Nhạc nềnLaid_Back3

Bẫy Bắt Quả Tang Hối Lộ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa phùn lập thu giăng mắc một màn sương mỏng lạnh lẽo lên những bức tường đá xám của phủ nha tri phủ Thanh Vân Trấn. Đèn lồng treo dọc hành lang lắc lư trong gió, hắt ra những quầng sáng vàng vọt, mờ ảo.


Tại gian phòng làm việc tạm thời của Ban An Toàn đặt tại góc đông phủ nha, Vương An Toàn đang ngồi nghiêm chỉnh trước bàn gỗ sồi. Anh tỉ mỉ dùng thước gỗ để căn chỉnh xấp tài liệu báo cáo sao cho mép giấy song song hoàn hảo với cạnh bàn, lệch không quá một milimet. Chiếc áo khoác bảo hộ màu cam phản quang dệt sợi tơ thạch anh cách điện của anh dẫu đã sờn rách và ám nhẹ mùi khói thảo dược mốc từ vụ thanh tra Dược Vương Đường ban sáng, nhưng dải băng phản quang vẫn lấp lánh sắc sảo dưới ánh nến.


“Trưởng... Trưởng ban ơi,” Lý Tiểu Bảo mếu máo rên rỉ, hai vai rụt lại vì lạnh. Bàn tay phải của hắn vẫn quấn băng gạc trắng toát do bị bỏng nhẹ hỏa độc từ hôm trước, chiếc mũ bảo hộ màu vàng cát dính keo phản quang bị chảy loang lổ đặt trên đùi. “Đệ tử vừa đi thám thính về. Tiệm Dược Vương Đường tuy bị dán niêm phong tạm thời, nhưng Dược Vô Lương béo múp kia đang tụ tập với lũ đan sư thuốc giả, gầm rú đòi tẩy chay nguồn cung đan dược toàn trấn. Hơn nữa... đệ tử nghi ngờ lịch trình thanh tra đột xuất ngày mai của chúng ta đã bị rò rỉ rồi.”


Vương An Toàn không ngẩng đầu, tay vẫn viết loang loáng dòng chữ hành chính cổ kính bằng bút lông ngỗng dắt tai. Giọng anh lạnh lùng, khô khốc như một vị thanh tra tổng cục:


“Tiểu Bảo, trong quản lý hành chính an toàn, không có khái niệm ‘nghi ngờ’. Mọi thông tin rò rỉ đều có dấu vết vật lý. Bản đồ tuần tra ngày mai ta chỉ mới trình lên nha môn tri phủ vào đầu giờ chiều. Kẻ có thể tiếp cận thư phòng tri phủ để sao chép chỉ có thể là lính gác phủ nha. Đồng chí có để ý thấy tên lính canh Kim Giáp Vệ dạo này hay liếc ngang liếc dọc quanh văn phòng chúng ta không?”


Lý Tiểu Bảo giật mình, chiếc mũ bảo hộ trên đùi suýt rơi xuống đất: “Ý Trưởng ban là... tên Kim Giáp Vệ cậy thế giáp sắt mạ vàng, nhận hối lộ của liên minh tiệm thuốc lậu?”


“Khoản 2 điều 8 Quy tắc ứng xử công chức và chống nhận hối lộ quy định rõ: Công chức hành chính phàm trần nghiêm cấm mọi hành vi lợi dụng chức vụ để cung cấp thông tin mật cho đối tượng bị thanh tra nhằm trục lợi tài chính.” Vương An Toàn dứt khoát gác bút, đôi mắt mang chứng ám ảnh cưỡng chế (OCD) cực nặng của anh khẽ nheo lại đầy sát khí công vụ. “Bọn chúng tưởng phàm nhân không có linh lực thì không thể bắt quả tang hành vi hối lộ dưới bóng tối sao? Hôm nay, ta sẽ cho chúng biết thế nào là bẫy bắt quả tang công nghệ thạch anh.”


Anh thò tay vào túi áo bảo hộ, rút ra một chiếc gương tròn bằng thạch anh thô sơ cỡ lòng bàn tay. Đây là chiếc gương thạch anh truyền tin tự chế mà anh đã cải tiến, bề mặt được mài nhẵn thính nhạy để phản chiếu và ghi lại hình ảnh linh lực dao động mà không cần tiêu tốn một chút linh thạch nào.


Đi bên cạnh bảo vệ anh, Hứa Thanh Thanh nhẹ nhàng bước ra từ bóng tối hành lang. Thanh trường kiếm bọc đầu bảo hộ cao su màu đỏ dắt hông cô khẽ chạm vào vách đá phát ra tiếng *cộc* khô giòn. Cô mím môi, đôi mắt chính trực lóe lên tia sáng lạnh:


“An Toàn, ta vừa kiểm tra chu vi phủ nha. Tên Bạch Vô Thường – gã đan sư chuyên chế thuốc giả bằng thảo dược mốc – đã lén lút lẻn qua cửa hông phủ nha từ canh ba. Hắn đang đứng đợi ở góc tối hành lang chữ Đinh dẫn vào kho lưu trữ hồ sơ mật. Kim Giáp Vệ cũng đang tuần tra quanh đó.”


“Rất tốt. Đội hình tuần tra chuyển sang trạng thái mật phục bắt quả tang.” Vương An Toàn dứt khoát đứng dậy, chỉnh lại vành chiếc mũ bảo hộ màu vàng cát của mình cho ngay ngắn đúng góc chín mươi độ. “Thanh Thanh mang theo Lá chắn phản quang chịu lực để cảnh giới vòng ngoài. Tiểu Bảo ôm Sổ biên bản phạt vi phạm màu đỏ đi sau ta ghi chép chứng cứ. Tuyệt đối không được gây ra bất kỳ tiếng động vật lý nào vượt quá ba mươi decibel!”


Lý Tiểu Bảo run rẩy gật đầu, ôm khư khư cuốn sổ đỏ dán muội than trước ngực, chân đi ủng cao su cách điện bước nhẹ nhàng theo sau Vương An Toàn.


***


Tại góc tối hành lang chữ Đinh của phủ nha, nơi vách đá ẩm ướt rêu phong bốc lên mùi ẩm mốc lạnh lẽo, hai bóng người đang đứng thì thầm dưới bóng tối của chiếc cột đá lớn.


Kim Giáp Vệ đứng tựa lưng vào cột, bộ giáp sắt mạ vàng sáng loáng của hắn thỉnh thoảng phản chiếu ánh đèn lồng mờ nhạt từ xa hắt lại. Gương mặt hắn lộ rõ vẻ tham lam xảo quyệt, đôi mắt hí liên tục đảo quanh cảnh giác.


Đứng đối diện hắn là Bạch Vô Thường. Lão già đan sư thuốc giả mặt trắng bệch như bôi phấn, mặc đạo bào màu trắng tinh khôi nhưng gấu áo dính đầy vết mốc xanh đen bẩn thỉu hôi hám. Lão đang lén lút thò tay vào tay áo rộng, lôi ra một túi gấm màu đỏ nặng trĩu, bên trong phát ra những luồng linh lực lấp lánh dao động mạnh mẽ của hàng trăm viên linh thạch phạt vi phạm chất lượng cao.


“Kim đại ca,” Bạch Vô Thường hạ thấp giọng xuống mức tối thiểu, tiếng nói rít qua kẽ răng nanh xám xịt: “Đây là hai trăm linh thạch thô thượng hạng do Dược Vương Đường chúng ta đóng góp. Chỉ cần đại ca làm rò rỉ bản đồ ranh giới kiểm tra đột xuất ngày mai của tên phàm nhân Vương An Toàn kia, liên minh chúng ta sẽ lập tức tẩu tán đống thảo dược mốc meo ra ngoại ô biên giới. Sau khi xong việc, Dược chưởng quỹ hứa sẽ dâng thêm hai trăm viên nữa để đại ca mua đan dược đột phá Luyện Khí tầng sáu!”


Kim Giáp Vệ nhìn thấy túi linh thạch phát sáng thì hai mắt sáng rực lên như sói đói. Hắn nhanh tay giật lấy túi gấm, nhét tọt vào bên trong lớp giáp sắt mạ vàng trước ngực, cười híp mắt đắc ý:


“Bạch đan sư cứ yên tâm. Tên phàm nhân Vương An Toàn kia cậy có sắc lệnh hoàng gia cấp thấp của Chu Công Công nên hống hách vô cùng, dám niêm phong kho thuốc của các vị. Hắn chỉ là một kẻ không có tu vi, làm sao đấu lại thế lực của vương phủ đứng sau chúng ta? Bản đồ tuần tra ngày mai hắn vừa nộp lên thư phòng, ta đã lén sao chép lại một bản đây rồi.”


Nói đoạn, Kim Giáp Vệ thò tay vào thắt lưng da, rút ra một cuộn giấy tuyên thành mỏng dính đầy chữ viết sọc sọc màu đỏ hành chính, định tâm đắc trao cho Bạch Vô Thường.


“Hành vi đưa và nhận hối lộ công vụ nhằm tẩu tán tang vật vi phạm kỹ thuật đã bị bắt quả tang tại trận!”


Một giọng nói lạnh lùng, nghiêm nghị và khô khốc như tiếng gõ thước công đường đột ngột vang lên từ góc tối hành lang.


*Bíp!*


Chiếc gương thạch anh truyền tin tự chế trên tay Vương An Toàn bỗng bùng lên một luồng ánh sáng xanh thạch anh dịu nhẹ, chiếu thẳng vào gương mặt hoảng hốt của Kim Giáp Vệ và Bạch Vô Thường. Luồng sáng thạch anh không chứa linh lực nhưng phản chiếu cực kỳ sắc nét hình ảnh túi gấm linh thạch đang nhét nửa chừng trong giáp sắt và cuộn bản đồ rò rỉ trên tay tên lính gác.


Kim Giáp Vệ và Bạch Vô Thường giật nảy mình như bị sét đánh ngang tai, suýt chút nữa nhảy dựng lên húc đầu vào trần đá hành lang.


Vương An Toàn hiên ngang bước ra từ bóng tối. Chiếc áo khoác bảo hộ màu cam phản quang của anh sáng rực lên dưới ánh sáng thạch anh dội ngược. Anh giơ cao tấm bài vị bằng đồng thau mạ vàng có chữ ‘Hoàng’ – Sắc Lệnh Thanh Tra Hoàng Gia cấp thấp – phát ra một luồng uy áp vương quyền vô hình khiến tên lính gác phủ tri phủ lập tức cảm thấy đầu gối mềm nhũn.


“Vương... Vương An Toàn? Tên phàm nhân điên khùng kia!” Kim Giáp Vệ mặt cắt không còn giọt máu, nhưng ngay sau đó hắn nhìn thấy Vương An Toàn hoàn toàn không có một chút linh lực nào dao động quanh người, liền lấy lại vẻ hung bạo. Hắn nghiến răng, tay đặt lên chuôi trường thương gầm lên: “Ngươi dám lén lút dùng tà thuật ghi hình ta? Đây là phủ nha tri phủ, ta là lính canh chính quy vương phủ bảo lãnh, ngươi lấy tư cách gì bắt ta?”


“Căn cứ khoản 1 điều 12 Luật phòng chống tham nhũng phàm trần và Quy tắc ứng xử công chức, Ban An Toàn có toàn quyền sử dụng thiết bị ghi hình cơ học để lập biên bản bẫy bắt quả tang mọi hành vi rò rỉ thông tin mật quốc gia.” Vương An Toàn bình thản đọc van vách điều luật, tay gõ nhẹ gậy chỉ huy sọc vàng đen xuống đất phát ra tiếng *cộc cộc* đanh thép. “Đồng chí Kim Giáp Vệ, hành vi nhận hai trăm linh thạch đút lót của đồng chí đã được ghi lại hoàn chỉnh trong gương thạch anh lưu trữ hồ sơ mật. Yêu cầu đồng chí bỏ vũ khí xuống, đứng im xếp hàng để phục vụ công tác lập biên bản đỏ!”


“Mơ đi! Lũ phàm nhân rác rưởi!” Bạch Vô Thường mặt trắng bệch bỗng trở nên dữ tợn. Lão già Luyện Khí tầng bảy gầm lên một tiếng, hai tay móng vuốt dính mốc xanh bỗng bùng lên một luồng ma pháp hôi thối màu xám đen – *Mốc Meo Ngụy Trang Pháp* – định phóng thẳng vào chiếc gương thạch anh để tẩy trắng ký ức hình ảnh.


*Vút!*


Hứa Thanh Thanh lập tức lướt tới như một tia chớp xanh. Cô không thèm rút thanh kiếm bọc đầu cao su đỏ, mà dứt khoát giơ chiếc Lá chắn phản quang chịu lực bằng gỗ sồi bọc thép lên chắn trước mặt Vương An Toàn.


*Bùm!*


Luồng ma pháp hôi thối chém trúng bề mặt lá chắn phản quang màu cam nổi bật, bị lực phân tán vật lý của thép rèn nguội đánh dạt sang hai bên vách đá. Ánh sáng phản quang cực mạnh từ bề mặt lá chắn dội ngược lại dưới ánh nến, làm lóa mắt Bạch Vô Thường ban đêm khiến lão già kêu lên một tiếng đau đớn, lảo đảo lùi lại ba bước, dòng linh lực vận hành bị ngắt quãng hoàn toàn.


“Tiểu Bảo! Ghi nhận hành vi sử dụng ma pháp trái phép chống đối thanh tra viên đang làm nhiệm vụ của Bạch Vô Thường!” Vương An Toàn lạnh lùng chỉ huy.


“Có... có đệ tử!” Lý Tiểu Bảo run rẩy cầm bút lông ngỗng múa loang loáng trên Sổ biên bản phạt vi phạm màu đỏ, vừa viết vừa lầm bầm: “Bạch Vô Thường, vi phạm luật PCCC, sử dụng hỏa độc ma pháp trái phép nơi công cộng phủ nha, phạt thêm năm vạn linh thạch!”


Kim Giáp Vệ thấy Bạch Vô Thường bị đẩy lui, biết rõ nếu để chiếc gương thạch anh này lọt vào tay tri phủ Lý Đại Nhân thì giáp sắt mạ vàng của hắn sẽ bị lột sạch, bản thân sẽ bị tống giam vào ngục tối chu di cửu tộc vì tội buôn lậu chất nổ liên quan đến phản tặc Thẩm Bất Nghĩa.


“Tên phàm nhân kia! Chết đi!”


Kim Giáp Vệ gầm lên điên cuồng, rút phăng thanh trường kiếm mạ vàng sắc bén bên hông ra. Hắn vận hành toàn bộ linh lực Luyện Khí tầng năm vào lưỡi kiếm, chém vút một đường đao khí sắc bén lao thẳng về phía chiếc gương thạch anh trên tay Vương An Toàn hòng tiêu hủy chứng cứ hình ảnh vĩnh viễn!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!