất, rau quả văng tung té khắp nơi.
“Dừng kiếm lại! Đồng chí đang vi phạm nghiêm trọng quy chuẩn an toàn giao thông đường không!”
Một giọng nói khô khốc, nghiêm nghị như tiếng gõ thước của quan thư lại đột ngột vang lên từ đầu ngõ chữ Đinh.
Vương An Toàn đứng hiên ngang giữa lối đi hẹp, mặc bộ đồng phục bảo hộ màu cam phản quang nổi bật, tay phải giơ cao chiếc gậy chỉ huy cách điện bằng gỗ sồi ngâm dầu sơn sọc vàng đen, tay trái đưa chiếc Còi đồng thổi phạt lên miệng thổi mạnh một hơi dài.
*Toét! Toét! Toét!*
Tiếng còi đồng tần số cao vang dội, tạo ra sóng âm chấn động cơ học đánh thẳng vào kinh mạch của Ngô Pháp. Ngô Pháp đang vận hành linh lực phi hành bỗng cảm thấy lồng ngực nghẹn lại, dòng tuần hoàn linh lực dưới chân hơi khựng lại một nhịp. Hắn tức giận trợn mắt nhìn tên phàm nhân mặc áo cam trước mặt:
“Tên phàm nhân nhát gan kia! Dám dùng thứ đồ chơi phàm trần để cản đường phi kiếm của ta? Chán sống rồi sao?”
Hắn không những không giảm tốc độ, ngược lại còn điên cuồng thúc giục linh lực, thanh phi kiếm lục thạch ngọc phát ra tiếng rít xé tai, lao thẳng về phía Vương An Toàn với tốc độ kinh hoàng.
“Tiểu Bảo! Triển khai lưới chặn!” Vương An Toàn bình tĩnh ra lệnh.
Lý Tiểu Bảo từ trong góc hẻm lao ra, dùng cánh tay trái khỏe mạnh vung mạnh một chiếc lưới bắt cá bện bằng sợi dây phàm trần chịu lực hòng quăng lưới chặn đường bay của phi kiếm.
“Ngu xuẩn!” Ngô Pháp cười khẩy. Hắn khẽ bấm niệm kiếm quyết, một luồng kiếm khí sắc bén phóng ra từ mũi phi kiếm, dễ dàng chém chiếc lưới phàm trần thành trăm mảnh vụn bay lả tả trong không trung.
“Hahaha! Lưới rách mà đòi chặn tiên nhân?” Ngô Pháp đắc ý hét lớn, khoảng cách giữa hắn và Vương An Toàn lúc này chỉ còn chưa đầy mười mét.
Thế nhưng, Vương An Toàn vẫn đứng im như tượng đá, đôi mắt anh nheo lại dưới vành mũ bảo hộ, hoàn toàn không có một chút sợ hãi nào của một phàm nhân vô tu vi. Anh khẽ chỉ tay về phía chiếc cột sắt rèn nguội vừa được đóng chặt xuống nền đất ẩm sát vách tường ngõ hẹp.
Trên chiếc cột sắt rèn nguội chắc chắn ấy là một tấm bảng gỗ sơn sọc vàng đen nổi bật vẽ hình một tia sét và một mũi tên lao xuống, kèm theo dòng chữ phàm trần to tướng: “KHU VỰC DÂN CƯ - GIỚI HẠN TỐC ĐỘ 30 DẶM/GIỜ”. Đây chính là Biển cảnh báo sọc vàng đen giới hạn tốc độ bay do Vương Nhị Thúc đẽo thủ công.
Ngô Pháp nhìn thấy tấm biển kỳ quái chặn ngay lối rẽ hẹp, nhưng với tốc độ phi hành cực cao hiện tại, lực quán tính khổng lồ đã khiến hắn không thể nào bẻ lái kịp thời.
“Tránh raaaa!” Ngô Pháp hoảng hốt hét lên.
*Clang! Rầm!*
Một tiếng va chạm kim loại kinh thiên động địa vang lên. Mũi thanh phi kiếm lục thạch ngọc sắc bén đâm sầm vào cột sắt rèn nguội của biển cảnh báo tốc độ. Chiếc cột sắt rèn nguội bọc thép chịu lực chỉ bị móp méo một góc nhỏ, nhưng lực phản chấn vật lý khổng lồ từ cú va chạm lập tức truyền ngược lại.
“Lực quán tính vật lý tỉ lệ thuận với khối lượng và bình phương vận tốc! Bay càng nhanh, crash càng nặng!” Vương An Toàn lạnh lùng thuyết minh.
*Vút!*
Ngô Pháp bị lực quán tính hất văng khỏi phi kiếm như một con rối đứt dây. Cơ thể hắn bay parabol một đường cong hoàn mỹ trên không trung, la hét thất thanh, rồi rơi tự do xuống đất.
*Bộp! Ầm!*
Đà rơi của Ngô Pháp được cản lại hoàn toàn bởi một đống rơm rác và bùn đất phàm nhân khổng lồ cao hơn hai mét, do tuần tra viên A Sáng vừa quét dọn gom lại ở góc phố. Ngô Pháp cắm đầu thẳng vào đống rác hôi hám, chân chổng ngược lên trời, giãy giụa điên cuồng.
“Khụ... khụ... thối chết ta rồi!”
Ngô Pháp lóp ngóp bò ra khỏi đống rác, mặt mũi dính đầy bùn đất và cọng rơm khô. Chiếc mũi dọc dừa kiêu ngạo của hắn đã bị va đập gãy gập (gãy mũi), máu mũi chảy ròng ròng xuống cằm dính bết vào đạo bào màu xanh gió rách rưới. Thanh phi kiếm lục thạch ngọc quý giá của hắn lúc này đang bị mẻ một miếng lớn ở mũi kiếm, cắm chặt vào cột sắt của biển cảnh báo tốc độ.
“Ngươi... lũ phàm nhân các ngươi dám dùng tà pháp ám hại bản tiên nhân!” Ngô Pháp ôm chiếc mũi gãy đau đớn, tức giận đến mức toàn thân run rẩy. Hắn định vận hành linh lực Luyện Khí tầng sáu để rút thanh phi kiếm ra chém nát tấm biển cảnh báo tốc độ.
Thế nhưng, Vương An Toàn đã bước tới trước mặt hắn từ bao giờ. Cây bút lông ngỗng trên tay anh múa lên nhanh như chớp giật, viết loang loáng các thông số kỹ thuật lên tờ giấy biên bản màu đỏ.
*Bộp!*
Một tờ biên bản phạt màu đỏ thêu sọc vàng bay vút ra, dán thẳng vào trán Ngô Pháp trước khi hắn kịp niệm xong khẩu quyết kiếm chiêu. Kỹ năng Lập biên bản tốc độ cao của Vương An Toàn đã đạt đến độ thượng thừa.
“Yêu cầu đồng chí Ngô Pháp đứng im giữ nguyên hiện trường va chạm để phục vụ công tác đo đạc!” Vương An Toàn nghiêm giọng đọc to: “Căn cứ Khoản 2 Điều 5 Quy chế phân làn giao thông phàm - tu của Thanh Vân Trấn: Hành vi ngự kiếm phi hành vượt quá tốc độ cho phép ba mươi dặm một giờ trong khu dân cư, không trang bị thiết bị bảo hộ đầu nhọn phi kiếm, và gây thiệt hại tài sản công cộng (làm móp méo biển báo tốc độ), phạt phạt tiền hành chính năm ngàn linh thạch thô đạt chuẩn!”
“Năm... năm ngàn linh thạch phạt? Các ngươi điên rồi sao?” Ngô Pháp trợn tròn mắt, định giật tờ biên bản trên trán ra.
Thế nhưng, ngay khi ngón tay hắn chạm vào tờ giấy đỏ, một luồng uy áp Thiên đạo vô hình đột ngột giáng xuống. Kinh mạch trong đan điền của Ngô Pháp khựng lại, 30% linh lực của hắn lập tức bị Thiên đạo khóa chặt cưỡng chế, khiến hắn cảm thấy toàn thân mệt mỏi rã rời, không thể tụ khí phóng kiếm được nữa.
“Đồng chí đã ký nhận biên bản vi phạm bằng dấu vân tay linh lực khi chạm vào giấy phạt. Thiên đạo đã ghi nhận hành vi vi phạm pháp luật hành chính của đồng chí,” Vương An Toàn bình thản thu hồi Sổ biên bản phạt màu đỏ dắt vào thắt lưng, rồi chỉ tay vào thanh phi kiếm bị mẻ: “Tạm thời tịch thu phương tiện phi hành vi phạm trong vòng bảy ngày để phục vụ công tác giám định kỹ thuật chịu lực. Yêu cầu đồng chí nộp đủ năm ngàn linh thạch phạt tại văn phòng Ban An Toàn để được làm thủ tục nhận lại phương tiện!”
Ngô Pháp ôm chiếc mũi gãy rỉ máu, uất ức nhìn thanh phi kiếm lục thạch ngọc bị nha dịch phàm nhân tháo gỡ tịch thu, gầm rú lên đầy đe dọa:
“Vương An Toàn! Ngươi hãy đợi đấy! Sư tôn của ta tuyệt đối không để yên cho lũ phàm nhân các ngươi! Ta sẽ quay lại chém nát cái trạm gác rách nát của ngươi!”
Hắn hậm hực quay lưng, tập tễnh bước đi trong tiếng cười nhạo và reo hò phấn khởi của đông đảo cư dân phàm nhân xung quanh. Chiến dịch dẹp loạn phóng nhanh vượt ẩu ngự kiếm giao thông bước đầu đã thành công mỹ mãn.
Thế nhưng, ngay khi Vương An Toàn đang cùng đội tuần tra thu dọn hiện trường va chạm, từ hướng Quán Trọ Mã Phu Nhân cách đó vài con phố, một luồng âm thanh rung động tần số cao bỗng nhiên truyền đến, dồn dập và chói tai như tiếng sấm rền rĩ ban đêm, khiến màng nhĩ của tất cả mọi người đều đau nhức buốt nhói.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!