Nhạc nềnLaid_Back3

Tổng Thanh Lọc Nha Môn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lưỡi kiếm mạ vàng sắc bén của Kim Giáp Vệ chém vút qua không trung mang theo luồng đao khí bạo liệt, lao thẳng vào chiếc gương thạch anh thô sơ trên tay Vương An Toàn trong khoảng cách chưa đầy nửa mét!


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một bóng người thanh mảnh nhưng mang theo uy áp trầm ổn đột ngột lướt qua. Hứa Thanh Thanh, Đội trưởng đội bảo vệ Ban An Toàn, khẽ quát một tiếng. Đôi chân mang ủng bảo hộ của cô dậm mạnh xuống nền đá ẩm ướt của hành lang chữ Đinh, tay phải vung lên, chiếc Lá chắn phản quang chịu lực bằng gỗ sồi bọc thép rèn nguội lập tức dựng lên như một bức tường thành kiên cố.


*Keng!*


Tiếng kim loại va chạm giòn giã vang dội khắp hành lang hẹp. Luồng kiếm khí Luyện Khí tầng năm của Kim Giáp Vệ chém mạnh vào mặt lá chắn bọc thép, bắn ra những tia lửa hỏa hệ đỏ rực. Nhưng lực chấn động vật lý dường như bị kết cấu gỗ sồi chịu lực của lá chắn hấp thụ hoàn toàn. Đồng thời, lớp sơn phản quang màu cam nổi bật trên bề mặt lá chắn dưới ánh nến bỗng dội ngược lại một luồng ánh sáng chói lòa, thẳng vào mắt Kim Giáp Vệ.


“Ái chà!”


Kim Giáp Vệ kêu thét lên một tiếng, hai mắt đau nhói do bị luồng sáng phản quang đột ngột kích thích trong bóng tối. Hắn lảo đảo lùi lại ba bước, thanh trường kiếm mạ vàng trong tay run rẩy, đao khí bạo liệt lập tức tiêu tán quá nửa.


Vương An Toàn đứng phía sau lá chắn, gương mặt phàm nhân hoàn toàn bình thản, không một sợi tóc nào bị dao động. Đôi mắt mang chứng ám ảnh cưỡng chế (OCD) cực nặng của anh khẽ nheo lại dưới vành chiếc mũ bảo hộ màu vàng cát. Anh nhìn lướt qua thanh kiếm của Kim Giáp Vệ, giọng nói lạnh lùng, khô khốc vang lên:


“Thanh kiếm của đồng chí có ba vết nứt mỏi kim loại ở phần chuôi, lưỡi kiếm mài không đều tạo ra góc lệch vật lý hai độ, hoàn toàn thiếu chốt an toàn chống trượt tay. Hành vi vung vũ khí không đạt chuẩn kỹ thuật trong hành lang hẹp dưới ba mét, lại cố ý phá hoại vật chứng công vụ thạch anh, đã vi phạm nghiêm trọng Khoản 1 Điều 4 Quy chuẩn an toàn phủ nha.”


Nói đoạn, Vương An Toàn dứt khoát đưa chiếc Còi đồng thổi phạt lên miệng, dùng hết dung tích phổi phàm nhân thổi mạnh một hơi dài.


*Toét! Toét! Toét!*


Tiếng còi đồng tần số cao ngắt quãng vang lên, tạo ra một luồng sóng âm chấn động cơ học mạnh mẽ dội thẳng vào màng nhĩ của Kim Giáp Vệ. Dòng tuần hoàn linh lực Luyện Khí tầng năm trong kinh mạch của hắn đang bấn loạn bỗng bị sóng âm chói tai làm gián đoạn đột ngột. Kim Giáp Vệ nghẹn thở, lồng ngực đau nhức như bị búa tạ nện trúng, thanh trường kiếm mạ vàng rơi keng xuống đất.


“Ngươi... tên phàm nhân tà môn này!” Kim Giáp Vệ ôm tai quỳ sụp xuống đất, thở hồng hộc đầy uất ức.


Ở phía bên kia, Bạch Vô Thường – lão già đan sư thuốc giả mặt trắng bệch – thấy tình thế bất lợi, liền lén lút vận hành *Mốc Meo Ngụy Trang Pháp*, tạo ra một luồng sương mù xám đen hôi thối hòng che mắt đoàn tuần tra để lách qua cửa hông hành lang tẩu thoát.


“Muốn chạy trốn hành chính sao?” Hứa Thanh Thanh khẽ hừ một tiếng. Cô lướt thân pháp nhanh như chim én, thanh trường kiếm bọc đầu bảo hộ cao su màu đỏ dắt hông lập tức vung ra. Cô không thèm rút kiếm khỏi vỏ, chỉ dùng chính phần bao kiếm bọc cao su dày dập thẳng vào bả vai Bạch Vô Thường.


*Bộp!*


Một luồng kiếm khí trầm ổn dội thẳng vào vai lão già. Đầu cao su bọc mũi kiếm triệt tiêu hoàn toàn tính sát thương chí mạng nhưng lại truyền dẫn lực va đập vật lý cực mạnh, đánh gãy hoàn toàn dòng vận khí của lão. Bạch Vô Thường rú lên một tiếng, ngã nhào ra đất, luồng sương mù mốc meo chưa kịp lan rộng đã bị gió lạnh hành lang thổi tan biến.


“Tiểu Bảo, khóa tay bọn họ lại bằng dây xích phàm trần chịu lực, áp giải thẳng lên thư phòng tri phủ!” Vương An Toàn dứt khoát ra lệnh.


Lý Tiểu Bảo đang ôm Sổ biên bản phạt vi phạm màu đỏ bằng cánh tay phải quấn băng gạc trắng, nghe lệnh liền hăng hái chạy lên. Dù bàn tay bị bỏng nhẹ vẫn còn đau nhức, hắn vẫn dùng tay trái phối hợp cực kỳ nhanh nhẹn, trói chặt Kim Giáp Vệ và Bạch Vô Thường lại như hai đòn bánh tét.


***


Tại thư phòng tri phủ, tri phủ Lý Đại Nhân đang ngồi ngủ gật bên bàn án thư, chiếc mũ quan thêu hình chim hạc hơi lệch sang một bên, gương mặt béo mập đầy mồ hôi hột vì lo sợ tu sĩ gây loạn trong trấn.


*Rầm!*


Cánh cửa thư phòng bị đẩy mạnh ra. Vương An Toàn hiên ngang bước vào, theo sau là Hứa Thanh Thanh và Lý Tiểu Bảo đang áp giải Kim Giáp Vệ giáp sắt xộc xệch và Bạch Vô Thường bẩn thỉu quỳ sụp xuống nền gạch.


“Vương... Vương chưởng ban? Giữa đêm hôm thế này, ngươi lại gây ra chuyện gì thế?” Lý Đại Nhân giật mình tỉnh giấc, vội vàng chỉnh lại mũ quan, giọng nói run rẩy lo lắng.


“Báo cáo tri phủ đại nhân,” Vương An Toàn dứt khoát bước lên ba bước, đặt chiếc gương thạch anh truyền tin tự chế lên bàn án thư đúng vị trí trung tâm. “Ban An Toàn vừa thực hiện chiến dịch mật phục bẫy bắt quả tang hối lộ ngay tại hành lang chữ Đinh. Đây là Danh sách lính canh nhận hối lộ của Kim Giáp Vệ thu giữ được từ túi áo của hắn, cùng với gương thạch anh ghi lại toàn bộ hình ảnh đưa nhận hối lộ giữa Kim Giáp Vệ và Bạch Vô Thường lúc canh ba.”


Anh thò tay vào túi áo bảo hộ màu cam phản quang, rút ra cuốn sổ ghi chép hối lộ dính đầy muội than và vết dầu cặn, đặt cạnh chiếc gương thạch anh đang phát lại hình ảnh Kim Giáp Vệ nhận túi linh thạch gấm đỏ rõ mồm một.


Lý Đại Nhân nhìn thấy hình ảnh trong gương thạch anh, lại lật xem cuốn sổ ghi chép ghi đầy tên tuổi các lính canh phủ nha nhận tiền bảo kê của Dược Vương Đường để làm rò rỉ bản đồ tuần tra, gương mặt béo mập lập tức chuyển từ đỏ sang trắng bệch, rồi lại tím ngắt vì giận dữ.


“Kim Giáp Vệ! Nhà ngươi... nhà ngươi dám ăn gan hùm mật gấu! Nhận hối lộ của tiệm thuốc lậu, phản bội lại sự tin tưởng của bản phủ!” Lý Đại Nhân đập mạnh quan ấn tri phủ bằng đồng thau xuống bàn án thư phát ra tiếng *bốp* chói tai, râu ria dựng ngược vì tức giận. Lão cực kỳ sợ hãi việc Chu Công Công đang vi hành trong trấn phát hiện ra nha môn của mình thối nát đến mức này.


“Tri phủ đại nhân tha mạng! Tiểu nhân biết tội rồi! Đều là do Bạch Vô Thường dụ dỗ tiểu nhân!” Kim Giáp Vệ hốt hoảng dập đầu bôm bốp xuống nền gạch, bộ giáp sắt mạ vàng va đập lách cách.


“Câm miệng!” Lý Đại Nhân rống lên, tay chỉ thẳng vào mặt Kim Giáp Vệ: “Bản phủ lập tức ra lệnh lột sạch giáp sắt mạ vàng, tước đoạt toàn bộ quan chức lính canh của ngươi và đồng bọn có tên trong danh sách này! Tống giam vào ngục tối phủ nha chờ ngày xét xử!”


Hai tên nha dịch phàm nhân mẫn cán lập tức xông vào, tháo bỏ bộ giáp sắt mạ vàng của Kim Giáp Vệ ngay tại chỗ, kéo xềnh xệch hắn xuống ngục tối.


Vương An Toàn gật đầu hài lòng, đôi mắt OCD của anh nhìn chiếc quan ấn đồng thau trên bàn đã ngay ngắn, liền rút từ túi áo bảo hộ ra một mảnh giấy nợ dính đầy muội than đen ngòm – mảnh giấy nợ của Lý Càn thu hồi từ đống đổ nát hầm mỏ lậu của Độc Cô Bá hôm trước.


“Tri phủ đại nhân, đây là mảnh giấy nợ của tán tu Lý Càn bị Hắc Sa Bang cưỡng bức lao động trái phép dưới hầm mỏ lậu. Kính xin đại nhân đóng dấu mộc đỏ quan ấn để legally giải phóng nợ nần cho hắn, đưa hắn trở lại làm lao động chính quy.”


“Được! Được! Bản phủ chuẩn tấu!” Lý Đại Nhân lúc này không dám từ chối bất kỳ điều gì của Vương An Toàn, vội vàng cầm quan ấn đồng thau đóng một dấu mộc đỏ chói lên mảnh giấy nợ. Mạng lưới nhân quả hành chính lập tức được kích hoạt, giải phóng hoàn toàn nợ nần cho Lý Càn dưới sự bảo chứng của luật pháp phàm trần.


“Bây giờ,” Vương An Toàn quay sang nhìn Bạch Vô Thường đang run rẩy dưới đất, đôi mắt anh lóe lên sát khí công vụ lạnh lùng. “Chúng ta tiến hành giai đoạn hai của chiến dịch: Tổng thanh tra và niêm phong toàn bộ hệ thống tiệm thuốc lậu Dược Vương Đường!”


***


Canh tư sáng, trời lác đác mưa phùn nhẹ lạnh giá.


Trước cửa tiệm thuốc lớn nhất trấn – Dược Vương Đường, không khí tĩnh mịch bỗng bị phá vỡ bởi tiếng bước chân dồn dập của đội tuần tra phàm nhân. Vương An Toàn khoác chiếc áo bảo hộ màu cam phản quang dẫn đầu, theo sau là Trương Đại Tráng vác bồn nước linh lực dập lửa, A Hổ khiêng bình chữa cháy cơ học khổng lồ, và A Lang tay cầm loa tre phóng thanh sơn sọc vàng đen.


“Yêu cầu tất cả nhân viên Dược Vương Đường dừng mọi hoạt động giao dịch lập tức! Ban An Toàn tiến hành niêm phong phong tỏa toàn bộ cửa tiệm vì vi phạm nghiêm trọng quy chuẩn vệ sinh dịch tễ và phòng chống cháy nổ!” A Lang dùng hết sức bình sinh hét to vào chiếc loa tre, giọng hét vang dội vang xa ba con phố, đánh thức cả khu dân cư phàm nhân khu lân cận.


Dược Vô Lương – chủ tiệm thuốc béo múp – hốt hoảng chạy ra từ trong tiệm, mặt mũi tái mét khi thấy đoàn tuần tra phàm nhân đang căng nhanh dải dây vàng niêm phong cấm địa quanh các cột gỗ cửa tiệm. Lão nhìn thấy Bạch Vô Thường bị trói giò đi phía sau, liền biết âm mưu hối lộ đã đổ bể hoàn toàn.


“Vương An Toàn! Ngươi... ngươi dám niêm phong tiệm thuốc của ta?” Dược Vô Lương rống lên đầy đe dọa, mỡ mặt rung lên bần bật. “Ta là hội trưởng Dược Vương Đường! Toàn bộ đan sư của Hỏa Đan Tông đều dùng thảo dược của ta! Nếu ngươi niêm phong, toàn trấn sẽ không có đan dược để dùng! Hơn nữa, ta có linh thạch phạt đây, ta nộp phạt tiền là được chứ gì? Hai vạn viên linh thạch phạt thô đạt chuẩn!”


Nói đoạn, Dược Vô Lương hống hách vung tay, sai đệ tử khiêng ra một rương gỗ chứa đầy linh thạch phạt lấp lánh nhằm dùng tiền đè bẹp ý chí của đoàn thanh tra.


Kế toán Tiểu Mỹ bước lên, tay gõ bàn tính gỗ ngô đồng lạch cạch liên tục, gương mặt vô cùng nghiêm túc, lạnh lùng đọc to:


“Căn cứ Khoản 3 Điều 12 Luật phòng chống thiên tai và vệ sinh dịch tễ: Hành vi tàng trữ hàng tấn thảo dược mốc meo bẩn thỉu dễ tự bốc cháy sinh khí độc hại CO là tội danh hình sự nguy hiểm công cộng, bắt buộc phải chịu hình phạt lao động cải tạo công ích thực tế. Tiền phạt hành chính chỉ là phần bổ trợ, không thể thay thế án phạt lao động công ích cải tạo môi trường! Từ chối nhận tiền phạt thay thế án hình sự!”


“Cái gì? Lũ phàm nhân các ngươi dám bắt ta đi lao động công ích?” Dược Vô Lương tức điên lên, định vận hành linh lực hỏa hệ để chống đối.


Vương An Toàn không thèm chớp mắt, dứt khoát giơ cao Sắc Lệnh Thanh Tra Hoàng Gia cấp thấp mạ vàng rực rỡ trước mặt lão béo. Hào quang chữ ‘Hoàng’ phát ra một luồng uy áp vương triều tối cao bao phủ toàn bộ khu vực, khóa chặt dòng tuần hoàn linh lực của Dược Vô Lương và đám nhân viên tiệm thuốc khiến chúng hoàn toàn mất đi khả năng phản kháng.


“Đội tuần tra tiến hành dán niêm phong!” Vương An Toàn ra lệnh.


Lão Bát và đội tuần tra phàm nhân nhanh như chớp dùng hồ dán dính chịu nhiệt bôi lên bùa niêm phong, dán chéo hình chữ X lên toàn bộ cửa tiệm Dược Vương Đường. Nha môn tiêu tốn đúng 20 lá bùa niêm phong mộc đỏ để phong tỏa hoàn toàn chuỗi tiệm thuốc lậu của liên minh này, dập tắt vĩnh viễn nguồn phát thải khói độc mốc hại người.


“Bạch Vô Thường, Dược Vô Lương vi phạm nghiêm trọng quy chuẩn vệ sinh, phạt lao động công ích dọn dẹp vệ sinh chuồng trâu của Thanh Vân Tông suốt ba mươi ngày!” Vương An Toàn tuyên đọc quyết định xử phạt đóng dấu mộc đỏ của tri phủ.


***


Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai dịu nhẹ chiếu xuống ngọn đồi Thanh Vân Tông.


Tại khu vực chuồng trâu cũ nát của tông môn, mùi phân trâu nồng nặc bốc lên ngào ngạt trong không khí ẩm ướt.


Bạch Vô Thường – gã đan sư Luyện Khí tầng bảy kiêu ngạo ngày nào – lúc này đang mặc một chiếc áo bảo hộ màu cam phản quang rộng thùng thình khoác ngoài bộ đạo bào trắng dính đầy vết mốc bẩn thỉu. Lão già mặt trắng bệch đang mếu máo khóc ròng, hai tay gầy guộc run rẩy cầm chiếc chổi tre phàm nhân to đùng, lóng ngóng quét dọn đống phân trâu nhão nhoét dưới đất.


“Quét lệch góc năm độ so với rãnh thoát nước rồi! Quét lại!”


Lý Tiểu Bảo ngồi vắt vẻo trên một chiếc ghế gỗ sồi đặt cách chuồng trâu đúng hai mét theo quy chuẩn khoảng cách an toàn. Bàn tay phải của hắn quấn băng gạc trắng tinh đang cầm chiếc thước đo khoảng cách bằng thép, chiếc mũ bảo hộ màu vàng cát sém đen nhẹ trên đầu hơi lệch, gương mặt vô cùng nghiêm nghị và hống hách.


“Kim đại sư, quét dọn vệ sinh chuồng trâu cũng phải tuân thủ quy chuẩn kỹ thuật TCVN-VệSinh: Quét từ trong ra ngoài, độ dày lớp phân trâu còn sót lại không được vượt quá hai milimet để bảo đảm vệ sinh dịch tễ cho đàn gia súc! Đồng chí làm ẩu một li, ta sẽ ghi thêm một lỗi vào sổ đỏ phạt thêm mười ngày lao động!”


“Tiểu Bảo sư huynh... ta biết sai rồi... ta quét ngay đây...” Bạch Vô Thường khóc không ra nước mắt, vừa gạt nước mắt vừa cắm cúi quét dọn phân trâu, trong lòng uất ức tột cùng nhưng không dám phản kháng vì linh lực vẫn đang bị Thiên đạo khóa chặt 30%.


Vương An Toàn đứng bên ngoài hàng rào gỗ sồi bảo hộ, hít một hơi thật sâu bầu không khí trong lành, mát mẻ không còn mùi khói mốc độc hại của Thanh Vân Trấn. Nha môn đã hoàn toàn sạch bóng tham nhũng, liên minh tiệm thuốc lậu bị triệt phá vĩnh viễn, mang lại một môi trường sống an toàn, lành mạnh cho hàng vạn phàm nhân và tu sĩ trẻ trong trấn.


Anh mỉm cười hài lòng, dắt cây bút lông ngỗng vào tai, chuẩn bị cho những chiến dịch thanh tra an toàn lao động vĩ đại tiếp theo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!